Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Uyển Thược nói ra đúng điều Quý Nhi nghĩ trong lòng: “Hôm qua, ta có đi xem vòng ba cuộc thi tuyển chọn đệ nhất mỹ nhân ở Hàng Thành. Y Lạc thắng áp đảo, nhưng nụ cười lại gượng gạo lắm. Ta đoán chắc nàng ta đang giận dỗi với Mộ Giang Thiên rồi. Những người như bọn họ, hễ gặp chuyện không vừa ý là lại đổ lỗi cho người khác, ngươi ở cạnh họ, kiểu gì cũng thành chỗ trút giận thôi.”
“Ta…” Quý Nhi không ngờ Uyển Thược lại nói trúng phóc như vậy. Nghĩ đến những chuyện xảy ra mấy ngày nay, trong lòng nàng ta càng thêm uất ức. Từ trước đến giờ, nàng ta luôn là cái bóng của Y Lạc, luôn bị Mộ Giang Thiên làm tổn thương, Quý Nhi thật không ngờ, cuối cùng người đối xử dịu dàng và gần gũi với nàng ta lại là Uyển Thược. Hàng rào phòng bị trong lòng Quý Nhi lập tức sụp đổ chỉ trong nháy mắt: “Đúng, đúng là như vậy… chính là như vậy đó!”
Nàng ta kể hết đầu đuôi chuyện giữa Mộ Giang Thiên và Y Lạc cho Uyển Thược nghe như trút nước, sau đó lại nói đến chuyện của mình: “Dạo này, ngoài gây chuyện ra thì Y Lạc cũng chỉ biết gây chuyện. Mới đây thôi, bởi vì tức giận mà Mộ thiếu thành chủ đã đập vỡ mấy cái bình hoa trong khách điếm, còn khiến tay mình bị thương. Ta muốn giúp hắn trị thương, nhưng Y Lạc lại đẩy ta ra, chỉ vào mặt ta mà mắng, bảo ta nhân lúc bọn họ cãi nhau thì đi quyến rũ Mộ thiếu thành chủ, còn chửi ta là đồ xấu xí, là phế vật.”
“Mộ thiếu thành chủ cũng trút giận lên đầu ta, nói tất cả là do đêm đó ta không làm ngươi bị thương, nên mới ra nông nỗi này. Hắn cầm nghiên mực ném vào chân ta, ta…”
Quý Nhi run rẩy đưa tay sờ lên chỗ bị nghiên mực ném trúng, vết thương trên thân thể đã chẳng còn đau nữa, nhưng vết thương trong lòng thì lại bị xé toạc ra, nhức nhối không chịu nổi. “Tại sao chứ? Ta rốt cuộc đã làm sai điều gì, Uyển Thược, ngươi nói xem, ta thật sự tệ hại đến thế sao?”
Nàng ta kích động siết chặt cổ tay Uyển Thược, nước mắt lưng tròng nhìn nàng. Trong đôi mắt ấy vừa có sự bướng bỉnh, vừa có nỗi không cam lòng, nhưng điều Uyển Thược nhìn thấy lại là một sự cố chấp yếu ớt, chỉ vì thiếu tự tin mà phải gồng mình lên chống đỡ. Uyển Thược dịu dàng hỏi: “Như vậy có đáng không?”
“Mộ Giang Thiên ấy, hắn có đáng để ngươi yêu không? Ngươi đã bao giờ nghĩ tới chưa?”
“Chẳng phải hắn chỉ là thiếu chủ của Mộ Vũ Thành thôi sao? Vậy thì đã sao nào? Hắn nói thì nhất định là đúng à? Việc hắn làm thì nhất định là quang minh lỗi lạc à?”
“Hắn thật sự xứng đáng để ngươi đánh đổi cả tự tin và tôn nghiêm của mình sao?”
“Ta…” Quý Nhi sững người. Rõ ràng chỉ là một câu hỏi rất đơn giản, vậy mà nàng ta lại chưa từng nghĩ tới. Từ trước đến nay, trong đầu nàng ta chỉ quanh quẩn một ý nghĩ: tại sao Mộ Giang Thiên luôn chê bai nàng ta chưa đủ tốt, đến mức nàng ta cũng chẳng biết rốt cuộc là vấn đề ở ai nữa. “Nhưng mà, ta thật sự không bằng Y Lạc…”
“Ngươi không bằng nàng ta ở điểm nào?” Uyển Thược nhìn thẳng vào mắt Quý Nhi.
“Ta…”
“Không bằng nàng ta ở chỗ được Mộ Giang Thiên thích sao?” Uyển Thược nói thẳng.
Hàng rào phòng bị trong lòng Quý Nhi càng thêm tan vỡ, nàng ta bỗng bật khóc nức nở: “Đúng vậy! Y Lạc vừa xinh đẹp, vừa rực rỡ ngây thơ, kiểu người như nàng ta mới khiến nam nhân thích. Mộ thiếu thành chủ cũng nói với ta như vậy! Hắn bảo ta tính tình tệ, toàn thân đầy gai, chẳng có nam nhân nào thích kiểu người như ta, chỉ có hắn là nể tình ta giúp được Y Lạc nên mới chịu cho ta một tiền đồ, ta, ta…”
Lúc này, có một bàn tay đột nhiên dịu dàng vuốt nhẹ lưng nàng ta, cả người Quý Nhi cứng đờ, trong làn nước mắt mờ nhòe, nàng ta nhìn thấy ánh mắt của Uyển Thược ấm áp như ánh lửa. Trong sự ấm áp ấy, còn có cả sự kiên định, có cả tự tin.
Đó chính là thứ mà Quý Nhi thiếu. Nàng ta ngơ ngác một lúc, sau đó nàng ta nghe thấy một câu nói chạm thẳng vào tận đáy lòng mình. “Hà tất phải để tâm xem nam nhân có thích ngươi hay không? Ngươi chính là một đóa hoa hồng đầy gai, ngươi là chính ngươi.”
“Ngươi sống trên đời, tu luyện, hoàn thiện bản thân, chẳng lẽ chỉ để lấy lòng nam nhân thôi sao?”
“Ta…”
“Quý Nhi, trong mắt ta, ngươi rất xuất sắc.” Uyển Thược bình thản nói, Quý Nhi lại ngẩn người.
“Không nói chuyện khác, chỉ riêng cuộc thi tuyển chọn đệ nhất mỹ nhân ở Hàng Thành lần này, tài đàn của ngươi hơn hẳn Y Lạc, tranh vẽ của ngươi cũng vượt trội nàng ta. Đó không phải là do ban giám khảo thiên vị, mà là họ nói đúng. Ta và Tư Xảo cũng đều thấy ngươi xuất sắc hơn Y Lạc nhiều, nàng ta chẳng có tư cách so với ngươi đâu.”
“Còn về tính cách, Mộ Giang Thiên bảo ngươi không được nam nhân thích, vậy còn ta thì sao?” Uyển Thược tự giễu cười: "Ta còn suýt nữa bị hắn hủy dung, chỉ để dọn đường cho Y Lạc kia mà!”
Toàn thân Quý Nhi run lên, những lời này như mũi tên bắn thẳng vào tim nàng ta, đầu óc ù đi, hoàn toàn ngây dại.
Đúng vậy, Uyển Thược cũng giống nàng ta, thậm chí còn thảm hơn, nhưng Uyển Thược lại tự tin, rộng lượng đến thế.
Quý Nhi bỗng bừng tỉnh, Mộ thiếu thành chủ lấy tư cách gì mà chê Uyển Thược không được nam nhân thích chứ? Hình như… chính Mộ thiếu thành chủ mới là người chẳng có gì so được với Uyển Thược!
Uyển Thược tiếp tục nói: “Chúng ta sống là vì bản thân mình, ai muốn dùng lời lẽ hạ thấp chúng ta để đổi lấy sự trung thành của chúng ta, đều không xứng để ta bận tâm. Chúng ta cố gắng tu luyện, chưa bao giờ là để lấy lòng ai cả.”
“Huống chi, ngươi thật sự nghĩ Mộ Giang Thiên đại diện cho tất cả nam nhân trên đời này sao? Hắn chỉ đại diện cho chính hắn thôi, một kẻ ích kỷ tận xương tủy, lại còn tự cho mình là đúng.”
“Ta…” Trong lòng Quý Nhi ong ong, nước mắt cũng quên cả chảy tiếp.
Cho đến khi tay nàng ta được Uyển Thược nắm lấy. Cảm giác ấm áp, khô ráo và mềm mại ấy, theo lời Uyển Thược, như dòng suối nhỏ len lỏi gột rửa tâm hồn nàng ta.
“Quý Nhi, ta nói thật lòng với ngươi. Nhiều người gặp ta, chỉ biết bàn về dung mạo hay những thứ khác. Nhưng có một người từng nói, hắn thấy ta kiên cường, tốt đẹp, hắn trân trọng phẩm chất của ta.”
“Hắn cũng là nam nhân, Mộ Giang Thiên không công nhận ta, nhưng hắn thì công nhận.”
“Ngươi hiểu chưa? Ngươi có điểm sáng của riêng mình, Mộ Giang Thiên không trân trọng ngươi, thì đó là đạo bất đồng không thể cùng đường, sẽ luôn có người khác thấy ngươi mới là người tuyệt nhất.”
“Nói cho cùng, cho dù chúng ta thật sự không phải kiểu người được nam nhân thích, thì đã sao nào? Chúng ta là chính mình, ngươi là hoa hồng đầy gai, ta là thược dược thanh cao, chẳng cần phải vì một nam nhân mà biến thành dây tơ hồng như Y Lạc, chỉ cần làm chính mình là đủ rồi.”
“Cứ đi con đường của mình, tin vào bản thân.” Uyển Thược mỉm cười đầy ý nhị: "Ngươi không hề đơn độc, ta, Tư Xảo, còn rất nhiều người khác đang âm thầm cố gắng, chúng ta đều giống nhau cả.”
Trái tim Quý Nhi như bị xuyên thủng, tựa như có đôi bàn tay vén mây mù, để ánh nắng rực rỡ chiếu xuống. Nàng ta bỗng cảm thấy cả thế giới rộng lớn vô cùng, gió cũng ấm, cây cũng xanh, hoa cũng đỏ, thiên hạ bao la, tương lai rộng mở, thì ra… thì ra đây mới là điều đúng đắn. Bao nhiêu tủi thân, tự ti, buồn bã tích tụ bấy lâu, phút chốc hóa thành cảm động và sáng tỏ, Quý Nhi òa khóc, nhào vào lòng Uyển Thược: "Hu hu… Uyển Thược, Uyển Thược! Hu hu…”
Uyển Thược nhẹ nhàng ôm lấy Quý Nhi, chỉ vỗ về lưng nàng ta, lặng lẽ ở bên cạnh. Trong lòng nàng biết rõ, từ đêm nay trở đi, Quý Nhi sẽ không còn vướng bận Mộ Giang Thiên nữa. Dù cho lời khuyên tối nay của nàng dành cho Quý Nhi, thật ra cũng có chút ý đồ, là muốn kéo bớt lực lượng của Mộ Giang Thiên và Y Lạc về phía mình… nhưng Uyển Thược cũng thật lòng không muốn Quý Nhi lại rơi vào kết cục như trong nguyên tác.
Một lúc lâu sau, Quý Nhi khóc mệt, ngẩng mặt lên từ lòng Uyển Thược, trong mắt đã bừng sáng, hoàn toàn đổi khác: “Uyển Thược, ta có chuyện này muốn nói với ngươi.”
Quý Nhi nói: “Vòng ba cuộc thi tuyển đệ nhất mỹ nhân ở Hàng Thành, lý do Y Lạc có thể dễ dàng đè bẹp tất cả mọi người, là vì Mộ thiếu thành chủ đã dùng pháp thuật khống chế tinh thần lên đám giám khảo! Hắn thao túng để bọn họ chọn Y Lạc!”
Nàng vẫn đều đặn dạy học và giúp đỡ những người gặp khó khăn.
Lại thêm bảy, tám ngày nữa trôi qua.
Hiện tại, cuộc sống của tất cả dân chạy nạn đều đã ổn định. Lúc nào không để ý, Uyển Thược cũng nhận ra, mỗi khi nàng đi trên phố, sẽ có người nhìn nàng bằng ánh mắt ngưỡng mộ, miệng thì thầm ca ngợi.
Cảm giác ấy thật ấm áp, cũng rất đáng tự hào.
Hôm ấy, phụ thân và mẫu thân của mấy đứa bé dân chạy nạn đi làm kiếm tiền, Uyển Thược rảnh rỗi nên quyết định ở lại chơi cùng bọn trẻ, dạy chúng đọc sách.
Nàng mua cho chúng quyển "Thi Tam Bách", đám trẻ ngồi xếp hàng bên vệ đường, đôi bàn tay nhỏ ôm sách, đọc vang những bài mình thích, vừa đọc vừa lắc lư cái đầu, trông ngố mà đáng yêu hết sức.
Chẳng bao lâu, một phụ nhân đeo giỏ hái thuốc đi ngang qua, tiến lại hỏi Uyển Thược: “Tiên nữ tỷ tỷ, ta vừa tìm được ít thược dược dại ngoài đồng, muốn hỏi tỷ thược dược có công dụng gì vậy?”
Uyển Thược mỉm cười đáp: “Thược dược có tác dụng tán ứ chỉ thống, thanh nhiệt lương huyết, như khi bị phát ban do nhiệt độc, hay bị ngã chấn thương đều có thể dùng thược dược làm thuốc. Ngoài ra, thược dược còn có tác dụng an thần, hạ sốt, chống co giật nữa.”
Phụ nhân suy nghĩ: “Ta nhớ tỷ từng dạy bọn ta, thược dược thường được sắc chung với cam thảo đúng không?”
“Ừ, đúng thế.”
“Vậy ta hiểu rồi, cảm ơn tiên nữ tỷ tỷ.” Phụ nhân vui vẻ rạng rỡ. Đúng lúc này, một đứa trẻ đang đọc thơ bỗng đọc vang lên một câu khiến Uyển Thược thoáng khựng lại.
“Trước sân thược dược chẳng nên thân,
Trên ao sen nở chẳng mấy tình.
Chỉ có mẫu đơn là quốc sắc,
Nở hoa rực rỡ động kinh thành.”
Thược dược chẳng nên thân, mẫu đơn mới là quốc sắc…
Trong khoảnh khắc ấy, Uyển Thược như thấy lại cảnh trong sách, lúc mình sắp chết, Mộ Giang Thiên lạnh lùng nói với mình những lời này.
Ở Hàng Thành đã lâu, tâm trạng của nàng sớm đã bình ổn, không còn như lúc vừa tỉnh lại trong thân xác này nữa, giờ nghe lại câu thơ chê bai thược dược ấy, nàng cũng chẳng thấy bị ảnh hưởng gì. Chỉ là nàng không ngờ, một đứa trẻ khác đang đọc thơ lại lên tiếng phản bác: “Này, sao lại bảo thược dược chẳng nên thân chứ? Thược dược cũng đẹp mà, còn làm thuốc được nữa, cũng xứng là quốc sắc thiên hương chứ bộ!”
Hai mắt Uyển Thược không nhịn được sáng lên, hứng thú dâng trào, tiểu tử kia bị phản bác, lập tức nói: “Mẫu đơn rực rỡ lộng lẫy, là loài hoa phú quý của nhân gian, đương nhiên phải đứng đầu trăm hoa rồi.”
Đứa trẻ ủng hộ thược dược cãi lại: “Phú quý thì đã sao? Ta chưa từng mơ tới phú quý! Đợi nước lũ rút, quê nhà xây dựng lại, ta chỉ mong giữ được khí tiết trong sạch, làm việc thực sự cho quê hương thôi!”
“Ngươi nói thế chẳng phải đang chê mẫu đơn chỉ đẹp mã mà chẳng có thật sao?”
Tiểu tử kia bị phản bác, trong lòng cảm thấy không phục: "Dựa vào đâu mà ngươi bảo mẫu đơn không thực? Bây giờ người trên đời này đều tôn sùng mẫu đơn, theo ngươi nói thì chẳng lẽ người trong thiên hạ này đều mù mắt, mù cả lòng chắc?”
“Hừ!” Đứa trẻ ủng hộ thược dược lười tranh cãi: "Thôi thì mỗi người một sở thích! Ta cứ thích thược dược đấy!”
Tiểu tử kia bị phản bác trừng mắt nhìn đối phương, hai mắt bỗng sáng rực như phát hiện ra chân tướng động trời: “Chẳng lẽ bởi vì trong tên Uyển Thược tỷ tỷ có chữ ‘Thược’ nên ngươi mới khăng khăng thích thược dược à?”
Nghe câu này, Uyển Thược cũng sững người, sao lại lôi cả nàng vào chuyện này? Nàng đưa mắt nhìn sang cậu bé ủng hộ thược dược, mặt tiểu tử ấy lập tức đỏ bừng, cuống quýt nói: “Ngươi, ngươi đừng nói bậy!”
Sau đó còn lén liếc Uyển Thược một cái đầy ngượng ngùng, ai ngờ tiểu tử kia bị phản bác thấy vậy chẳng những không đắc ý vì bắt được thóp, ngược lại còn tức tối đập sách lên đùi, chỉ vào đối phương hét: “Hay lắm, hóa ra ngươi là tình địch của ta! Ngươi cũng thích Uyển Thược tỷ tỷ! Ngươi đừng mơ thắng ta, ta nhất định sẽ đánh bại ngươi!”
Tình huống này đúng là ngoài sức tưởng tượng của Uyển Thược, nàng chỉ biết nở một nụ cười bất lực, mấy tiểu tử này đúng là...
Nhưng ngay lúc ấy, ngọc bài trong ngực nàng lại bỗng phát ra ánh sáng trắng chói lòa.
Uyển Thược giật mình, vội lấy miếng ngọc bài kia ra, sau đó nàng lập tức nghe thấy tiếng cười của Ôn Khuynh Thời vang lên từ trong ngọc bài: “Ta nghe thấy có người nói thích ngươi đấy? Hửm?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







