Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khó khăn lắm mới thoát ra khỏi đám đông đang tung hô họ, sau khi rời khỏi khu vực này, Tư Xảo thở phào nhẹ nhõm, nói với Uyển Thược: “Ta thấy ngôi chùa trên núi đối diện sông Thúy có linh khí dồi dào, dự định đến đó tu hành một thời gian. Uyển Thược, chúng ta, chúng ta gặp nhau ở vòng thi sau nhé!”
Tư Xảo quả không hổ danh là người kiên quyết coi cuộc tuyển chọn thần hầu như một cơ hội rèn luyện bản thân, Uyển Thược đương nhiên cũng ủng hộ nàng ấy, lại dặn dò: “Cũng tốt, chú ý an toàn, ta vẫn hơi bận tâm về luồng yêu khí lạnh lẽo ở thành Hàng.”
“Ta biết rồi, ta nhất định sẽ cẩn thận.” Tư Xảo đồng ý.
Lúc này, ở một góc ngoài sân đấu, cuối cùng Quý Nhi cũng đuổi kịp Y Lạc.
Y Lạc chạy đến dưới một cây liễu, yếu ớt tựa vào thân cây, đôi mắt ngấn lệ vì bất mãn.
“Sao Giang Thiên ca ca vẫn chưa đến, sao huynh ấy nỡ lòng nào bỏ rơi một mình ta ở đây…”
“Những giám khảo này cố tình nhắm vào ta phải không, sao tiếng đàn của ta lại rỗng tuếch được chứ? Giang Thiên ca ca còn nói tiếng đàn của ta trong trẻo ngây thơ, những người phàm này căn bản không biết thưởng thức…”
Quý Nhi cũng không dám nắm tay Y Lạc, nàng ấy chỉ đành đứng cách một thước, cố cười khuyên giải nàng ta: “Chuyện này cũng không còn cách nào khác đâu Y Lạc, muốn trở thành người đẹp nhất thành Hàng vẫn phải có sự công nhận của những giám khảo này thôi.”
Đột nhiên Y Lạc nhìn thẳng vào mắt Quý Nhi, khiến nàng ấy thầm giật mình, tưởng rằng nàng ta sắp trút giận lên người nàng ấy. Thế nhưng cuối cùng lại chỉ thấy nàng ta sụt sịt mũi, kiên định nói: “Nếu Giang Thiên ca ca ở đây thì tốt rồi, huynh ấy có thể khống chế tinh thần các giám khảo để họ đưa ra đánh giá đúng đắn, bình chọn ta là người có cầm nghệ đứng đầu. Ta không có pháp thuật khống chế tinh thần mà huynh ấy lại không đến giúp ta!”
Quý Nhi sững sờ, cười gượng: “Nhưng như vậy không phải là gian lận sao? Ngẩng đầu ba thước có thần linh, chắc Hoa thần đại nhân đang nhìn chúng ta từ trên trời đó.”
“Hoa thần đại nhân đâu có nói là không được gian lận.” Y Lạc nói như thể đó là điều hiển nhiên: “Hơn nữa đây không phải là gian lận, rõ ràng là những giám khảo người phàm đó hoàn toàn không biết thưởng thức. Họ có thể xếp hạng ngươi trước ta chính là bằng chứng cho việc họ không biết thưởng thức.”
Quý Nhi nghe vậy lòng chợt nghẹn lại, Y Lạc còn nói như thể nàng ta rất có lý. Quý Nhi biết rõ đây đều là ngụy biện nhưng trái tim bị đả kích liên tục lặp đi lặp lại trong thời gian dài của nàng ấy lại đang chất vấn nàng ấy.
Có phải nàng ấy thực sự đàn rất tệ không? Có phải những giám khảo người phàm này thực sự không hiểu cái gì là tốt cái gì là xấu không?
Hơn nữa Y Lạc là viên minh châu rực rỡ nổi bật như vậy, làm sao nàng ấy có thể có chỗ nào hơn được Y Lạc chứ?
Y Lạc vẫn bĩu môi oán trách: “Khúc nhạc Uyển Thược đàn đơn giản như thế, nghe thế nào cũng không thể là hạng nhất, còn Tư Xảo kia cầm nghệ lại càng thiếu sót, thật sự quá bất công…”
“Quý Nhi, Quý Nhi!”
Đột nhiên nhận ra Y Lạc đã gọi mình mấy lần, Quý Nhi mới hoàn hồn: “Gì cơ?”
“Uyển Thược đó thật đáng ghét.” Y Lạc tức giận nói với đôi mắt đỏ hoe rồi ghé sát tai Quý Nhi.
“Quý Nhi, ngươi giúp ta làm một việc…”
***
Sau khi rời xa sân thi đấu, Uyển Thược cảm thấy cuối cùng tai nàng cũng được yên tĩnh.
Không còn tiếng đàn sáo hỗn tạp, không còn tiếng hoan hô như sóng thần của dân chúng.
Quan trọng nhất là không cần phải nhìn những lụa là gấm vóc trên người các quan lại, phú thương, danh viện và những hạt châu lấp lánh đến chói mắt gắn trên người giáo phường thừa.
Điều này khiến Uyển Thược không khỏi nghĩ đến cậu bé mà nàng đã cứu và những người đang lưu lạc tranh giành miếng màn thầu.
Sự tương phản mạnh mẽ khiến nàng không kìm lòng được mà thấy chua xót.
“Tiên nữ tỷ tỷ, lại gặp được tỷ rồi.”
Là cậu bé tên A Thắng mà nàng đã cứu.
Uyển Thược cũng không ngờ nàng lại gặp lại cậu bé.
Cậu bé đang ở cùng vài đứa trẻ lưu lạc khác, xương bả vai gầy guộc lộ ra ngoài chiếc áo rách rưới, da dẻ mỗi đứa trẻ đều vàng vọt dính đầy bụi bẩn.
“Là ngươi, A Thắng.” Uyển Thược ngồi xổm xuống, giữ lấy hai vai A Thắng: “Ta còn tưởng ngươi và mẫu thân ngươi đã rời khỏi thành Hàng rồi.”
“Thành Hàng là nhà của chúng ta, chúng ta không muốn đi.” A Thắng buồn bã mím môi: “Cũng không có nơi nào để đi.”
Lúc này, một cô bé lấy hết can đảm tiến lại gần Uyển Thược, cẩn thận dùng ngón tay móc vào góc tay áo nàng, cầu xin: “Tỷ tỷ, tỷ có màn thầu không? Cho ta một miếng màn thầu đi, một miếng thôi cũng được…”
Cô bé nói rồi giọng nhỏ dần, chút tự tin gắng gượng mãi mới có được cũng dần tan biến, bàn tay nhỏ buông thõng xuống. Tiên nữ tỷ tỷ quá đẹp, thậm chí cô bé còn cảm thấy kéo tay áo nàng, xin một miếng màn thầu là bất kính với nàng.
Những đứa trẻ khác cũng muốn nói lại thôi, chúng cố gắng kìm nén nhưng không nhịn được nhìn về phía Uyển Thược với ánh mắt cầu xin.
Lòng Uyển Thược chua xót, hỏi A Thắng: “Mẫu thân ngươi đâu?”
“Mẫu thân… đang đi xin ăn cùng các dì khác…”
“Ta biết rồi.” Uyển Thược buông A Thắng ra, đứng dậy: “A Thắng, ngươi đưa bọn nhỏ đến chỗ kia đợi ta.” Nàng chỉ vào một góc hẻm.
A Thắng làm theo, dõi theo bóng Uyển Thược đi xa.
“Tiên nữ tỷ tỷ định đi đâu?”
“Có phải tỷ ấy định đi mua màn thầu cho chúng ta không?”
Chúng nhìn thấy Uyển Thược bước vào một quán cơm.
Trái tim của tất cả những đứa trẻ đều đập thình thịch trong lo lắng.
Uyển Thược vào đó rất lâu mới bước ra.
Khi nhìn thấy nàng xách một túi lớn, A Thắng chỉ cảm thấy tim đập đến tận cổ họng.
“Tiên nữ tỷ tỷ…”
“Nào, tất cả các ngươi ăn màn thầu đi.” Uyển Thược quay lại giữa đám trẻ, lấy từng cái màn thầu từ trong túi ra chia cho từng đứa.
Sau đó, nàng giao chiếc túi còn hơn nửa số màn thầu cho A Thắng: “Số còn lại này ngươi mang về chia cho mẫu thân ngươi và những người khác nhé. Cứ từ từ thôi, chỉ cần không bỏ cuộc, sớm muộn gì các ngươi cũng sẽ lại được sống những ngày tốt đẹp.”
“Vâng!” Những đứa trẻ gật đầu lia lịa, trong mắt chúng ngấn lệ.
Mặc kệ tiên nữ tỷ tỷ có phải đang an ủi chúng hay không, người lớn đều nói, từ trước đến nay thêu hoa trên gấm thì dễ còn đưa than giữa trời tuyết lại khó vô cùng.
Chúng lưu lạc đến đây, chịu đựng đủ sự ghét bỏ và khinh miệt, khi cả thế giới dường như tối sầm lại, một người đẹp như nàng vậy mà lại sẵn lòng đứng ra ban tặng cho chúng sự giúp đỡ ấm áp…
Chúng không khỏi nước mắt lưng tròng, cô bé kia khóc lóc nói: “Tiên nữ tỷ tỷ, tỷ là người đẹp nhất trên thế giới này, còn đẹp hơn cả đệ nhất mỹ nhân thành Hàng.”
Người đẹp nhất… sao…
Một suy đoán chợt xoẹt qua trong đầu Uyển Thược, nàng hỏi A Thắng: “Ngươi có thể kể cho ta nghe đầu đuôi câu chuyện của miếng ‘vỏ cây’ ngươi tặng ta hôm qua không? Vị thần tiên tặng nó cho ngươi trông như thế nào, đã nói gì, ngươi còn nhớ không?”
Đương nhiên Uyển Thược không phải bỗng dưng hỏi câu này, thực ra từ khi tiếp xúc với Ôn Khuynh Thời tối qua, nàng luôn cảm thấy một loại… nói thế nào nhỉ? Chính là cảm thấy hình như nàng đã bỏ qua điều gì đó.
Trong nguyên tác có nhắc đến Ôn Khuynh Thời nhưng chưa bao giờ đề cập đến tấm ngọc bài này.
Vì cứu A Thắng nên nàng mới có được tấm ngọc bài này, gặp gỡ người đàn ông bí ẩn không rõ lai lịch, mà người đàn ông này lại vừa có liên quan đến Mộ Giang Thiên, vừa có liên quan đến Hoa thần Gia Nguyệt.
Chuyện này khiến Uyển Thược cảm thấy như thể… có một bàn tay vô hình nào đó đã đẩy nhiều thứ lại gần nhau.
Thật sự trùng hợp đến vậy sao?
Tuy nhiên, câu trả lời của A Thắng cũng không thể giải thích thắc mắc của Uyển Thược.
“Tiên nữ tỷ tỷ, ta không nhớ rõ tình hình cụ thể lúc đó nữa, nhưng vị thần tiên đó là một ca ca rất đẹp trai. Đồ của huynh ấy rơi xuống đất, ta giúp huynh ấy nhặt lên, huynh ấy tặng ta miếng vỏ cây đó.”
“Thì ra là vậy…” Uyển Thược lẩm bẩm.
Cho dù thế nào đi nữa, từ khi nàng nhận ra âm mưu hãm hại của Mộ Giang Thiên, nội dung tiếp theo của nguyên tác coi như đã bị nàng viết lại, Y Lạc lẽ ra phải thể hiện hết tài năng trong cuộc thi sắc đẹp lại bị mất mặt ngay trong vòng thi đầu tiên.
Nàng sẽ tiếp tục viết lại.
**
Vừa lúc tiểu nhị mang hoàng tửu đến, Uyển Thược vừa rót rượu thì cũng như tối qua, ngọc bài lại phát sáng.
Nhìn thấy luồng ánh sáng trắng phát ra từ dưới cổ áo, Uyển Thược lấy ngọc bài ra, hình đóa hoa xa lạ được khắc trên đó tỏa ra những vầng sáng trắng.
Nàng vô thức khẽ gọi vào ngọc bài: “... Là Ôn công tử sao?”
“Là ta, mỹ nhân Uyển Thược.” Giọng nói quen thuộc mang theo ý cười vang lên trong căn phòng trọ yên tĩnh giữa đêm khuya như tiếng chuông khánh dễ nghe.
“Chào buổi tối, Ôn công tử.”
“Lại đang uống rượu à?”
“…Ngài biết sao.”
“Đương nhiên rồi, ta còn biết hôm nay các ngươi đã tham gia cuộc thi sắc đẹp ở thành Hàng nữa.”
Ôn Khuynh Thời này…
“Ngài… cố ý quan tâm đến những chuyện xảy ra với chúng ta ở thành Hàng sao?” Uyển Thược dò hỏi.
“Gia Nguyệt tuyển chọn thần hầu cũng được coi là một sự kiện lớn ở thượng giới, có không ít người đang dõi theo các cô.” Ôn Khuynh Thời cười tủm tỉm: “Huống chi ta còn là cậu ruột của Gia Nguyệt.”
Lời này khiến Uyển Thược cảm thấy yên tâm, có không ít người dõi theo các nàng, vậy thì Mộ Giang Thiên và thành Mộ Vũ sẽ càng bị động hơn khi đối phó với nàng.
Lòng nàng không khỏi thư thái hơn một chút: “Ôn công tử ngài đang…”
“Mỹ nhân Uyển Thược…” Vừa khéo Ôn Khuynh Thời cũng lên tiếng cùng lúc.
Hai giọng nói chồng lên nhau khiến cả hai đồng thời im lặng.
Ôn Khuynh Thời cười: “Ngươi nói trước đi.”
“Không, vẫn là Ôn công tử nói trước đi.” Uyển Thược nói.
“Ha, khách sáo quá.” Ôn Khuynh Thời như trêu ghẹo một câu, sau đó liền nghiêm túc hơn một chút: “Sao ta cảm thấy tối nay ngươi có hơi bồn chồn lo lắng?”
Chuyện này cũng bị hắn nhận ra sao? Quả là một người tinh tế đến từng sợi tóc.
Uyển Thược thành thật đáp: “Thực ra ta thấy thành Hàng có quá nhiều người lưu lạc đói ăn thiếu mặc, cũng thấy quan lại và nhà giàu ở sân thi đấu ‘Đệ nhất mỹ nhân thành Hàng’ khoác gấm đeo vàng…”
“Rồi cảm thán người mặc lụa là khắp mình không phải người nuôi tằm, nhìn thôi cũng thấy buồn, phải không?” Ôn Khuynh Thời dùng giọng điệu bình thản nói ra suy nghĩ trong lòng Uyển Thược.
Lòng nàng như bị gõ trúng, kéo theo một chuỗi âm vang nghẹn ngào. Nàng không nhịn được nói với Ôn Khuynh Thời: “Ta vừa nhìn thấy họ liền nghĩ đến ‘cha mẹ’ ta, nghĩ đến lúc họ còn tại thế…”
“Cha mẹ…?” Ôn Khuynh Thời không hiểu.
“Vâng, là thế này…” Đã nói đến đây, dù nàng vẫn còn giữ nghi ngờ với Ôn Khuynh Thời nhưng nàng vẫn quyết định kể lại câu chuyện của mình cho hắn.
“Cha mẹ ta cũng là người lưu lạc tới thành Hàng, họ vốn là một gia đình có thể sống không lo cơm áo nhưng không may gia cảnh sa sút. May mắn là họ còn có chút tài nghệ chăm sóc hoa cỏ nên nương thân ở ngôi chùa trên núi ở vùng ngoại ô, bình thường giúp các tăng nhân chăm sóc hoa cỏ.”
“Họ rất tốt bụng, mỗi ngày đều tụng kinh trong bụi hoa thược dược ở sau núi, cầu nguyện thế gian có thể bớt đi một người vô gia cư. Lúc đó ta đang ở giai đoạn sắp khai mở linh trí, luôn như trong mơ, kinh văn họ tụng là sự trong sáng duy nhất trong sự hỗn độn của ta.”
“Ta nghe tiếng kinh của họ như thể đang trong một hang động dài tối tăm nhìn thấy một tia sáng xa xôi, duy nhất. Ta cố gắng tiến lại gần tia sáng này, không ngừng vùng vẫy, đi theo tiếng kinh văn cho đến cuối cùng một ngày nọ, ta đến được cửa hang động dài đó, đưa tay nắm lấy tia sáng…”
“Ta đã nhìn thấy. Nhìn thấy dáng vẻ cha mẹ ta, nhìn thấy ngôi chùa này, nhìn thấy mặt trời, mặt trăng, nhìn thấy ráng chiều và sương mù.”
“Cảnh tượng cha ta vuốt một chuỗi hạt Phật, khóe mắt ngấn lệ tụng kinh cầu nguyện, nụ cười hiền từ của mẹ ta khi cầm bình nước tỉ mỉ tưới cho ta chính là hình ảnh đầu tiên ta nhìn thấy.”
“Dù sau này, họ chỉ đồng hành cùng ta hơn mười năm rồi qua đời, dù hơn mười năm so với ngàn năm chỉ như một hạt cát trong dòng sông dài nhưng ta mãi mãi không quên được khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy họ, không quên được kinh sách họ tụng niệm.”
“Ta là cỏ cây thành tinh, vốn không đấng sinh thành nhưng trong thâm tâm ta lại tự nhiên có một cảm giác cảm thấy cha mẹ chính là như họ, cảm thấy ta chính là con của họ.”
“Ngày ta tu thành hình người, rời khỏi chùa, việc đầu tiên ta làm là tìm mộ của họ…”
“Vậy ngươi tìm thấy chưa?” Giọng Ôn Khuynh Thời truyền ra từ ngọc bài, không biết từ lúc nào nó đã trở nên trầm ấm.
Uyển Thược cười bất lực: “Chưa. Đối với nhân gian, thời gian quả là một thứ đáng sợ, đủ đáng sợ để nhấn chìm dấu vết tồn tại của vô số người. Mộ phần xưa đã hòa vào màu xanh biếc của núi non, tăng lữ trong chùa cũng đã thay đổi mấy đời, không ai biết cha mẹ ta được chôn cất ở đâu.”
“Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, những gì đã qua sẽ chỉ ngày càng xa vời cho đến khi chỉ còn lại những ký ức lẻ tẻ, thỉnh thoảng len lỏi vào tâm trí ta khi một mình.” Uyển Thược lẩm bẩm: “Không trở lại được nữa, mãi mãi không trở lại được nữa…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










