Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai bên im lặng rất lâu, trăng dần lên quá đỉnh đầu, chiếu qua cửa sổ như phản chiếu xuống nước.
Uống thêm một ngụm rượu vào bụng, Uyển Thược chợt hoàn hồn: “Xin lỗi, Ôn công tử, ta không nên nói với ngài nhiều chuyện buồn như vậy.”
Ôn Khuynh Thời chỉ cười nhẹ nhàng: “Không sao, bây giờ ngươi còn buồn không?”
“Không, ta còn nhiều việc chưa làm, không thể ủy mị bi lụy được.”
“Ta muốn giúp đỡ những người lưu lạc ở thành Hàng này, cha mẹ ta khi xưa cũng giống như họ, nhưng nhờ có nghề tay trái biết chăm sóc hoa cỏ nên mới có thể tự nuôi sống bản thân.” Uyển Thược nói rồi bỗng như được khai sáng: “Nghề tay trái… đúng vậy, nếu họ có một kỹ năng đặc biệt nào đó, họ có thể thoát khỏi cảnh khốn khó.”
“Vậy ngươi muốn giúp họ có một kỹ năng đặc biệt?” Ôn Khuynh Thời hỏi.
“Vâng, ta nghĩ chuyện này có thể thực hiện được.”
Ôn Khuynh Thời lại nói: “Ngươi định quên mục đích đến thành Hàng sao? Ngươi đến đây để tham gia cuộc tuyển chọn thần hầu mà.”
“Ta không quên.” Uyển Thược bình tĩnh nói, chắc chắn tới từng từ: “Nhưng, Ôn công tử, ta đã thấy. Ta đã thấy họ đang vật lộn trên bờ vực sinh tử, đã thấy họ cần sự giúp đỡ. Vì đã nhìn thấy, ta không thể thờ ơ.”
“Ngươi…” Âm cuối của Ôn Khuynh Thời dần trầm xuống.
“Vòng thi tiếp theo của cuộc thi sắc đẹp được định là mười ngày sau, ta có thể dùng khoảng thời gian mười ngày này để giúp những người đó, hơn nữa…” Nói đến đây, nàng dừng lại, Uyển Thược bất lực lắc đầu, sao nàng lại kể hết mọi chuyện cho Ôn Khuynh Thời chứ…
Thôi kệ.
Nàng nói tiếp: “Hơn nữa, nói thật, việc thành Hàng tổ chức bình chọn đệ nhất mỹ nhân này, ta cảm thấy cuộc tuyển chọn thần hầu mà Hoa thần đại nhân đặt ra không hề đơn giản như vậy.”
“Nói vậy là thế nào?” Dường như Ôn Khuynh Thời cũng thấy hứng thú.
Uyển Thược nói: “Bây giờ mọi người đều nghĩ chỉ cần giành được vị trí đầu bảng trong cuộc bình chọn đệ nhất mỹ nhân thành Hàng, là người đẹp nhất thành Hàng thì đương nhiên cũng có thể trở thành thần hầu của Hoa thần đại nhân. Nhưng, nghĩ kỹ lại, nếu tuyển chọn thần hầu chỉ là chọn mỹ nhân thì cứ tổ chức ở thượng giới là được rồi, tại sao Hoa thần đại nhân lại bảo chúng ta đến thành Hàng?”
Nàng rũ mắt, lẩm bẩm: “Ta cảm thấy Hoa thần đại nhân còn có ý đồ khác.”
Ngoài ra, Uyển Thược còn để ý đến một chuyện nữa.
Luồng yêu khí âm lạnh đến cực điểm nhưng lại thoắt ẩn thoắt hiện ở thành Hàng.
Hôm nay, tại sân thi đấu sắc đẹp, nàng lại bắt gặp luồng yêu khí đó.
Ôn Khuynh Thời lúc này nói: “Có không ít người cảm thấy Gia Nguyệt không dễ gần, ngươi thấy thế nào?”
Uyển Thược nói: “Ta nào dám bình luận về Hoa thần đại nhân.”
Ôn Khuynh Thời không nói gì.
Uyển Thược lại nhấp thêm ngụm rượu, hỏi: “Ngài không thấy ta quá lo chuyện bao đồng sao? Người khác đều đang chú ý đến cuộc thi sắc đẹp ở thành Hàng, còn ta lại nghĩ đến việc giúp đỡ người lưu lạc.”
“Sao lại hỏi ta câu này?” Giọng điệu Ôn Khuynh Thời lộ vẻ lạ lùng: “Ngươi không phải là một mỹ nhân thiếu tự tin, sao ngươi lại muốn nhận được sự công nhận của ta?”
“Ta…” Câu hỏi này làm Uyển Thược nghẹn lời.
Nàng không ngờ khi chuyển đề tài giọng Ôn Khuynh Thời lại trở nên nghiêm túc như thế.
Giọng hắn không còn mang cảm giác hài hước tùy tiện trước đó nữa, thay vào đó là sự dịu dàng của một người bạn cũng như một trưởng bối: “Cái gọi là lo chuyện bao đồng là khi bản thân một ai đó không đủ sức mà vẫn cố giúp người khác, cuối cùng việc thành thì ít việc hỏng thì nhiều. Còn nếu trong khả năng cho phép, ngươi không muốn thờ ơ khi thấy người khác chịu khổ, trong mắt ta, đó là một phẩm chất kiên cường tốt đẹp.”
Kiên cường, tốt đẹp.
Hai từ này như những giọt mưa rơi vào lòng Uyển Thược, mang đến cho nàng sự thanh mát, sáng tỏ và ấm áp.
Uyển Thược chợt nhận ra, hình như… đây là lần đầu tiên có người chân thành khen ngợi phẩm chất của nàng chứ không phải vẻ đẹp của nàng.
“Tiên tư ngọc cốt”, “khuynh quốc khuynh thành”, “hoa nhường nguyệt thẹn”, nàng đã nghe quá nhiều lời lẽ mỹ miều như vậy.
Mọi người đều chỉ quan tâm đến vẻ ngoài của nàng.
Đến cả Mộ Giang Thiên lừa dối tình cảm của nàng cũng luôn miệng nói nàng đẹp đến mức trên trời dưới đất không ai sánh bằng.
Uyển Thược vô thức hỏi: “Ôn công tử, ngài đã thấy dung mạo của ta chưa?”
Lúc này nàng lại muốn biết, nếu nàng và Ôn Khuynh Thời không quen biết nhau theo cách này, liệu hắn có giống những người kia không.
Thế nhưng, hắn lại cười: “Tất nhiên là thấy rồi.”
“Ngài…”
“Ta thường xuyên đến Đông Phương Thiên Khuyết, đã thấy ngươi từ lâu rồi, ta biết ngươi trông như nào.”
Uyển Thược cảm thấy tảng đá lớn trong lòng nàng như đã rơi xuống, khoảnh khắc nghe được câu trả lời nàng muốn, Uyển Thược nhận thấy sự an ủi nàng nhận được nhiều hơn nàng nghĩ rất nhiều.
Nàng không kìm được nói: “Cảm ơn ngài, Ôn công tử.”
“Khách sáo quá đấy, mỹ nhân Uyển Thược.” Ôn Khuynh Thời lại dùng giọng điệu vui vẻ, âm cuối có móc câu từ tính cuốn hút: “Có phải rượu ngươi uống hôm nay khác với hôm qua không? Hửm?”
Uyển Thược ngạc nhiên: “Chuyện này ngài cũng biết sao.”
“Rượu hôm qua ngươi uống chắc là rượu mạnh, nửa buổi mới nhấp một ngụm, sau khi uống còn có chút phản ứng ngà ngà say. Hôm nay thì khác, tần suất uống rượu tăng, cũng không có phản ứng bị kích thích gì.” Ôn Khuynh Thời cười tủm tỉm.
“Thành Hàng có những loại rượu gì nhỉ, để ta nghĩ thử xem… Ừm, ta đoán, hôm qua ngươi uống Thiêu Đao Tử, hôm nay là rượu gạo hoa quế. Ta đoán đúng không, mỹ nhân Uyển Thược?”
Uyển Thược kinh ngạc đến nỗi quên khép môi son.
Ôn Khuynh Thời này quá thần kỳ.
Nàng cứ nghĩ hắn có thể nhìn thấy cảnh tượng bên nàng qua ngọc bài.
Khoan đã, lẽ nào Ôn Khuynh Thời—
“Ôn công tử cũng am hiểu về rượu sao?” Uyển Thược vô thức nâng cao giọng.
“Cũng gọi là biết, xem ra ngươi cũng rất thích rượu.” Ôn Khuynh Thời cười nói: “Ngươi vừa kể nhiều như vậy, ta cũng nên đáp lại chút, kể cho ngươi nghe về những loại rượu nổi tiếng ta đã uống ở thượng giới và nhân gian nhé.”
Uyển Thược đã không kìm được sự phấn khích, háo hức nghe Ôn Khuynh Thời chia sẻ.
Giọng hắn êm tai như chuông khánh, tao nhã vui vẻ, hắn đang trình bày thứ nàng thích nhất.
Hắn kể về rất nhiều loại rượu mà nàng chưa từng nếm thử, ở thượng giới, ở nhân gian, rượu ủ bằng hoa, rượu ủ bằng quả, rượu cung đình, rượu dân dã, ngọc dịch quỳnh tương hay rượu nhạt thô sơ đều có đủ.
Chưa từng có ai có thể trò chuyện về chủ đề này với Uyển Thược, lúc này nàng cảm thấy như đang cùng người đàn ông bên kia ngọc bài mở ra cánh cửa đi đến vườn hoa tuyệt đẹp.
Nàng dạo chơi với hắn trong vườn, quên hết mọi thứ.
Ở đó chỉ có hai người họ.
“Tài ủ rượu của Tửu thần Cảnh Nguyễn thực sự vô địch thiên hạ, ta luôn thích làm phiền hắn, xin hắn hai chén rượu uống. Nhưng ta rất lười, chỉ muốn uống sẵn, không thích tự tay làm.”
Uyển Thược gần như không cần suy nghĩ đã nói: “Ta lại thích tự ủ rượu, trong nhà đã có một tủ.”
“Thật sao?” Giọng Ôn Khuynh Thời mang đầy ý cười: “Nếu có cơ hội, ngươi có thể chia cho ta nếm thử chút không?”
“Đó là vinh hạnh của ta.”
“Ấy? Mỹ nhân không chê ta mặt dày à, ta rất vui đấy nhé.” Tiếng cười thật lòng truyền đến từ ngọc bài cũng lây sang Uyển Thược, khiến nàng càng thêm hứng thú.
Tuy nhiên, Ôn Khuynh Thời lại chuyển đề tài: “Thôi, cũng không còn sớm nữa, ngươi mau nghỉ ngơi đi.”
“Ôn công tử…” Lúc này Uyển Thược mới giật mình nhận ra thời gian trôi qua quá nhanh.
Ôn Khuynh Thời bật cười: “Mặc dù ta muốn trò chuyện thêm với mỹ nhân, nhưng không phải ngươi còn phải đi giúp người lưu lạc ở thành Hàng sao? Nghỉ sớm đi.”
Uyển Thược không khỏi ngại ngùng: “Ta chỉ lo mình phấn khích quá, lôi kéo ngài nói chuyện lâu như vậy, vậy… Ôn công tử, xin thất lễ.”
“Được, ngủ ngon.” Ánh sáng trắng trên ngọc bài nhạt dần, tiếng móc câu cuối lời của Ôn Khuynh Thời vẫn còn vương vấn bên tai Uyển Thược.
Uyển Thược nhìn ngọc bài rồi lại nhìn chén rượu nguội lạnh và bình rượu đã cạn trên bàn, sự phấn khích từ tận đáy lòng và cảm giác chếnh choáng sau khi uống rượu hòa quyện vào nhau.
Mình…
Nàng ngẩn người một lát.
Vốn dĩ nàng vẫn còn giữ nghi ngờ với Ôn Khuynh Thời vậy mà nàng lại nói chuyện cùng hắn gần hai canh giờ.
Nói về chuyện cũ cho hắn nghe, kể về tâm sự cho hắn biết, đến cuối cùng lại vui vẻ trò chuyện thậm chí quên cả bản thân.
Rốt cuộc Ôn Khuynh Thời này là người như thế nào?
Nàng không kìm được lục lọi lại những miêu tả về Ôn Khuynh Thời trong sách.
Đó là đoạn đối thoại giữa Y Lạc và Mộ Giang Thiên:
“Giang Thiên ca ca, hình như huynh có vẻ không thích Hoa thần đại nhân lắm phải không? Mỗi lần huynh nhắc đến ngài ấy, giọng điệu của huynh đều không vui lắm.”
“Ta cảm thấy nàng ta căn bản không giống phụ nữ, vẻ mặt kiêu ngạo hống hách, khí thế nhất quyết phải lấn át đàn ông mới chịu dừng. Phụ nữ sao có thể có tác phong như vậy.”
Mộ Giang Thiên cau mày: “Mỗi lần nàng ta dùng cái ánh mắt chế giễu, cao cao tại thượng nhìn người khác là ta lại nghĩ đến Ôn Khuynh Thời. Không hổ là cậu cháu, giống nhau như đúc!”
“Ôn Khuynh Thời là ai? Ta chưa từng nghe Giang Thiên ca ca nhắc đến.”
“Chỉ là một kẻ đáng ghét mà thôi, họ hàng của Thương đế. Có lần Thương đế mở tiệc lớn trong cung, Ôn Khuynh Thời cũng nằm trong số khách đến tham dự. Lúc đó ta khổ luyện một bộ kiếm vũ, múa cho Thương đế xem, vốn cũng chỉ để góp vui cho bữa tiệc. Ai ngờ Ôn Khuynh Thời lại ngồi dám trước mặt mọi người lớn tiếng chê bai kiếm vũ của ta, chả có phép tắc gì.”
“Một lần khác là ở Lan đài. Một sử quan tên Sở Hiền ở Lan đài cố ý bôi nhọ thành Mộ Vũ, ghi chép rất nhiều mô tả hạ thấp sai sự thật. Ta theo cha đến Lan đài để thương lượng chuyện này, trùng hợp thay Ôn Khuynh Thời cũng ở đó. Hắn vậy mà lại không phân biệt phải trái, lớn tiếng châm biếm thành Mộ Vũ của ta, lời lẽ sắc bén, quả thực không biết nên nói gì.”
“Hắn dựa vào việc có Đông Phương Thương đế và Hoa thần Gia Nguyệt làm chỗ dựa nên làm xằng làm bậy, đúng là một kẻ đáng ghét!”
Mộ Giang Thiên lại dịu dàng ôm lấy hai vai Y Lạc, trong mắt lộ ra một sự khao khát tưởng tượng: “Y Lạc, khi muội trở thành thần hầu của Hoa thần, muội sẽ có được thần tịch chính thức, cũng sẽ là Hoa thần đời tiếp theo. Thành Mộ Vũ của ta sẽ giúp muội loại bỏ Gia Nguyệt để muội sớm lên làm Hoa thần. Chân thân của Gia Nguyệt luôn là một bí ẩn, không biết là đóa hoa dại nào mà dám trang điểm lòe loẹt chiếm giữ vị trí Hoa thần nhiều năm như vậy, sao nàng ta có thể so với muội, mẫu đơn quốc sắc thiên hương?”
“Giang Thiên ca ca…” Y Lạc cảm động nép vào lòng Mộ Giang Thiên, thì thầm như một chú nai ngây thơ: “Vậy Giang Thiên ca ca nhất định phải giúp muội sớm trở thành Hoa thần nhé.”
“Đương nhiên là vậy rồi.” Ánh mắt Mộ Giang Thiên rực lửa: “Đợi muội được phong thần hầu, ta sẽ cưới muội về nhà, muội sẽ thành thiếu phu nhân thành Mộ Vũ của ta, cả thành Mộ Vũ sẽ giúp đỡ muội!”
Uyển Thược thầm nghĩ Mộ Giang Thiên đúng là bậc thầy vẽ bánh, hứa hẹn chắc nịch. Rõ ràng cuộc tuyển chọn thần hầu còn chưa kết thúc hắn đã làm như thể ngày mai Y Lạc có thể thay thế Gia Nguyệt trở thành Hoa thần luôn.
Nàng rất muốn biết kết cục của cuốn sách này, rốt cuộc Y Lạc đã đi đến vị trí nào.
Tuy nhiên, nghĩ đến thân phận nữ chính của nàng ta, chắc chắn nàng ta sẽ thực sự trở thành Hoa thần, cùng Mộ Giang Thiên hạnh phúc trọn đời.
Về phần Ôn Khuynh Thời trong lời nói của Mộ Giang Thiên, Uyển Thược cảm thấy hắn hoàn toàn không giống với Ôn Khuynh Thời mà nàng quen biết.
Ôn Khuynh Thời tuyệt đối không phải là người vô lễ cay nghiệt.
Vì vậy, nếu Ôn Khuynh Thời thực sự nói những lời sắc bén nhằm vào Mộ gia thì chắc chắn do hắn đã khinh thường những kẻ đạo đức giả này từ lâu.
Khả năng cao là bộ kiếm vũ của Mộ Giang Thiên đầy rẫy sơ hở, đã thế hắn còn ra vẻ phong lưu ưu tú.
Sử quan Lan đài cũng chắc chắn không bôi nhọ thành Mộ Vũ, Ôn Khuynh Thời chẳng qua chỉ nói lời chính nghĩa, chỉ trích thành Mộ Vũ sao lại dám làm mà không dám chịu.
Nghĩ đến đây Uyển Thược khẽ giật mình, nàng nhận ra nàng lại không suy nghĩ gì đã đứng về phía Ôn Khuynh Thời.
Mộ gia không ra gì, đúng vậy, nhưng với nàng, Ôn Khuynh Thời lại là một người bạn đầy bí ẩn, thậm chí họ còn chưa gặp mặt.
Người này nhanh chóng giành được sự tin tưởng của nàng đến vậy sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


