Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ phụ thức tỉnh bái bai kết BE Chương 17: Thược Dược Tiên Tử (17)

Cài Đặt

Chương 17: Thược Dược Tiên Tử (17)

Bên này ba người vui vẻ trò chuyện, còn bên kia, bầu không khí giữa Mộ Giang Thiên và Y Lạc lại hoàn toàn trái ngược. Lúc này, cả gương mặt Mộ Giang Thiên sưng vù, trên má còn in rõ một dấu bàn tay đỏ chót, hắn nhanh tay đẩy cửa phòng ở khách điếm nơi hắn và Y Lạc trọ lại.

Y Lạc vốn định như một con bướm xinh đẹp lao tới ôm lấy Mộ Giang Thiên, nhưng vừa nhấc chân đã bị dáng vẻ thảm hại của hắn dọa cho đứng sững. "Giang Thiên ca ca, huynh... chuyện gì xảy ra vậy?"

Mộ Giang Thiên lao thẳng tới bàn bát tiên, vội vàng rót cho mình một chén nước rồi tu ừng ực, nhưng vẫn không nuốt trôi nỗi nhục nhã và cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt trong lòng. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, gầm lên như muốn trút hết bực tức: "Uyển Thược! Con tiện nhân đó! Nàng ta lấy sử quan Lan đài ra uy hiếp thành Mộ Vũ, lại còn dám ra tay đánh ta! Nàng ta... nàng ta..."

Mặt mày Y Lạc lập tức tái mét: "Sao Uyển Thược dám làm vậy chứ?"

"Sử quan Lan đài còn ngầm giúp đỡ nàng ta, phá hỏng cây kéo bạc của thành Mộ Vũ rồi!" Mộ Giang Thiên nghiến răng ken két, nhưng trong giọng nói vẫn xen lẫn vẻ sợ hãi: "Nếu để phụ thân ta biết cây kéo bạc kia đã bị hủy..."

"Mộ thành chủ!" Y Lạc nghe hắn nhắc tới phụ thân, trong đầu bỗng lóe lên ý tưởng, lập tức ngắt lời: "Giang Thiên ca ca, huynh có thể nói chuyện Uyển Thược phá hỏng pháp khí của Mộ thành chủ cho ngài ấy nghe mà! Mộ thành chủ chắc chắn sẽ không tha cho Uyển Thược đâu, như vậy chẳng phải có thể trả thù giúp chúng ta rồi sao!"

Mộ Giang Thiên nghẹn lời, nói: "Không được, chuyện này phụ thân ta không tiện ra mặt."

Nếu để phụ thân biết hắn vốn đang bị cấm túc mà còn lén trốn xuống hạ giới, vậy thì đời hắn coi như xong!

Y Lạc nào biết Mộ Giang Thiên đã bị Mộ thành chủ nhốt lại từ lâu, nghe vậy thì ngạc nhiên, trong lòng cũng cảm thấy bực bội: "Tại sao Mộ thành chủ lại không tiện ra mặt?"

"Phụ thân ta còn phải gánh vác cả thành Mộ Vũ, hơn nữa bây giờ đang trong kỳ tuyển chọn thần hầu, ngoài Hoa Thần ra còn biết bao nhiêu ánh mắt đang dõi về Hàng Thành, phụ thân ta không thể không nể mặt họ."

"Nhưng Giang Thiên ca ca, rõ ràng thành Mộ Vũ mạnh như vậy, sao đến giờ vẫn chỉ thấy thành Mộ Vũ bị lép vế, còn Uyển Thược thì chẳng hề hấn gì? Muội thật sự không hiểu nổi!"

Mộ Giang Thiên bị Y Lạc hỏi đến nghẹn họng, hắn không thể nói cho nàng ta biết mình lén trốn ra ngoài. Hắn đường đường là thiếu chủ của thành Mộ Vũ, sao có thể mất mặt trước người trong lòng!

Hắn chỉ biết lặp đi lặp lại: "Y Lạc, muội phải hiểu, càng ở vị trí cao thì càng phải chú ý lời nói và hành động của mình, không thể làm càn. Phụ thân ta thật sự không tiện ra mặt, nhưng đây chỉ là tạm thời thôi, muội đừng lo."

"Nhưng tạm thời là bao lâu?" Y Lạc càng thêm bực bội: "Ngay cả cây kéo bạc, pháp khí bảo vệ thành cũng không đối phó nổi Uyển Thược, chẳng phải nên để Mộ thành chủ ra tay sao? Trước khi tới Hàng Thành, huynh nói Mộ thành chủ đã xử lý xong Uyển Thược, bảo nàng ta hoàn toàn không có cửa đấu với thành Mộ Vũ, còn nói dựa vào địa vị của thành Mộ Vũ ở Đông Phương Thiên Khuyết, sẽ cho muội một tương lai tốt đẹp. Nhưng bây giờ mọi chuyện hoàn toàn không như huynh nói! Chẳng lẽ ngay cả Mộ thành phải cũng phải e sợ Uyển Thược rồi sao?"

"Đương nhiên không phải..." Mộ Giang Thiên tơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Trước mặt, Y Lạc càng nói càng tức, càng nói càng tủi thân, cuối cùng òa khóc nức nở, nàng ta níu lấy tay áo Mộ Giang Thiên: "Uyển Thược thật đáng ghét, rõ ràng đã có ý định rút khỏi cuộc thi đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành rồi, vậy mà trước khi đi còn bắt nạt muội, như thế dù muội có thắng cũng phải trở thành trò cười cho thiên hạ. Sao lại không có cách nào trị được nàng ta chứ? Quý Nhi đánh không lại thì thôi, nhưng Giang Thiên ca ca, huynh là thiếu chủ của thành Mộ Vũ, sau lưng còn có cả thành Mộ Vũ to lớn, chẳng lẽ các huynh cố tình nhường nàng ta, nếu không sao lại không thể động vào nàng ta thế chứ?"

Nghe Y Lạc vừa khóc vừa trách móc, Mộ Giang Thiên bỗng thấy bực bội vô cùng.

"Mặt ta đã bị đánh thành ra thế này, muội không biết hỏi han gì sao?"

Y Lạc sững người, nhìn dáng vẻ của nàng ta lúc này, rõ ràng vừa mới nhận ra điều đó, càng khiến Mộ Giang Thiên thêm chán nản.

Nữ nhân này thật sự yêu hắn sao?

Khoảnh khắc ấy, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, hắn bỗng nhớ tới những ngày còn ở bên Uyển Thược. Khi đó, có lần hắn vô ý làm vỡ bát trong lúc nấu rượu cùng với Uyển Thược, ngón tay bị mảnh sứ cứa vào chảy máu. Khi ấy Uyển Thược đã làm gì nhỉ?

Mộ Giang Thiên chợt nhận ra, ký ức mà hắn chưa từng để tâm ấy, giờ nghĩ lại lại rõ ràng đến lạ. Khi đó Uyển Thược vừa hoảng vừa xót xa, vội vàng băng bó cho hắn, còn dịu dàng dặn dò hắn phải cẩn thận hơn.

"Y Lạc, muội không đủ yêu ta!" Mộ Giang Thiên không nhịn được thốt lên: "Trước đây lúc ta bị thương, lúc nào Uyển Thược cũng lo lắng cho ta trước tiên, còn muội chỉ biết trách ta không đánh được Uyển Thược!"

Y Lạc nằm mơ cũng không ngờ Mộ Giang Thiên lại đột nhiên nói ra câu ấy, điều này như một mũi tên xuyên thẳng vào tim, khiến nàng ta đau đớn tột cùng. Y Lạc chưa từng nghĩ Mộ Giang Thiên sẽ đối xử với mình tàn nhẫn như vậy!

"Giang Thiên ca ca, huynh nói gì vậy? Huynh lại còn so sánh muội với Uyển Thược sao?" Y Lạc quên cả lau nước mắt, trừng mắt nhìn hắn, giọng run run: "Chẳng lẽ... mọi chuyện thành ra thế này, thật sự là vì huynh và thành Mộ Vũ cố tình nhường Uyển Thược? Huynh không nỡ ra tay với nàng ta? Vậy nên lần trước mới thất bại trong việc huy dung của nàng ta, rồi đến lần này cũng thất bại! Giang Thiên ca ca, chẳng phải huynh nói chỉ yêu mình muội thôi sao? Sao lại đối xử với muội như vậy? Đồ lừa đảo!"

"Ta không lừa..." Mộ Giang Thiên theo bản năng định giải thích, nhưng lời vừa tới miệng, cơn bực bội và tức giận trong ngực lại dâng lên, hắn bướng bỉnh nuốt hết vào trong.

Tại sao chuyện gì cũng phải là hắn giải thích? Đường đường là thiếu chủ của thành Mộ Vũ, hạ mình đi thích một tiểu tiên tử, lúc nào cũng phải dỗ dành, cứ không ngừng chạy đôn chạy đáo vì tương lai của nàng tao. Bây giờ nàng ta còn muốn hắn phải làm thế nào nữa?

Sao Y Lạc không thể hiểu cho hắn lấy một lần? Tại sao nàng ta lại chẳng hiểu nỗi khổ tâm trong lòng hắn dù chỉ một chút chứ?

Mộ Giang Thiên giận dữ ném mạnh chén nước lên bàn, rồi quay về phòng mình, sau lưng vang lên tiếng chén vỡ loảng xoảng trên nền đất, cùng tiếng Y Lạc khóc nức nở tuyệt vọng: "Giang Thiên ca ca, huynh dựa vào đâu mà phản bội muội!"

Hôm nay, chắc chắn dân chạy nạn sẽ lại tới đây, Uyển Thược phải xem thử Lư thứ sử có giải quyết nổi vấn đề này không.

Sáng sớm, trước cổng phủ Thứ sử đã chật kín người.

Dân chạy nạn dắt díu cả nhà, ánh mắt đầy khẩn thiết, ai nấy đều dán mắt vào cánh cổng son đỏ của phủ nha, ngóng chờ cánh cửa ấy mở ra từng giây từng phút.

Họ đang nhìn về hy vọng duy nhất của mình, còn Uyển Thược thì ngồi trên mái ngói của một tửu lâu ba tầng gần đó, lặng lẽ quan sát.

Trời vừa hửng sáng, nàng ngồi trên mái, mặc cho gió sớm thổi tung những cánh thược dược trên tóc. Ánh nắng vàng rót xuống hàng mi, in bóng mờ lên khóe mắt. Đôi mắt ấy bỗng ánh lên tia sáng, bởi nàng vừa thấy cánh cổng phủ Thứ sử mở ra.

Đám quan sai trong phủ vừa đẩy cửa, đám dân chạy nạn bên ngoài đã kích động chen lấn, đồng thanh gọi "Lư thứ sử". Họ gọi mãi, nhưng đám sai dịch vẫn cố sức ngăn lại.

Uyển Thược đưa mắt hướng về phía mặt trời, trong lúc chờ đợi, mặt trời đã lên cao, thời tiết cũng bắt đầu oi bức, vậy mà Lư thứ sử vẫn chưa chịu ló mặt, đáy mắt Uyển Thược cũng dần trở nên lạnh lẽo.

Cuối cùng, Lư thứ sử lững thững xuất hiện, dáng vẻ bận trăm công nghìn việc, như thể khó khăn lắm mới rút được chút thời gian, lại còn tỏ ra bản thân bị doạ hết hồn khi nhìn thấy mấy người trước cửa, đứng dưới tấm biển phủ nha, khép tay áo lại mà nói: "Ôi chao, các vị đừng sốt ruột! Bổn quan đang xử lý chuyện của các vị đây, vừa rồi còn đang bàn bạc với thuộc quan xem phải giúp các vị thế nào! Mọi người cứ về trước đi, chẳng mấy chốc mọi chuyện sẽ ổn cả thôi!"

Ánh mắt dân chạy nạn lập tức bừng lên hy vọng, nhưng chuyện sống chết đã cận kề, họ thật sự không thể chờ thêm được nữa, có người lên tiếng hỏi: "Lư thứ sử, vậy ngài định thế nào? Huyện lệnh địa phương đã dâng tấu xin triều đình cứu trợ rồi, chắc ngài cũng biết chuyện này, bao giờ triều đình mới phái người tới cứu trợ?"

"Bây giờ bọn ta không có chỗ ở, xin Lư thứ sử dựng lều phát gạo, cứu giúp chúng tôi với!"

"Lư thứ sử, xin ngài rũ lòng thương, người lớn chịu khổ thì cũng đành, chứ người già và trẻ nhỏ thì thật sự không cầm cự nổi nữa rồi!"

Lư thứ sử vội vã xua tay, liên tục trấn an: "Yên tâm đi, mọi người cứ yên tâm, bổn quan nhớ chuyện của các vị mà, ta sẽ sắp xếp, nhất định sẽ sắp xếp!"

Ông ta lại đổi giọng khẩn cầu: "Mọi người cứ về trước đi, cứ tụ tập trước phủ nha thế này, bổn quan cũng chẳng làm được việc gì, mọi người mau về đi!"

"Lư thứ sử!"

"Lư thứ sử!"

Dân chạy nạn vẫn cố nài nỉ, nhất là một phụ nhân ôm một đứa bé vừa lọt lòng, thấy con mình đã yếu đến mức không còn khóc nổi, sốt ruột lao lên hàng đầu, quỳ xuống cầu xin Lư thứ sử phát gạo cứu lấy đứa bé trước.

Nhưng lại bị một tên thuộc quan với vẻ mặt hung dữ của Lư thứ sử lôi dậy, đẩy trở lại đám đông, sau đó tên thuộc quan đó còn quát lớn: "Lư đại nhân đã đồng ý với các ngươi rồi, còn làm loạn gì nữa? Muốn tạo phản à? Mau về mà chờ đi, đừng cản trở Lư đại nhân làm việc!"

Cảnh chen lấn xô đẩy, tiếng quát tháo lạnh lùng xen lẫn tiếng khóc nức nở, tất cả đều lọt vào mắt, vào tai Uyển Thược. Nàng biết ngay, từ trên xuống dưới phủ Thứ sử này đều chỉ toàn là giả vờ đối phó, chẳng ai coi mạng dân chạy nạn ra gì.

Nguyên tác chỉ lướt qua tình tiết đám dân chạy nạn này vài dòng, viết rằng họ kéo tới Hàng Thành đúng lúc vòng hai cuộc thi tuyển chọn đệ nhất mỹ nhân diễn ra, hai ngày sau khi cuộc tuyển chọn ấy kết thúc, triều đình mới phái quan cứu tế tới Hàng Thành.

Suốt hơn hai mươi ngày ấy, tác giả không nhắc gì tới tình cảnh của dân chạy nạn, nhưng nhìn dáng vẻ Lư thứ sử bây giờ, e rằng suốt hai mươi ngày đó, chẳng ai ngó ngàng gì tới họ.

Như vậy, chắc hẳn phần lớn những dân chạy nạn này đều chẳng thể sống nổi tới ngày quan cứu tế tới nơi.

Nghĩ tới đây, Uyển Thược chỉ cảm thấy răng mình lạnh buốt, trong lòng lại trào dâng lên một nỗi xót xa nặng trĩu. Hai mươi ngày tới, nàng nhất định phải nghĩ cách bảo vệ đám dân chạy nạn này.

Trước kia, nàng đã từng giúp những lưu dân kia giải quyết chuyện sinh kế, còn về phần những dân chạy nạn này, nàng chắc chắn sẽ giúp họ giải quyết ổn thoả!

Uyển Thược suy tính một hồi rồi lập tức bắt tay vào hành động.

Nàng tìm cách gom dân chạy nạn lại một chỗ, sau đó nói rõ kế hoạch của mình cho họ nghe. Nàng muốn dạy họ một cái nghề, để trong thời gian này họ có thể tự nuôi sống bản thân.

Ban đầu, phần lớn dân chạy nạn đều không tin, bọn họ đều cho rằng một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành như nàng, trong mắt họ vốn là tiểu thư con nhà quyền quý, mười ngón tay cũng chưa từng dính nước mùa xuân, sao có thể dạy họ nghề nghiệp gì chứ?

Dù nàng nói mình là người tu hành, nhưng tuổi còn trẻ như vậy...

Chủ yếu là, khi nhìn thấy Uyển Thược, dân chạy nạn chỉ cảm thấy nàng như vầng trăng sáng trên mây, còn họ chỉ là bùn đất dưới chân.

So với việc nàng có thể giúp được họ hay không, điều khiến mọi người nghi ngờ hơn cả là: Liệu nàng có thật lòng muốn giúp đám người thấp hèn như họ không?

May mà vẫn còn một số dân chạy nạn, chính là những người từng được Uyển Thược và Tư Xảo cứu ở cuộc thi tuyển chọn đệ nhất mỹ nhân ấy, họ ra sức thuyết phục những người khác hãy tin tưởng Uyển Thược.

Thêm nữa, những lưu dân từng nhận ân huệ của nàng, như mẫu tử A Thắng, sau khi biết được ý định của Uyển Thược cũng chủ động tới giúp nàng nói chuyện, kể cho mọi người nghe rằng nhất định phải tin nàng.

Nhờ vậy, dân chạy nạn cuối cùng cũng chịu mở lòng, sẵn sàng nghe theo sắp xếp của nàng. Giống như lần trước, Uyển Thược cũng không cần bận tâm đến những nam nhân khỏe mạnh trong đám dân chạy nạn, nàng chỉ chủ yếu giúp đỡ người già, phụ nữ và trẻ nhỏ.

Nàng dạy họ về dược lý, dự định sắp xếp cho người già và trẻ nhỏ ra ngoại thành Hàng Thành hái thuốc, hoặc tới các y quán, tiệm thuốc trong thành làm việc, còn nữ nhân thì tới những nhà giàu, giúp khám bệnh, kê đơn cho nữ quyến trong đó.

Nữ y vốn luôn hiếm hoi, biết bao nữ quyến nhà giàu ngại ngùng không dám hỏi bệnh nam y, vì thế những nữ nhân học được dược lý này chắc chắn sẽ rất được họ hoan nghênh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc