Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ phụ thức tỉnh bái bai kết BE Chương 16: Thược Dược Tiên Tử (16)

Cài Đặt

Chương 16: Thược Dược Tiên Tử (16)

Mãi đến khi Mộ Giang Thiên đi xa, thần kinh đang căng như dây đàn của Uyển Thược mới dần được thả lỏng. Hậu quả chính là cả người nàng lập tức mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ xuống đất.

Cái vị máu mà nàng vừa cố ép xuống dạ dày, giờ lại cuộn trào mãnh liệt, tràn lên tận miệng. Uyển Thược không nhịn được, ôm ngực ho khan, cảm nhận rõ vị tanh ngọt đọng lại trong cổ họng.

"Uyển Thược!" Tư Xảo hoảng hốt, cố gắng lồm cồm bò dậy đỡ lấy nàng.

"Ta không sao." Ngược lại, Uyển Thược còn nhanh tay đỡ lấy Tư Xảo trước một bước: "Tư Xảo, ngươi thế nào rồi?"

Tư Xảo cắn môi, nhỏ giọng: "Có hơi khó chịu... vẫn là do ta, do tu vi của ta chưa đủ."

"À... hai vị tiên nữ, thật sự vô cùng cảm ơn hai người." Lúc này, có người trong y quán rón rén bước tới, dè dặt nói.

Đôi phu thê vừa được Tư Xảo cứu, lúc này người nam nhân đã ôm chặt đứa bé trong lòng, còn thê tử của ông ấy thì cẩn thận đỡ lấy Uyển Thược: "Hai vị tiên nữ, các người... thật sự cảm ơn các người đã cứu mạng chúng ta."

Tuy những người này đã nhận được bạc bồi thường từ Mộ Giang Thiên, nhưng nỗi sợ hãi còn sót lại cùng cơn giận với hắn vẫn chưa nguôi ngoai. Thế nhưng, ánh mắt họ kh nhìn Uyển Thược và Tư Xảo lại tràn đầy chân thành, vẻ cảm kích ấy chẳng hề giải dối một chút nào. Điều đó khiến Uyển Thược cảm thấy được an ủi: "Các vị không cần cảm ơn ta, ngược lại ta mới là người nên nói lời xin lỗi mới phải. Vừa rồi người đó là muốn nhắm vào ta, chính ta đã liên lụy đến mọi người."

"Ôi, cô nương nói vậy sao được." Lang trung thở dài: "Mọi người đều là người biết phân biệt phải trái kia mà, cô nương đâu làm gì sai, là người kia không coi mạng người ra gì, còn cô nương thì thật sự đã cứu chúng ta."

"Đúng vậy, vị tiên nữ này còn tặng chúng ta cửu tiết xương bồ, nhờ vậy mà con ta mới được cứu." Phụ thân của tiểu cô nương nói.

Uyển Thược không nhịn được bật cười thành tiếng: "Cảm ơn mọi người đã tin tưởng chúng ta."

Mọi người nhìn nhau, rồi có người lên tiếng: "Cô nương, không, tiên nữ, thật ra ta đã từng gặp cô nương rồi."

"Ta cũng từng gặp cô nương rồi."

"Ta cũng vậy."

Không ít người đều nói như thế, Uyển Thược cảm thấy hơi ngạc nhiên.

"Ở cuộc tuyển chọn đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành, ta đã từng nhìn thấy cô nương ở đó rồi. Lần trước bản nhạc cô nương gảy khiến ta ấn tượng sâu sắc, về nhà rồi mà trong đầu vẫn cứ văng vẳng giai điệu ấy, đúng là dư âm quanh quẩn, ba ngày không dứt."

"Còn ta từng nhìn thấy cô nương giúp đỡ đám lưu dân ở Hàng Thành." Lại có người nhìn Uyển Thược với đôi mắt sáng rực: "Cô nương còn giúp họ tìm được kế sinh nhai."

"Ta cũng từng thấy cô nương đây mua cả túi lớn bánh bao, phát cho mấy đứa bé không nhà cửa."

"Vậy nên, một tiên nữ có tấm lòng nhân hậu như thế, sao chúng ta lại không tin cô nương được chứ?"

Ánh mắt họ nhìn nàng càng thêm ấm áp, thậm chí còn có chút ngưỡng mộ. Uyển Thược và Tư Xảo nhìn nhau, trong lòng đều tràn đầy cảm động, chẳng cần nói cũng hiểu.

***

Sau khi rời khỏi y quán, Uyển Thược và Tư Xảo thong thả dạo bước ra bờ sông. Gió đầu hạ thổi qua, xua tan cái nóng bức của ngày hạ, cũng làm dịu đi những đau đớn còn sót lại trong thân thể.

Những sợi liễu bay lả tả như tuyết mỏng, xoay vòng qua cầu đá, rơi xuống mặt nước rồi lại bị gió cuốn lên, mang theo hơi ẩm lướt qua tay áo mây của Uyển Thược. Lúc này, mái tóc nàng đã rối bời sau trận đánh vừa rồi, Uyển Thược bèn tháo luôn búi tóc, để mặc mái tóc đen nhánh như dòng suối xoã ra trên vai mình. Chiếc băng thanh thược dược cài trên tóc cũng trượt xuống theo động tác này, cuối cùng nằm gọn trong lòng bàn tay nàng.

Hai người tìm một chỗ bên sông, sau đó ngồi xuống.

"Tư Xảo, ngươi dùng nguyên thần hóa ra cửu tiết xương bồ tặng cho đôi phu thê kia, lại còn chịu đựng đòn đánh của Mộ Giang Thiên, thật sự không sao chứ?" Uyển Thược vẫn cảm thấy vô cùng lo lắng cho Tư Xảo.

"Ừm, không sao đâu, cơ thể ta đã phục hồi rồi." Tư Xảo đáp lại: "Mấy ngày tới ta chỉ cần vào động tu luyện thêm một thời gian là ổn."

"À đúng rồi, Uyển Thược..." Tư Xảo chợt hỏi: "Vừa rồi, lúc chúng ta chống lại cây kéo bạc kia, ta thấy ở ngực ngươi... hình như có một tia sáng trắng loé lên ở đó, rồi lại có một luồng sức mạnh nào đó ngăn cản cây kéo ấy, đó là gì vậy?"

Uyển Thược khẽ khựng lại, ánh sáng trắng? Nàng khẽ hít vào, sau đó lấy miếng ngọc bài từ trong cổ áo ra.

Thứ có thể phát ra ánh sáng trắng, chỉ có nó mà thôi.

Vừa rồi, nàng dồn hết tâm trí vào việc đối phó với cây kéo bạc, hoàn toàn không để ý đến chuyện này. Nếu vậy, chẳng lẽ nàng đã nghĩ sai rồi? Người vừa ra tay giúp nàng, không phải Hoa thần, Gia Nguyệt, mà là Ôn Khuynh Thời?

"Uyển Thược, rốt cuộc miếng ngọc bài này có lai lịch thế nào vậy?" Tư Xảo tò mò.

Uyển Thược nghiêng đầu nhìn Tư Xảo, thành thật đáp: "Chính là miếng vỏ cây ta từng cho ngươi xem đó, là thế này..." Nàng kể hết mọi chuyện liên quan đến Ôn Khuynh Thời cho Tư Xảo nghe.

Tư Xảo nghe xong cũng nói: "Vậy là Ôn công tử đã cứu chúng ta? Nhưng còn mùi hương hoa kia là sao nhỉ?"

Uyển Thược lẩm bẩm: "Có lẽ chúng ta hỏi thẳng Ôn công tử là sẽ biết thôi."

Nếu thật sự là Ôn Khuynh Thời cứu nàng, nàng nhất định phải đích thân cảm tạ hắn.

"Uyển Thược, còn một chuyện nữa." Tư Xảo lại lên tiếng: "Ta... thật ra ta có một suy đoán, không biết có nên nói không."

"Giữa ta với nàng còn gì không thể nói chứ?" Uyển Thược dịu dàng đáp.

"Được." Tư Xảo cười trong trẻo, gật đầu: "Là thế này, Uyển Thược, ngươi rút khỏi cuộc thi đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành, là vì cảm thấy cuộc thi này vốn không phải điều kiện để trở thành thần hầu đúng không?"

"Ừ."

"Vừa rồi ta thấy mọi người trong y quán khen ngươi có tấm lòng tốt, ánh mắt họ khi nhìn nguơi cũng khiến ta bỗng nảy ra một suy nghĩ. Hoa Thần đại nhân bảo chúng ta dùng sáu mươi ngày để trở thành đệ nhất mỹ nhân ở Hàng Thành. Uyển Thược, ngươikhông cảm thấy, trong mắt những người ở y quán, ngươi chính là người đẹp nhất sao?"

Hoá ra Tư Xảo cũng đã hiểu ra...

Uyển Thược nắm lấy tay Tư Xảo, nghiêm túc gật đầu: "Thật ra, ta cũng nghĩ giống ngươi đấy."

"Thật sao?"

"Lúc ta thấy ngươi tặng cửu tiết xương bồ cho gia đình kia, chắc ngươi không để ý, nhưng ánh mắt mọi người nhìn ngươi khi đó cũng y hệt như vậy, đều là sự tán thưởng và ngưỡng mộ từ tận đáy lòng." Uyển Thược dịu dàng, nói rõ từng câu từng chữ: "Đây mới là ý nghĩa chữ 'đẹp' mà Hoa Thần đại nhân nói, cũng là chính là khái niệm người 'đẹp nhất' mà chúng ta phải trở thành."

"Nhưng mà ngươi..."

"Ngươi mới là người thích hợp hơn ta đó, Uyển Thược." Tư Xảo cười tươi như hoa: "Ta mới phi thăng lên giới tiên chưa bao lâu, ta không nghĩ mình có đủ điều kiện để ngồi vào vị trí thần hầu này đâu. Ta cũng không kiên cường như ngươi, cũng không giỏi xử lý mọi chuyện như ngươi. Nếu để ta làm thần hầu, vậy thì ta cũng sợ mình không làm nổi, người thích hợp nhất chính là ngươi đấy, Uyển Thược."

"Những lời ta nói đều là thật lòng." Lúc này, Tư Xảo giống như một viên thủy tinh chưa từng vướng bụi trần, trong suốt, sáng ngời, lấp lánh rực rỡ: "Ta luôn cảm thấy, sau khi thành yêu, thành tiên, tuổi thọ được kéo dài, mọi thứ xung quanh đều trở thành mây bay thoáng qua, nếu còn có điều gì có thể giữ lại lâu dài, vậy thì đối với ta, đó chính là thứ quý giá nhất... ví dụ như, tình cảm ở thế gian này."

Nàng ấy nắm chặt tay Uyển Thược: "Uyển Thược, ngươi biết không, ngay từ lần đầu gặp ngươi, ta đã thấy ngươi rất xinh đẹp, rất dịu dàng, làm việc gì cũng tự tin, quyết đoán. Ngươi lại còn luôn biết nghĩ cho người khác, rất biết đồng cảm, không bao giờ lừa dối ai. Thật ra ta... ta luôn xem ngươi là tấm gương để noi theo, là mục tiêu để bản thân ta phấn đấu từng ngày."

"Tư Xảo..."

"Đối với ta mà nói, không có gì quý giá hơn tình bạn giữa ta với ngươi." Tư Xảo nói: "Ta thật lòng mong ngươi sẽ được chọn làm thần hầu, thật lòng mong Hoa Thần đại nhân có thể nhìn ra người tài! Còn ta, ta sẽ trân trọng cơ hội được ở Hàng Thành cùng với ngươi lần này, cố gắng học hỏi ngươi!"

Uyển Thược bỗng thấy mắt mình hơi cay, sự cảm động như suối nước trào ra giữa sa mạc "Tư Xảo..."

Nhưng mà, một Tư Xảo như thế, theo nguyên tác, lại có kết cục thế nào chứ? Người bạn mà nàng ấy coi là tấm gương, là mục tiêu, cuối cùng lại bị thứ gọi là tình yêu che mờ lý trí, khiến Tư Xảo bị liên lụy đến mức hồn phi phách tán. Những gì nàng ấy theo đuổi, mơ ước, nỗ lực, tất cả đều tan biến hết!

Sao có thể, sao có thể như vậy...

"Uyển Thược?" Nhận ra cảm xúc của Uyển Thược có gì đó khác thường, Tư Xảo lo lắng hỏi.

"Không có gì đâu, Tư Xảo." Uyển Thược cố kìm nén mọi cảm xúc, siết chặt tay Tư Xảo: "Ta hiểu tấm lòng của ngươi rồi, thật lòng cảm ơn ngươi."

Cốt truyện gốc đã bị thay đổi, may mà bây giờ Tư Xảo vẫn bình an.

Sau này, nàng nhất định sẽ không để Tư Xảo gặp chuyện gì nữa!

Tư Xảo bỗng áy náy: "A, ta lại nói lan man rồi, chẳng phải người còn muốn hỏi chuyện Ôn công tử sao?"

"Ừ." Đương nhiên Uyển Thược không quên, nàng dịu dàng cười, buông tay Tư Xảo ra, chuẩn bị dùng pháp lực đánh thức ngọc bài, lúc này lại nghe Tư Xảo nói: "Hay là ta nên tránh đi thì hơn?"

"Tránh cái gì?"

"Ta cứ cảm thấy có gì đó hơi kỳ kỳ khi đứng bên cạnh ngươi lúc ngươi trò chuyện với Ôn công tử." Tư Xảo ngượng ngùng cụp mắt.

Uyển Thược chỉ cười: "Không sao đâu." Nói rồi, nàng nhanh chóng đánh thức ngọc bài.

Ánh sáng trắng lập tức hiện lên trên ngọc bài, Uyển Thược khẽ gọi: "Ôn công tử, ngài có ở đó không?"

"Có chứ, Uyển Thược mỹ nhân." Giọng nói trầm ấm, từ tính của Ôn Khuynh Thời nhanh chóng vang lên, mang theo ý cười, dịu dàng như làn gió đầu hạ lướt qua người, Uyển Thược hỏi: "Ôn công tử, ta xin hỏi thẳng, vừa rồi có phải ngài đã ra tay cứu chúng ta không?"

Uyển Thược đã quen với giọng điệu và cách nói chuyện của Ôn Khuynh Thời, nên cứ tự nhiên mà trò chuyện với hắn. Nhưng đối với Tư Xảo, đây là lần đầu tiên nàng ấy nghe giọng nói của Ôn Khuynh Thời, tim nàng ấy lập tức đập thình thịch.

Các nói chuyện của vị công tử họ Ôn này… nghe cứ như có gắn móc câu vậy!

Bốn chữ “Uyển Thược mỹ nhân” kia khiến Tư Xảo đỏ bừng cả mặt, nàng ấy không nhịn được liếc sang Uyển Thược. Lúc này, Uyển Thược vẫn bình tĩnh chờ đợi câu trả lời của Ôn Khuynh Thời.

Trong lúc Tư Xảo còn đang thầm cảm thán, Ôn Khuynh Thời lại im lặng, Tư Xảo nhìn thấy hàng mi của Uyển Thược khẽ run, có thể thấy tâm trạng nàng lúc này cũng đang dao động.

“Ôn công tử?” Uyển Thược lại khẽ gọi một tiếng.

“Ừm, ta nên nói thế nào đây nhỉ...” Mãi một lúc sau, cuối cùng Ôn Khuynh Thời cũng lên tiếng, hắn chậm rãi hỏi: “Hành động của ta, có khiến ngươi cảm thấy phiền phức không? Hửm?”

“Phiền phức?”

“Ngươi có cảm thấy, ta giống như đang theo dõi ngươi, xâm phạm vào cuộc sống riêng tư của ngươi không?”

Hoá ra là như vậy.

Hắn sợ nàng nghĩ rằng, tại sao mỗi lần nàng gặp nguy hiểm, hắn đều xuất hiện kịp thời để giúp đỡ, bao gồm cả chuyện hôm qua nàng đuổi theo Quý Nhi, rồi gặp sử quan Sở Hiền, hắn cũng luôn chờ ở phía đối diện.

Ôn Khuynh Thời lo lắng, liệu những việc này có khiến nàng cảm thấy ngột ngạt, như thể luôn có một đôi mắt âm thầm dõi theo mình hay không.

Uyển Thược ngẩn ra.

Nàng thật sự chưa từng nghĩ theo hướng đó, nàng chẳng hề cảm thấy cuộc sống riêng tư bị xâm phạm gì cả, chỉ thấy biết ơn vì Ôn Khuynh Thời luôn quan tâm, lại còn cứu mạng nàng hết lần này tới lần khác.

Không hiểu vì sao, dù chưa từng gặp người này, nhưng Uyển Thược lại cảm thấy hắn khiến nàng thấy dễ chịu, thoải mái, cả hai người họ lại còn cùng sở thích, cùng theo đuổi một mục tiêu, cả hai hợp nhau tới mức nàng chẳng hề cảm thấy có ác cảm với Ôn Khuynh Thời.

“Ta chưa từng nghĩ như vậy, Ôn công tử.” Uyển Thược thành thật đáp: "Đa tạ công tử đã cứu ta, cứu cả Tư Xảo và những người trong y quán, ta thật sự không biết phải báo đáp thế nào mới phải.”

“Khách sáo rồi.” Giọng Ôn Khuynh Thời lại trở nên nhẹ nhàng, hắn hỏi thêm một câu: “Tư Xảo tiên tử cũng đang ở cạnh ngươi à?”

“Ừm.” Uyển Thược mỉm cười liếc nhìn Tư Xảo.

Tư Xảo hơi ngượng ngùng nói: “Ôn công tử, chào ngài, ta... ta là Tư Xảo, cảm ơn công tử đã cứu ta! Ta nhất định sẽ báo đáp công tử khi có dịp!”

“Ha, không sao đâu, vốn dĩ chỉ vì một mình bản thân Gia Nguyệt thì không thể trông chừng hết các nàng, nên mới nhờ vị cữu cữu này ra tay giúp đỡ một chút thôi.”

Thật vậy sao? Uyển Thược và Tư Xảo nhìn nhau. Uyển Thược nói: “Vậy cũng xin công tử thay chúng ta gửi lời cảm tạ tới Hoa Thần đại nhân.”

“Được.” Ôn Khuynh Thời mỉm cười.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc