Ánh mắt Nam Tri Ngôn quét một vòng, cuối cùng dừng lại trên một nam sinh đeo huy hiệu tím, cô nhàn nhạt hỏi.
Cậu ta có mái tóc vàng, mắt xanh, ngũ quan sâu và sắc nét, đang tựa lưng vào tường, dáng vẻ như đang hứng thú quan sát thiếu niên dưới đất.
Đó là Gallian, em họ của Vi Sinh Lẫm, theo họ mẹ.
Sự xuất hiện bất ngờ của Nam Tri Ngôn khiến không khí trong phòng đông cứng trong thoáng chốc.
Tiếng chửi rủa và cười nhạo im bặt, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô gái đang đứng ở cửa.
Bộ đồ huấn luyện bó sát làm nổi bật vòng eo thon gọn của thiếu nữ, mái tóc dài buộc thấp sau lưng, chỉ vài lọn lòa xòa trước tai.
Nam Tri Ngôn cứ thế đứng im tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng, gương mặt rõ nét nhưng kiềm chế mọi vẻ diễm lệ, chỉ còn lại sự điềm đạm băng giá.
Không mang theo cảm giác áp bức, thậm chí còn yên tĩnh đến mức quá mức, nhưng lại khiến cả đám người nhất thời không dám lên tiếng.
“Chị Nam!”
Có người vô thức đứng thẳng người, không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
“Ha, hôm nay là lượt trực của cô à?”
Thấy Nam Tri Ngôn, Gallian bật cười theo phản xạ, sau đó hỏi lại với giọng nửa đùa nửa mỉa.
Dù sao trong trí nhớ của cậu ta, Nam Tri Ngôn xưa nay không phải kiểu người thích xen vào chuyện người khác.
Nghĩ đến vài chuyện hồi nhỏ, Gallian vô thức nghiến chặt răng.
“Quy định thứ mười ba của trường công: nghiêm cấm xảy ra ẩu đả, bắt nạt và uy hiếp người khác trong khuôn viên nhà trường.”
Nam Tri Ngôn không trả lời câu hỏi của Gallian, thay vào đó nhắc lại điều luật trong nội quy của trường.
Bị cô thẳng thừng phớt lờ, Gallian thoáng có phần khó chịu, bước thẳng tới trước mặt Nam Tri Ngôn.
Thiếu niên cao gần một mét chín gần như phủ bóng toàn thân lên người cô.
Gallian cúi đầu, đối diện với ánh mắt Nam Tri Ngôn, trong chớp mắt như bị hút vào, nhưng rất nhanh đã hoàn hồn lại.
“Nam Tri Ngôn, cô đúng là bao nhiêu năm vẫn đáng ghét như vậy.”
Câu nói gần như được Gallian gằn ra từ kẽ răng, mang theo rõ rệt sự căm ghét.
Những người còn lại nhìn nhau, không ai dám hó hé.
“Vậy sao?”
Nam Tri Ngôn hỏi lại một câu, rồi thản nhiên dời mắt đi, người không ưa cô ở ngôi trường này rất nhiều, Gallian chỉ là một trong số đó.
“Vi phạm quy định của trường sẽ ảnh hưởng đến điểm đánh giá tổng hợp của các cậu. Trước khi chuyện đi xa hơn, tôi đề nghị các cậu nộp bản cam kết hòa giải.”
Ánh mắt cô lướt qua thiếu niên đang nằm dưới đất, không rõ đã ngất hay chưa, rồi giữ thái độ công vụ mà nói nốt.
“Cam kết hòa giải? Hừ.”
Gallian bật cười, giọng có vẻ khinh bỉ.
“Này, cô không thể giả vờ như không thấy gì được sao? Nam Tri Ngôn, cô có biết người đang…”
“Gallian, im đi.”
Gallian đang nổi giận, câu còn chưa nói hết thì bị một giọng nói trầm thấp cắt ngang.
Nghe thấy âm thanh ấy, tất cả những người đứng trong phòng đều bất giác nhìn về một hướng, ánh mắt thoáng hiện sự kiêng dè, rồi đồng loạt cúi đầu lùi sang hai bên.
Nam Tri Ngôn nhìn về phía phát ra âm thanh.
Người dám trắng trợn vi phạm quy định mà mặc như vậy, chỉ có một người.
Người đó đang tựa vào bao cát luyện tập, dường như vừa mới tỉnh dậy, chậm rãi chống tay ngồi dậy, mái tóc xoăn đỏ rối bời.
Cũng giống như Gallian, Vi Sinh Lẫm có đôi mắt xanh ngọc bích, sâu thẳm và mê hoặc. Lúc này ánh mắt hắn vẫn còn vương chút mơ màng, trông có phần mông lung.
“Anh Lẫm.”
Gallian quay đầu gọi một tiếng, rồi liếc nhìn Nam Tri Ngôn, trong đáy mắt thoáng hiện nét hoảng loạn.
Nhưng Nam Tri Ngôn không để ý, chỉ khi nhìn thấy Vi Sinh Lẫm, cô hơi ngạc nhiên.
Ngay sau đó liền khẽ nhíu mày, nếu Vi Sinh Lẫm cũng có mặt ở đây, thì mọi chuyện sẽ khó giải quyết hơn nhiều.
Dù là người trực cũng không có tư cách quản thúc học sinh cấp S.
Vi Sinh Lẫm chống một tay lên bao cát rồi nhảy xuống, đi ngang qua người nằm bẹp dưới đất, tiến thẳng đến chỗ Nam Tri Ngôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
