Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hà ma ma và Tri Xuân nhìn nàng với ánh mắt ẩn chứa lo lắng, nhưng nàng dường như chẳng để tâm, vẫn trầm tĩnh như thường. Nàng sai hạ nhân hầm những món bổ mà lão phu nhân gửi tới, mỗi ngày đều ăn, ngay cả bữa cơm cũng ăn nhiều hơn trước vài phần.
Thân thể nàng ngày càng khá lên, nàng cũng bắt đầu chịu đi ra ngoài dạo chơi. Vẻ lo lắng trong mắt Hà ma ma và Tri Xuân dần tan đi, họ thầm nghĩ: Tiểu thư hẳn là đã nghĩ thông suốt rồi.
Họ dường như rất sợ nàng luẩn quẩn trong lòng.
Nhưng nàng có gì phải luẩn quẩn trong lòng?
“Cháu dâu xin phép cáo lui.”
Phượng Sanh mặc áo khoác vải liên tử màu thiên thanh thêu chìm hoa tối, bên trong là váy Tương lụa trắng bạc như ánh trăng. Vì nàng vẫn đang để tang, nên không trang điểm cầu kỳ, chỉ dùng một cây trâm bạc đơn giản để cố định búi tóc sau đầu.
Lão phu nhân nhìn nàng, bật cười vui vẻ, quay sang mấy nha hoàn bà tử bên cạnh, nói: “Ta đã nói rồi mà, nha đầu Phượng Sanh này hiểu chuyện biết lễ, ta còn sợ mình cưng chiều nàng đến hư mất.”
Chu ma ma cũng cười hùa theo: “Tứ thiếu phu nhân xưa nay hiếu thuận, trong phủ từ trên xuống dưới ai mà không biết chứ.”
“Lão phu nhân thương thiếu phu nhân, thiếu phu nhân lại hiếu thuận với người, chuyện tốt như thế thiên hạ có mấy nhà được như vậy, nói ra ai nghe mà chẳng ngưỡng mộ!”
Quả thật, người có thể hầu hạ bên cạnh lão phu nhân, không ai là hạng đơn giản. Chỉ riêng cái tài ăn nói, cũng đều là hạng nhất trong phủ.
Phượng Phương Sanh vừa bước ra khỏi Hi Ngô đường, phía sau vẫn còn lờ mờ vang lên tiếng mấy nha hoàn, bà tử tán dương nàng. Cầm Nhi, nha hoàn giữ cửa đánh mành, cũng đổi sang một bộ mặt khác, cười tươi rạng rỡ, một câu một tiếng “Tứ thiếu phu nhân”, lại còn khom người nhắc nhở nàng cẩn thận dưới chân.
Một màn này vừa vặn bị Vương Nguyệt Nhi – người mới bước vào sân – thu hết vào mắt. Trong mắt nàng ta lóe lên một tia phẫn hận, nhưng đến khi Phượng Sanh nhìn qua, nàng ta lập tức thay đổi gương mặt, nở nụ cười dịu dàng, bước lên một bước, cất tiếng: “Biểu tẩu hôm nay đến thật sớm.”
Phượng Sanh thản nhiên liếc nhìn nàng ta một cái.
Thiếu nữ trước mắt đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, mặc áo khoác tía hoa đinh hương cùng váy lụa lưu tiên màu nhạt, dáng người thon thả, uyển chuyển. Nàng ta có đôi mắt sáng, hàng mày cong, ngũ quan vô cùng xinh đẹp, đúng là kiểu dung mạo khiến người ta vừa nhìn đã thấy dễ mến.
Phượng Sanh đáp lại nhàn nhạt: “Không còn sớm nữa. Giờ Thìn thỉnh an là quy củ trong phủ, xưa nay vẫn vậy.”
Vương Nguyệt Nhi hơi cúi đầu, tỏ vẻ thẹn thùng: “Là Nguyệt Nhi đến muộn.”
Phượng Sanh không nói gì thêm, định rời đi. Lúc ấy, Vương Nguyệt Nhi lại gọi giật nàng lại: “Biểu tẩu gần đây thân thể có khá hơn không? Lần trước tỷ bệnh đến mức ấy, Nguyệt Nhi thật lòng rất lo lắng.”
“Đa tạ biểu muội quan tâm.”
Phượng Sanh khẽ gật đầu, rồi mang theo Tri Xuân rời đi.
Vương Nguyệt Nhi nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần sau bình phong, cắn răng, siết chặt khăn tay trong lòng bàn tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)