Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoa thần Gia Nguyệt nói xong những lời này tao nhã lấy tay che miệng, ngáp một cái rồi rời đi.
Vị mỹ nhân tuyệt thế có khí chất mạnh mẽ, ngũ quan bất phàm, trang điểm lộng lẫy kiều diễm đến tột cùng này ngay cả lúc ngáp cũng toát ra một vẻ nhàn nhã mà người khác không thể nào sánh được.
Khi nàng ấy đi, vạn hoa bay lượn như một trận bão tuyết rực rỡ giữa trời quang.
Cách đến và đi khoa trương mỹ lệ này hằn sâu vào mắt quần chúng đến nỗi đồng tử ai nấy dường như nhức nhối vì vẻ hoa lệ chói lọi, để lại cho Uyển Thược ấn tượng sâu sắc.
Uyển Thược dõi mắt nhìn theo cho đến khi Hoa thần biến mất.
Thì ra tình yêu nàng dành cho hắn đều là giả dối!
Hắn vì nàng mà cố gắng đến vậy, tuy chỉ là giả nhưng hắn đã bỏ công sức ra thật, vậy mà vẫn không thể sưởi ấm được trái tim của Uyển Thược dù chỉ một chút!
Còn cả Gia Nguyệt lắm chuyện kia nữa!
Mộ Giang Thiên chỉ cảm thấy mình mất hết mặt mũi, không tài nào ở lại đài Thiên Thu được nữa.
Chuyện khiến hắn càng đau đầu hơn là Uyển Thược làm ầm ĩ một trận như vậy, cộng thêm những lời Gia Nguyệt đã tuyên bố, khiến hắn vỡ kế hoạch hoàn toàn, không thể hủy dung Uyển Thược như tính toán được nữa!
Mọi người bắt đầu giải tán, Tư Xảo trở lại bên cạnh Uyển Thược, lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Vừa rồi ngươi cũng quá to gan rồi, ta không ngờ ngươi sẽ… Ngươi không sợ lỡ như, lỡ như Hoa thần đại nhân không đồng ý! Thậm chí… nếu người đuổi ngươi đi thì sao!"
Uyển Thược thu lại ánh mắt lạnh như băng đang dõi theo bóng lưng Mộ Giang Thiên, trở về vẻ dịu dàng thản nhiên, quay qua Tư Xảo, vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô bạn: "Xin lỗi, làm ngươi lo lắng rồi, Tư Xảo. Thật ra, Hoa thần đại nhân có đồng ý hay không cũng không quan trọng. Ta làm ầm ĩ lên ở đài Thiên Thu, Mộ Giang Thiên đã bị dính danh bất nghĩa. Sau này chỉ cần hắn và Y Lạc công khai ở bên nhau, mọi người sẽ nhớ đến chuyện hôm nay."
"Ta chỉ là một tiên tử thấp bé mà lại nhận được sự yêu thương trân trọng của thiếu thành chủ thành Mộ Vũ, trong mắt người khác, ta không có lý do gì để từ bỏ mối tình này và địa vị đi kèm với nó. Cho nên ta làm ầm lên như vậy, trước tiên họ sẽ tin ta vài phần."
"Bây giờ ta đã công khai trở mặt với Mộ Giang Thiên, sau này nếu ta hoặc ngươi có xảy ra chuyện gì, tất cả mọi người đều sẽ nghĩ là do hắn làm. Như vậy, ngược lại hắn sẽ không dễ ra tay với chúng ta."
"Cho dù hắn có muốn bất chấp tất cả để ra tay thì cũng phải cân nhắc xem thành Mộ Vũ và Thương đế có gánh nổi ô danh này không."
Lúc này, Tư Xảo mới như trút được gánh nặng: "Thì ra là vậy."
Uyển Thược lại nói: "Đối với chúng ta mà nói, chuyện Hoa thần đại nhân có thể đồng ý rằng nếu có ai xảy ra chuyện người sẽ điều tra đến cùng đã là một thu hoạch ngoài dự kiến rồi, đây gần như là một sự đảm bảo chắc như đinh đóng cột cho sự an toàn của chúng ta trong vòng trăm ngày tới."
Tuy dáng vẻ và tính cách của vị Hoa thần này khác xa so với tưởng tượng, nhưng riêng việc Hoa thần không thèm đếm xỉa đến Mộ Giang Thiên, không coi thường các tiên tử, lại còn bằng lòng sau này sẽ truy cứu, Uyển Thược đã có một chút thiện cảm với nàng.
Lúc này có vài vị hoa tiên đi về phía Uyển Thược.
Mấy người này cũng giống như Uyển Thược và Tư Xảo, đều đến từ hạ giới, tự tu luyện. Họ chưa bao giờ bài xích Uyển Thược, thậm chí còn hơi lo lắng cho hai người vì chuyện vừa rồi.
Một hoa tiên nắm lấy tay Uyển Thược: "Vừa rồi ngươi làm chúng ta sợ hết hồn…" Nàng ấy vẫn còn hơi không thể tin được: "Mộ thiếu thành chủ, hắn thật sự…?"
"Ừm." Uyển Thược trịnh trọng gật đầu.
Vị tiên tử ấy không khỏi cau mày, cắn môi nói: "Không ngờ hắn lại là người như vậy, Uyển Thược, thiệt thòi cho ngươi rồi."
"Không sao đâu." Uyển Thược dịu dàng cười nhẹ: "Cảm ơn mọi người."
Vị tiên tử kia lại ghé sát vào Uyển Thược, nhỏ giọng hỏi: "Vậy người tình đích thực của Mộ thiếu thành chủ là ai vậy? Ngươi có biết không?"
Trong đám đông, Mẫu Đơn tiên tử Y Lạc còn chưa rời đi, sống lưng cứng đờ.
Một tiên tử khác nói: "Chẳng lẽ người tình đích thực đó cũng là một hoa tiên sao. Mộ thiếu thành chủ hãm hại Uyển Thược lẽ nào là muốn để cho người tình đích thực của hắn làm thần hầu, cảm thấy Uyển Thược là vật ngáng đường?"
Ngay khoảnh khắc đó, sắc mặt Y Lạc chợt thay đổi, nàng ta phải dùng tay áo che mặt, giả vờ như không chịu được gió mới có thể không để lộ sắc mặt của mình.
Trong lòng Uyển Thược kinh ngạc vì vị tiên tử này đoán quá chuẩn, nhưng nàng sẽ không dễ dàng nói ra tên của Y Lạc như vậy, nàng không có chứng cứ.
Cứ để cho Y Lạc thấp thỏm không yên trước đã.
Sau này, đợi đến khi cặp tình nhân đích thực đó bị phơi bày ra ánh sáng như những con giòi bọ trong góc tối, đó mới là kết quả nàng mong muốn.
Vì vậy, Uyển Thược đáp: "Dù người đó là ai, giấy không gói được lửa. Cảm ơn các vị, mọi người đừng nghĩ nhiều nữa, mau chóng chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn thần hầu đi thôi."
Mấy vị hoa tiên này cười nói: "Được, vậy chúng ta về chuẩn bị đây."
"Nói đi cũng phải nói lại, trở thành đối thủ cạnh tranh với Uyển Thược, ta chắc chắn là không được chọn rồi. Nhưng cơ hội rèn luyện tốt thế này cũng không thể bỏ lỡ, cứ xem như là xuống nhân gian để mở mang tầm mắt, học hỏi thêm nhiều điều, chỉ lợi không hại."
"Gì mà xuống nhân gian mở mang tầm mắt chứ? Chẳng phải mấy người chúng ta đều là yêu linh tu luyện trong nhân gian đi lên hay sao?"
"Ha ha…"
Tiếng cười dần dần vang xa.
Uyển Thược nhìn theo bóng lưng Y Lạc “hốt hoảng tháo chạy”, lạnh lùng nhếch mép cười, giấu nỗi bi hận nơi đáy mắt đi.
"Đi thôi, Tư Xảo, chúng ta cũng về chuẩn bị."
Uyển Thược lẩm bẩm: "Ta còn phải xử lý đống sính lễ kia của Mộ Giang Thiên nữa…" Và cả mối hôn sự hoang đường đáng ghê tởm này.
***
Uyển Thược trở về nhà của nàng - tiểu trúc Tiêu Hoa.
Tiểu trúc Tiêu Hoa nằm trong phạm vi quản lý của thành Mộ Vũ, là nơi ở Uyển Thược đã tỉ mỉ xây dựng cho mình sau khi mới đến thượng giới.
Nàng lặng lẽ bước vào tiểu trúc Tiêu Hoa, mở cửa ra, một khung cảnh mừng vui treo đầy lụa đỏ và chữ hỷ xuất hiện trong tầm mắt.
Chiếc áo cưới thêu dang dở căng trên khung gỗ hoa lê, bên cạnh còn vương kim chỉ.
Những vò rượu trên tủ kệ đều được trang trí bằng giấy bạc đỏ.
Căn phòng toát lên vẻ hoan hỉ tươi vui.
Thế nhưng, nàng sẽ không bao giờ cần đến sự nồng nhiệt và ấm áp này nữa.
Vì ngay từ đầu nó đã là một lời nói dối, vốn không hề thuộc về nàng.
Uyển Thược rũ mắt xuống, phất tay áo thi triển pháp thuật, đến khi nàng ngước mắt lên lần nữa, tất cả sắc đỏ trong phòng đều đã biến mất.
Áo cưới cũng bị xé thành trăm mảnh.
Tiếp đó, nàng đi ra sân sau, im lặng thu dọn lại toàn bộ sính lễ mà Mộ Giang Thiên đã gửi đến. Rồi, lại gọi các tiên đồng hoa cỏ đã khai linh trí đang sinh trưởng gần tiểu trúc Tiêu Hoa đến, nhờ họ mang toàn bộ sính lễ trả về phủ thành chủ.
***
Phủ thành chủ.
Mộ thành chủ và Mộ phu nhân đang quở trách Mộ Giang Thiên.
Chuyện xảy ra ở đài Thiên Thu đã truyền đến tai họ.
Mộ thành chủ chỉ hận không thể lập tức bắt lấy Uyển Thược, nghiền xương nàng thành tro.
Mà điều càng khiến ông ta căm phẫn lại chính là thằng con trai ngoan của mình.
Nếu không phải Mộ Giang Thiên giấu họ đi hạ thuốc Uyển Thược thì có đến nỗi lớn chuyện như vậy không?
Lát nữa nếu Thương đế có hỏi tội thành Mộ Vũ, truy cứu họ tội thất đức…
Thương đế không thích can thiệp vào chuyện của năm thành mười hai lầu, nhưng ngài không hỏi thì thôi, một khi đã hỏi thì chính là cuồng phong bão táp.
Vị Đế quân ấy ngang ngược sắc bén, nói một là một, hai là hai. Mộ thành chủ chỉ mới nghĩ thôi mà mồ hôi lạnh đã túa ra.
May mà gia tộc của vị hôn thê Thương đế xảy ra chút chuyện, cầu xin Thương đế đến chủ trì nên Thương đế không có ở Đông Phương Thiên Khuyết.
Ông ta phải mau chóng dàn xếp êm xuôi chuyện của Uyển Thược trước khi Thương đế trở về mới được.
Mộ thành chủ cảm thấy mình cũng thật xui xẻo, sao ông ta lại trở thành người của Đông Phương Thiên Khuyết, phải đối mặt với một vị Đế quân mạnh mẽ như vậy.
Sao ông ta lại không phải là người của Bắc Phương Thiên Khuyết hay Tây Phương Thiên Khuyết chứ.
Nếu Thương đế có thể dịu dàng như nước giống Bắc Phương Huyền Đế hoặc không màng thế sự như Tây Phương Bạch Đế…
Ông ta không nhịn được lại quở trách Mộ Giang Thiên: "Trước đây ta đã dạy con thế nào? Đã làm thì phải làm cho kín kẽ đến một con ruồi cũng không lọt, bằng không thì an phận đi! Cô ta chỉ là một tiên tử nhỏ, lại còn sống trong địa phận thành Mộ Vũ, muốn xử lý cô ta dễ như trở bàn tay, sao con lại hồ đồ đến mức nghĩ ra cái cách này? Ta còn thật sự tưởng con đã thật lòng yêu thích cô ta nên cho dù thân phận cô ta thấp kém, ta cũng đã đồng ý cho con đưa sính lễ rồi! Kết quả con lại gây ra một màn như thế này! Lại còn là vì một Mẫu Đơn tiên tử?"
Mặt Mộ Giang Thiên đen sì, mím môi không nói nên lời.
"Hừ, lẽ ra con nên lập tức truy sát Thược Dược tiên tử ngay lúc nàng ta phát hiện có điều gì đó không đúng, phải không từ bất cứ giá nào diệt khẩu!" Mộ thành chủ gầm lên: "Cô ta là kẻ chân đất không sợ kẻ mang giày, đạo lý này con cũng không hiểu sao? Bây giờ cô ả cố tình làm to chuyện, bản thân thì chẳng sao cả, cùng lắm là mất mạng, nhưng ta khó khăn lắm mới trở thành thành chủ thành Mộ Vũ, ta không thể chơi nổi đâu!"
Mộ phu nhân vội vàng đến vỗ ngực cho Mộ thành chủ: "Phu quân, chàng bớt giận, bớt giận đi."
"Hừ, còn không phải là do nàng nuông chiều nó sao, đúng là con hư tại mẹ!" Mộ thành chủ bực bội gạt tay Mộ phu nhân ra, nặng nề thở hắt ra một hơi rồi nói: "Bây giờ chỉ có thể bày tỏ thái độ, gửi chút quà tạ tội cho Thược Dược tiên tử kia, để người ta thấy thành Mộ Vũ của ta đang tích cực cứu vãn."
Ông ta lại nói với Mộ Giang Thiên: "Ta đã cho người đi rao tin nói là do ta và mẫu thân con quản giáo con không nghiêm, đã trách phạt con, cấm túc con rồi. Ba tháng tới con cứ quay mặt vào tường suy nghĩ lỗi lầm đi!"
Ba tháng! Sao mà được?
Mộ Giang Thiên lập tức sốt ruột, cuộc tuyển chọn thần hầu kéo dài sáu mươi ngày, nếu hắn bị cấm túc ba tháng không được bước ra khỏi phủ thành chủ, vậy Y Lạc phải làm sao?
Không có hắn giúp đỡ, một mình Y Lạc có thể thắng được Uyển Thược không?
Hắn đã hứa với Y Lạc rằng sẽ giúp nàng giành được ngôi vị thần hầu.
Hắn yêu Y Lạc đến thế, Y Lạc lại coi hắn như trời. Hắn không thể chịu đựng được việc phải xa cách Y Lạc hai tháng, càng không dám nghĩ nếu không có hắn ở bên, một mình Y Lạc ở thành Hàng sẽ bất lực và gian nan đến nhường nào!
"Không được, con còn phải giúp Y Lạc trở thành thần hầu!"
Mộ thành chủ sững sờ, trong nháy mắt, cả gương mặt ông ta lập sa sầm xuống: "Con còn muốn nhúng tay vào quá trình tuyển chọn thần hầu nữa à?"
Ông ta đột nhiên nổi trận lôi đình, quát lớn: "Ta thấy con bị Mẫu Đơn tiên tử mê hoặc đến mất hết lý trí rồi thì có! Nàng ta thật to gan, dám xúi giục thiếu thành chủ thành Mộ Vũ thay mình làm cái chuyện giết người hại mạng này!"
Mộ Giang Thiên vội vàng bênh vực người thương: "Phụ thân, phụ thân đừng nói Y Lạc như vậy, nàng ấy đều không hề hay biết tất cả những chuyện này. Con chỉ thấy nàng ấy rất muốn trở thành thần hầu nên mới thay nàng ấy vạch ra kế hoạch thôi. Hơn nữa, con cũng không có ý định hại chết Uyển Thược, chỉ là muốn làm nàng ta mất đi dung mạo, không còn cách nào cạnh tranh với Y Lạc được nữa mà thôi."
Mộ phu nhân nghe đến đây, không khỏi thấy lạnh lòng.
Bà ta cũng là nữ nhân, thừa biết rằng đối với một người phụ nữ bị hủy dung có ý nghĩa gì.
Nếu bà ta bị hủy dung vĩnh viễn thì điều đó còn khó chịu gấp trăm lần việc bị giết chết.
Thế nhưng, trong lòng bà ta không hề nảy sinh chút đồng cảm nào với Uyển Thược, bà ta chỉ oán Uyển Thược không phải là người mà nhi tử mình thật lòng yêu, oán cũng chỉ oán nàng quá xinh đẹp cản đường của Y Lạc.
Mộ phu nhân không thích Uyển Thược. Bà ta luôn cảm thấy cô gái đó không đủ vâng phục. Bà ta cũng đã từng gặp Y Lạc, nàng ta là một cô gái ngoan ngoãn, rạng rỡ. Nhưng vừa nghĩ đến việc nhi tử suýt chút nữa đã kéo cả thành Mộ Vũ của họ xuống bùn đen vì Y Lạc, Mộ phu nhân lập tức sinh lòng oán hận tột cùng.
Bà ta khuyên Mộ Giang Thiên: "Con cứ nghe lời phụ thân con đi, giả vờ quay mặt vào tường suy nghĩ lỗi lầm, tạm thời đừng ra ngoài lộ mặt nữa."
Bà ta cũng không muốn cho nhi tử cưới Y Lạc.
Nhốt nhi tử trong phủ thành chủ để Y Lạc tự mình đi tỷ thí. Nếu nàng ta không trở thành thần hầu thì không xứng làm thê tử con trai cưng của bà ta.
Mộ phu nhân hoàn toàn không nhận ra rằng, rõ ràng Uyển Thược và Y Lạc có cùng thân phận nhưng trước đây bà ta có thể miễn cưỡng chấp nhận Uyển Thược làm con dâu còn bây giờ lại không thể chấp nhận Y Lạc được nữa.
"Được rồi, cứ quyết định như vậy, con về phòng hối lỗi cho ta!" Mộ thành chủ dứt khoát: "Ta sẽ sắp xếp người mang hậu lễ đến tạ tội với Thược Dược tiên tử."
"Bẩm…"
Lúc này, quan truyền lệnh trong phủ chạy tới, nói với vẻ mặt khó xử: "Mộ thành chủ, bên ngoài có rất nhiều tiên đồng đến, nói là Thược Dược tiên tử sai họ đến, đến…"
"Đến làm gì?" Mộ thành chủ mất kiên nhẫn thúc giục.
"Đến để từ hôn." Quan truyền lệnh lí nhí: "Thư đính ước cũng được trả lại rồi…"
Mây đen trên mặt Mộ thành chủ trĩu xuống đến tận gò má, quan truyền lệnh vừa dứt lời, không khí trong đại điện gần như nghẹt thở.
Đột nhiên, Mộ thành chủ giáng một cú tát vào mặt Mộ Giang Thiên.
Mộ Giang Thiên kinh ngạc, hai mắt trợn trừng Hắn ôm lấy bên má nóng rát, nhìn chằm chằm Mộ thành chủ.
Tại sao phụ thân lại đánh hắn?
Uyển Thược nhanh chóng và kiên quyết từ hôn như vậy đã giẫm lên mặt mũi hắn rồi. Hắn bị sỉ nhục như vậy, sao phụ thân còn đánh hắn nữa?
Mộ phu nhân cũng kinh hãi, đau lòng ôm lấy Mộ Giang Thiên, cẩn thận xoa mặt cho con rồi trách móc Mộ thành chủ: "Phu quân, sao chàng có thể đánh Giang Thiên!"
"Mau về quay mặt vào tường tự kiểm điểm cho ta! Ta không muốn nghe thêm một chữ “không” nào nữa!"
Mộ thành chủ chỉ tay giận dữ, nói với quan truyền lệnh: "Cứ theo số lượng sính lễ, chuẩn bị thêm một phần hậu lễ gấp đôi. Ta sẽ đích thân đến tặng quà tạ tội cho Thược Dược tiên tử, dù thế nào cũng phải dàn xếp êm xuôi chuyện này!"
Ý của Mộ thành chủ là, cần dàn xếp êm xuôi chuyện này trước đã, cho qua đi. Sau này mọi sự rơi vào quên lãng, ông ta sẽ quay lại báo thù Uyển Thược vì đã sỉ nhục và khiêu khích thành Mộ Vũ cũng chưa muộn.
Ông ta tuyệt đối sẽ không nuốt trôi cục tức này.
Thế nhưng, khi Mộ thành chủ đích thân mang theo phần quà gấp đôi đến trước tiểu trúc Tiêu Hoa, định bụng sẽ cho mọi người thấy thành ý tạ tội của thành Mộ Vũ thì lại phát hiện Uyển Thược không có nhà!
Tiên đồng hoa cỏ gần tiểu trúc Tiêu Hoa nói với Mộ thành chủ: "Thược Dược tiên tử đã lên đường xuống hạ giới rồi ạ, phải đợi cuộc tuyển chọn thần hầu kết thúc mới trở về."
Cánh tay Mộ thành chủ buông thõng bên hông, ngón tay không kìm được mà co giật.
Ông ta đã tính rất kỹ nhưng lại không tài nào ngờ được Uyển Thược đến cả cơ hội tạ lỗi cũng không chừa!
Chủ nhà không có ở đây, làm sao thành Mộ Vũ của ông ta có thể thể hiện được thái độ hối lỗi được nữa?
Ông ta chỉ đành nén uất hận, vác nguyên số quà trở về phủ.
Cả quá trình chẳng nổi lên được tí gợn sóng nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










