Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giọng nam trầm ấm, mang theo ý cười trêu chọc, khiến người ngượng ngùng lại hóa ra là Uyển Thược.
“Ôn công tử, sao ngài lại xuất hiện lúc này…” Uyển Thược vội giải thích: "Bọn trẻ con chỉ đùa giỡn thôi mà.”
“Uyển Thược tỷ tỷ đang nói chuyện với ai vậy?” Thấy miếng ngọc bài trong tay nàng phát sáng, lại còn vọng ra tiếng nam nhân, mấy đứa bé đang đọc thơ đều ngạc nhiên, đồng loạt bỏ sách xuống, ùa tới vây quanh. Tiểu tử vừa nãy còn kích động lập tức lớn tiếng: “Ta không nói đùa đâu! Ta thật sự thích Uyển Thược tỷ tỷ! Ngươi là ai? Ngươi cũng là tình địch của ta à? Ta sẽ không thua đâu, người cưới được Uyển Thược tỷ tỷ nhất định phải là ta!”
Uyển Thược nghe mà chỉ muốn đưa tay ôm trán, còn người phụ nhân vừa nãy chưa đi, giờ đã cười đến mức không khép nổi miệng.
Ở đầu bên kia ngọc bài, Ôn Khuynh Thời cũng bị chọc cười, đùa vui: “Đúng là đứa trẻ có chí khí, vậy thì phải cố gắng lên nhé, coi chừng Uyển Thược mỹ nhân bị người khác cướp mất đấy.”
“Không cần ngươi nhắc, ta cũng sẽ cố gắng! Uyển Thược tỷ tỷ chỉ có thể là của ta thôi, ngươi cứ chờ xem!”
Lúc này, có một giọng nói đột nhiên xen vào: “Thược Dược tiên tử, ngươi đang nói chuyện với ai vậy?”
Là giọng của sử quan Sở Hiền ở Lan đài.
Bởi vì có hơi bất ngờ, Uyển Thược cảm thấy tình hình hơi hỗn loạn, quay đầu nhìn sang thì thấy Sở Hiền vận y phục màu lam, mái tóc đen như thác nước buông xõa sau lưng, một tay ôm quyển sổ da dê ghi chép, tay kia cầm bút lông, nụ cười rạng rỡ như hoa xuân, sải bước đi tới.
Ánh mắt Sở Hiền vẫn dán chặt vào ngọc bài trong tay Uyển Thược, nàng ta chen qua đám trẻ, tiến sát lại gần, tò mò nhìn ngọc bài: “Ai đang nói chuyện vậy? Vừa rồi ta đi ngang qua, nghe giọng quen lắm!”
Đầu bên kia ngọc bài vang lên tiếng cười khẽ, sau đó là giọng nói vui vẻ của Ôn Khuynh Thời: “Hoá ra là Sở Hiền, ngươi lại bám riết ở Hàng Thành không chịu đi à?”
Trên mặt Sở Hiền lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc, nàng ta hít sâu một hơi, sau đó cả người như căng lên: “Thanh… Ôn đại nhân?”
Hửm? Uyển Thược lập tức nhận ra từ thái độ của Sở Hiền có điều gì đó khác lạ.
“Là ta đây.” Ôn Khuynh Thời đáp: "Sao vậy? Lần này Lan đài phái ngươi tới Hàng Thành ghi chép sử sự à?”
“Không phải! Ban đầu đại ca ta định cử sử quan khác đi, là ta nhất quyết xin được tự đi, đại ca ta không còn cách nào mới đồng ý.”
Uyển Thược biết, cái “đại ca” trong miệng Sở Hiền chính là người đứng đầu Lan Đài, được gọi là “Lan Đài Thần Quân”.
Ôn Khuynh Thời lại nói: “Vậy à? Vậy thì ngươi phải cố gắng tìm hiểu sự thật, đừng để mất đi sự trong sạch của Lan đài và lý tưởng của bản thân, ta vẫn rất xem trọng ngươi đấy.”
Sở Hiền cười rạng rỡ như sao, ánh mắt lấp lánh: “Đa tạ Ôn đại nhân đã xem trọng, ta thật vinh hạnh! Ngài yên tâm, Lan đài chúng ta sinh ra là để truy tìm chân tướng, tuyệt đối không cúi đầu trước bất kỳ ai, dù là con của Đế quân cũng vậy. Bản thân ta càng phải như thế, ai muốn ép ta nói dối, thì cứ thử đánh một trận với ta trước đã!”
“Khí thế lắm!” Ôn Khuynh Thời bật cười: "Nhưng cũng phải chú ý tu luyện đấy nhé.”
“Vâng, đa tạ Ôn đại nhân chỉ điểm.” Sở Hiền nghiêm túc đáp.
Hai người lại trò chuyện thêm mấy câu, Uyển Thược ngoan ngoãn không chen vào, liếc nhìn gương mặt sáng rực của Sở Hiền, trong lòng càng thêm suy nghĩ miên man.
Sở Hiền là người thế nào? Bỏ qua thân phận sử quan Lan đài, nàng ta còn là độc nữa của Bắc Tinh thần quân, người đứng đầu chòm sao Bắc Đẩu, xuất thân cao quý bậc nhất thượng giới.
Người có thể khiến Sở Hiền kính cẩn gọi một tiếng “đại nhân”, lại còn nghe chỉ dạy như hậu bối, chắc chắn thân phận không thể thấp hơn phụ thân nàng ta là Bắc Tinh thần quân được. Nói cách khác, ít nhất cũng là chính thần cai quản một cung riêng.
Loại người như Mộ thành chủ còn chưa đủ tư cách, hơn nữa vừa rồi Sở Hiền suýt nữa gọi Ôn Khuynh Thời là “Thanh…”
“Thanh” gì nhỉ? Uyển Thược lục lọi hết trong đầu những vị chính thần mình biết, chẳng có ai mang chữ “Thanh” cả. Ngoại trừ vị Thái tử bị phế năm xưa là Đàm Thanh, nhưng người đó đã tan thành mây khói từ lâu rồi, hơn nữa cũng là điều cấm kỵ của cả thượng giới, chắc chắn không thể là Ôn Khuynh Thời.
Rốt cuộc Ôn Khuynh Thời là ai…
Uyển Thược chợt nghĩ tới một khả năng khác, đồng tử bỗng mở lớn.
Ban nãy Sở Hiền định gọi, chẳng lẽ là hai chữ “Khuynh Thời”?
Nhưng cũng không giống, rõ ràng Sở Hiền dùng thái độ kính trọng với bậc trưởng bối khi nói chuyện với Ôn Khuynh Thời. Uyển Thược bỗng thấy lòng mình khó chịu không kiểm soát nổi. Có thể thấy, Ôn Khuynh Thời đang che giấu thân phận thật với nàng, thậm chí… là lừa dối.
Nghĩ lại từ đầu, từ lúc nàng nhận được ngọc bài từ tay A Thắng, rồi vô duyên vô cớ quen biết Ôn Khuynh Thời, cảm giác như có một bàn tay vô hình sắp đặt mọi thứ, Uyển Thược không phải chưa từng nghi ngờ.
Chỉ là vì hợp ý với Ôn Khuynh Thời, lại chẳng thấy hắn có ý đồ gì, nên nàng mới chọn tin tưởng.
Nhưng… không.
Uyển Thược lại tự nhủ, Ôn Khuynh Thời chưa từng có ác ý, còn từng cứu nàng khỏi cây kéo bạc của Mộ Giang Thiên, lại hứa sẽ chép tay "tửu phổ" cho nàng. Có lẽ hắn có lý do gì đó nên chưa thể tiết lộ thân phận thật…
Đang mải nghĩ ngợi, Uyển Thược nghe thấy Ôn Khuynh Thời gọi tên mình, lúc này mới phát hiện mọi người xung quanh đều nhìn nàng, hóa ra Ôn Khuynh Thời đã gọi nàng hai lần rồi. “Xin lỗi, Ôn công tử.”
Uyển Thược vội vàng nhận lỗi: "Vừa rồi ta lơ đãng mất.”
“Không sao.” Giọng Ôn Khuynh Thời vẫn vui vẻ như thường, chỉ là nói xong lại ngừng một chút. Qua miếng ngọc bài, Uyển Thược không thể nhìn thấy vẻ mặt hắn lúc này, nhưng chẳng hiểu sao, nàng lại cảm thấy khoảnh khắc im lặng ấy có chút ngột ngạt, càng có cảm giác Ôn Khuynh Thời đang dùng ánh mắt xuyên thấu nhìn thẳng vào mình.
Một lúc sau hắn mới lên tiếng: “Mỹ nhân Uyển Thược, có thể cho ta mượn ngươi đi nói chuyện riêng một lát được không?”
Uyển Thược hơi sững người, đáp: “Được, ngài chờ một chút.”
Nàng mỉm cười với mọi người, lại kiên nhẫn dặn đám trẻ đừng đi theo, rồi mới đi tới một góc yên tĩnh, cách xa đám đông, nhẹ giọng: “Ôn công tử, ngài nói đi.”
Nàng nghe thấy Ôn Khuynh Thời hỏi: “Vừa rồi ngươi đang nghĩ gì vậy?”
Câu hỏi thẳng thắn ấy khiến Uyển Thược nghẹn lời: “Ôn công tử, ta…”
Có lẽ nàng nên nói dối, nhưng bản tính vốn quen thành thật, nhất thời chẳng thể bịa ra lời nào. Không ngờ, Ôn Khuynh Thời lại dịu giọng: “Ta biết ngươi đã nghe được cuộc trò chuyện giữa ta và Sở Hiền, chắc chắn sẽ nghĩ ngợi nhiều, đúng không? Không sao, đợi đến lúc thích hợp, ngươi sẽ biết hết thôi. Ta không phải Mộ Giang Thiên, sẽ không làm chuyện lừa dối ngươi.”
“Ta…” Uyển Thược chẳng hiểu sao hai má mình lại nóng bừng, không lẽ Ôn Khuynh Thời đã nhìn thấu tâm tư “một lần bị rắn cắn” này của nàng c rồi sao?
Ôn Khuynh Thời lại cười: “Được rồi, ta không quấy rầy nữa, ngươi cứ tập trung vào chuyện ở Hàng Thành đi, Uyển Thược mỹ nhân.”
Nghe cái giọng câu cuối như móc câu ấy, Uyển Thược bỗng thấy nỗi khó chịu trong lòng cũng tạm tan biến, nàng bật cười: “Vâng, vậy Ôn công tử, ta xin cáo lui trước.”
…
Quay lại với mọi người, Uyển Thược dỗ dành đám trẻ nhỏ đang tò mò, ngồi xuống tiếp tục dạy chúng đọc thơ, nhận mặt chữ.
Sở Hiền bảo nàng ta còn có việc, lát nữa sẽ quay lại, nàng ta muốn ăn tối cùng Uyển Thược.
Uyển Thược đồng ý.
Lúc Sở Hiền rời đi, Uyển Thược cứ cảm thấy ánh mắt nàng ta nhìn mình đầy ẩn ý, chắc… là liên quan đến Ôn Khuynh Thời.
Uyển Thược tạm gác chuyện này sang một bên.
Đến chiều tối, quả nhiên Sở Hiền quay lại.
Hai người cùng tìm một tửu lâu khá sang trọng, sau đó chọn ngồi ở nhã gian trên tầng cao nhất, gọi mấy món đặc sản Hàng Thành, vừa thưởng thức mỹ vị vừa thả lỏng tâm tình. Uyển Thược còn gọi thêm một bình thu lộ bạch.
Sở Hiền nhìn dáng vẻ Uyển Thược nâng chén uống rượu, quả thật vừa phong lưu vừa dịu dàng, khiến nàng ta đặt luôn đũa xuống, chống cằm ngắm nhìn, cười đến nỗi mắt cong thành hai vầng trăng non: “Hoá ra ngươi cũng giống Tửu Thần đại nhân, Cảnh Nguyên, thích rượu đến thế, ngươi không sợ uống say rồi lỡ việc à?”
Uyển Thược cười đáp: “Từ xưa đến nay ta đều chỉ nhấp môi, không bao giờ uống quá chén đâu.”
Nàng lại đặc biệt nâng chén kính Sở Hiền, nhận lỗi: “Mấy hôm trước ta mượn danh người để đuổi Mộ Giang Thiên đi, mong người rộng lượng bỏ qua.” Ý chỉ chuyện Mộ Giang Thiên dùng kéo bạc tập kích nàng.
Sở Hiền nói: “Không sao, ta không để bụng đâu, dù gì ta cũng chẳng sợ người Mộ gia.”
Hai người kia đi vào một con hẻm vắng, tới cuối ngõ thì gõ cửa một căn nhà nhỏ bên cạnh, sau đó nhanh chóng bước vào.
Người ra mở cửa còn thò đầu ra ngó nghiêng, xác nhận không ai nhìn thấy mới vội vàng đóng cửa lại. Nhìn thế nào cũng thấy mờ ám.
Điều khiến Uyển Thược chú ý hơn cả là, căn nhà ấy không phải nơi nào khác, mà chính là phủ Thứ sử Hàng Thành!
Nói cách khác, Mộ Giang Thiên và Y Lạc được người ta lén đưa vào cửa sau phủ Thứ sử lúc đêm khuya!
Sở Hiền lập tức nổi hứng, đặt đũa xuống: “Ta phải đi xem thử!”
Uyển Thược cũng đặt chén rượu xuống: “Ta cũng đi.”
Ngày mai là vòng cuối cùng của cuộc thi tuyển đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành, Mộ Giang Thiên và Y Lạc lén lút tới phủ Thứ sử lúc này, rốt cuộc là định làm gì?
…
Sau thời gian một nén nhang.
Uyển Thược và Sở Hiền lặng lẽ ẩn mình sau tấm bình phong hoa điểu trong thư phòng của Lư thứ sử, nín thở không dám động đậy. Bên kia bình phong, chính là Mộ Giang Thiên, Y Lạc và Lư thứ sử.
Sở Hiền khẽ búng ngón tay, thi triển pháp quyết, khiến cả hai nhìn rõ mồn một cảnh tượng phía bên kia. Chỉ thấy Lư thứ sử mặc thường phục, trên mặt vẫn là nụ cười hiền lành quen thuộc, chắp tay với Mộ Giang Thiên và Y Lạc: “Đêm khuya mời hai vị tới đây, là vì bản quan nhìn ra hai vị e rằng không phải người thường, vậy nên có vài chuyện muốn bàn trước cho rõ.”
Uyển Thược nhìn thấy hết vẻ mặt nghi hoặc của Mộ Giang Thiên và Y Lạc, lại khẽ nâng tay áo che mũi. Mùi hương phật thủ cam nồng nặc bên trong căn phòng này, ngọt đến mức làm nàng choáng đầu, thật sự quá sức chịu đựng.
Nơi tổ chức cuộc thi đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành cũng đốt loại hương này, Lư thứ sử thích hương phật thủ lắm sao? Thế nhưng lúc này, nghe Lư thứ sử nói ra những lời ấy, trong mắt Uyển Thược thoáng hiện lên nét nghi hoặc.
Mộ Giang Thiên lên tiếng: “Ý ngươi là gì?”
“Là thế này…” Lư thứ sử mỉm cười: "Bề ngoài, cuộc thi tuyển chọn đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành này là do thương hội Hàng Thành tổ chức, nhưng thực ra, bản quan mới là người đứng sau. Mục đích ta phát động cuộc thi này, một là để làm phong phú đời sống dân chúng Hàng Thành, hai là…”
“Nói trọng điểm đi.” Mộ Giang Thiên ngắt lời Lư thứ sử, giọng đầy mất kiên nhẫn, chỉ cảm thấy người này nói chuyện chậm rãi dài dòng, thật phiền, ai mà muốn nghe hắn giảng đạo trị quốc chứ.
“Được rồi, trọng điểm chính là…” Lư thứ sử bỗng cười hì hì: "Mỹ nhân đứng đầu Hàng Thành sẽ trở thành thê tử của bản quan, ta sẽ công bố hôn sự ngay khi tuyên bố người chiến thắng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







