Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ phụ thức tỉnh bái bai kết BE Chương 7: Thược Dược Tiên Tử (7)

Cài Đặt

Chương 7: Thược Dược Tiên Tử (7)

Người đời đều nói rượu Thiêu Đao Tử rất mạnh, uống vào như lửa đốt, thực ra Uyển Thược rất ít khi uống loại rượu mạnh như vậy. Có lẽ do mấy ngày nay phải trải qua nhiều biến cố lớn, tâm cảnh nàng không thể như trước nữa nên nàng cũng muốn uống chút rượu mạnh, tự kích thích bản thân từ trong ra ngoài một phen.

Lúc này, do rượu mạnh, nàng mới uống được hai ngụm đã phải dừng lại, chuyển sự chú ý sang nói chuyện với Ôn Khuynh Thời. Uyển Thược cứ vậy chuyện trò không đầu không cuối với người đàn ông xa lạ phía bên kia ngọc bài suốt một thời gian dài.

Nàng kể cho Ôn Khuynh Thời nghe về sông Thúy ở ngoại ô thành Hàng, về ngôi chùa cổ ngàn năm trên núi bên sông; kể về sự ôn nhu dịu dàng của những cô gái nhà lành thành Hàng; còn kể cả duyên phận của nàng với thành Hàng.

“Không giấu gì ngài, ta vốn là một cây thược dược sau ngôi chùa trên ngọn núi ngoại ô thành Hàng, tính ra thì thành Hàng cũng là ‘quê hương’ của ta. Nhưng kể từ khi ta phi thăng lên thượng giới, ta chưa từng trở lại thành Hàng mấy trăm năm rồi.”

“Vậy lần này ngươi đến có cảm thấy thành Hàng thay đổi nhiều không?” Ôn Khuynh Thời ôn hòa hỏi.

“Đúng vậy, bãi bể nương dâu chẳng qua cũng chỉ như thế. Mấy trăm năm trôi qua, biết bao người đến người đi, quần áo họ mặc nay cũng khác xưa rồi, càng đừng nói đến nhà cửa và đường phố.” Uyển Thược ngập trong hồi ức dịu dàng, nàng lẩm bẩm: “Chỉ có sông xanh cuồn cuộn, rừng núi chùa cổ là không thay đổi, nhìn vào thấy khá là cảm khái…”

“Ha, nói mệt rồi chứ? Vậy ngươi có muốn nghe xem thành Hàng trong mắt ta như thế nào không?” Tiếng cười cùng giọng điệu luôn tao nhã, dịu dàng lại lần nữa truyền ra từ ngọc bài.

Uyển Thược nghe vậy cũng hơi tò mò: “Ngài cũng từng đến thành Hàng sao?”

“Ta có đến vài lần, lần gần đây nhất cách đây vài năm.” Giọng điệu Ôn Khuynh Thời hơi thay đổi, âm cuối kéo dài càng lộ vẻ từ tính lười biếng: “Ta cảm thấy, thành Hàng chỉ có hai từ, náo nhiệt! Nhiệt thì thật sự rất nóng bức, khiến người ta ngột ngạt không thở nổi, mồ hôi đầm đìa. Náo cũng cực kỳ huyên náo, người đông như mắc cửi, chen chúc khiến ta chóng mặt.”

Nghe đến đây, Uyển Thược không nhịn được khẽ bật cười: “Đây là lần đầu tiên ta nghe nói hai chữ “náo nhiệt” lại được tách ra dùng như thế.”

Ôn Khuynh Thời cũng cười: “Nhưng mà, ta cũng cảm thấy thành Hàng như một bức tranh cô đọng, rất có tầng lớp, chỗ sâu chỗ cạn, chỗ nào đậm chỗ nào nhạt được phân biệt rõ ràng, không giống như thượng giới luôn là mây mù giăng khắp trời và cung điện lơ lửng.”

“Ngài nói đúng…” Uyển Thược tiếp tục trò chuyện với chút hơi men của rượu mạnh.

Luyên thuyên không biết bao lâu, rượu đã cạn, Uyển Thược cũng bị bao phủ bởi men say.

“Đường đường chính chính, thẳng thắn lại ngây thơ, cũng không tệ.” Ôn Khuynh Thời lại cười dịu dàng: “Được rồi, ngươi đã say rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”

“Vâng, để ngài chê cười rồi.” Uyển Thược đáp lời.

“Không hề. Có thể trò chuyện với ngươi một lúc lâu như vậy, ta cảm thấy rất vui vẻ.” Ôn Khuynh Thời cười tủm tỉm thốt ra vài chữ: “Mỹ nhân Uyển Thược.”

Người này nói chuyện quả như có "móc câu", Uyển Thược không khỏi cảm thấy hai chữ “mỹ nhân” này nếu là người khác nói e rằng sẽ có vẻ nông nổi, nhưng phát ra từ miệng hắn lại rất tự nhiên, còn khiến nàng không rõ vì sao hơi xấu hổ.

Đúng lúc hơi rượu khiến mặt nàng nóng bừng, Uyển Thược đành ngại ngùng nói lời chúc ngủ ngon với hắn: “Thất lễ rồi… Hẹn ngài dịp khác trò chuyện.”

“Được, ngủ ngon.” Nụ cười của hắn gần như muốn bay lên.

Hắn vừa dứt lời, ánh sáng trên ngọc bài cũng tắt đi.

Đầu Uyển Thược hơi choáng váng, nàng cất ngọc bài rồi đi nghỉ.

***

Giờ Mão hôm sau, cuộc thi sắc đẹp thành Hàng chính thức bắt đầu.

Cuộc thi có tổng cộng bốn vòng, cứ mười ngày thi một vòng.

Vòng đầu tiên thi “Cầm”.

Địa điểm thi đấu ở trước phủ Thứ sử, nơi đây đã dựng sân khấu, trải thảm đỏ, rải đầy cánh hoa hồng.

Bốn góc sân đặt bốn lư hương đồng mạ vàng vàng hình thụy thú, bên trong đốt hương trầm ngọt ngào mùi cam phật thủ.

Trước sân khấu là ghế ban giám khảo, người ngồi chính giữa là Lư đại nhân, Thứ sử thành Hàng, ông ta ngoài ba mươi tuổi, đang độ tuổi sung mãn, trông có vẻ hiền lành, áo mũ chỉnh tề.

Hai bên trái phải Lư Thứ sử là hai vị phú thương viên ngoại, ba vị đại nho thành Hàng, một vị giáo phường thừa giáo phường thành Hàng, hai vị danh viện địa phương.

Tổng cộng chín vị giám khảo.

Dân chúng đến xem vây kín ba bốn lớp ngoài ba lớp trong, nha dịch phủ nha ra sức duy trì trật tự, xua đuổi những người ăn xin quần áo rách rưới ra vòng ngoài cùng.

Uyển Thược đứng giữa những nữ tử dự thi, nhìn Tư Xảo một cái.

Bên cạnh Tư Xảo có vài nữ tử bản địa thành Hàng, khi họ nhìn Uyển Thược, mắt ai nấy đều đờ đẫn, vẻ mặt tự ti vì kém cỏi hơn lộ rõ trên khuôn mặt.

Khi Lư Thứ sử tuyên bố cuộc thi bắt đầu, những nữ tử dự thi lần lượt lên sân khấu gảy đàn.

Hơn chục người lên sân khấu trước tiên đều có cầm kỹ bình thường, trong đó bao gồm cả nữ tử thành Hàng lẫn các tiên tử.

Sau đó thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một người đàn khá tốt, các đại nho, giáo phường thừa và danh viện trên ghế giám khảo sẽ ghé tai nhau, thì thầm nhận xét.

“Tổng thể thì không tệ, chỉ thiếu chút ý vị phản phác quy chân.”

“Tâm tư hơi phù phiếm…”

Cho đến khi đến lượt Tư Xảo, những vị giám khảo này mới đồng loạt sáng mắt.

Đây cũng là lần đầu tiên Uyển Thược nghe Tư Xảo đánh đàn, tiếng đàn của nàng ấy vậy mà lại mang một loại sức sống tươi mới!

Tư Xảo mặc váy lụa xanh nước biển ngồi đó, hơi nghiêng đầu, trên đầu chỉ búi một búi tóc đơn giản, cài một cây trâm được chạm khắc tiên cung. Một lọn tóc từ sau gáy nàng ấy buông lơi xuống, nhẹ nhàng vắt trên vai, trông nàng ấy như một đóa hoa xương bồ không vương bụi trần bên bờ nước.

Tiếng đàn của nàng ấy cũng vậy, trong trẻo, xuyên suốt, tràn đầy sức sống như đang vui vẻ mài dũa một viên thủy tinh trong suốt.

Từ tiếng đàn của nàng ấy, Uyển Thược như nghe thấy tiếng cười nói của Tư Xảo: “Tu hành phi thăng rất khổ, nhưng cũng vì thế ta mới hiểu rõ sự quý giá của những điều tốt đẹp. Những điều này có thể là nửa chén trà thơm, có thể là một tấm rèm gió mát. Trên đời có quá nhiều thứ thoáng qua rồi biến mất nên bất cứ thứ gì trường tồn đều là thứ quý giá không thể diễn tả bằng lời.”

“Tư Xảo…” Uyển Thược không khỏi lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Tư Xảo càng lúc càng ấm áp.

Một khúc đàn kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội.

Giáo phường thừa là người lên tiếng trước: “Một trái tim trong sáng như băng tuyết, tuy kỹ thuật còn thiếu sót nhưng đã là người tốt nhất trong số những người trình diễn vừa rồi.”

Tư Xảo đứng dậy cúi chào mọi người rồi bước xuống sân khấu.

Tiếp theo là Uyển Thược.

Hai người lướt qua nhau, Tư Xảo cổ vũ: “Cố lên, Uyển Thược!”

“Ừm.”

Uyển Thược ngồi trước đàn, bàn tay trắng nõn đặt lên dây. Nàng từ từ nhắm mắt lại, phớt lờ sự ồn ào kinh ngạc trước vẻ đẹp của nàng bùng lên trong đám đông khi nàng bước lên sân khấu.

Dây đàn khẽ rung, gió ngừng thổi.

Khoảnh khắc này, ánh sáng trong mắt các giám khảo bỗng chốc rực rỡ như lúc bình minh.

Cốc trống đón gió, quên hết cả ta và vật!

Không phải sự phóng khoáng, tiêu diêu của bảy thánh hiền trong rừng trúc, không phải sự hào hùng của thiết mã đạp băng hà, không phải sự thoải mái của mây rơi lá chuối hay nước chảy guồng nhỏ mà lại là sự dịu dàng, trong trẻo, và phóng khoáng hết sức bình thường.

Nhưng sự dịu dàng, trong trẻo và phóng khoáng này mới thực sự là con người nàng.

Gió lại nổi lên, thổi những cánh hoa hôn lên ngón tay Uyển Thược, tà áo rộng của nàng khẽ bay lượn, khuynh đảo thiên hạ.

Tiếng đàn chính là nàng, mỗi dây đàn, mỗi động tác đều là bản ngã, là tâm cảnh của nàng.

Lúc này, tất cả những người hiểu về đàn trong đám đông vây quanh đều nín thở.

Đây không phải một khúc nhạc khó, thậm chí nó dường như do Uyển Thược tùy tâm tấu lên nhưng họ lại như được đưa vào một thế giới khác, tận mắt chứng kiến bức tranh mà Uyển Thược trải ra trước mắt họ.

Tháng tư nhân gian, hoa nở đã tàn.

Chim hót trong núi vắng, chùa cổ u sâu.

Đẩy cánh cửa dày nặng phủ rêu phong ra, trong tiếng chuông sớm chiều và tiếng mõ cô tịch, bầu không khí hòa quyện mùi nhang khói, men theo con đường đá quanh co, xuyên qua những cổng vòm xếp chồng lên nhau, bước vào sau núi.

Đập vào mắt là từng cụm thược dược, ban đầu là nụ hoa xanh nhạt nhưng chỉ trong khoảnh khắc, hàng ngàn hàng vạn đóa hoa đồng loạt nở rộ, theo sự bung nở của hoa, màu xanh nhạt dần chuyển thành màu trắng tinh khiết như băng ngọc xuất hiện trong tầm mắt, vừa thoát tục lại vừa ngổn ngang, đẹp đẽ và thuần khiết đến tột cùng.

Phải có một tâm cảnh thế nào mới có thể phổ ra một khung cảnh không vương chút bụi trần như vậy?

Phải mang một trái tim thế nào mới có thể vừa hàm súc lại vừa kiên định đến thế?

Uyển Thược từ từ mở mắt, gảy nốt nhạc cuối cùng cho khúc đàn của mình.

Dư âm dường như vẫn còn rung động, rung động mãi không dứt.

Cuối cùng, sau một thoáng im lặng, những người đang nín thở đột nhiên phản ứng lại, vỗ tay nhiệt liệt hơn.

Một vị đại nho trên ghế giám khảo trực tiếp vỗ tay hô lớn: “Hay! Người và đàn hợp nhất, không chê vào đâu được!”

“Kỹ thuật cũng đạt đến đỉnh cao!” Danh viện nói.

Uyển Thược mỉm cười đứng dậy cúi chào, ánh mắt liếc qua Y Lạc.

Y Lạc đứng cùng nhiều tiên hoa khác, sắc mặt nàng ta lúc này cực kỳ khó coi.

Người ta nói đàn là loại nhạc cụ tao nhã nhất trong các nhạc khí, rất khó để cả giới thượng lưu và bình dân cùng thưởng thức được. Giống như rạp đầy khách nghe tiếng đàn của Du Bá Nha, chỉ có Chung Tử Kỳ mới biết đó là Cao Sơn Lưu Thủy*. Các tiên hoa đều hiểu điểm này.

* Du Bá Nha là một trong những nhạc công vĩ đại trong lịch sử Trung Quốc, nổi tiếng với tài nghệ chơi đàn cầm (một loại đàn dây cổ điển của Trung Quốc). Ông ấy có thể chơi đàn cực kỳ tài tình nhưng những người nghe đàn thường không thể hiểu hết ý nghĩa sâu sắc trong những bản nhạc ông ấy thể hiện.

Chung Tử Kỳ là một người bạn thân của Du Bá Nha, ông là người duy nhất có khả năng hiểu và cảm nhận sâu sắc những bản nhạc của Du Bá Nha. Khi Du Bá Nha chơi bản nhạc mô phỏng Cao Sơn Lưu Thủy (núi cao, nước chảy), chỉ có Chung Tử Kỳ mới nghe ra được hình ảnh này. Đối với Du Bá Nha, đó là một khoảnh khắc rất đặc biệt, vì Chung Tử Kỳ không chỉ nghe âm thanh, mà còn hiểu được hồn cốt, tâm hồn của bản nhạc.

Tuy nhiên, tiếng đàn của Uyển Thược và khung cảnh nàng đánh đàn đập vào mắt vào tai, chạm vào tâm hồn tất cả người nghe, ngay cả những tiên hoa có kỹ năng đàn bình thường này cũng đều bị chấn động, cam nguyện khuất phục.

Họ vây quanh Y Lạc nhưng đều khó mà nói ra lời nào để cổ vũ nàng ta.

Họ không dám tin rằng còn có người có thể vượt qua Uyển Thược.

Chỉ có Quý Nhi cứng rắn khoác tay Y Lạc: “Nàng ấy… đàn cũng chỉ vậy thôi! Nói về kỹ thuật, ngươi mạnh hơn nàng ấy.”

Đúng, mình mạnh hơn Uyển Thược. Y Lạc tự nhủ với bản thân như vậy.

Uyển Thược đàn hay thì có hay nhưng bản nhạc đơn giản, cả khúc nhạc chẳng có chút độ khó nào, sao nàng có thể so với nàng ta, người sáng tác ra những khúc nhạc có độ khó cao?

Sau khi tìm lại được sự tự tin, Y Lạc đợi Quý Nhi đàn xong thì lên sân khấu áp chót.

Đúng, nàng ta là người áp chót, Y Lạc tin chắc đây là do vẻ đẹp của nàng ta khiến ban tổ chức cố ý sắp xếp nàng ta lên áp chót.

Nàng ta ngồi xuống trước đàn, bắt đầu khúc nhạc của mình.

Nàng ta gảy đàn bằng cả mười ngón tay, tiếng đàn khi thì như sông băng vỡ vụn, cuồn cuộn trào dâng, lúc thì lại hóa thành hoa xuân trăng thu, mây cuộn mây tan.

Nàng ta đàn về sự cô tịch của lúc hoàng hôn, đàn về sự rực rỡ của những ánh đèn lồng đầy phố.

Nàng ta tập trung tất cả tinh thần vào kỹ thuật đàn, khi liếc ngang thấy liền vẻ mặt thán phục của mọi người.

Tâm trạng Y Lạc ngày càng vui vẻ, nàng ta đã nói rồi mà, sao Uyển Thược có thể hơn được nàng ta chứ?

Một khúc đàn kết thúc, Y Lạc mỉm cười đứng dậy.

Nụ cười của nàng ta giống như vô số đóa mẫu đơn trong vườn cùng nhau nở rộ, kiêu hãnh và rực rỡ.

Có dân chúng liên tục vỗ tay hô lớn: “Quá tuyệt vời!”

Y Lạc ném ánh mắt chiến thắng về phía Uyển Thược, ý nói rằng nàng ta mới là người xứng đáng với vị trí thứ nhất.

Ai ngờ lúc này vị đại nho trên ghế giám khảo thở dài: “Về mặt kỹ thuật quả thực không ai sánh bằng, nhưng lại chỉ có kỹ thuật…”

Nụ cười rạng rỡ trên mặt Y Lạc cứng lại.

Giáo phường thừa lắc đầu nói: “Tiếng đàn rỗng tuếch, hoàn toàn không có nội hàm, không ra làm sao cả!”

“Chỉ là một bình hoa di động mà thôi!”

Y Lạc như bị sét đánh ngang đầu, nàng ta kinh ngạc, không thể nào?

Sau đó trong lòng nàng ta dâng lên sự bất mãn, những lời xì xào bàn tán của người xem càng khiến Y Lạc bị một cơn xấu hổ mãnh liệt cuốn từ đầu đến chân.

Trong nháy mắt, mắt nàng ta đỏ hoe, nàng ta đau khổ đến mức suýt không kiểm soát được cảm xúc, nắm chặt ống tay áo của mình, gần như hoảng loạn rời khỏi sân khấu.

Quý Nhi vô thức muốn bước đến đón Y Lạc nhưng ngay lúc này giọng Lư Thứ sử lại vang lên: “Vòng thi đầu tiên đến đây là kết thúc, trước hết ta công bố ba người đứng đầu, hạng nhất Uyển Thược cô nương, hạng nhì Tư Xảo cô nương, hạng ba Quý Nhi cô nương. Vòng thi tiếp theo được ấn định vào giờ Mão chính mười ngày sau, mời các cô nương tiếp tục cố gắng, tranh thủ vượt lên.”

Quý Nhi ngẩn người ra, vậy mà nàng ấy lại đứng thứ ba? Quá bất ngờ.

Trên mặt nàng ấy không khỏi lộ vẻ đắc ý, nhưng khi chạm phải ánh mắt bất mãn của Y Lạc, lòng Quý Nhi chợt lạnh đi, thầm than không ổn.

“Y Lạc…” Quý Nhi đành phải dịu giọng tiến lên đón, nàng ấy vừa định nắm tay Y Lạc thì bị nàng ta đẩy ra với đôi mắt đỏ hoe.

Y Lạc nức nở chạy đi, Quý Nhi đành phải đuổi theo.

Cảnh tượng này của hai người lọt vào mắt những tiên tử còn lại.

Một người ủng hộ Y Lạc lẩm bẩm: “Rõ ràng Y Lạc đàn hay hơn Uyển Thược, giám khảo đều bị điếc hết rồi sao…”

Lại có người đè giọng xuống nói: “Lại phải để một đám người phàm đánh giá chúng ta…”

Uyển Thược và Tư Xảo không để ý đến họ, vòng thi này đã kết thúc, không cần ở lại đây nữa, hai người nhanh chóng rời đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc