Mãi cho đến khi cuộc họp kết thúc, anh mới giữ Nam Tri Ngôn lại.
Ánh nắng ban trưa rực rỡ len qua lớp kính, trường công được bao phủ bởi thảm xanh dày đặc, ngay cả trong phòng nghị trưởng, Nam Tri Ngôn vẫn nghe rõ tiếng ve kêu văng vẳng.
Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc, cụp mắt liếc qua tờ danh sách trong tay, rồi đặt sang bên một cách hờ hững.
Sau đó anh ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại nơi cô gái đang đứng trước mặt.
Có vẻ hơi mệt, Lục Nghiên Cảnh tựa nhẹ người về sau, ngả lưng vào ghế, tiện tay nới lỏng cổ áo.
Bình thường Lục Nghiên Cảnh luôn là người cực kỳ nghiêm khắc với bản thân, đồng phục trường công trên người lúc nào cũng được cài khuy trên cùng, chuẩn mực đến mức gần như cứng nhắc.
Khác một điều là trên ngực áo anh không đeo bất kỳ loại huy hiệu nào.
Bởi vì anh không cần, thân phận của Lục Nghiên Cảnh, ai ai cũng biết rõ.
“Không có gì muốn nói với tôi sao, A Ngôn?”
Lục Nghiên Cảnh nhìn thiếu nữ trước mặt. Dù dùng cách gọi có vẻ thân mật như thế, lời nói thốt ra từ miệng anh vẫn lạnh nhạt vô cùng.
“Xin lỗi thiếu gia, nhưng chuyện đó tôi đã xử lý xong rồi.”
Nam Tri Ngôn không chần chừ, cũng không giải thích gì thêm, cúi đầu nhận lỗi.
Thực ra cũng không cần giải thích, bởi Lục Nghiên Cảnh chưa từng đòi hỏi điều đó.
Toàn bộ sự việc, từ đầu đến cuối chắc chắn anh đã nắm rõ từ lâu.
Lục Nghiên Cảnh đứng dậy, bước đến trước mặt Nam Tri Ngôn, gọi một tiếng: “A Ngôn.”
Nam Tri Ngôn ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Lục Nghiên Cảnh.
Đôi mắt màu hổ phách của cô phản chiếu rõ gương mặt anh, nhưng ngoài hình ảnh ấy thì không còn gì khác.
Không thể tránh khỏi, Lục Nghiên Cảnh lại nhớ đến câu nói từ rất lâu trước kia, có người từng bảo Nam Tri Ngôn thích anh.
“Đừng để có lần sau.”
Nói xong bốn chữ, anh xoay người trở lại chỗ cũ, nhưng ngay khoảnh khắc vừa xoay lưng, một thứ gì đó trượt ra từ gấu áo.
Là một sợi dây chuyền bạc vô cùng bình thường, thậm chí có vẻ đã cũ, giống như món hàng rẻ tiền chỉ vài đồng ngoài đường.
Lục Nghiên Cảnh phản ứng cực nhanh, gần như trong khoảnh khắc sợi dây sắp chạm đất, anh đã kịp thời nhặt lại.
Anh cúi đầu nhìn dây chuyền trong tay, ánh mắt thoáng trầm xuống, rồi nhanh chóng cất lại vào túi áo.
Nếu có người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ rất bất ngờ khó mà tưởng tượng nổi, trên người Lục Nghiên Cảnh lại có thể xuất hiện món đồ chẳng khác nào rác thải như vậy.
Nhưng Nam Tri Ngôn thì không hề bất ngờ, vì đó là đồ của nữ chính.
Lúc nhỏ, Lục Nghiên Cảnh từng bị bắt cóc, chính nữ chính đã cứu anh. Trước khi chia tay, cô ấy để lại sợi dây chuyền này cho anh làm kỷ niệm.
Một tình tiết xưa như trái đất.
Nam Tri Ngôn bước đi trên hành lang, vừa đi vừa lơ đãng nghĩ đến chuyện đó.
Nhưng không hề buồn cười, vì năm đó người bị bắt cóc đâu chỉ có mình Lục Nghiên Cảnh.
Cô vô thức đưa tay sờ bên hông, rồi mới nhớ ra món đồ kia đã được cất ở nhà.
Không biết nhớ đến điều gì, đáy mắt Nam Tri Ngôn hiện lên một tia xao động.
Buổi chiều là thời gian huấn luyện thể năng của các đội thuộc các bộ phận trong trường công. Ngoài vai trò thư ký nghị viện học sinh, Nam Tri Ngôn còn là hội trưởng câu lạc bộ bắn cung của trường.
Cô vào phòng nghỉ, thay sang bộ đồ huấn luyện dành cho bắn cung, rồi cầm lấy băng đô buộc tóc lên, để lộ một bên cổ trắng ngần, dài và thanh tú.
“Chị Nam.”
Một người đứng gần đó thoáng liếc sang liền đỏ bừng mặt, vội vàng quay đi chào một tiếng.
Nam Tri Ngôn đóng cửa tủ, liếc mắt nhìn sang bên cạnh, là một tân sinh viên vừa gia nhập câu lạc bộ.
Thời gian nhập học của học sinh các cấp bậc ở Trường Công Hoàng Gia St. Derick’s không giống nhau, vì vậy đến giờ nữ chính vẫn chưa xuất hiện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
