Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoàng hôn thượng giới luôn quang đãng.
Mặt trăng dần lên, mặt trời lặn xuống, đi cùng với nó hôm nay là những áng mây ráng đỏ rực cháy cả bầu trời.
Uyển Thược không hạ phàm. Nghĩ đến việc thành Mộ Vũ sẽ đến bồi tội, nàng đã tìm một nơi thanh tịnh, tĩnh tâm an vị, đợi sáng sớm mai sẽ đi thành Hàng.
Thành Mộ Vũ muốn tạo dựng hình ảnh không biết dạy con, thành tâm hối cải, đừng hòng.
Tấm lụa trắng như tuyết khẽ bay theo làn gió chiều. Lúc này, nàng đang ngồi bên vách một ngọn núi, mặc cho những đóa hải đường nở rộ trên vách đá lướt qua mặt.
Vách núi nàng chọn rất gần Lan đài.
Lan đài là cung điện của các sử quan thượng giới.
Sử quan ở đâu cũng là một nhóm người đặc biệt, thoạt nhìn thì họ không gây chú ý nhưng không ai dám để lộ sơ hở trước mặt họ.
Nàng chọn nơi này để không chỉ vì sự thanh tịnh, mà hơn hết ở gần các sử quan thì an toàn.
Cùng lúc đó, Mộ Giang Thiên, người bị buộc phải đóng cửa suy nghĩ, đã dùng pháp quyết, lén rời thành Mộ Vũ đi tìm Y Lạc.
Làm sao hắn có thể chịu đựng hai tháng không gặp Y Lạc cơ chứ?
Hắn sẽ phát điên mất.
Hắn đi thẳng đến nơi ở của Y Lạc.
Y Lạc là Mẫu Đơn tiên tử trời sinh: một đóa Mẫu đơn Diêu Hoàng được tộc Đằng Xà dâng lên Thiên Đế. Nàng ta được trồng ở gần Đế cung, linh khí dồi dào, từ đó khai mở linh trí.
Xung quanh nơi ở của Y Lạc trồng đầy Mẫu đơn Diêu Hoàng yêu kiều duyên dáng, rực rỡ sáng ngời.
Nàng ta bước ra khỏi phòng, vừa thấy người đến là Mộ Giang Thiên liền vui vẻ mỉm cười. Tất cả những bông Diêu Hoàng trong vườn đều trở nên lu mờ trước dung nhan ấy.
Đây chính là Y Lạc trong mắt Mộ Giang Thiên, quốc sắc thiên hương.
Là bông hoa đẹp nhất trăm hoa.
"Giang Thiên ca ca!" Y Lạc mang theo hương hoa ngào ngạt nhào vào lòng Mộ Giang Thiên.
"Y Lạc!" Mộ Giang Thiên ôm Y Lạc, cuối cùng hắn cũng cảm thấy nỗi niềm đè nén trong lòng được giải tỏa.
Bên cạnh Y Lạc còn có Hoa Hồng tiên tử Quý Nhi, nữ phụ nguyên tác bị Mộ Giang Thiên đả kích, bị lợi dụng làm công cụ cho Y Lạc.
Nhìn Y Lạc yếu ớt mềm mại, tựa vào lòng Mộ Giang Thiên như một chú nai con đáng thương cùng vẻ mặt đầy cưng chiều xót xa của Mộ Giang Thiên, Quý Nhi cảm thấy lòng mình nhói lên, có hơi khó chịu, đành phải quay mặt đi.
"Giang Thiên ca ca…" Một thoáng lo sợ bất an như bìm bìm leo bờ tường âm thầm bò lên mặt Y Lạc, khiến nụ cười xinh đẹp của nàng ta nhuốm màu lo lắng, giống như một chú nai nhỏ đáng thương rơi vào sầu muộn.
"Giang Thiên ca ca, sao giờ huynh mới đến! Sau chuyện xảy ra ở đài Thiên Thu, muội rất sợ hãi, rất lo lắng, có khi nào Uyển Thược sẽ đến tìm muội gây rối không…"
Giọng nói nàng ta nhu mì, đầy vẻ dựa dẫm, khiến lòng Mộ Giang Thiên tan chảy, vội vàng an ủi: "Yên tâm, chỉ là ta vô tình để Uyển Thược phát hiện ra chút sơ hở thôi, nhưng nàng ta không hề biết người ta yêu là muội, ta cũng sẽ không để nàng ta biết đâu, muội đừng lo, có ta ở đây."
"Giang Thiên ca ca…" Y Lạc lại tựa vào vai Mộ Giang Thiên, lắp bắp nói: "Trước khi rời khỏi đài Thiên Thu, muội nghe thấy có tiên tử hỏi Uyển Thược, làm muội sợ chết khiếp. Muội rất sợ nàng ấy sẽ hãm hại muội trong quá trình tuyển chọn thần hầu."
"Không sao, không sao, muội cứ yên tâm." Mộ Giang Thiên nói: "Cha ta đã đi dàn xếp với nàng ta rồi, sao nàng ta có thể đấu lại thành Mộ Vũ được."
Mộ Giang Thiên liên tục vuốt ve cánh tay Y Lạc: "Muội yên tâm, ta nhất định sẽ giúp muội trở thành thần hầu! Sau đó ta sẽ cưới muội về nhà một cách vẻ vang!"
"Ừm." Y Lạc lúc này mới cười rạng rỡ trở lại, ngọt ngào như vừa được uống mật.
Mộ Giang Thiên lại dịu dàng hỏi: "Muội có cảm thấy thủ đoạn của ta quá tàn nhẫn không? Ta vậy mà lại muốn hủy dung một nữ tử."
Y Lạc lắc đầu, ngây thơ nói: "Giang Thiên ca ca không hề tàn nhẫn, sở dĩ huynh làm những chuyện đó là vì huynh yêu muội mà. Hơn nữa, Uyển Thược vốn đến từ nhân giới, nàng ấy đã tu luyện ngàn năm, có khổ sở nào chưa từng trải qua chứ? Đối với nàng ấy, nói không chừng bị hủy dung cũng chỉ là chuyện nhỏ, cho dù vì vậy mà không thể tham gia tuyển chọn thần hầu thì cũng chỉ là mất đi một cơ hội thôi, sau này nàng ấy sẽ còn có cơ hội khác mà."
Nói như vậy, trong lòng nàng ta lại càng thêm oán trách Uyển Thược, tại sao nàng lại phải làm ầm ĩ lên ở đài Thiên Thu chứ? Tại sao phải khiến Giang Thiên ca ca khó xử.
Không phải Giang Thiên ca ca vẫn chưa thành công sao? Uyển Thược căn bản không bị tổn thất gì, vẫn có thể tham gia cuộc thi tuyển chọn với dung mạo xinh đẹp nhất, tại sao nàng còn phải gay gắt đến vậy?
Nàng ta không khỏi bĩu môi, cảm thấy Uyển Thược quả nhiên là một người đáng ghét.
Còn về đề thi tuyển chọn mà Hoa thần đại nhân đưa ra…
Y Lạc đã nghĩ về chuyện này trước khi Mộ Giang Thiên đến, lúc này nàng ta mới nhắc đến: "Đề thi của Hoa thần đại nhân thật kỳ lạ, bảo chúng ta trong sáu mươi ngày phải tìm cách khiến bản thân trở thành người đẹp nhất ở thành Hàng…"
Mộ Giang Thiên quả quyết: "Chẳng qua là cố ý làm ra vẻ huyền bí thôi, cái tính của Gia Nguyệt đó là vậy! Muội yên tâm, Y Lạc, muội nhất định là người đẹp nhất!"
"Ừm." Y Lạc cười ngọt ngào.
Mộ Giang Thiên lại chợt nhìn về phía Quý Nhi đứng bên cạnh như thể vừa mới phát hiện ra nàng ấy.
Thấy Mộ Giang Thiên chú ý đến mình, tim Quý Nhi đập mạnh, niềm vui không thể kiềm chế vừa dâng lên trong lòng thì đã nghe Mộ Giang Thiên dịu dàng nói: "Ngươi phải giúp Y Lạc thắng Uyển Thược, trở thành thần hầu."
"Quý Nhi, tuy ngươi cũng đại diện cho tộc Hoa Hồng tham gia tuyển chọn nhưng ngươi nên biết mình thua kém Y Lạc ra sao, đừng có ý nghĩ sai lệch gì, chuyên tâm giúp Y Lạc giải quyết những mối lo lắng và theo dõi Uyển Thược sát sao là được."
Tim Quý Nhi lập tức chùng xuống, nàng biết ngay Mộ thiếu thành chủ sẽ chỉ nói những lời này với nàng mà thôi.
Nàng ấy biết rõ, có Y Lạc là viên ngọc quý hiện diện, nàng ấy căn bản không thể lọt vào mắt hắn.
Nhưng Mộ thiếu thành chủ luôn nói nàng ấy chỗ này không tốt, chỗ kia không tốt… Có lẽ nàng ấy chưa đủ tốt thật, nhưng bị công kích nhiều lần thì vẫn không kìm mà được bộc lộ cảm xúc phẫn uất, không vui đáp: "Ta tự có chừng mực, Mộ thiếu thành chủ không cần quan tâm!"
"Ừm, vậy thì tốt, ta tin ngươi sẽ không làm ta thất vọng." Giọng Mộ Giang Thiên càng dịu dàng hơn: "Quý Nhi, đợi khi ngươi giúp Y Lạc thành công đắc cử thần hầu, ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi. Dựa vào địa vị của thành Mộ Vũ ở Đông Phương Thiên Khuyết, ta nhất định sẽ cho ngươi một tiền đồ tốt."
Quý Nhi ngẩn ra, lại cảm thấy vết thương ở tim không còn đau nữa, thay vào đó là chút vui mừng ngọt ngào xen lẫn nỗi đau còn sót lại.
***
Sáng hôm sau, Uyển Thược đến thành Hàng.
Lúc này trời đang mưa lất phất, nàng đứng bên bờ sông Thúy ngoài thành Hàng đón làn gió ẩm ướt buổi sáng, trước mắt là dòng sông rộng lớn như dải lụa trắng.
Mưa bụi như bụi rơi trên người, hầu như không cảm thấy gì, chỉ làm hơi sương mông lung bao phủ mặt sông.
Đối diện dòng sông là những ngọn núi xanh tươi, trên đó vẫn còn hoa đào chưa tàn, lấm tấm điểm xuyết giữa sườn núi, thỉnh thoảng lộ ra ngôi chùa cổ kính giữa cây cối hoa cỏ.
Có tiếng chuông chùa phía xa vọng lại, tiếng chim hót líu lo vọng tới.
Uyển Thược nhắm mắt lại, để các giác quan chìm vào một khoảnh khắc tĩnh lặng.
Trời đất sao mà dịu dàng đến thế.
Qua lớp quần áo, nàng chạm vào chiếc roi mềm quấn quanh eo.
Đây là pháp khí của nàng.
Hoa thần cho phép mỗi tiên tử mang tối đa một pháp bảo xuống hạ giới. Sau khi suy nghĩ, Uyển Thược quyết định chỉ mang theo chiếc roi này để phòng thân, như thế là đủ.
Chiếc roi này được luyện chế từ cành hoa mới nhú vào năm nàng lần đầu khai mở linh trí, nó vốn là một phần chân thân của nàng, tâm ý tương thông với nàng.
Tư Xảo sẽ vào thành muộn hơn, tuy nàng ấy cũng tham gia tuyển chọn thần hầu nhưng chỉ coi việc tuyển chọn là một cơ hội rèn luyện, nàng ấy không hành động cùng Uyển Thược.
Các tiên tử khác đều đến từ sớm, chẳng mấy chốc đã có hơn hai mươi tiên tử xuất hiện gần Uyển Thược.
Nơi này có con đường lớn dẫn đến cổng thành Hàng.
Sau chuyện của Uyển Thược ở đài Thiên Thu hôm qua, ánh mắt các tiên tử nhìn nàng đều có chút khác thường.
Những tiên tử này đều thuộc phe thiên tiên của Y Lạc, Uyển Thược cũng không muốn nói chuyện với họ.
Ngay khi họ đang định vào thành, một mùi hôi thối khó chịu xộc thẳng vào mặt họ, buổi sương sớm ngay lập tức như bị trộn lẫn với một đống trứng thối chất thành núi. Trong thoáng chốc, các tiên tử đều lấy tay áo che mũi một cách kinh tởm, thấy rõ bảy tám người dân lưu lạc bẩn thỉu chạy tới từ góc rẽ của quan đạo.
"Có gì ăn không? Làm ơn xin cho một miếng ăn…"
"Xin rủ lòng thương xót, xin cho chúng tôi chút gì bỏ bụng…"
Dân chúng lưu lạc nhìn thấy các tiên tử quần áo lộng lẫy, ngay lập tức coi họ là cứu tinh.
Một tiên tử đứng gần suýt bị một người ăn mày túm váy, khi bàn tay đầy mồ hôi và bùn đất của kẻ kia sắp chạm vào nàng ta, nàng ta hất tay áo đẩy ra.
Tiên tử đó kinh tởm chạy xa vài bước mà vẫn ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc, bènn vừa bịt mũi vừa quát: "Tránh ra! Tránh xa ta ra!"
"Xin các vị rủ lòng từ bi…" Từng bàn tay cứ thế chìa ra. Trước sự đói rét, họ không còn quan tâm đến điều gì khác, cứ như thể bất cứ ai trông có vẻ sáng sủa đều là cọng rơm cứu mạng.
Họ giống như một bầy thú hoang sa cơ lỡ vận, khiến các tiên tử như gặp phải quân địch, chỉ có thể không ngừng xua đuổi và chạy trốn. Chợt có kẻ bất ngờ ôm lấy chân một tiên tử đang định chạy.
Đó là một đứa trẻ, nó khóc lóc gọi: "Tỷ tỷ! Xin tỷ tỷ cho ta cái ăn!"
Người bị ôm là Liên Hoa tiên tử, mặt nàng ta lập tức tái mét, kinh tởm hét lên: "Buông ra!"
Uyển Thược chỉ thấy Liên Hoa tiên tử chưởng mạnh vào ngực cậu bé!
Uyển Thược hít vào một hơi lạnh.
Chưởng này có mang theo pháp lực, cơ thể người phàm bằng xương bằng thịt làm sao chịu nổi?
Cậu bé bị đánh bay sợ hãi kêu lên, Liên Hoa tiên tử luống cuống chỉnh lại xiêm y, nhanh chóng chạy về phía cổng thành.
"Con ơi!" Mẹ cậu bé cũng ở trong đám ăn mày, khoảnh khắc ấy kinh hoàng tột độ, khản giọng gào lên.
Một ngụm máu phun ra từ miệng cậu bé, văng tung tóe trên mặt đất, trên người đám dân ăn mày. Họ sững sờ, sự kinh hoàng như thuốc nổ được châm ngòi, đốt cháy cảm xúc của tất cả.
"Giết người rồi… Bọn họ giết A Thắng rồi!"
"Chạy mau!"
Đám dân đen lập tức hoảng loạn chạy tứ tán, chỉ có người mẹ lao về phía con mình, nhưng khoảng cách lại quá xa.
Cậu bé sắp ngã xuống đất, chợt một vòng tay vững chắc đỡ lấy.
Người mẹ ngẩn ra, cơ thể theo quán tính đổ nhào về phía trước. Uyển Thược ôm cậu bé quỳ xuống, thấy vậy thầm thi triển pháp thuật, nâng đỡ cơ thể người mẹ đang đà ngã sấp.
"Ngươi sao rồi?" Uyển Thược hỏi cậu bé rồi lặng lẽ đặt tay lên lưng cậu, truyền chân khí chữa trị.
Người mẹ loạng choạng lao tới, bà ấy không kịp quan tâm đến sức mạnh vừa đỡ lấy mình đến từ đâu, vội vã quỳ xuống bên cạnh cậu bé: "Con tôi!"
"Mẹ… khụ, khụ khụ… đau quá, con đau quá…" Cậu bé khóc.
Các tiên tử khác đã nhân cơ hội này mà vào thành rồi, ở đây chỉ còn lại Uyển Thược.
Mưa phùn lất phất trên trán dường như đã nặng hạt hơn, Uyển Thược nói với mẹ cậu bé: "Chúng ta vào đình trước đi, ta sẽ chữa thương cho nó."
Không xa là đình Vọng Giang, trong đình không có ai. Uyển Thược ôm ngang cậu bé, đi đến dưới đình.
Nàng quỳ xuống đất, để cậu bé nằm ngửa hết mức có thể trong lòng mình.
Chưởng của Liên Hoa tiên tử quá mạnh, nội tạng của đứa trẻ bị tổn thương cả.
Uyển Thược chỉ có thể liên tục truyền chân khí để cứu mạng cậu bé.
"Con ơi! Con tôi… Nó sao rồi?" Người mẹ lo lắng hỏi.
"Ngươi đừng lo, nó chỉ bị chấn động thôi, nghỉ ngơi chút sẽ khỏe lại." Uyển Thược an ủi.
Nàng thầm cười nhạt, thế đạo này không dễ sống. Yêu tiên muốn tu luyện phải gặp kiếp nạn, con người và bách thú phải vật lộn để cầu sinh, đều có lúc sa cơ lỡ vận. Vậy mà đám Liên Hoa tiên tử lại không hề có lòng đồng cảm.
Thậm chí còn ra tay tàn nhẫn với một đứa trẻ nhỏ như vậy rồi không thèm quay đầu mà bỏ chạy.
Dù cố ý hay vô tình, nàng ta cũng không nên ích kỷ như vậy.
Nàng không giống họ. Nàng cảm nhận được một nỗi xót xa từ quần áo rách rưới, thân hình gầy trơ xương và vẻ mặt nhếch nhác của những con người không chốn nương thân này, còn họ thì chỉ thấy một mùi hôi thối khó ngửi.
"Tỷ tỷ, ta muốn đồ ăn… ngươi có… đồ ăn… không ạ…" Cậu bé lúc này yếu ớt gọi.
"Chỉ, chỉ một miếng thôi… một miếng thôi, ta không đòi nhiều đâu." Nó lại cẩn thận bổ sung.
"Ừm, ta có, ngươi đừng nói nữa, nghỉ ngơi một chút đi." Uyển Thược cười dịu dàng: "Ngươi ngoan ngoãn để ta chữa thương, lát nữa ta sẽ cho ngươi ăn."
Mắt cậu bé dần sáng lên: "Cảm ơn tỷ tỷ… Tỷ tỷ, ngươi, ngươi truyền cái gì vào lưng ta vậy… ấm áp, thoải mái quá…"
"Ta đang chữa thương cho ngươi, đừng nói nữa." Uyển Thược khẽ nói.
Người mẹ vốn đang lo lắng không yên lúc này cũng dần hiểu ra, không khỏi hỏi: "Cô nương, ngươi, ngươi là thần tiên phải không?"
"Ta là người tu hành." Uyển Thược nói.
Người mẹ khóc: "Ngươi thật tốt bụng, ta, chúng ta…"
Bà ấy đột nhiên quỳ xuống lùi lại hai bước, cúi đầu lạy Uyển Thược thật mạnh: "Xin lỗi, chúng ta cũng là vì không sống nổi nữa nên mới mạo phạm các cô nương, xin lỗi, xin lỗi… Xin ngươi cứu con trai ta, hãy cứu lấy nó!"
"Ngươi đứng dậy đi." Uyển Thược chỉ nhẹ nhàng nói.
Người mẹ không chịu, lại dập đầu thêm vài cái nữa, thấy Uyển Thược nhìn con trai bà ấy với vẻ mặt bình tĩnh mới cẩn thận quay lại chỗ cũ.
Chân khí của Uyển Thược không ngừng luân chuyển trong nội tạng cậu bé, dần dần, sắc mặt tái nhợt của cậu hồng hào trở lại, tứ chi cũng dần có cảm giác.
Tuy nhiên, đồng tử của cậu bé lại tan rã dần, trên trán đổ rất nhiều mồ hôi.
Uyển Thược nhận thấy có điều không ổn, đưa tay sờ trán cậu bé.
Sốt cao! Nàng giật mình.
Người mẹ cũng phát hiện ra điều này, vội vàng sờ trán con rồi lo lắng nói: "A Thắng nó mấy hôm nay đều bị sốt, tối qua mới vừa hạ sốt, sao giờ lại…"
Rõ ràng là đòn tấn công chí mạng của Liên Hoa tiên tử đã làm căn bệnh chưa hoàn toàn khỏi của cậu bé tái phát.
Uyển Thược lấy một chiếc khăn tay từ trong lòng ra, đưa cho người mẹ, nói với bà ấy: "Ngươi đi làm ướt khăn đắp lên trán nó trước đi."
Người mẹ vội vàng làm theo.
Ý thức của cậu bé càng lúc càng mơ hồ, tuy vết thương đã lành nhưng cơn sốt khiến suy nghĩ cậu bé mơ hồ.
Cậu bé nắm chặt quần áo của Uyển Thược lắp bắp: "Tỷ tỷ, tỷ tỷ… ngươi sẽ không rời bỏ ta chứ… đừng bỏ rơi ta, tỷ tỷ…"
"Sẽ không đâu, ngươi yên tâm." Uyển Thược nói.
Cậu bé lại nói: "Tỷ tỷ, ngươi thật tốt… Họ nhìn chúng ta là thấy bẩn thỉu, coi chúng ta như mãnh thú, chỉ có ngươi… vẫn xem chúng ta là người…"
Nói đến đây, cơ thể cậu bé đột nhiên phản ứng, lồng ngực nhô lên, không kìm được nôn ra, chất bẩn nôn hết vào eo Uyển Thược.
Người mẹ giật mình, bà ấy chỉ thấy con trai đã thất lễ với tiên nữ, mặt trắng bệch, vội vàng muốn dùng tay lau sạch chất bẩn cho Uyển Thược.
"Không sao." Uyển Thược chỉ theo bản năng cau mày một chút rồi gạt tay người mẹ ra, tự mình cuộn quần áo lại, che đi chất bẩn.
Sau khi nôn mửa, ý thức cậu bé hoàn toàn mơ hồ, ngủ thiếp đi.
Uyển Thược tiếp tục truyền chân khí cho cậu bé.
Trước khi ngủ, bàn tay nhỏ bé của cậu bé nắm chặt quần áo của Uyển Thược, như thể sợ nàng sẽ bỏ rơi cậu.
Cậu bé ngủ một giấc là một canh giờ.
Trong khoảng thời gian đó, Uyển Thược đã chữa khỏi cho cậu bé, nàng lẽ ra có thể rời đi nhưng vì lòng đồng cảm, nàng không thể làm ngơ trước sự dựa dẫm lo được lo mất của cậu.
Mãi đến khi cậu dần tỉnh lại.
Mẹ cậu bé vẫn luôn lo lắng chờ đợi, bà ấy vừa mong con trai có thể ngủ thêm, lại không muốn Uyển Thược bị níu chân ở đây.
Cuối cùng con trai cũng mở mắt, người mẹ thở phào nhẹ nhõm, mừng rỡ đến rơi nước mắt: "A Thắng…"
Bà mẹ ôm lấy cậu bé từ lòng Uyển Thược, kích động dập đầu với nàng: "Đạ tạ tiên nữ, đa tạ tiên nữ…"
Uyển Thược lại giấu một tay ra sau lưng, dùng linh lực biến một cánh hoa chân thân của nàng thành hai cái màn thầu.
Với pháp lực chứa đựng trong một cánh hoa của nàng, sau khi biến thành màn thầu, nó cũng có thể được dùng làm thức ăn thực thụ như màn thầu bình thường.
"Cầm lấy, đây là đồ ăn ta đã hứa cho ngươi." Uyển Thược đặt màn thầu vào tay cậu bé.
Cậu bé không khỏi rưng rưng nước mắt: "Tỷ tỷ, cảm ơn ngươi, cảm ơn…"
"Ta phải đi rồi." Uyển Thược dùng cử chỉ ngăn người mẹ đang tiếp tục dập đầu. Ngay khi nàng định đứng dậy, cậu bé lại nắm lấy góc tay áo nàng.
"Tỷ tỷ, tỷ đừng vội đi… Ta, ta muốn tặng tỷ một thứ…"
Cậu bé đưa tay vào cổ áo mình mò mẫm một lúc rồi lấy ra đồ vật gì đó trông giống như vỏ cây, đưa cho Uyển Thược: "Tỷ tỷ, cái này, tỷ… nhất định phải cầm lấy."
Nàng nhìn kỹ miếng vỏ cây vài lần, không thấy có gì đặc biệt ngoài việc nàng không thể phân biệt được nó thuộc loại cây nào. Chuyện này hơi lạ lùng với người vốn quen thuộc hoa cỏ cây cối.
"Tỷ tỷ, báu vật này ở chỗ ta đã hơn một năm rồi mà không có bất kỳ thay đổi nào, chắc ta không phải là người hữu duyên với nó. Tỷ đã cứu ta, ta tặng nó cho tỷ , biết đâu tỷ chính là người hữu duyên."
Uyển Thược kinh ngạc, không ngờ một đứa trẻ nhân gian lại nói ra những lời như vậy.
Người mẹ cũng cười với ánh mắt ngấn lệ: "Đúng vậy, trước đây khi nhà chúng ta chưa sa sút, thằng bé này được một vị tiên nhân tặng cho vật này, ngày nào nó cũng nâng niu như báu vật. Khi hai mẹ con ta lưu lạc thành người ăn xin nó cũng không chịu vứt đi, chắc hẳn là báu vật thật. Chỉ là phàm phu tục tử như chúng ta e rằng đã định trước là không lọt vào mắt nó, nhưng ngươi là tiên nữ, nói không chừng sẽ khác."
Qua lời kể của hai mẹ con, họ quả thực giống một gia đình khá giả lâm vào cảnh sa sút, Uyển Thược không khỏi cảm thấy tiếc cho họ.
Nàng nhận lấy miếng vỏ cây, chào tạm biệt hai mẹ nọ.
Đã đến lúc vào thành rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










