Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ phụ thức tỉnh bái bai kết BE Chương 21: Thược Dược Tiên Tử (21)

Cài Đặt

Chương 21: Thược Dược Tiên Tử (21)

“Cái gì…”

Lần này, không chỉ Mộ Giang Thiên không nhịn được mà bật thốt lên, ngay cả Uyển Thược và Sử quan Sở Hiền cũng lộ vẻ kinh ngạc, không kìm được mà trao đổi ánh mắt.

Y Lạc thì như bị sét đánh trúng, sắc mặt tái nhợt, vội túm lấy tay áo Mộ Giang Thiên: “Giang Thiên ca ca, hắn…!”

Mộ Giang Thiên mặt mày tối sầm, hỏi Lư Thứ sử: “Ý ngươi là gì?”

Lư Thứ sử cười nói: “Đừng giận, đừng giận, bản quan chẳng phải mời hai vị đến đây để bàn chuyện này sao? Vị cô nương Y Lạc này, bản quan để ý nàng đã lâu, dung mạo khuynh thành, thông tuệ dịu dàng, bản quan thật lòng ngưỡng mộ. Ban đầu vốn định trao cho nàng danh hiệu ‘Đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành’, rước nàng về làm Thứ sử phu nhân. Nhưng xem ra hai vị có chút khó xử, nên bản quan mới muốn hỏi thử, liệu có thể nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường không?”

“Giang Thiên ca ca…” Sắc mặt Y Lạc càng khó coi, nắm chặt tay Mộ Giang Thiên, trừng mắt nhìn Lư Thứ sử: “Ngươi đừng có mơ mộng viển vông! Giang Thiên ca ca, mau dùng pháp thuật khống chế tinh thần xử lý hắn đi!”

Giữa hai hàng lông mày của Mộ Giang Thiên thoáng qua một tia mất kiên nhẫn, càng cảm thấy Y Lạc sao lúc nào cũng yếu đuối như vậy. Thế nhưng, dù sao trong mắt hắn, Y Lạc cũng là vật sở hữu của mình, sao có thể để một tên phàm nhân như Lư Thứ sử muốn làm gì thì làm? Mộ Giang Thiên lập tức bấm tay niệm pháp, định khống chế tinh thần Lư Thứ sử, nhưng…

Pháp thuật lại không có tác dụng! Đối diện hắn vẫn là nụ cười hòa nhã của Lư Thứ sử, mà nụ cười ấy càng lúc càng sâu, thậm chí còn toát ra một cảm giác tà dị khó tả. Mộ Giang Thiên trong lòng chợt lạnh: “Rốt cuộc ngươi là ai?!”

Cuối cùng Y Lạc cũng nhận ra Lư Thứ sử không bình thường, sắc mặt cứng đờ.

Lư Thứ sử ung dung nói: “Bản quan đã nói rồi, mời hai vị đến đây là để bàn một cách vẹn toàn cho tất cả. Nếu Y Lạc cô nương vừa muốn làm Đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành, lại không muốn gả cho bản quan, thì trên đời làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.”

“Ngươi…” Y Lạc vừa kinh vừa giận.

Lư Thứ sử nói: “Thực ra bản quan tổ chức cuộc thi Đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành này, vốn là để chọn phu nhân. Là hai vị phá hỏng ý định ban đầu của bản quan đấy. Nếu hai vị cứ nhất quyết không để bản quan cưới được mỹ nhân, vậy thì sau khi vòng bốn kết thúc ngày mai, bản quan sẽ chỉ định người khác làm Đệ nhất mỹ nhân.”

“Bản quan là quan lớn của Hàng Thành, chỉ cần bản quan đã quyết, Y Lạc cô nương, nàng đừng mong làm ‘Đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành’ nữa.”

Nghe đến đây, Uyển Thược sau tấm bình phong cũng không khỏi giật mình thon thót.

Tên Lư Thứ sử này, lại có thể nói ra những lời như vậy, nghĩa là gì?

Nghĩa là ông ta biết chuyện các tiên tử bách hoa đến Hàng Thành tranh thần hầu! Thậm chí e là cuộc thi “Đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành” này cũng là do ông ta thuận nước đẩy thuyền, nhằm vào các nàng mà bày ra!

Mục đích là để cưới “tiên tử đẹp nhất” làm phu nhân? Không đúng, chắc chắn không đơn giản như vậy!

Lúc này trên mặt Mộ Giang Thiên đã lấm tấm mồ hôi lạnh, hắn không hiểu vì sao, nhưng Lư Thứ sử lại khiến hắn có cảm giác âm u sâu không lường được, trực giác mách bảo hắn đã gặp phải thứ khó nhằn.

Y Lạc sốt ruột lay lay tay hắn: “Giang Thiên ca ca, chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Nàng ta nghiến răng, nói đầy ác ý: “Hay là giết hắn luôn tại đây đi!”

“Ngươi im miệng!” Mây đen phủ kín mặt Mộ Giang Thiên, Lư Thứ sử đã tà môn thế này, Y Lạc còn mở miệng là đòi giết người?

Chẳng phải nàng ta muốn hắn liều mạng với Lư Thứ sử sao? Nàng ta thật sự chẳng quan tâm gì đến sự an nguy của hắn à?

Y Lạc lúc này đang cuống cuồng, đâu biết Mộ Giang Thiên nghĩ gì. Bị hắn quát, nàng ta sững người.

Nàng ta không hiểu, Giang Thiên ca ca có ý gì? Hắn là thiếu chủ thành Mộ Vũ cơ mà, chẳng lẽ lại không đối phó nổi cái thứ tà vật không biết từ đâu chui ra này? Hay là Giang Thiên ca ca đã thay lòng, đến cả vì nàng ta mà ra tay cũng không muốn!

Y Lạc ấm ức, mắt đỏ hoe: “Giang Thiên ca ca, muội không muốn lấy người này…”

“Ta đâu có bảo muội phải lấy hắn.” Mộ Giang Thiên đã cực kỳ mất kiên nhẫn, xoa xoa ấn đường, hỏi Lư Thứ sử: “Rốt cuộc ngươi muốn gì?”

“Bản quan đã nói rất rõ rồi mà, xem ra hai vị này khả năng lĩnh hội cũng…”

“Ngươi nói thẳng ra đi!” Mộ Giang Thiên không nhịn nổi nữa.

“Được rồi, được rồi.” Lư Thứ sử cười hì hì: “Y Lạc cô nương muốn làm Đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành, mà bản quan lại muốn cưới mỹ nhân, vậy hai vị cho bản quan một cách vẹn cả đôi đường đi, nếu không… hậu quả bản quan đã nói rồi đấy.”

Uyển Thược nghe đến đây, trong lòng bỗng lạnh toát, nàng vừa nghĩ đến điều gì, thì diễn biến tiếp theo đã chứng thực ngay suy đoán ấy.

Chỉ nghe Y Lạc kêu lên: “Giang Thiên ca ca, hay là gả Quý Nhi cho hắn đi! Quý Nhi cũng xếp hạng rất cao trong cuộc thi Đệ nhất mỹ nhân mà!”

Đúng rồi! Mộ Giang Thiên cũng bừng tỉnh, nhận ra đây là chủ ý không tệ, không khỏi nhìn Y Lạc với ánh mắt dịu đi đôi chút, rồi quay sang Lư Thứ sử: “Ngày mai sau khi vòng bốn kết thúc, ngươi tuyên bố Y Lạc là Đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành, chúng ta sẽ để Quý Nhi gả cho ngươi!”

Không ổn! Uyển Thược thầm nhủ phải báo cho Quý Nhi ngay.

Nhưng Lư Thứ sử lại nói: “Vậy nếu đêm nay Quý Nhi bỏ trốn thì sao? Các ngươi đưa nàng ấy đến đây ngay đi, để bản quan động phòng với nàng ấy đêm nay, vậy ngày mai Đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành chắc chắn sẽ là Y Lạc cô nương!”

“Một lời đã định!” Mộ Giang Thiên vừa dứt lời, trong tay đã xuất hiện một pháp bảo. Nhanh như chớp, pháp bảo vạch một đường bên cạnh hắn, cắt rách không gian.

Mộ Giang Thiên thò tay vào không gian, trong nháy mắt đã lôi Quý Nhi ra! Quý Nhi còn chưa kịp hiểu chuyện gì, chỉ kịp kêu lên: “Thiếu chủ thành Mộ Vũ, đây là…”

Nhưng Mộ Giang Thiên trước mặt nàng ta đã nhanh chóng đóng lại khe nứt không gian bằng pháp bảo, kéo Y Lạc, trong nháy mắt hóa thành một luồng sáng, bay vút ra ngoài cửa sổ.

Chỉ còn lại một mình Quý Nhi ở đây, nàng ta hoàn toàn mơ hồ, kinh ngạc nhìn quanh, chỉ thấy Lư Thứ sử là người quen duy nhất, bèn hỏi: “Lư Thứ…”

Ngay khoảnh khắc ấy, bốn phía phòng đột ngột đóng sầm cửa sổ, cửa ra vào, từng tiếng “rầm, rầm, rầm” vang lên dữ dội, vây chặt Quý Nhi ở giữa, khiến nàng ta không khỏi rùng mình, một luồng lạnh lẽo thấu xương lập tức tràn ngập trong lòng.

Ngay sau đó, ở vị trí các cửa sổ, cửa ra vào, từng viên gạch đỏ xuất hiện từ hư không, xếp chồng lên nhau với tốc độ chóng mặt, chưa đầy nửa tuần trà đã bịt kín mọi lối ra.

Cả thư phòng biến thành một chiếc hộp gạch kín mít! Cảm giác lạnh lẽo trong lòng Quý Nhi lập tức dâng lên tới đỉnh đầu, sống lưng lạnh toát, cảnh tượng này, nàng ta sao có thể không nhận ra có chuyện chẳng lành.

Đáng sợ hơn nữa, nàng ta cảm nhận được, chỉ trong nửa tuần trà ấy, Lư Thứ sử trước mặt dường như đã biến thành một người khác.

Hình dáng vẫn là ông ta, nhưng khí tức tỏa ra từ người ông ta lại như thể tiết trời tháng ba bỗng chốc nổi lên gió tuyết âm u từ địa ngục, khí lạnh ấy len lỏi vào từng giác quan của Quý Nhi, như tơ nhện quấn quanh thân thể, như mũi tên lạnh lẽo nhắm thẳng đỉnh đầu nàng ta.

“Á!” Khi Quý Nhi muốn tránh né thì đã không kịp nữa.

Nàng ta bị một thứ mềm mềm, dính dính quấn chặt lấy! Cảm giác ghê tởm đến cực độ, lại còn bốc lên mùi tanh nồng khiến người ta muốn nôn.

Thứ này có màu tím đỏ, trên bề mặt lồi lõm những đường vân, nhìn theo chiều dài, Quý Nhi kinh hãi đến dựng tóc gáy.

Đây… đây là lưỡi của Lư Thứ sử! Lúc này miệng Lư Thứ sử đã ngoác tới tận mang tai, chiếc lưỡi vừa to vừa dài quấn chặt lấy Quý Nhi, trong mắt ông ta đã bùng lên ánh nhìn tham lam hung ác, khóe miệng còn nhỏ dãi từng dòng nước miếng.

“Tiên nữ trên trời à, không có thứ gì tốt hơn để luyện hóa đâu, đợi ta ăn ngươi…” Giọng nói của Lư Thứ sử cũng đã hoàn toàn biến đổi, đó là tiếng gầm của dã thú sắp được ăn thịt.

Quý Nhi sợ đến mức hồn bay phách lạc, vội vàng giơ tay kết quyết: “Yêu nghiệt!”

Biết nguy hiểm cận kề, nàng ta cố sức vặn vẹo thân mình để thoát khỏi chiếc lưỡi kia, cố gắng tạo ra một khe hở để giơ tay kết pháp quyết.

Mười đóa hoa hồng lập tức xoay tròn bay ra, cành lá đầy gai nhắm thẳng mặt Lư Thứ sử! Nhưng Lư Thứ sử chỉ ung dung phất nhẹ tay áo, hoa hồng liền bốc cháy giữa không trung, hóa thành tro rơi xuống đất.

Quý Nhi còn chưa kịp ra chiêu tiếp theo, chiếc lưỡi quấn quanh người nàng ta càng siết chặt, nàng ta không thể động đậy nổi nữa! Lư Thứ sử kéo Quý Nhi về phía miệng mình.

Nhìn cái miệng đỏ lòm sắp nuốt chửng mình, không gian kín mít, cửa nẻo đều bịt kín, trên trời không lối, dưới đất không đường, Quý Nhi tuyệt vọng đến mức muốn nổ tung.

Nàng ta hiểu rồi, Thiếu chủ thành Mộ Vũ bán đứng mình, chắc chắn là vì Y Lạc. Không, thực ra là vì chính hắn!

Đồ hèn nhát! Không dám đối đầu với tà vật liền lấy nàng ta làm vật tế! Thế thì còn là thần gì, còn là người gì!

Cận kề cái chết, trong đầu Quý Nhi lại hiện lên hình bóng Uyển Thược, thật kỳ lạ, nàng ta nghĩ. Chính Uyển Thược đã nói với nàng ta, phải dám mở lối cho chính mình, dám yêu thương bản thân, không bị ánh mắt người đời trói buộc, rồi mới có thể yêu cả thế gian này.

Nàng ta còn chưa kịp trải nghiệm thành quả của sự thay đổi, đã phải phụ lòng người từng nhặt lại tự tôn cho mình.

Nếu có kiếp sau, nàng ta nhất định sẽ trở thành người giống như Uyển Thược! Không, phải là người vượt qua cả Uyển Thược! Uyển Thược, Uyển Thược…

“Thả nàng ấy ra!”

Giữa tuyệt vọng chết lặng, Quý Nhi ngỡ mình nghe nhầm, sao lại nghe thấy tiếng của Uyển Thược?

Đúng lúc ấy, một nhành hoa mềm mại cuốn lấy linh lực, như rắn lượn bay tới, “bốp” một tiếng quất thẳng vào lưỡi của Lư Thứ sử.

Lực siết quanh người Quý Nhi lập tức lỏng ra quá nửa.

Trong tiếng đau đớn của Lư Thứ sử, Quý Nhi lăn lộn ngã xuống đất, vẫn còn ngơ ngác, chỉ biết bản năng ngẩng đầu nhìn lên.

Những cánh hoa thược dược màu băng thanh như mưa rơi lất phất trước mắt. Trong màn mưa hoa ấy, tà áo mỏng tung bay, gương mặt Uyển Thược như ngọc lạnh hiện ra trước mắt.

Hơi thở của Quý Nhi như ngừng lại, nàng ta nghe rõ tiếng tim mình, “thịch” một cái, vang lên trong lồng ngực.

Uyển Thược… phải không?

Trong khoảnh khắc ấy, nàng ta xúc động đến mức quên cả cách mở miệng, chỉ có thể gào thét trong lòng:

Nàng đã hiểu vì sao từ phủ Thứ sử cho đến nơi tổ chức cuộc thi Đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành, đâu đâu cũng nồng nặc mùi hương phật thủ.

Hóa ra tất cả chỉ để che giấu luồng yêu khí lạnh lẽo tột cùng trên người Lư Thứ sử!

Thì ra Lư Thứ sử chính là kẻ mà mấy lần nàng phát hiện ra yêu khí lẩn khuất ở Hàng Thành!

Đầu roi mềm nhanh chóng lượn về lại trong tay Uyển Thược, bàn tay ngọc nắm chặt lấy cán roi, quét mạnh xuống đất.

Nàng không phải Mộ Giang Thiên, càng không làm nổi những chuyện hèn hạ bỉ ổi như thế. Muốn giết Quý Nhi ư? Trước hết phải hỏi qua cây roi trong tay nàng đã!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc