Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ phụ thức tỉnh bái bai kết BE Chương 10: Thược Dược Tiên Tử (10)

Cài Đặt

Chương 10: Thược Dược Tiên Tử (10)

Ngày hôm sau, Uyển Thược bắt tay vào việc giúp đỡ những người lưu lạc.

Tối qua nàng gần như thức trắng, sau khi tỉnh rượu, nàng mở cửa sổ, hóng gió đêm suy nghĩ xem làm thế nào để người lưu lạc thoát khỏi cảnh khốn khó một cách hiệu quả và nhanh chóng.

Qua một đêm, nàng đã có kế hoạch rõ ràng.

Uyển Thược tìm A Thắng trước, nhờ A Thắng dẫn nàng đến chỗ những người lớn, sau đó bảo họ gọi những người lưu lạc quen biết đến.

Trong số những người lưu lạc có vài người đàn ông có thể tìm được việc khuân vác, việc này Uyển Thược không cần lo.

Phần lớn phụ nữ, người già và trẻ em còn lại, Uyển Thược đích thân truyền dạy kỹ thuật làm vườn cho họ.

Sau đó Uyển Thược mua cho họ một bộ quần áo sạch sẽ, sắp xếp họ tự do chia nhóm. Mỗi nhóm cần có một người hoạt ngôn, dẫn đội đến các gia đình giàu có tự giới thiệu, giúp họ dọn dẹp vườn, làm sạch những sợi liễu đang bay rộ trong mùa này.

Đồng thời nhóm phải cố gắng để hợp tác lâu dài với những gia đình giàu có này, trở thành thợ làm vườn được họ thuê.

Trong quá trình này mà có thể thu gom phế phẩm và đồ cũ không dùng đến từ nhà giàu mang ra đổi tiền thì càng tốt.

Những người lưu lạc thấy có người thật lòng giúp đỡ mình, thấy cử chỉ, điệu bộ của Uyển Thược thanh tao, không vướng bụi trần, hơn nữa nàng còn là người tu hành, họ cảm thấy nàng như tiên nữ giáng trần xuống giúp đỡ họ, người nào người nấy cũng chăm chú học làm vườn, tiếp thu rất nhanh.

Họ bắt đầu chia nhóm thử đi tìm việc, hầu như nhóm nào cũng đều tìm được việc một cách suôn sẻ, cuối cùng họ cũng đã có thu nhập.

Chỉ cần có thu nhập thì không cần phải đi ăn xin nữa, cuộc sống rồi sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Khi thấy Uyển Thược, mắt những người già yếu, phụ nữ và trẻ em đều không khỏi ngấn lệ, họ không biết phải cảm ơn nàng như thế nào.

Trong mười ngày này đương nhiên cũng xảy ra một số chuyện không suôn sẻ.

Uyển Thược không kiêu ngạo không tự ti, trong khi giải quyết những chuyện này, nàng cũng dạy những người già yếu, phụ nữ và trẻ em sau này nên tự mình giải quyết những vấn đề đó như thế nào.

Mỗi tối, Ôn Khuynh Thời đều đúng giờ tìm đến nàng.

Uyển Thược bận rộn cả ngày cũng vừa lúc muốn chia sẻ với hắn những chuyện xảy ra trong ngày.

Đến ngày thứ mười, tức là đêm trước vòng thi thứ hai của cuộc thi sắc đẹp thành Hàng, về cơ bản tất cả những người lưu lạc ở thành Hàng đều đã tìm được việc làm.

“Đúng rồi, hôm nay ta gặp vài người dân vùng thiên tai ở cổng thành, họ chính là từ hạ lưu sông Thúy đến. Họ nói nước lũ cứ tiếp tục mở rộng, quan lại địa phương quản không xuể, viện trợ của triều đình lại chưa đến, họ đã đợi hơn nửa tháng, thực sự không sống nổi nữa nên mới kéo nhau về thành Hàng ta cầu cứu. Ước chừng sắp tới sẽ có hàng loạt người dân vùng thiên tai đến thành Hàng cầu cứu.”

“Ôi, thời buổi này thật lắm tai ương, ai cũng khổ cả!”

Tin tức này được Uyển Thược chú ý tới, lòng nàng không khỏi trĩu xuống.

Đúng vậy, thời buổi này quả thật rất rối loạn.

Nàng đã phi thăng nhiều năm, suýt nữa cũng quên mất ngày xưa khi còn làm yêu ở nhân gian nàng cũng gian nan đấu tranh sinh tồn để tu luyện, hòng chạm tới bầu trời xanh trong vắt kia.

Lại một ngày bận rộn nữa trôi qua, đêm xuống, nàng nghiêng người dựa vào giường, vừa nghĩ về những chuyện xảy ra trong thời gian qua vừa suy tính về cuộc thi sắc đẹp thành Hàng ngày mai.

Mái tóc đen xõa ra rủ xuống gối, đầu giường là một bầu rượu trái cây thanh khiết.

Mỹ nhân khuynh thành, vẻ trầm tư như một đóa thược dược không vương bụi trần khi nở rộ như tuyết trắng tinh khiết, trong sự ngổn ngang lại có sự dịu dàng thanh nhã.

Uyển Thược xoa xoa ngọc bài, khẽ gọi: “Ôn công tử, ngài có đó không?”

Nhưng đúng lúc ngọc bài bắt đầu phát sáng, nàng đột nhiên cảm nhận được một luồng gió lạnh đang lao nhanh về phía mình!

Uyển Thược lập tức lật người nhảy xuống giường, thân hình uyển chuyển lướt nhanh tránh khỏi đòn tấn công này.

Là một đóa hoa hồng! Cành có gai cắm ngay vào vị trí chân nàng vừa để.

Pháp thuật trên đóa hoa hồng nhanh chóng xé tan chiếc giường thành hai mảnh, phần bị gãy đổ ầm ầm xuống!

Ngọc bài trong tay bỗng chốc phát sáng rực rỡ, giọng Ôn Khuynh Thời bị nén lại vì kinh hãi truyền ra: “Uyển Thược, có chuyện gì vậy?”

Uyển Thược đột ngột quay đầu nhìn về phía cửa sổ.

Trên khung cửa đang hé mở kia rõ ràng có thêm một vết cháy đen.

Rõ ràng đóa hoa hồng được bắn vào từ cửa sổ này, mục tiêu là nàng trên giường!

“Ôn công tử, ta có chút việc cần xử lý, xin thất lễ trước.”

Uyển Thược nói xong liền cất ngọc bài vào cổ áo, đồng thời niệm một đạo pháp thuật vung về phía cửa sổ, khiến cửa sổ lập tức mở toang.

Nàng bay ra như cầu vồng trắng, ngay khoảnh khắc bay ra đó, nàng rút chiếc roi mềm quấn quanh eo ra, dốc sức vung về một hướng!

Chỉ thấy khi chiếc roi mềm của Uyển Thược quất tới một hướng vốn trống không, một bóng đen bịt mặt mặc đồ đen toàn thân đột nhiên hiện hình từ màn đêm, xoay tròn giữa không trung, tránh được cú roi của Uyển Thược.

Liên tiếp ba đóa hoa hồng có gai xuất hiện từ hư không, nhắm thẳng vào chân Uyển Thược, Uyển Thược xoay người, roi mềm trong tay thu về, vạch một đường vòng cung, chém nát ba đóa hoa hồng như một lưỡi hái.

Đột ngột đối diện với đôi mắt của người mặc đồ đen, tâm niệm Uyển Thược khẽ động, dường như nàng đã nhìn thấu điều gì đó, xoay người bay về phía ngoại thành.

Quả nhiên, người mặc đồ đen cũng đuổi theo!

Uyển Thược như một dải lụa trắng, nhanh như sao băng, bay thẳng ra ngoại ô thành Hàng.

Người mặc đồ đen vẫn bám riết không tha.

Phía trước là sông Thúy, dưới ánh trăng đêm, dòng sông cuồn cuộn những sóng như một con hắc long uốn lượn đang chuẩn bị hành động.

Đột nhiên, Uyển Thược phía trước loạng choạng như có gì bất thường, người mặc đồ đen nhìn thấy, mắt sáng rực, cơ hội tốt!

Người mặc đồ đen vận pháp lực, xung quanh lập tức xuất hiện hàng trăm đóa hoa hồng, nàng ấy đưa ngón tay làm quyết dẫn dụ, hàng trăm đóa hồng đồng loạt đâm thẳng về phía chân Uyển Thược.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, Uyển Thược đột nhiên quay đầu lại.

Đó là một khuôn mặt khiến Quý Nhi quên cả hít thở.

Như miếng ngọc lạnh lẽo và rực rỡ nhất dưới ánh đêm, trong đôi mắt trong veo đó là sự nghiền ép bình thản nhất đối với chính mình.

Đúng vậy, người mặc đồ đen chính là Quý Nhi.

Là Y Lạc sau khi thua Uyển Thược trong vòng thi cầm nghệ đầu tiên đã dặn Quý Nhi đi đánh lén Uyển Thược vào đêm trước vòng thi thứ hai để nàng không thể tiếp tục cạnh tranh với nàng ta.

Y Lạc còn nói một cách hiển nhiên: “Chỉ là làm Uyển Thược bị thương nhẹ để nàng ta đừng cản trở ta là được. Vết thương sẽ nhanh khỏi thôi, chuyện này căn bản không có gì cả.”

Quý Nhi luôn cảm thấy lời này nghe thật kinh tởm, nhưng nghĩ đến Mộ Giang Thiên, nàng ấy vẫn đến.

Lúc này, Quý Nhi đột nhiên nhận ra, Uyển Thược vừa loạng choạng là cố ý để lộ sơ hở cho nàng ấy!

Nàng ấy muốn tránh nhưng đã không kịp nữa rồi, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng cảnh tượng xuất hiện sau đó lại khiến Quý Nhi cả đời này cũng không quên.

Cả trời đất bốc cháy những chùm cây lửa, ngày đêm như đảo lộn, đêm như biến thành ngày chỉ trong một khắc.

Tà áo lụa trắng của Uyển Thược bay lên, trên chiếc váy dài màu xanh nhạt bay lượn bên trong, những đóa thược dược lớn như đột nhiên nở rộ. Sau đó là từng đóa hoa thược dược xuất hiện xung quanh Uyển Thược, mười đóa, trăm đóa, ngàn đóa, chúng bay cùng với những chùm cây lửa đang cháy, múa thành một cơn bão lộng lẫy.

Điều này khiến Quý Nhi trong nháy mắt không biết trời đất là đâu, chỉ cảm thấy nàng ấy đang ở giữa biển hoa lửa rực rỡ vừa như sóng to gió lớn vừa như thước lụa mềm.

Dường như khả năng ngôn ngữ của nàng ấy đã bị tước đoạt, nàng ấy chỉ cảm thấy Uyển Thược lơ lửng giữa không trung được cây lửa và hoa rực rỡ bao quanh, mọi thứ xung quanh đều nghiêng ngả, khiến người ta không thể với tới nàng.

Đột nhiên, lửa mạnh mẽ bùng lên, cơn bão hoa lá phủ kín trời đất mang theo lực xung kích vô song ào ạt ập xuống Quý Nhi.

“Á!” Quý Nhi bị đánh ngã xuống đất trong tiếng kêu thảm thiết, phun ra một ngụm máu.

Nàng ấy vật lộn muốn bò dậy nhưng chỉ có thể khó khăn mở miệng: “…Hỏa Thụ Kỳ Hoa…”

Tuyệt kỹ của Uyển Thược – Hỏa Thụ Kỳ Hoa.

Quý Nhi từng nghe người khác nói đã từng thấy Uyển Thược sử dụng chiêu này trước đây. Bầu trời cháy rực như ban ngày đó, biển hoa rực rỡ đó khiến người chứng kiến khi kể lại vẫn đầy vẻ thán phục.

Quý Nhi từng nghĩ đó chỉ là lời nói quá.

Cho đến lúc này, nàng ấy mới hiểu thế nào là vẻ đẹp tuyệt thế vô song, cuối cùng nàng ấy cũng hiểu được, hóa ra chênh lệch thực lực giữa nàng ấy và Uyển Thược lại khác biệt như trời với đất!

Giây tiếp theo, roi mềm của Uyển Thược rít lên lao tới.

Quý Nhi tưởng rằng nàng ấy tiêu đời rồi! Nhưng, mấy tiếng “xoẹt” vang lên, nàng ấy chỉ cảm thấy bộ đồ đen bao bọc cơ thể và khuôn mặt nàng ấy lập tức vỡ vụn, gió lạnh thổi thẳng vào người nàng ấy, khiến nàng ấy bất giác rùng mình.

Một roi của Uyển Thược đã xóa bỏ bộ đồ đêm của Quý Nhi. Nàng từ từ đáp xuống đất, cổ tay thu lại, roi mềm lượn lờ như linh xà quay về, ngoan ngoãn rủ xuống đất.

“Quả nhiên là ngươi.” Uyển Thược nói.

Ngay khi nhìn thấy đóa hoa hồng cắm vào giường, nàng đã đoán được thân phận của kẻ tấn công.

Chân thân của Quý Nhi là một bông hồng màu đỏ hồng.

“Y Lạc bảo ngươi đánh ta bị thương trước đêm vòng thi thứ hai?”

Từ khi phát hiện Quý Nhi chỉ tấn công chân nàng, Uyển Thược đã nhìn thấu mục đích của họ. Nàng dẫn Quý Nhi ra ngoại ô thành Hàng chính là để không làm tổn thương người vô tội.

Nếu Quý Nhi muốn mạng nàng, lúc nãy nàng đã chẳng thu roi lại.

Quý Nhi bị thương nặng khó khăn bò trên đất, nàng ấy vừa run rẩy chống nửa thân trên dậy đã lại phun ra một ngụm máu, cơ thể lại mềm nhũn xuống.

Biểu cảm kinh hoàng vẫn còn sót lại trên mặt nàng ấy, nàng ấy đau đớn thở dốc: “Đúng… là do ta kém cỏi, ta nhận… Ban đầu ta còn tưởng có thể đánh lén thành công…!”

Uyển Thược bình tĩnh nói: “Có phải ngươi quên ta có tu vi ngàn năm rồi không?”

“Nhưng ta… cũng có tu vi tám trăm năm! Ta còn là tự khai mở linh trí ở thượng giới…” Sự kinh hoàng trên mặt Quý Nhi lại thêm một vẻ thất thần: “Các ngươi tu luyện từ hạ giới lên… lại lợi hại đến vậy sao…”

“Ngươi bị ngốc à? Bọn ta chịu khổ nhiều hơn các ngươi quá nhiều, ở cùng độ tuổi, tất nhiên là bọn ta lợi hại hơn rồi!” Một giọng nữ xa lạ đột nhiên xen vào cuộc đối thoại giữa hai người.

“Các ngươi chỉ là được thiên tài địa bảo phù trợ nên mới đánh giá sai thực lực của mình. Bây giờ Hoa thần chỉ cho phép các ngươi mang theo một pháp khí đến thành Hàng, chẳng phải đã thấy rõ sự chênh lệch rồi sao? Ngươi đâu phải là đối thủ của Uyển Thược tiên tử.”

Trong khoảnh khắc giọng nói đó vang lên, lòng Uyển Thược đầy vẻ kinh ngạc.

Người này xuất hiện từ lúc nào? Vậy mà nàng lại hoàn toàn không hề nhận ra.

Hai chữ “cao thủ” lập tức hiện lên trong đầu Uyển Thược, nàng không lộ vẻ gì quay đầu lại, nhìn về hướng phát ra giọng nói.

Chỉ thấy cách đó mười mét là một nữ tử mặc đồ xanh lam, từ trên xuống dưới nàng ta không có màu sắc trang trí nào, nàng ta chỉ đứng đó thẳng thắn nhìn họ.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Uyển Thược đã thấy trâm cài tóc bạc trên búi tóc của nữ tử kia có hình dạng Bắc Đẩu Thất Tinh.

Nữ tử đó tay trái cầm một cuốn sổ da dê, tay phải tùy ý xoay một cây bút lông.

Không biết cán bút được làm từ chất liệu gì mà khi ở dưới ánh trăng lại khúc xạ ra một luồng ánh sáng vừa đen vừa đỏ.

Dường như nữ tử đó đột nhiên nảy ra ý tưởng mới, nàng ta cầm bút viết vào cuốn sổ.

Dáng vẻ này… Uyển Thược đã hiểu được thân phận của nàng ta, nàng nhìn Quý Nhi một cái, nói: “Ngươi về đi.”

Quý Nhi cắn môi, lê tấm thân bị thương nặng lảo đảo đứng dậy, ánh mắt nàng ấy nhìn Uyển Thược lộ ra sự phức tạp rối rắm.

Uyển Thược nói: “Ngươi về nói với Y Lạc, có một số chuyện nàng ta tưởng ta không biết, thực ra ta đều rõ ràng. Nếu nàng ta còn muốn hãm hại ta thì đừng trách ta tiết lộ chuyện của nàng tta.”

Quý Nhi lập tức lạnh lòng, lời này là có ý gì! Uyển Thược biết mối quan hệ giữa Y Lạc và Mộ thiếu thành chủ rồi sao?

Thấy vẻ mặt Quý Nhi thay đổi, tuy Uyển Thược không biết nàng ấy lại nghĩ đến chuyện gì nhưng nghĩ đến kết cục của Quý Nhi trong nguyên tác, nàng không khỏi cảm thấy xót xa.

Rõ ràng cũng là một cô nương xinh đẹp yêu kiều, chỉ vì thích Mộ Giang Thiên mà bị hắn thao túng, không ngừng bị hạ thấp. Nàng ấy trúng chiêu vừa đấm vừa xoa, bị huỷ hoại tới mức dâng hiến tất cả lòng tự trọng.

Nếu trong nguyên tác nàng là nữ phụ độc ác số một thì Quý Nhi chính là nữ phụ độc ác số hai, cả hai vốn dĩ không nên có kết cục như vậy!

Cuối cùng Uyển Thược vẫn nhắc nhở Quý Nhi: “Ngươi không cần phải tự hủy hoại bản thân vì bọn họ.”

Quý Nhi sững sờ: “Ngươi nói gì…”

Uyển Thược nói đến đây là đủ, nàng thu roi mềm về eo, bước về phía nữ tử áo xanh.

Nàng biết đối phương đến tìm mình.

Nữ tử áo xanh cũng đặt bút xuống. Dưới ánh trăng, nụ cười của nàng ta như buổi chiều hoàng hôn, nàng ta chắp tay hành lễ với Uyển Thược, giơ tay áo nói: “Uyển Thược tiên tử, có thể xin vài phút trò chuyện không?”

“Đương nhiên là được.” Uyển Thược cúi người.

Nữ tử áo xanh liếc nhìn Quý Nhi đang chật vật rời đi, sau đó vén tay áo dẫn Uyển Thược đi về phía bờ sông.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc