Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tối hôm ấy, lại là một đêm lưng đau mỏi nhừ sau một ngày bận rộn.
Uyển Thược tựa mình trên chiếc ghế mềm trong khách điếm, tay cầm ngọc bài, đem tất cả những chuyện mình đã làm suốt mấy ngày qua kể cho Ôn Khuynh Thời nghe: “Thật xin lỗi, Ôn công tử, mấy ngày nay ta bận quá, giờ mới rảnh để kể hết mọi chuyện bên này cho ngài nghe…”
Quả thực, suốt bảy tám ngày nay, buổi tối Uyển Thược cũng chẳng rảnh rỗi, chỉ có thể tranh thủ trò chuyện với Ôn Khuynh Thời đôi ba câu trước khi ngủ, chẳng nói được gì nhiều.
Lúc này, nàng vừa nhấp ngụm thu lộ bạch, loại rượu nổi tiếng của Hàng Thành, vừa nghe tiếng cười trầm ấm dễ nghe của Ôn Khuynh Thời vang lên từ ngọc bài: “Không sao cả, trái lại là ngươi ấy, có phải bận rộn lắm không.”
“Dù vất vả thật, nhưng ta thấy rất xứng đáng.” Uyển Thược nói ra cảm xúc trong lòng, chân thành không giấu giếm: "Giúp được người khác, nhìn thấy nụ cười thuần hậu phát ra từ tận đáy lòng của họ, ta cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm lắm. Ta cũng càng thêm tin vào ý nghĩa thực sự mà Hoa Thần đại nhân muốn truyền đạt.”
Ôn Khuynh Thời hỏi: “Ý nghĩa thực sự mà Gia Nguyệt muốn truyền tải sao?” Tiếng cười của hắn như dây đàn khẽ gảy, khiến người nghe cũng rung động theo, hắn lại nói: “Chỉ còn hai ngày nữa là đến vòng ba của cuộc tthi tuyển chọn đệ nhất mỹ nhân rồi rồi, ngươi thật sự muốn rút lui à?”
Uyển Thược đáp: “Ừm, giờ ta chắc chắn rồi, đó không phải là tiêu chí để Hoa Thần đại nhân chọn thần hầu đẹp nhất. Ngược lại, đối với ta bây giờ, so với cuộc thi tuyển chọn mỹ nhân ấy, điều ta để tâm hơn là… ta đã hai lần cảm nhận được một luồng yêu khí mơ hồ trong trường thi, chẳng rõ là thần thánh phương nào, nhưng cảm giác cực kỳ bất thiện, như thể đang ẩn mình trong bóng tối thưởng thức cảnh các tiên tử chúng ta tranh đấu.”
“Vậy sao…” Ôn Khuynh Thời khẽ lẩm bẩm, giọng đầy ẩn ý.
“Cuộc thi tuyển mỹ nhân này, vốn chỉ là trò tiêu khiển của đám nhà giàu thôi, ta cũng chẳng cần sự công nhận của họ, dù ban giám khảo có là người thật sự tài giỏi đi nữa.” Nói đến đây, Uyển Thược không kìm được mà nhấn mạnh thêm, giống như đang thề thốt: "Cho dù không đoạt được danh hiệu đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành thì đã sao? Đó cũng chỉ là một cái danh hão mà thôi. Công bằng vốn ở trong lòng người, ta muốn giúp đỡ những người gặp nạn ở Hàng Thành, trở thành người đẹp nhất trong mắt dân chúng.”
Đầu bên kia ngọc bài bỗng im bặt, chỉ còn tiếng người lác đác ngoài cửa sổ và tiếng ly rượu vô tình chạm vào răng phát ra âm thanh trong trẻo. Uyển Thược không nhịn được hỏi: “Ôn công tử, sao vậy?”
Hắn im lặng một lúc, cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng trong lời nói lại càng thêm dịu dàng, còn dịu dàng hơn cả dòng nước xanh biếc của Hàng Thành cuối xuân, nhẹ nhàng chảy vào tai Uyển Thược. “Không có gì, chí khí lắm, nghe mà ta cũng muốn thay mặt Gia Nguyệt thưởng cho ngươi rồi đấy.”
Uyển Thược ngẩn ra, rồi dịu giọng đáp: “Ôn công tử, ngài thưởng thì thưởng, sao còn phải thay mặt Hoa Thần đại nhân nữa. Biết đâu trong mắt người, những gì ta làm và nghĩ lại chẳng phải điều mà người mong đợi ở một thần hầu, có khi ta nghĩ đã nghĩ sai hoàn toàn cũng nên.”
“Hà, ta đã nói có thể thay mặt thì là có thể thay mặt.” Ôn Khuynh Thời lại vui vẻ: "Nói đi, ngươi muốn thưởng gì nào, Uyển Thược mỹ nhân?”
“Ta…” Uyển Thược cảm thấy có hơi khó tin: "Ngài nói thật chứ?”
“Ta giống người hay nói đùa lắm sao?”
Uyển Thược lại hỏi: “Ta thật sự có thể đưa ra yêu cầu à?”
Ôn Khuynh Thời cười: “Tất nhiên rồi, nói chuyện với một mỹ nhân như nàng, ta đâu nỡ lừa dối nàng.”
“Ta…” Thế này thì nàng phải nghĩ xem nên xin gì mới được, chủ yếu là không ngờ Ôn Khuynh Thời không phải nói cho vui, mà thật sự muốn thưởng cho nàng, lúc này linh cảm chợt lóe lên: “Ôn công tử, hình như ngài rất hiểu biết về rượu nhỉ, vậy ngài từng thấy qua “Tửu Phổ” chưa?”
“Chính là, bản gốc “Tửu Phổ” mà Tửu thần đại nhân xin được từ Nhân Hoàng, tập hợp tinh hoa văn hóa rượu ngàn năm ấy, ngài đã từng thấy chưa?” Nàng hỏi mà trong lòng thấp thỏm mong chờ.
Ai ngờ câu trả lời của Ôn Khuynh Thời khiến mong chờ ấy lập tức tăng lên gấp mười: “Thấy rồi, ngươi muốn ta tặng ngươi “Tửu Phổ” làm phần thưởng sao?”
Đương nhiên Uyển Thược là cầu còn chẳng được!
Nhưng đó là bảo vật của Tửu Thần đại nhân, nghe đâu Tửu Thần cũng phải tốn không ít công sức mới lấy được bản gốc từ tay Nhân Hoàng. Nàng chỉ là một tiểu tiên tử, đâu dám lớn gan đến mức đi cướp bảo vật của chính thần?
“Ôn công tử, ý ta là, ngài có thể chép lại một bản "Tửu Phổ" tặng ta được không?”
“Sao lại không được?” Hắn cực kỳ sảng khoái đáp lời: "Ta sẽ đi tìm Tửu thần, Cảnh Nguỵên để chép lại một bản "Tửu Phổ" rồi gửi cho ngươi.”
Uyển Thược vui đến mức suýt nữa bật thốt thành tiếng, may mà nàng không phải kiểu người thiếu chín chắn, cố gắng đè nén sự phấn khích đang dâng trào: “Ôn công tử, cảm ơn ngài nhiều lắm, cũng làm phiền ngài rồi.”
“Sao lại phiền được chứ?” Tiếng cười của Ôn Khuynh Thời ngọt đến tận tim gan: "Được chép lại bản gốc mà Uyển Thược mỹ nhân hằng ao ước, đó là vinh hạnh của ta.”
“Dù sao thì, ngươi với ta cũng coi như… tri âm mà.”
Uyển Thược ngẩn người, trong lòng như có thứ gì đó vô hình, tựa mảnh lưu ly vỡ nhẹ, vang lên một tiếng trong trẻo, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại như nốt nhạc vương vấn mãi bên tai.
Tri âm…
Nàng vô thức lặp lại từ ấy trong lòng, khóe môi cũng khẽ cong lên.
Đúng vậy, hai người quả thực là tri âm mà.
…
Dân chạy nạn đổ về Hàng Thành ngày một đông.
Mỗi ngày, Uyển Thược đều dạy họ các nghề thủ công.
Người càng nhiều, tất nhiên không thể ai cũng làm một việc, như vậy dễ dẫn đến cảnh cung vượt cầu. Nhưng chuyện này chẳng làm khó được Uyển Thược.
Sống ở đời ngàn năm, dù hai trăm năm gần đây nàng ở trên thượng giới, nhưng tám trăm năm lăn lộn dưới nhân gian, ngoài tu luyện ra, nàng cũng học được không ít nghề.
Uyển Thược căn cứ vào tình hình Hàng Thành và đặc điểm của từng người, bắt đầu dạy họ những nghề phù hợp.
Dần dần, mọi người đều tìm được việc làm, ít nhất vấn đề sinh tồn đã tạm thời được giải quyết.
Còn trong khoảng thời gian này, quả nhiên Lư thứ sử chẳng làm gì cả. Hễ dân chạy nạn tìm đến, ông ta hoặc đánh trống lảng, hoặc dùng chiêu “câu giờ”.
Còn đám thuộc quan của Lư thứ sử cũng chẳng lấy làm lạ chuyện quan trên chậm trễ việc lớn, ngược lại còn ra sức xua đuổi dân chạy nạn.
Uyển Thược càng nghĩ càng thấy phủ Thứ sử này thật khó hiểu. Chẳng lẽ bọn họ không sợ chuyện mình không làm gì sẽ bị tố lên trên, rồi triều đình trách phạt sao?
Nếu là ngày thường thì thôi, giờ lại đang gặp thiên tai, sớm muộn gì cũng sẽ có quan phụ trách cứu tế từ kinh thành tới. Đến lúc ấy, quan cứu tế mà thấy phủ Thứ sử chẳng làm gì, chắc chắn sẽ tấu về kinh, bọn họ thật sự không thấy lo lắng gì sao?
Chuyện nhân gian, vốn dĩ không phải việc mà người trên thượng giới nên nhúng tay. Thế nên việc Uyển Thược làm, chính là giúp dân chạy nạn tạm thời có chỗ nương thân, chờ quan cứu tế của triều đình đến.
Chỉ có điều, Lư thứ sử lại chẳng hề vắng mặt bất cứ vòng nào của cuộc tuyển chọn đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành.
Vòng ba của cuộc thi là thi về thơ phú, thư pháp và lễ nghi.
Uyển Thược cùng Tư Xảo đặc biệt đến xem, Y Lạc đã giành được giải nhất với ưu thế tuyệt đối.
Khi Lư thứ sử tuyên bố Y Lạc xuất sắc đến mức khiến người ta phải trầm trồ, mặt mày nàng ta rạng rỡ, nụ cười tươi như hoa, đôi mắt long lanh như chú nai nhỏ ngây thơ, toát lên vẻ xúc động đáng thương.
Chỉ là, Uyển Thược nhìn vào lại thấy biểu cảm ấy có phần gượng gạo, chắc hẳn là lại cãi nhau với Mộ Giang Thiên rồi.
Giờ thì Uyển Thược cũng nhìn ra, hai người đó vốn dĩ đều là kiểu người ích kỷ, trong nguyên tác thuận buồm xuôi gió, chẳng gặp chút thử thách nào, vậy nên mới thành đôi thần tiên quyến lữ. Chứ một khi gặp chuyện không như ý, không trách móc lẫn nhau mới là lạ.
Xem ra, cái gọi là “thề non hẹn biển” trong nguyên tác, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tiếng của Quý Nhi?
Mang theo tâm trạng ngạc nhiên, chẳng bao lâu sau, Uyển Thược đã tìm thấy Quý Nhi trên nóc một tòa nhà cao gần khách điếm.
Lúc này Quý Nhi đang khóc, nàng ta ngồi trên nóc nhà, thân hình gầy nhỏ co lại thành một cục, ôm lấy đầu gối, đầu vùi vào giữa hai chân, khóc không kiềm chế nổi.
Uyển Thược lặng lẽ nhìn nàng ta một lúc, rồi bước tới: "Quý Nhi.”
Đang chìm trong nỗi đau, Quý Nhi không ngờ lại nghe thấy tên mình, bất giác sững lại, nhưng giọng nói dịu dàng quen thuộc ấy, nàng ta lại càng không thể nào lẫn được. Từ giữa hai đầu gối ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn khuôn mặt người vừa tới, tiếng gọi thân quen vang vọng trong đầu, Quý Nhi không kìm được mấp máy môi: “Uyển Thược…”
Chỉ trong khoảnh khắc, nàng ta như con mèo nhỏ bị giật mình, lông dựng đứng lên tự bảo vệ mình, sống lưng căng cứng. Nhưng rồi, sống lưng ấy lại sụp xuống, Quý Nhi cố gắng tỏ ra lạnh nhạt nhưng không giấu nổi vẻ thê lương: “Ngươi tới làm gì?”
Nàng ta giống như một đóa hoa hồng bị mưa gió vùi dập đến sắp gãy, vẫn cố gắng dựng lên những chiếc gai nhọn cuối cùng. Uyển Thược nhìn đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt vừa cứng cỏi vừa nức nở của nàng ta, khẽ thở dài không tiếng động.
“Lau nước mắt đi.” Uyển Thược dùng pháp lực hóa ra một chiếc khăn sạch, bước tới, đưa cho Quý Nhi: "Nước mắt chảy cả vào miệng rồi kìa.”
Quý Nhi lại ngẩn ra, như không dám tin Uyển Thược sẽ quan tâm tới mình, nàng ta cắn môi do dự một lúc, cuối cùng cũng nhận lấy khăn, ngượng ngùng nói: “Cảm ơn.”
Uyển Thược tự nhiên chỉnh lại vạt áo, ngồi xuống cạnh Quý Nhi. Điều này khiến Quý Nhi lại sững người: “Ngươi…”
“Chúng ta không phải kẻ thù, Quý Nhi.” Uyển Thược chỉ bình thản nói: "Chúng ta đều là tiên tử Bách Hoa, vốn dĩ chẳng nên đối đầu. Lần trước ngươi đánh lén ta, ta cũng đã khiến ngươi bị thương nặng, coi như huề nhau rồi. Với ta, kẻ khởi xướng là Y Lạc, không phải ngươi.”
Quý Nhi càng thêm kinh ngạc: “Ngươi thật thẳng thắn.”
Uyển Thược khẽ cười, lại hỏi: “Vết thương của ngươi khỏi hẳn chưa?”
“Cũng gần như khỏi rồi.”
“Ừ, vậy thì tốt, hôm đó ta ra tay cũng nặng thật.”
“Ngươi…” Uyển Thược thành thật như vậy, lại khiến Quý Nhi không biết nói gì cho phải.
Quý Nhi càng nghĩ càng thấy lạ, trong lòng nàng ta chẳng thể trách Uyển Thược lấy nửa lời, ngược lại còn cảm thấy mình thật sự được Uyển Thược quan tâm chân thành. Suy nghĩ ấy khiến sắc mặt Quý Nhi càng thêm phức tạp, nàng ta lẩm bẩm: "Ngươi đúng là... thật đáng ghét."
Uyển Thược lại hỏi: "Là Mộ Giang Thiên và Y Lạc khiến ngươi chịu ấm ức sao?"
Quý Nhi sững người, lúc này nàng ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ xem vì sao Uyển Thược lại biết chuyện giữa mình với Mộ Giang Thiên và Y Lạc, chỉ ngạc nhiên nhìn chằm chằm Uyển Thược.
Chẳng lẽ ngay cả chuyện nàng ta bị hai người kia làm khó, Uyển Thược cũng nhìn ra được sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







