Cô gái trước mặt có mái tóc ngắn nâu hạt dẻ, gương mặt ngoan ngoãn, dễ thương. Huy hiệu màu lam trước ngực khẽ đung đưa theo từng cử động của cô ấy.
Huy hiệu là biểu tượng của Trường Công Hoàng Gia St. Derick’s, giống như một phù hiệu, trên đó có khắc hình gấu nâu đang ngậm viên đá quý.
Màu sắc của đá quý đại diện cho cấp bậc của học sinh, còn cấp bậc thì được xác định dựa trên nền tảng gia tộc và điểm kiểm tra tổng hợp của trường.
Cấp cao nhất là S, thấp nhất là E. Học sinh cấp S chỉ có thể xuất thân từ Tứ đại gia tộc. Hiện tại, chỉ có bốn học sinh cấp S, nhưng không bao gồm Lục Nghiên Cảnh.
Bởi vì Lục Nghiên Cảnh không có cấp bậc và cũng không cần có cấp bậc.
Sylvie Deville, học sinh cấp B, là con gái thứ hai của gia tộc Deville. Mẹ cô ấy là Natalie Deville, thượng tướng của Phân bộ 32 thuộc Quân bộ.
Nam Tri Ngôn chỉ liếc nhìn một cái, trong đầu đã hiện lên toàn bộ thông tin về đối phương.
Đó là phản xạ tự nhiên của cô, bởi vì luôn ở cạnh Lục Nghiên Cảnh nên cô gần như đã ghi nhớ toàn bộ thân phận và bối cảnh của tất cả học sinh trong trường.
“Ừ.”
Cô khẽ gật đầu xem như đáp lại, rồi lướt qua đối phương đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng Nam Tri Ngôn rời đi, Sylvie thoáng có chút hụt hẫng, chị Nam quả đúng như lời đồn bên ngoài, lạnh nhạt thật đấy.
Nhưng thật sự rất đẹp, đặc biệt là lúc bắn cung.
Nghĩ tới cảnh tượng từng tận mắt chứng kiến, Sylvie không nhịn được thầm thở dài một tiếng.
Nhưng chẳng biết nghĩ tới điều gì, sắc mặt cô ấy bỗng thay đổi.
Ngẩng đầu muốn tìm Nam Tri Ngôn để nhắc nhở, nhưng bóng dáng kia đã biến mất từ lâu.
Sylvie hơi lo lắng, lúc vào phòng cô ấy đã thấy người của thiếu gia Vi Sinh đưa một tân sinh đến sân huấn luyện thể năng.
Sân huấn luyện thể năng nằm ngay cạnh sân bắn cung, không biết liệu chị Nam có đi ngang qua đó không.
Nếu cô ấy nhớ không nhầm, thì hôm nay đúng là ngày chị Nam trực.
Chỉ mong thiếu gia Vi Sinh không có mặt, nếu vậy thì nhờ uy danh của thiếu gia Ulraf, mấy kẻ phiền phức kia sẽ không dám làm khó chị Nam.
Nhưng thực tế là Nam Tri Ngôn vừa bước ra ngoài được vài bước đã nghe thấy tiếng ồn lạ vọng lại.
“Này, đồ học sinh cấp D mới vào, ai cho mày gan to mà dám đăng ký vào câu lạc bộ Cơ giáp thế hả?”
“Chỉ là một học sinh cấp D mà thôi, mộng tưởng cũng cao thật. Mày nghĩ cái gia tộc vô dụng nhà mày đủ sức chống lưng chắc?”
…
Cùng với những lời nhục mạ rõ ràng và tiếng rên rỉ đè nén của nam sinh, bước chân Nam Tri Ngôn khựng lại.
Trong mắt cô thoáng lóe lên một tia khó chịu, ở Trường Công Hoàng Gia St. Derick’s, những chuyện như thế này không phải hiếm gặp.
Ở đây, cấp bậc là tất cả.
Học sinh cấp cao có thể tùy ý thao túng học sinh cấp thấp, đó là cái gọi là "quy tắc" mà họ tự đặt ra.
Nhưng Nam Tri Ngôn chưa từng bị bắt nạt, cũng chẳng có hứng thú bắt nạt ai.
Bình thường cô sẽ không can thiệp, rất phiền phức.
Nhưng hôm nay thì khác, hôm nay cô là người trực.
Theo quy định của trường, người trực có nghĩa vụ ngăn chặn mọi hành vi bạo lực.
Còn theo "quy tắc", tất cả mọi người đều phải nghe lời người trực, ngoại trừ học sinh cấp S.
Nhưng vì chức vụ trực được luân phiên, nên với một số người, hôm nào trúng phải ngày Nam Tri Ngôn trực, hôm đó chính là ác mộng.
Ánh đèn trắng rực rỡ ngoài hành lang tràn vào bên trong phòng, đủ để cô thấy rõ toàn bộ cảnh tượng bên trong.
Một thiếu niên không rõ diện mạo nằm sõng soài trên nền đất, đồng phục xộc xệch, trên người còn có dấu vết bị kéo lê.
Trán lộ ra bị máu che phủ, những nam sinh đeo huy hiệu xanh và tím lác đác đứng hoặc ngồi quanh đó.
Căn phòng chứa đồ gần như bị lấp đầy bởi thân hình cao lớn của đám con trai, khiến không khí cũng trở nên ngột ngạt.
“Các cậu đang làm gì vậy?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


