Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Y Lạc, ngươi đến rồi!"
"Y Lạc, ngươi chắc chắn sẽ trở thành thần hầu, ta không biết phải lấy vốn liếng gì ra mà cạnh tranh với ngươi nữa!"
"Mẫu đơn quốc sắc thiên hương, tộc Nhẫn Đông ta đây tự thấy không bằng."
Đám tiên tử hết người này đến người khác vây lấy Y Lạc.
Y Lạc được mọi người vây quanh giống như một chú hươu nhỏ nhảy múa duyên dáng giữa rừng hoa, rạng rỡ và tỏa sáng hơn tất cả.
Nàng ta mặc chiếc váy lụa mỏng màu vàng mẫu đơn, vạt sau thướt tha chấm đất, đôi bắp chân và cổ chân trắng ngần với đường nét hoàn mỹ không tì vết lộ ra từ vạt váy trước.
Nàng ta búi tóc kiểu trái tim, trên đầu đội một vòng anh lạc hình hoa mẫu đơn Diêu Hoàng ngàn cánh, mái tóc dài đen bóng mượt khẽ chạm vào những sợi mây trên đài Thiên Thu.
Một vẻ ngây thơ trong sáng, rạng rỡ chói lòa, dường như nàng ta thu hút mọi ánh nhìn của tất cả mọi người.
Thế nhưng cũng có lác đác vài vị tiên tử và những người khác đến hóng chuyện, nhìn Y Lạc rồi lại nhìn Uyển Thược. Người thì cau mày, người thì mỉm cười:
"Ngươi thấy ai đẹp hơn?"
"Mỗi người một vẻ thôi."
"Vậy à? Xem ra ngôi vị thần hầu sẽ về tay ai cũng khó nói lắm."
"Mỗi hoa mỗi vẻ, ta lại thấy chẳng có gì đáng để so sánh cả."
Bên cạnh Y Lạc, Uyển Thược chú ý đến một tiên tử mặc váy màu hồng đào.
Nàng nhận ra đó là Hoa Hồng tiên tử, cũng là nữ phụ trong sách, người cũng đem lòng yêu mến Mộ Giang Thiên.
Để làm nổi bật sự dịu dàng đáng yêu của nữ chính Y Lạc, tác giả đã miêu tả Hoa Hồng tiên tử như một đóa hồng đầy gai rồi dùng chi tiết Mộ Giang Thiên thích nữ nhân dịu dàng để hạ bệ Hoa Hồng tiên tử chẳng ra gì.
Điều đáng buồn hơn là, Mộ Giang Thiên lại hạ thấp Hoa Hồng tiên tử đến mức mất hết tự tin, tự hoài nghi bản thân, càng tự ti lại càng bám lấy Y Lạc, một lòng một dạ vì Y Lạc. Nàng ấy bị lợi dụng như một công cụ, cuối cùng vì đắc tội với quá nhiều người, không biết đã bị ai ngầm báo thù mà bặt vô âm tín.
Nguyên tác quả không hổ là truyện ngôn tình cổ đại thượng tôn tình yêu, tác giả thật là nực cười.
Uyển Thược đang mải suy nghĩ thì chợt Mộ Giang Thiên xuất hiện ở đài Thiên Thu!
Cơ thể Tư Xảo cứng đờ trong giây lát, Uyển Thược đã lập tức nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng ấy.
Tư Xảo nhìn Uyển Thược, mấp máy môi muốn nói lại thôi.
"Đừng sợ." Uyển Thược nói.
Mộ Giang Thiên dẫn theo vài tay thuộc hạ. Với thân phận là thiếu thành chủ thành Mộ Vũ, hắn vừa xuất hiện đã nhận được sự lễ đón của tất cả mọi người.
Hắn vẫn một thân bạch y phiêu dật, tuấn mỹ vô song. Ánh mắt các tiên tử nhìn hắn tựa như đang ngắm vầng trăng sáng giữa mây.
Hắn men theo con đường mà đoàn người tách ra, đi về phía vị trí hàng đầu thuộc về mình.
Đột nhiên, ánh mắt hắn dừng lại nơi Uyển Thược.
Uyển Thược không hề né tránh, lạnh lùng đối diện với ánh nhìn ấy. Trong khoảnh khắc đó, nàng nhìn thấy một vẻ âm u trĩu nặng trong đáy mắt hắn.
Lúc này, ngự phụng quan cao giọng hô lớn: “Hoa thần giá lâm."
Uyển Thược và Tư Xảo vội vàng nâng váy, tất cả các tiên tử đều quỳ xuống, hướng mặt về chính giữa đài Thiên Thu.
Uyển Thược chưa từng được thấy dung nhan thật sự của Hoa thần, trước nay những tiên tử nhỏ như các nàng không được phép diện kiến Bách Hoa Chi Thần.
Mắt toát lên vẻ mong chờ, bỗng nhiên nàng ngửi thấy từng làn hương hoa nồng nàn.
Tiếp đó, trăm ngàn cánh hoa bay lượn trên đài Thiên Thu tựa như một trận tuyết hùng vĩ, làm tung bay váy áo và mái tóc của tất cả mọi người.
Có tiên tử không kìm được mà khẽ thốt lên kinh ngạc.
Giữa cơn mưa hoa bay tứ tán, một bóng hình được vạn ngàn cánh hoa bao bọc hiện thân ở chính giữa đài Thiên Thu.
Một thân y phục lộng lẫy đủ màu, hoa lệ đến tột cùng, trên áo có cả lông công diễm lệ cùng vô số lớp hạt đá bích tỷ và pha lê trắng được đính xen kẽ, phản chiếu ánh sáng rực rỡ như kính vạn hoa.
Dung mạo của Hoa thần dần dần hiện ra, khoảnh khắc đó, ngay cả Uyển Thược cũng không kìm được mà ngưng thở.
Trong nguyên tác, miêu tả về Hoa thần rất ít, có thể nói là chỉ lướt qua, điều này đã khiến Uyển Thược vô thức phán đoán sai về dáng vẻ của Hoa thần.
Nàng cứ ngỡ Hoa thần Gia Nguyệt là một mỹ nhân mềm mại như nước, khuynh đảo thiên hạ nhưng không ngờ Hoa thần thật sự lại tỏa ra một khí chất áp đảo.
Dáng người nàng cao ráo, trang điểm đậm nét lộng lẫy, còn rực rỡ bức người hơn cả mặt trời giữa trưa hè. Loại khí thế áp bức đó lại mang đến cho người ta cảm giác như một vị vương hầu cai quản cả một vùng lãnh thổ.
Khi nàng ấy đi ngang qua Mộ Giang Thiên, mỗi bước đều nở ra hoa. Uyển Thược bỗng cảm thấy, đặt lên bàn cân với Hoa thần thì quả thật Mộ Gian Thiên chẳng là cái thá gì.
Sao trên đời lại có một nữ thần như vậy…
"Tất cả đứng lên đi." Hoa thần Gia Nguyệt lên tiếng, giọng nói của nàng ấy cũng mang một chất giọng trầm hùng và vẻ uy quyền áp đảo.
Uyển Thược và mọi người đứng dậy.
Hoa thần lại nói: "Có nhiều người đến tham gia tuyển chọn thần hầu thế này, ta sẽ không nói mấy lời khách sáo nữa, cứ ban bố nội dung và quy tắc luôn nhé."
"Thứ nhất, bách hoa tiên tử đều có thể tham gia tuyển chọn."
"Thứ hai, đề bài của cuộc tuyển chọn là ta sẽ chỉ định một tòa thành ở nhân gian, tất cả các ngươi hãy đến đó, tìm cách để bản thân trở thành người đẹp nhất toàn thành."
"Ta cho các ngươi sáu mươi ngày. Bắt đầu từ ngày mai, chư tiên hãy hạ giới. Sáu mươi ngày sau, cuộc tuyển chọn kết thúc, ta sẽ đến để phán định kết quả."
"Trong thời gian ở hạ giới, các ngươi có thể để lộ thân phận, cũng có thể sử dụng pháp thuật. Nhưng pháp bảo thì mỗi người chỉ được mang theo nhiều nhất một món."
"Còn về việc chọn thành trì nào thì để ta nghĩ thêm đã. Chúng tiên tử cứ đi dạo xung quanh, đợi ta một lát."
Đám đông dạ vâng rồi lần lượt đứng dậy.
Khá nhiều tiên tử lộ vẻ khó hiểu, cảm thấy vị Hoa thần này khác xa so với tưởng tượng của mình.
Đặc biệt là khi Hoa thần nói những lời này, ánh mắt của nàng cứ đảo qua đảo lại, quan sát chúng tiên với vẻ mặt đầy hứng thú như xem kịch vui.
Nàng ấy khiến người ta cảm thấy đây không phải là thái độ nên có.
Tư Xảo cũng ghé tai nói nhỏ với Uyển Thược: "Hoa thần đại nhân thật là… ngoài sức tưởng tượng."
"Uyển Thược!" Lúc này, giọng nói của Mộ Giang Thiên vang lên.
Chỉ vì một câu nói này, không ít người có mặt ở đó đều nhìn sang, đủ loại ánh mắt lập tức vây quanh Uyển Thược.
Ngay cả Hoa thần cũng khoanh tay trước ngực, nhếch mép cười nhìn sang.
Mộ Giang Thiên đã lau sạch rượu trên mặt, còn thay một bộ trường bào phiêu dật khác.
Hôm nay Uyển Thược đột nhiên gây khó dễ, phá hỏng kế hoạch của hắn, Mộ Giang Thiên không tài nào nghĩ ra mình đã để lộ sơ hở ở đâu mà bị Uyển Thược bắt thóp.
Con dao găm sau lưng hắn đã giấu rất kỹ, làm sao Uyển Thược phát hiện được?
Điều khiến hắn cảm thấy kỳ lạ nhất là, cho dù Uyển Thược có phát hiện ra tất cả thì ít nhất cũng phải kiên nhẫn hỏi hắn một câu chứ, đằng này lại chọn cách bỏ đi thẳng.
Cảm giác không thể kiểm soát được tình hình này khiến Mộ Giang Thiên có phần nôn nóng.
Hắn phải giữ chân Uyển Thược!
Uyển Thược đã lún sâu vào chiếc bẫy tình yêu của hắn từ lâu, hắn chỉ cần tùy tiện tìm một lý do để giải thích rồi dỗ dành vài câu, nàng ngưỡng mộ hắn đến thế chắc chắn sẽ thôi giận dỗi.
Đợi đến khi cuộc tuyển chọn thần hầu bắt đầu, Uyển Thược xuống hạ giới, hắn tìm cơ hội khác ra tay là được.
Dù sao thì ở nơi như hạ giới, va phải tàn dư của ma vực hay yêu quái hoang dã lợi hại nào đó rồi gặp chuyện bất trắc cũng là chuyện thường tình.
Chỉ cần hắn làm kín kẽ một chút, sẽ không ai nghi ngờ.
Nghĩ đến đây, Mộ Giang Thiên lại trở nên tự tin, bước đến gần Uyển Thược, cất tiếng: "Uyển Thược, muội nghe ta nói…"
Nào ngờ Uyển Thược lại cắt ngang lời, đột nhiên giơ tay chỉ thẳng vào hắn.
"Mộ thiếu thành chủ, tại sao ngài lại muốn lấy mạng ta?"
Câu nói này như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến xung quanh trong nháy mắt trở nên tĩnh lặng. Giờ đây, những người vốn chưa nhìn về phía này cũng đều đổ dồn ánh mắt sang.
Mộ Giang Thiên sững sờ, hành động của Uyển Thược lại vượt ngoài dự liệu của hắn. Hắn vội mở miệng: "Uyển Thược, muội hiểu lầm rồi…"
"Mộ thiếu thành chủ phát hiện ra ta không phải là tình yêu đích thực của ngài rồi đúng không. Ngài đã đưa sính lễ rồi lại muốn hối hận, nhưng ngài lại không muốn làm hỏng danh tiếng của thành Mộ Vũ nên dứt khoát ngấm ngầm trừ khử ta để dọn đường cho tình yêu đích thực của ngài!" Uyển Thược cắt ngang lời Mộ Giang Thiên, hoàn toàn không cho hắn cơ hội nói hết câu.
"Ngài không lừa được ta đâu, Mộ thiếu thành chủ! Hôm nay lúc ngài đến thăm ta, trên y phục của ngài rõ ràng còn vương mùi của người khác, chuyện đó thì thôi đi, đằng này ngài còn muốn ngấm ngầm hãm hại tính mạng của ta!"
Uyển Thược dõng dạc nói: "Rốt cuộc ta đã làm sai điều gì mà ngài lại phải đuổi cùng giết tận như vậy?"
"Uyển Thược, ta…"
"Ngài là thiếu thành chủ thành Mộ Vũ còn ta chỉ là một tiên tử cỏn con, khác biệt một trời một vực." Uyển Thược cười khổ: "Ngài ưu ái ta, ngài có biết trong lòng ta vừa hoảng sợ lại vừa vui mừng, vinh hạnh biết bao không."
Trong mắt nàng ánh lên một tia sáng lạnh lẽo đầy oán hận: "Ta biết ngay mà, đối với ngài, cuối cùng ta cũng chỉ là một kẻ trèo cao. Sau rốt, ta cũng hiểu ra rằng ta không phải là người duy nhất của ngài. Nhưng ta đã làm sai điều gì chứ? Có phải ngay từ đầu ta nên trăm phương nghìn kế cự tuyệt ngài không? Ít nhất như vậy ngài cũng sẽ không nảy sinh ý định trừ khử ta đâu nhỉ!"
"Uyển Thược, sao muội có thể vu oan cho ta…"
"Vu oan? Sao lại nói là vu oan?" Sắc mặt Uyển Thược đã hoàn toàn lạnh lẽo như băng dưới nước sâu: "Tửu thần đại nhân cao quý như vậy, làm sao một tiên tử nhỏ bé như ta có thể xin được quỳnh tương do chính tay ngài ấy ủ chứ? Còn cả thuốc trong ly rượu này, nó cũng hoàn toàn không phải là thứ ta có thể sờ tay đến được!"
Uyển Thược đột nhiên cao giọng hơn nữa: "Nếu chư vị không tin, cứ tới đây xem thì sẽ rõ!"
"Muội…"
Tình hình hoàn toàn mất kiểm soát, Mộ Giang Thiên tức đến mức thái dương nổi gân xanh.
Uyển Thược này điên rồi sao? Dám ở trước mặt bao nhiêu người mà huỵch toẹt ra tất cả những gì hắn đã làm.
Nàng không sợ thành Mộ Vũ sẽ khiến nàng biến mất khỏi thượng giới hay sao?
Nhưng ngặt nỗi, Uyển Thược đã bố cáo thiên hạ thì xung quanh chẳng phải đều biết cả rồi sao. Trong số người xem, ngoài các hoa tiên ra thì còn có những vị thần quân rảnh rỗi, thậm chí Hoa thần cũng đang ở đây!
Một khi chuyện hắn mưu hại Uyển Thược được xác thực, danh tiếng của thành Mộ Vũ coi như bị vấy bẩn!
Giết một Uyển Thược là chuyện nhỏ, nhưng ảnh hưởng đến địa vị của phụ mẫu hắn ở Đông Phương Thiên Khuyết thì lại là phiền phức lớn!
Thái dương Mộ Giang Thiên giật thình thịch, đầu óc căng như dây đàn, thậm chí trong thoáng chốc còn trở nên trống rỗng vì kích động. Hắn cũng chẳng màng đến chuyện gì khác, chỉ nghĩ rằng phải rũ sạch lời tố cáo của Uyển Thược.
Dưới sự thôi thúc của cảm xúc, Mộ Giang Thiên tức giận phất tay áo, một luồng sáng mạnh bắn ra từ đầu ngón tay hắn, ly rượu trong tay Uyển Thược vỡ nát.
"Sao muội có thể chà đạp tấm chân tình của ta, hãm hại ta như vậy!"
Khoảnh khắc ly rượu tan thành bột mịn, xung quanh vang lên những tiếng hít khí khe khẽ.
Mộ Giang Thiên thầm thở phào nhẹ nhõm. Tốt rồi, vật chứng không còn nữa, hắn chỉ cần ổn định Uyển Thược, chuyện này có thể ém xuống.
Nhưng qua khóe mắt, hắn thấy nụ cười vui vẻ trên mặt Hoa thần đang đứng xem toát ra vẻ lạnh lùng tàn nhẫn, Mộ Giang Thiên bất giác thấy tim mình chùng xuống.
Hắn lại nhìn Uyển Thược, vành mắt nàng đã ướt lệ. Thược dược thanh cao vương lệ, giọt nước mắt chực rơi nơi khóe mi để lộ bi phẫn, thất vọng, rối bời nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp. Vẻ đẹp ấy lại khiến người ta kinh tâm động phách.
Đôi môi đỏ của nàng run rẩy mấp máy: "Mộ thiếu thành chủ, ngài xem kỹ đây là cái gì?"
Mộ Giang Thiên kinh hãi tột độ, bởi vì Uyển Thược lại lấy ra một ly rượu y hệt cái vừa rồi!
"Ly rượu vừa rồi là do ta dùng cánh hoa thược dược biến thành!"
Lời của Uyển Thược vừa dứt, đám bột mịn của ly rượu xoay tròn trong gió, tụ lại với nhau, nhanh chóng hóa thành một cánh hoa màu trắng, nhẹ nhàng bay xuống.
"Còn chiếc ly trong tay ta đây mới chính là chứng cứ ngài mưu hại ta!"
"Thiếu thành chủ, ngài thậm chí còn không thèm phân biệt mà đã hủy ly rượu đi, đây không phải là chột dạ thì là gì?"
Thái dương Mộ Giang Thiên giật mạnh một cái, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Nhưng Uyển Thược không đợi hắn nói, nàng quay người chạy mấy bước về phía Hoa thần rồi đột ngột quỳ xuống đất.
"Hoa thần đại nhân xin bớt giận, ta không cố ý làm mất nhã hứng của người. Chỉ là cuộc tuyển chọn thần hầu phải tiến hành ở hạ giới, ta lo rằng khi xuống hạ giới bản thân sẽ mất mạng không ai hay biết."
"Huống hồ, còn có bạn của ta, Tư Xảo." Uyển Thược vừa nói vừa nhìn về phía Tư Xảo: "Nàng ấy là người biết chuyện, luôn đồng cảm với ta, vậy thì ai có thể đảm bảo rằng nàng ấy cũng sẽ được an toàn? Ta không thể để nàng ấy cũng gặp phải chuyện gì bất trắc vì thân thiết với ta."
Hoa thần buông hai tay đang khoanh trước ngực, nở nụ cười du ngoạn nhân gian, đánh giá Uyển Thược.
Uyển Thược nói: "Ta khẩn cầu Hoa thần đại nhân có thể phát lòng từ bi, bảo đảm an toàn cho các tiên tử tham gia tuyển chọn thần hầu trong sáu mươi ngày này!"
"Thật ra, ngươi không làm ta mất hứng đâu, vở kịch này cũng thú vị phết." Hoa thần chậm rãi thốt ra từng chữ, mà những lời này lọt vào tai Mộ Giang Thiên càng khiến hắn mặt mày xanh mét.
Mộ Giang Thiên không thể nào phản đối Hoa thần. Hắn biết rõ, tính tình của Hoa thần Gia Nguyệt vốn là như vậy.
Gia Nguyệt là Hoa thần do chính Thiên Đế sắc phong với tư cách trọng thần của Đế vương, còn hắn chỉ là thiếu thành chủ của thành Mộ Vũ dưới trướng Đông Phương Thiên Khuyết, là con trai của một đại thần dưới trướng chư hầu.
Ở Đông Phương Thiên Khuyết, hắn còn có thể dựa vào phụ mẫu mà tung hoành ngang dọc, nhưng đặt trong toàn cõi thượng giới thì cũng chẳng còn gì nổi bật nữa.
Mộ Giang Thiên ấm ức phát hiện ra, vậy mà hắn chỉ có thể tái mặt đứng đó nghe Gia Nguyệt nói tiếp.
"Chỉ là, cái chuyện đảm bảo an toàn cho các ngươi ấy mà, ta cũng chỉ có một đôi mắt thôi, làm sao trông chừng được cả đám?" Hoa thần cười nói.
Uyển Thược vẫn quỳ trên đất không dậy.
"Ừm, thế này đi." Hoa thần nở một nụ cười rạng rỡ: "Trong sáu mươi ngày tới, nếu có ai xảy ra chuyện gì, ta đảm bảo sẽ truy cứu đến cùng, không để các ngươi chết oan."
Mộ Giang Thiên nghe xong suýt nữa đã nghiến nát cả răng hàm.
Uyển Thược lại cúi lạy: "Tạ ơn Hoa thần đại nhân đã thành toàn."
Như vậy là đủ rồi.
Các hoa tiên còn lại cũng vội vàng quỳ xuống lạy: "Đa tạ Hoa thần đại nhân."
Hoa thần lại nói: "Ta nghĩ ra nên chọn thành trì nào để tuyển chọn rồi."
"Vậy chọn thành Hàng đi. Ngày mai các ngươi đến thành Hàng, bắt đầu tỷ thí."
Quả nhiên là thành Hàng, Uyển Thược sững sờ một lúc, giống hệt như trong sách đã viết.
Sau một thoáng thất thần ngắn ngủi, trong mắt nàng lại dâng lên vẻ hoài niệm xa xăm.
Thành Hàng là cố hương của nàng đấy mà…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










