Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Uyển Thược cố gắng hồi tưởng lại những miêu tả về thành Hàng trong nguyên tác.
Trong đó quả thực có nhắc đến việc gần đây số lượng dân lưu lạc đến thành Hàng tăng vọt.
Sau khi vào thành, Uyển Thược mới chính thức cảm nhận được cái bầu không khí gian khổ, hoang tàn, "đường có xương chết cóng" lan tỏa khắp trời đất.
Trước "đường có xương chết cóng" là "cửa son rượu thịt thối". *
* "Chu môn tửu nhục xú, lộ hữu đống tử cốt" là câu thơ tố cáo sự bất công, chênh lệch giàu nghèo trong xã hội phong kiến. Trong khi kẻ giàu có sống xa hoa, hoang phí thì người nghèo lại không có nổi cái ăn, cái mặc để sống qua mùa đông. Câu thơ được trích từ bài "Tự kinh phó Phụng Tiên huyện vịnh hoài ngũ bách tự" trong tập Trường An khốn đốn (746 - 755) của nhà thơ Đỗ Phủ.
Thành Hàng lúc này cũng giống câu thơ đó, một góc là những kẻ đáng thương mất nhà mất cửa đầy đường, góc khác là giàu sang phú quý trong làn mưa bụi mờ ảo.
Ví dụ, lúc này đây nhóm người giàu ở thành Hàng đang chi tiền tổ chức một "cuộc thi sắc đẹp" để chọn ra "Đệ nhất mỹ nhân thành Hàng".
Trong nguyên tác, Y Lạc đã giành được vị trí đầu bảng trong cuộc thi sắc đẹp này.
Theo mô tả trong sách, Uyển Thược nhanh chóng đến địa điểm đăng ký cuộc thi sắc đẹp ngay trước phủ Thứ sử thành Hàng.
Hầu hết các tiên tử tham gia tuyển chọn lúc này đều có mặt ở đây.
Ngoại trừ Tư Xảo, người đang trà trộn đâu đó.
Đơn vị tổ chức cuộc thi này là Thương hội thành Hàng, họ nói rằng sẽ mời Thứ sử, các hộ giàu có, các đại nho và danh nhân có tiếng tăm đến làm giám khảo.
Gã sai vặt phụ trách thống kê đăng ký đang thầm kinh ngạc, sao những nữ tử đến đăng ký đều có vẻ đẹp tiên tư ngọc cốt như vậy. Nhất là vị cô nương tên Y Lạc mặc y phục màu vàng kia, nàng ta rạng rỡ sáng ngời, gần như thổi bừng tấm màn mưa bụi của thành Hàng.
Tuy nhiên, khi Uyển Thược xuất hiện ngay sau đó, biểu cảm của gã sai vặt lập tức cứng đờ, chuyển sang sững sờ, kinh ngạc.
Hắn ta đã sống ở thành Hàng hơn hai mươi năm, giờ mới biết thành Hàng
còn có mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành nhường ấy.
Hắn cảm thấy ảo nảo vô cùng, sao trước đây hắn lại chưa từng thấy nàng!
Không chỉ gã sai vặt, suốt dọc đường đi đã có vô số người nhìn Uyển Thược với ánh mắt như vậy. Ngay lúc này, tất cả những người đang làm việc quanh đây khi thấy nàng cũng đều lộ ra vẻ chấn động đến mức không nói nên lời.
Nàng đã dùng pháp thuật tẩy sạch váy áo, trên chiếc váy màu lục nhạt, những đóa thược dược lớn nở rộ. Cánh hoa như rung rinh trước gió mỗi khi nàng bước đi. Tấm áo lụa mỏng trắng tuyết khoác ngoài khiến những đóa thược dược lúc ẩn lúc hiện, không vướng bụi trần. Đai lưng được buộc bằng dải lụa mỏng màu lục nhạt một cách tùy ý, không cố ý bó eo nhưng lại càng làm nổi bật dáng vẻ thướt tha, phóng khoáng, tự do tự tại của nàng.
Nàng chỉ thoa chút son phấn, lông mày được kẻ nhẹ nhàng, làn da trắng như ngọc không chút tỳ vết, đôi mắt đẹp như tranh vẽ, trong làn mưa bụi chúng càng như được phác họa bằng mực tàu.
Búi tóc trên đầu nàng hơi lỏng, vài sợi rủ xuống hơi rối, bên trên có cài thêm hai cây trâm ngọc bích trong suốt Nàng tựa một đóa thược dược băng thanh ngọc khiết đang nở rộ, thanh nhã như không thuộc về nhân gian.
Mọi người phải mất một lúc mới hoàn hồn lại, tất cả đều vô thức nhìn sang Y Lạc.
Không còn nghi ngờ gì nữa, hai vị này chắc chắn là những người nổi bật nhất. Những mỹ nhân tiên tư ngọc cốt khác đứng trước mặt họ đều trông kém hơn hẳn.
Nhưng ai đẹp hơn đây?
"Cô nương, cô nương đến đăng ký phải không? Đến chỗ tiểu nhân đăng ký là được!" Cuối cùng gã sai vặt cũng phản ứng lại, vội vàng chào đón Uyển Thược.
Uyển Thược tới đăng ký, ngón tay trắng như ngọc cầm bút lông lên viết thông tin của mình.
Gã sai vặt lại ngây người nhìn tay Uyển Thược, đẹp quá, ngay cả bàn tay cũng đẹp đến vậy!
Thế nhưng ngay lúc này đây, Y Lạc bên cạnh lại đang sốt ruột không thôi. Uyển Thược liếc sang, lắng tai nghe cuộc trò chuyện giữa Y Lạc và Quý Nhi.
"Sao Giang Thiên ca ca còn chưa đến nữa, không phải huynh ấy nói sáng nay sẽ đến thành Hàng sao? Giang Thiên ca ca không đến, dưới hạ giới nhiều loại yêu ma quỷ quái thế này, ta thấy trong lòng bất an." Y Lạc đang ấm ức than phiền.
Quý Nhi khuyên nàng ta: "Có lẽ Mộ thiếu thành chủ bị việc gì gấp cản lại rồi, chắc chỉ đến muộn chút thôi. Dù sao không ai có thể so bì với ngươi trong cuộc thi sắc đẹp thành Hàng này, không có gì đáng lo cả!"
Y Lạc đang bối rối nghe những lời này thì hơi trấn tĩnh lại, cười nói: "Đúng vậy! Giang Thiên ca ca chắc chắn sẽ đến nhanh thôi, huynh ấy yêu ta đến vậy mà! Với sắc đẹp của ta, ta nhất định là người đẹp nhất thành Hàng!"
Uyển Thược thầm cười lạnh, e rằng Mộ Giang Thiên đã bị Mộ thành chủ giữ lại, không thể đến được rồi!
"Cô nương, đăng ký xong rồi, cô cầm lấy thẻ gỗ này, đây là vé tham gia." Gã sai vặt đưa một tấm thẻ gỗ cho Uyển Thược, trên đó có ghi số thứ tự: "Mão chính ngày mai sẽ thi vòng đầu, chúc cô nương ra trận tất thắng!"
"Cảm ơn." Nàng cầm thẻ gỗ, lịch sự mỉm cười với gã sai vặt, hắn ta lại ngây ra.
Uyển Thược đã đoán đúng, Mộ Giang Thiên lúc này đang bị Mộ thành chủ giữ lại.
Hôm qua Mộ Giang Thiên đã bất chấp lệnh cấm túc của Mộ thành chủ, nhất quyết lén lút đi gặp Y Lạc.
Khi hắn lưu luyến, hồn vía lên mây quay về từ chỗ Y Lạc, vừa bước vào phòng đã thấy Mộ thành chủ đứng ngay giữa phòng nhìn chằm chằm.
Mộ Giang Thiên kinh hãi, suýt không đứng vững.
Một lúc sau, Mộ thành chủ tự tay thiết lập kết giới giam hắn lại trong phòng.
Lúc này Mộ Giang Thiên đang đi đi lại lại trong phòng, vô cùng sốt ruột. Hắn không thể đến thành Hàng ở bên Y Lạc được rồi, nàng sẽ phải chiến đấu một mình, một người mềm yếu như nàng sao có thể không có hắn được chứ?
Nhưng với pháp lực của hắn, bây giờ hắn không thể đột phá kết giới của cha.
Mộ Giang Thiên lại tự an ủi bản thân, không sao, rồi hắn sẽ đột phá được kết giới này thôi.
Y Lạc hiểu chuyện như vậy nhất định sẽ thông cảm cho khó khăn của hắn.
***
Sau khi đăng ký, trước khi rời khỏi phủ nha, Uyển Thược dành một ngày để đi dạo khắp thành Hàng, làm quen với tình hình địa điểm.
Khắp thành Hàng đâu đâu cũng là dân lưu lạc, Uyển Thược nói chuyện với họ, biết được về cơ bản họ đều là người bản địa thành Hàng, do hai năm gần đây thuế má tăng nặng cộng thêm sản lượng thu hoạch kém, thương nhân ham lợi nhuận thổi phồng giá cả dẫn đến bọn họ đều phá sản, trôi dạt khắp nơi.
Khi mặt trời lặn, Uyển Thược tìm một quán ăn ven đường dùng bữa tối.
Từ khi thành tiên nàng đã tịch cốc, ngoài việc thưởng rượu, lần gần nhất nàng ăn gì đó là ba năm trước.
Đồ ăn nhân gian khác với thượng giới, đậm vị khói lửa, hương vị nồng đượm, chỉ nhai trong miệng thôi mà đầu lưỡi cũng như muốn tan chảy.
Uyển Thược gọi một đĩa củ sen trắng thái lát, một chén chè cam thảo viên, một đĩa bánh chiên mỡ, một bình rượu gạo hoa quế.
Những lát củ sen giòn ngọt được rưới nước ô mai chua ngọt, ngậm vào miệng thôi đã thấy vô cùng thanh mát.
Rượu gạo hoa quế thì ngọt mà không ngấy, thơm ngon thanh thoát. Uyển Thược thầm nghĩ khi nàng trở về thượng giới, nàng cũng phải hái hoa quế để ủ thử loại rượu này mới được.
"Uyển Thược, ngươi ở đây à!" Chợt tiếng Tư Xảo từ góc phố vọng tới.
Uyển Thược ngẩng đầu nhìn lên, cười chào: "Tư Xảo, lại đây, ngồi ăn cùng."
Tư Xảo vừa ngồi xuống vừa trách: "Ta đi tìm ngươi nửa ngày nay rồi, hóa ra trốn ở đây ăn uống à!"
"Tiểu nhị, mang thêm một bộ chén đũa!" Uyển Thược cười nói với Tư Xảo: "Xin lỗi." Đợi chén đũa được mang lên, nàng gắp cho Tư Xảo một miếng củ sen: "Nào, nếm thử miếng củ sen này đi, được ngâm trong nước ô mai đấy, ngon lắm."
Tư Xảo cũng cầm đũa lên thưởng thức món ăn, mới ăn vài miếng, mắt nàng ấy sáng rỡ, vừa ăn vừa nói với Uyển Thược: "Ngươi đã đi đăng ký cuộc thi sắc đẹp kia rồi chứ?"
"Đăng ký rồi."
"Ta lén đi xem lịch thi đấu của thương hội tổ chức rồi, phải thi rất nhiều hạng mục, ngoài sắc đẹp ra còn có lễ nghi, cầm nghệ, vũ đạo, thêu thùa..." Tư Xảo nói.
"Vậy sao?" Uyển Thược tùy ý đáp.
Tư Xảo cạn lời: "Ngươi, ngươi không tìm hiểu lịch thi đấu gì mà đã đi luôn à…" Rồi nàng ấy lại nói: "Tóm lại, ta nghĩ ngươi nên tranh thủ thời gian luyện tập chút thì hơn, ta thấy Y Lạc rồi, nàng ta rất tự tin, ngươi cũng không thể thua nàng ta được!"
"Ta biết." Uyển Thược trầm ngâm.
Tư Xảo lại lẩm bẩm: "Thảo nào Hoa thần đại nhân lại chọn thành Hàng làm địa điểm tuyển chọn thần hầu, hóa ra là vì thành Hàng đang tổ chức bình chọn đệ nhất mỹ nhân. Hoa thần đại nhân bảo chúng ta phải trở thành người đẹp nhất thành Hàng, xem ra ngài ấy muốn chúng ta giành vị trí đầu bảng trong cuộc thi sắc đẹp này, Uyển Thược ngươi phải cố lên!"
"Nhưng mà nói đến Hoa thần đại nhân, không biết chân thân ngài ấy là loại hoa nào nhỉ, ngay cả một lời đồn cũng không có." Tư Xảo lẩm bẩm: "Chỉ thấy nghe nói ngài là họ hàng xa của Thương đế, hình như là loại họ hàng đã hơn năm đời rồi…"
Nàng ấy nói hồi lâu, Uyển Thược vẫn im lặng không nói gì.
Tư Xảo nhận thấy hình như từ nãy đến giờ Uyển Thược không phản ứng như bình thường, hỏi: "Sao vậy? Uyển Thược, sao ngươi lại trầm ngâm thế."
Chỉ thấy trong mắt Uyển Thược ngưng tụ một vệt sáng xám xịt, sắc mặt nàng trở nên nghiêm trọng: "Tư Xảo, trong những ngày ở thành Hàng này, ngươi phải hết sức cẩn thận. Hôm nay khi đi lại trong thành Hàng, ta ngửi thấy một luồng yêu khí kỳ lạ."
"Cái gì?" Tư Xảo kinh ngạc.
"Như có như không, thoáng qua là biến mất nên ta cũng không dám chắc." Uyển Thược nói: "Nhưng nếu đó không phải là ảo giác của ta… luồng yêu khí đó cực kỳ hỗn tạp và lạnh lẽo, tu vi của nó tuyệt đối không thấp, chắc chắn cũng không phải là thứ tốt đẹp gì. Hoa thần đại nhân đã nói không thể theo dõi sát sao an nguy của chúng ta được, chúng ta chỉ có thể tự lực, ngươi nhất định phải cẩn thận."
Tư Xảo thở dài: "Sao thành Hàng này lại như vậy chứ…" Nói rồi nàng ấy vội vàng gật đầu: "Ta biết rồi, Uyển Thược, ta sẽ chú ý tự vệ, ngươi cố lên, phải được bình chọn là Đệ nhất mỹ nhân thành Hàng!"
"Ừm." Uyển Thược dịu dàng mỉm cười, chợt nhớ đến miếng "vỏ cây" kỳ lạ, nàng lấy ra cho Tư Xảo xem.
"Tư Xảo, ngươi có nhận ra đây là cây gì không?"
Tư Xảo cầm miếng "vỏ cây", lật qua lật lại xem xét kỹ lưỡng năm lần rồi cũng bỏ cuộc: "Không nhận ra, chẳng lẽ là dị chủng trong truyền thuyết nào đó chăng."
Rất có thể là như vậy.
Không ngờ một đứa trẻ trong nhân gian lại có được thứ này…
***
Sau bữa ăn, Tư Xảo và Uyển Thược chào tạm biệt.
Uyển Thược tìm một quán trọ, thuê một phòng thượng hạng.
Chủ quán trọ nói, quán của họ có món rượu mạnh Thiêu Đao Tử trứ danh.
Nghe đến rượu, sao Uyển Thược có thể bỏ qua được, nàng gọi một bình rượu nhỏ, bảo tiểu nhị bưng lên phòng.
Tiểu nhị đi chuẩn bị rượu. Uyển Thược ngồi trước chiếc bàn bát tiên trong phòng, xoa xoa miếng "vỏ cây".
Hôm nay Tư Xảo hỏi nàng sao không lén đi xem lịch thi đấu của cuộc thi sắc đẹp, nàng không đi là vì trong nguyên tác đã viết hết rồi. Phải thi những gì, nàng rõ như lòng bàn tay, cũng không cần luyện tập, nàng đều đã tinh thông.
"Khách quan, rượu của cô nương đây!" Tiểu nhị rất nhanh đã đến gõ cửa.
Uyển Thược đặt "vỏ cây" xuống, mở cửa ra nhận rượu Thiêu Đao Tử: "Cảm ơn."
Nhưng ngay khi nàng vừa đóng cửa lại, xoay người bưng khay, miếng "vỏ cây" trên bàn lại bắt đầu phát sáng!
Đây là…!
Uyển Thược vội vàng đi tới, nàng không kịp uống rượu, vội cầm "vỏ cây" lên xem xét.
"Vỏ cây" đột nhiên phát ra ánh sáng trắng mạnh mẽ, ngay sau đó biến thành một tấm ngọc bài!
Chẳng lẽ đây chính là điều cậu bé kia nói, báu vật gặp được người hữu duyên sẽ biến đổi?
Tấm ngọc bài trong tay nàng trơn nhẵn, ấm áp, là chất liệu ngọc Tụ hình bầu dục. Một mặt phẳng, mặt còn lại… Uyển Thược lật lại, mặt kia của ngọc bài khắc hình một cành hoa.
Loại hoa này… Uyển Thược cảm thấy hình như nàng đã từng thấy nó ở đâu đó nhưng cuối cùng lại không nhớ ra là ở đâu, cũng không gọi được tên loài hoa này.
Báu vật này rốt cuộc là…
"Hửm? Đối diện là ai?"
Nàng hoàn toàn không ngờ tới, đúng lúc này, một giọng đàn ông truyền ra từ ngọc bài!
Uyển Thược sững sờ, không khỏi khẽ hít vào một hơi.
Sau khi người đàn ông nghe thấy giọng nàng, hắn cười trầm một tiếng. Giọng nói này lại vô cùng từ tính, rất dễ nghe.
"Chẳng lẽ, là một mỹ nhân trẻ tuổi?"
Âm cuối như có như không nhếch lên tựa móc câu, Uyển Thược nghe xong nhất thời có chút ngượng ngùng.
"Nhưng không phải ta đã tặng ngọc bài cho một nhóc tỳ sao?"
"Hửm? Mỹ nhân? Có thể… giải thích một chút không?"
"…Uyển Thược."
"Uyển Thược?" Không ngờ giọng điệu của người đàn ông lại có thêm một tia kỳ lạ: "Ngươi là người thượng giới?"
Uyển Thược hơi kinh ngạc: "Sao ngài biết?"
Người đàn ông "ha" một tiếng, cười trầm: "Hai ngày nay tin tức lan truyền khắp nơi rồi, trên đài Thiên Thu, Thược Dược tiên tử công khai đối đầu với thiếu thành chủ thành Mộ Vũ ở Đông Phương Thiên Khuyết, còn trả lại hết sính lễ cho người ta nữa."
Uyển Thược nhất thời nghẹn lời.
"Ta nhớ Thược Dược tiên tử tên là Uyển Thược, vậy ra là ngươi à."
Uyển Thược nghe được dù giọng điệu hắn có ý trêu chọc, lên bổng xuống trầm nhưng hắn hoàn toàn không có ý giễu cợt hay hạ thấp, nàng liền đáp: "Để ngài chê cười rồi."
"Không hề, ta lại ủng hộ ngươi đấy." Người đàn ông nói rồi lại chuyển đề tài: "Nhưng ngươi đã gây ra chuyện lớn như vậy, sử quan Lan đài không đến tìm ngươi sao?"
Các sử quan Lan đài là những người thích sưu tầm, hỏi thăm chuyện lớn nhỏ xảy ra ở thượng giới nhất, họ chỉ hận không thể ghi chép tất cả mọi chuyện không sót một chi tiết nào.
Uyển Thược nói: "Ta vẫn chưa gặp họ."
Người đàn ông nói: "Vậy ngươi cứ chờ đi, rất có thể sẽ có sử quan đến tìm ngươi để lấy thông tin. Họ bám dai lắm đấy, ngươi nên chuẩn bị tâm lý trước đi."
Uyển Thược khẽ cười một tiếng: "Cảm ơn đã nhắc nhở, chuyện của ta cũng không có gì không thể nói. Nếu thực sự có sử quan đến hỏi ta, ta sẽ kể cho họ nghe một cách chi tiết, đều là sự thật cả."
Người đàn ông cũng cười một tiếng: "Thẳng thắn thật!" Giọng điệu hắn có thêm chút ý khen ngợi: "Thế nào, có tự tin đắc cử thần hầu không, mỹ nhân Uyển Thược?"
"Ngài đều biết cả sao…"
"Đương nhiên rồi, trò này của Gia Nguyệt có rất nhiều người quan tâm đấy."
Nghe hắn gọi thẳng tên Hoa thần, Uyển Thược đại khái đoán được thân phận và địa vị của hắn tuyệt đối sẽ không thấp hơn Mộ thành chủ.
Nàng nhỏ nhẹ, lịch sự hỏi: "Ngài… là vị thần quân nào?"
"Ấy chết, nói chuyện với ngươi lâu vậy rồi mà quên giới thiệu bản thân." Người đàn ông cũng rất sảng khoái, cười tủm tỉm đáp: "Ta là Ôn Khuynh Thời."
Ôn Khuynh Thời?
Lòng Uyển Thược chấn động.
Trong nguyên tác có nhắc đến người này!
Tuy hắn không chính thức xuất hiện, chỉ hiện thân qua lời nói của Mộ Giang Thiên nhưng lại là người mà Mộ Giang Thiên cực kỳ căm hận cũng như cực kỳ ghen tị!
Chỉ là cái tên Ôn Khuynh Thời này rất xa lạ, Uyển Thược chắc chắn chưa từng nghe thấy người này ở thượng giới.
Nếu là người có địa vị cao ở thượng giới, sao nàng lại chưa từng nghe đến tên của người này chứ?
Nàng vô thức nghi ngờ người đàn ông này đang lừa nàng.
"Sao không nói gì? Hửm? Là cảm thấy chưa từng nghe đến tên ta phải không." Người đàn ông nói.
Nghe hắn nói ra suy nghĩ trong lòng mình, Uyển Thược vốn không phải người hay che giấu, nàng trực tiếp nói với hắn: "Có lẽ là ta chưa tìm hiểu đủ nhiều về thượng giới, quả thực chưa từng nghe qua quý danh."
"Không, thực ra không phải là ngươi không hiểu biết nhiều, thực ra ta chẳng phải vị thần quân nào cả."
"Vậy ngài là…" Uyển Thược hỏi.
"Ta là họ hàng xa của Thương đế."
Uyển Thược chợt nhớ ra, Hoa thần Gia Nguyệt cũng được cho là họ hàng xa của Đông Phương Thương đế…
"Gia Nguyệt là cháu gái ruột của ta." Người đàn ông nói.
Thì ra là vậy, thảo nào hắn gọi thẳng tên của Hoa thần.
Tuy nhiên, nghe người này nói chuyện, giọng nói từ tính của hắn luôn mang theo ý cười, không nhanh không chậm, có thể cảm nhận được hắn là một người thanh lịch và có phẩm vị. Khi nói về sử quan Lan đài, hắn cũng nói với giọng điệu khá tùy tiện, hơn nữa hắn còn có thể khiến Mộ Giang Thiên, nam chính ghen ghét, chắc chắn không phải là một nhân vật đơn giản.
Rất có thể là một cao nhân ẩn dật.
"Lúc này ngươi có bận việc gì khác không?" Giọng người đàn ông trong ngọc bài lại vang lên: "Nếu không bận, ngươi có sẵn lòng kể cho ta nghe những gì đã thấy ở thành Hàng không?"
"Đương nhiên là được." Uyển Thược vốn cũng không có việc gì, nàng tự rót rượu cho mình, vừa nhấp rượu vừa kể lại cho Ôn Khuynh Thời nghe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
