Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ phụ thức tỉnh bái bai kết BE Chương 15: Thược Dược Tiên Tử (15)

Cài Đặt

Chương 15: Thược Dược Tiên Tử (15)

Tư Xảo nở một nụ cười trong trẻo với Uyển Thược, sau đó chủ động bước về phía mấy người kia, nàng ấy vừa cười vừa nói: “Ta có ít cửu tiết xương bồ, cũng chẳng dùng đến, tặng cho cả nhà các ngươi vậy.”

Lang trung lộ rõ vẻ kinh ngạc và bối rối.

Sau một thoáng ngơ ngác, hai vợ chồng kia lập tức xúc động đến mức nước mắt lưng tròng, một tiếng “phịch” vang lên, đôi phu thê ấy quỳ sụp xuống chân Tư Xảo, nghẹn ngào không nói nên lời: “Cảm ơn cô nương, cảm ơn cô nương…”

Hai người lại quay sang định dập đầu với lang trung: “Hai vị là đại ân nhân của cả nhà chúng ta, thật sự chẳng biết lấy gì báo đáp cho phải…”

Lang trung hoảng hốt, vội vàng đỡ đôi phu thê kia đứng dậy: “Không được, không được, làm thế thì ta tổn thọ mất! Mau đứng lên đi!”

Tư Xảo cũng mỉm cười kéo mẫu thân của cô bé kia đứng dậy, sau đó đưa cho bà ấy một chiếc khăn vuông bọc thuốc.

Khi mở khăn ra, bên trong chính là cửu tiết xương bồ.

Đôi phu thê ấy lại rối rít cảm tạ không ngớt.

Uyển Thược đứng ở góc phòng, lặng lẽ nhìn thấy hết toàn bộ cảnh tượng ấy.

Sự vui mừng và biết ơn của đôi phu thê như người chết đuối vớ được cọc, nụ cười nhẹ nhõm của lang trung, cùng ánh mắt tán thưởng của những người xung quanh dành cho Tư Xảo…

Giây phút này, Tư Xảo giống như một luồng sáng, một ngọn đèn giữa đêm đen, rực rỡ và xinh đẹp đến lạ thường. Trong lòng Uyển Thược bỗng trào dâng một cảm giác như ngộ ra điều gì đó.

Dường như nàng đã hiểu được dụng ý thật sự của Hoa Thần đại nhân khi để các nàng đến Hàng Thành…

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên có một luồng khi nguy hiểm vô hình như đang lặng lẽ lan tới, đang không ngừng áp sát về phía Uyển Thược. Luồng khí lạnh lẽo do không khí bị xé toạc bất ngờ ập vào khắp y quán.

Trong khoảnh khắc, Uyển Thược vung roi mềm ra nhanh như chớp!

Cùng lúc ấy, nàng nghe rõ xung quanh vang lên tiếng người ngã xuống và những tiếng kêu đau đớn! Trong đó có cả tiếng của tiểu cô nương bị trúng gió kia!

Một cơn giận dữ bốc thẳng lên đầu Uyển Thược.

Là ai?

Rõ ràng người này đang muốn nhắm vào Uyển Thược, nhưng nhắm vào nàng thì cũng không thể tùy ý lôi cả những người vô tội vào như thế chứ!

Người có thể hận nàng đến mức này… chỉ có thể là Mộ Giang Thiên!

Chiếc roi mềm trong tay Uyển Thược quấn thành hình chiếc khiên chắn trước người nàng, cản bước thứ đang lao tới. Thứ đó bị cản lại, nhưng vẫn mang theo thế gió rít và sức mạnh khủng khiếp, cố gắng phá vỡ phòng thủ của Uyển Thược.

Nàng bị sức mạnh ấy ép lùi lại mấy bước, loạng choạng suýt ngã, nhưng vẫn cố gắng đứng vững. Nàng không thể lùi bước, nhất định phải chống đỡ, nếu không cả y quán này sẽ tiêu đời!

“Uyển Thược!” Tư Xảo cũng vừa bị đánh ngã xuống đất, giờ đã gắng gượng đứng dậy, lao tới bên cạnh Uyển Thược. Tư Xảo giơ cao chiếc quạt lụa, lấy quạt làm khiên, lập tức chia sẻ bớt áp lực cho Uyển Thược.

Thấy vậy, Uyển Thược xoay cổ tay, roi mềm lập tức biến hóa, như dây leo mạnh mẽ quấn chặt lấy thứ kia! Uyển Thược lại thúc giục pháp lực, tiếp theo là một cảnh tượng khiến mọi người kinh hãi.

Bởi tất cả đều ngỡ ngàng nhìn thấy, thứ đang bị roi quấn lấy dần dần hiện hình từ trong không trung, hóa thành thực thể, hóa ra lại là một cây kéo bạc dài hơn nửa người!

Dù đang bị chiếc roi mềm kia trói buộc, nhưng cây kéo ấy vẫn vùng vẫy vô cùng dữ dội, tuy vậy cuối cùng nó vẫn bị Uyển Thược và Tư Xảo cùng hợp lực áp chế, chỉ có thể bất lực bị lôi ra khỏi hư không, hiện rõ hình dạng hung hiểm như loài dã thú giương nanh múa vuốt.

Tư Xảo tròn mắt kinh ngạc, không cần nghĩ cũng biết, cây kéo này là pháp khí cực kỳ nguy hiểm.

Vừa rồi nếu nó cắt trúng Uyển Thược…

Cơn giận trong lòng Uyển Thược cũng bùng nổ đến đỉnh điểm trong khoảnh khắc ấy.

Mộ Giang Thiên!

Nếu nàng và Tư Xảo không ngăn lại kịp thời, để ngân tiễn này tung ra pháp lực và sát khí mạnh mẽ của nó, vậy thì cả y quán này đã hồn siêu phách tán rồi!

Chỉ vì muốn ám toán nàng mà không màng đến những mạng người vô tội khác.

“Bây giờ ngươi còn biết cách giết hại những người vô tội cho hả giận sao?” Uyển Thược không nhịn được lớn tiếng chất vấn: "Mộ Giang Thiên, ngươi còn biết mình là ai không? Thành Mộ Vũ có thể gánh nổi nghiệp sát nặng nề này cho ngươi hay không!”

Thế công của cây kéo bạc kia lập tức khựng lại, càng chứng tỏ kẻ đứng sau điều khiển nó chính là Mộ Giang Thiên!

Hơn nữa, có thể thấy rõ, hắn đã dao động bởi lời nói của Uyển Thược.

Nhưng dù sao cây kéo bạc đó cũng là pháp khí trấn thành của thành Mộ Vũ, hơn nữa Mộ Giang Thiên cũng là Thần nhị đại, tu vi vượt xa Uyển Thược và Tư Xảo.

Tư Xảo đột nhiên không chịu nổi nữa, phun ra một ngụm máu tươi, sau đó cả người nàng ấy loạng choạng ngã xuống. Lục phủ ngũ tạng như bị gió sắc cắt nát từng nhát, máu trong cơ thể không ngừng chảy ra, Tư Xảo chỉ cảm thấy nội tạng như bị nghiền nát, rỗng hoác.

Nàng ấy không còn sức chống lại cây kéo bạc kia nữa, đôi môi đã trắng bệch nhưng máu vẫn không ngừng trào ra.

“Uyển Thược…” Tư Xảo nghiến răng, cố gắng muốn giơ quạt lên lần nữa, nhưng trước mắt chỉ còn một màu đen kịt.

Tất cả áp lực lại dồn hết lên Uyển Thược.

Sau một tháng do dự, Mộ Giang Thiên lại tiếp tục ra tay, chỉ trong chớp mắt, cây kéo bạc của hắn như hóa thành vô số chiếc kéo vô hình, đồng loạt đâm vào xương cốt, huyết mạch và lục phủ ngũ tạng của Uyển Thược, điên cuồng cắt xé, máu thịt văng tung tóe.

Mùi máu tanh xộc lên miệng, tay cầm roi mềm của nàng đã run lên không kiểm soát nổi, nàng sắp không trụ nổi nữa rồi.

Nhưng nàng không thể lùi, nếu không tất cả mọi người ở đây, cả nàng và Tư Xảo, đều sẽ…

Bỗng nhiên, một làn hương hoa lạ lẫm thoảng qua mũi Uyển Thược. Khi hương hoa xuất hiện, nàng còn chưa kịp nhận ra xung quanh đã thay đổi thế nào, ngay sau đó, áp lực đè nặng trên vai nàng bỗng chốc tan biến.

Rõ ràng trước mắt vẫn là cây kéo bạc đang giương nanh múa vuốt kia, nhưng dường như nó đã mất hết sức tấn công, chỉ còn là một cây kéo giấy trông dữ tợn mà vô hại.

Uyển Thược bỗng hiểu ra: Hương hoa này, sức mạnh trợ giúp bất ngờ này… chính là của Hoa Thần!

Hoa Thần đang cứu nàng!

Lòng Uyển Thược dần ổn định lại, ánh mắt bừng sáng như thanh kiếm Việt nữ lâu ngày gặp ánh trăng, trong trẻo và kiên định.

Nàng dồn hết pháp lực vào roi mềm, hợp sức cùng pháp lực của Hoa Thần, siết chặt lấy cây kéo bạc kia!

“Rắc!” Một tiếng vang động trời đất!

Trong ánh mắt nhẹ nhõm của mọi người, cây kéo bạc kia đã hoàn toàn bị xiết nát, cuối cùng hóa thành một đám bụi, tan biến không dấu vết.

Uyển Thược cũng gần như dốc cạn sức lực, mái tóc dài rối tung trong luồng gió tàn của cây kéo bạc kia, nàng thở hổn hển, trông chẳng khác gì một đóa thược dược vừa trải qua mưa gió, cánh hoa rụng đầy đất.

Hương hoa lạ quanh mũi cũng nhanh chóng tan đi, nàng biết, đó là Hoa Thần đã thu tay lại.

Uyển Thược còn chưa kịp cảm tạ, đúng lúc Mộ Giang Thiên đã sải bước xông vào y quán!

“Uyển Thược, ngươi…”

Mộ Giang Thiên giận đến mức không thể kiềm chế, hắn vừa cãi nhau với Y Lạc, đá cho Quý Nhi một cái mà vẫn chưa hết bực.

Đến khi nghe Y Lạc bảo hắn đi dạy dỗ Uyển Thược, hắn bỗng nghĩ, đúng rồi, chẳng phải kẻ khiến hắn bực bội như thế chính là Uyển Thược sao? Nếu không trả thù nàng, hắn sẽ không thể nuốt trôi cục tức này!

Đúng là hắn không thể dễ dàng ra tay với Uyển Thược ở Hàng Thành, bởi vì chuyện nàng gây ra ở đài Thiên Thu, chỉ cần nàng xảy ra chuyện gì ở đây, vậy thì hắn và thành Mộ Vũ sẽ là kẻ đầu tiên bị nghi ngờ.

Nhưng hắn đâu cam tâm chịu thiệt như vậy!

Thế là Mộ Giang Thiên lại tự nhủ, cứ thử ra tay với Uyển Thược, xem có làm sao không!

Hắn định dùng cây kéo bạc của mình đánh cho Uyển Thược sống dở chết dở, bắt nàng phải rút khỏi cuộc tuyển chọn thần hầu, lủi thủi quay về tiểu trúc Tiêu Hoa.

Hắn cũng đâu có lấy mạng nàng, đến lúc đó nếu thành Mộ Vũ bị chỉ trích thì cứ bảo là do khi đó cây kéo bạc của hắn đột nhiên mất kiểm soát, vô tình khiến Uyển Thược bị thương, thế là xong!

Dựa vào thần vị của phụ thân hắn, hắn chẳng tin các vị chính thần khác dám làm gì gia tộc của hắn. Nhưng mà, từ bao giờ mà tiểu nữ Uyển Thược chết tiệt này lại có tu vi như thế, dám phá hủy cả bảo vật trấn thành của thành Mộ Vũ là cây kéo bạc?

Giờ thì nỗi bực bội của Mộ Giang Thiên đã lên đến đỉnh điểm, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, hắn sải bước lao về phía Uyển Thược, giơ tay định tát nàng một cái cho hả giận. Nhưng sau một tiếng “chát” vang lên, âm thanh ấy không vang lên trên mặt Uyển Thược mà lại đập ngay trên mặt hắn…

“Á!” Mộ Giang Thiên kêu đau, ôm lấy bên má nóng rát, loạng choạng lùi lại mấy bước, trừng mắt nhìn Uyển Thược không thể tin nổi. “Ngươi… ngươi dám…”

Dám ra tay trước khi hắn kịp đánh nàng sao?

Mặt Mộ Giang Thiên lập tức sưng vù, tai ù đi, hắn còn chưa kịp hoàn hồn, Uyển Thược đã quát lớn: “Ngươi nghĩ ta không biết ngươi đang tính gì à?”

Hắn đang muốn khiến nàng bị thương rồi đổ cho “pháp bảo mất kiểm soát”, nằm mơ đi!

“Sử quan Lan đài đã đến Hàng Thành, bây giờ nàng ấy đang nhìn chằm chằm vào ngươi đấy! Mộ Giang Thiên, ngươi nghĩ xem, nếu những chuyện ngươi làm hôm nay mà bị trình lên Thiên Đế và các vị Đế Quân, vậy thì thành Mộ Vũ sẽ thế nào?”

Mộ Giang Thiên sững người, như bị nước lạnh mùa đông dội thẳng vào tim, nỗi sợ hãi dâng lên cuồn cuộn. Hắn bảo sao vừa rồi Uyển Thược lại mạnh đến thế, còn phá được cây kéo bạc của hắn… hoá ra là có sử quan Lan Đài âm thầm giúp sức!

Đám người Lan Đài là loại bám riết lấy sự thật, chuyện gì mà bị họ dính vào thì phiền toái to!

Mộ Giang Thiên ngây người mất một lúc, không biết nên làm gì, nhưng cơn đau trên mặt nhắc hắn rằng mình vừa bị một nữ nhân nhỏ bé tát một cú thật đau, với lòng tự tôn to lớn của mình, sao hắn có thể chịu nổi việc này!

Hắn lại giơ tay định đánh Uyển Thược.

Uyển Thược vung roi quất thẳng vào tay hắn.

“Á!” Lần này Mộ Giang Thiên ôm lấy cánh tay, lại loạng choạng lùi ra xa, trên cánh tay đã có xuất hiện vết máu dài.

“Uyển Thược, ngươi… ngươi tạo phản rồi!”

“Sử quan Lan đài đang ở ngay ngoài y quán! Chỉ cần ta nói một câu, mọi người sẽ biết người ngươi yêu là ai! Ngươi dám để nàng ta thân bại danh liệt không!”

Mộ Giang Thiên nghẹn lời.

Giọng Uyển Thược đầy giận dữ, xen lẫn sự mỉa mai khinh bỉ: “Mộ Giang Thiên, ngươi nên tự hỏi mình, những việc ngươi làm có xứng với thân phận của ngươi không? Đức không xứng với vị trí, thật nực cười. Vừa rồi vì muốn hại ta, ngươi chẳng thèm để ý đến bao nhiêu mạng người ở đây, ngươi nghĩ họ chịu nổi uy lực từ cây kéo bạc của ngươi chắc? Hay trong mắt ngươi, họ chỉ là cỏ rác, hoàn toàn không đáng để ngươi bận tâm đến tính mạng của họ?”

“Ta…” Mộ Giang Thiên cứng họng, hoàn toàn không tìm ra được lời gì để phản bác lại nàng.

Uyển Thược siết chặt roi mềm, lớn tiếng gọi: “Sở cô nương, người đã thấy rõ thiếu thành chủ đây vừa làm gì rồi chứ, ta còn muốn nói cho Sở cô nương biết một chuyện, người mà thiếu thành chủ đây một mực muốn che chở, nàng ta chính là…”

“Ngươi không được nói!”

Mộ Giang Thiên cuống lên, vội vàng ngắt lời Uyển Thược.

Nàng chỉ bật cười lạnh: "Vậy thì cút đi! Nếu còn dám động vào ta nữa, ngươi và người trong lòng của ngươi sẽ cùng nhau thân bại danh liệt. Ta sẽ nhờ sử quan Lan đài công khai hết mọi chuyện của các ngươi cho thiên hạ biết."

"Ngươi..." Mộ Giang Thiên tức đến mức suýt nữa nôn ra nước ngay tại chỗ.

Nhưng lời đe dọa của nàng... khiến hắn thật sự không dám, không dám chọc vào nữa. Hắn phải bảo vệ Y Lạc! Huống chi cái tiếng "Sở cô nương" kia... chẳng lẽ là gọi sử quan Sở Hiền, con tiện nhân đó!

Trước đây, nàng ta từng bôi nhọ thành Mộ Vũ, khiến hắn và phụ thân bị người ta chỉ trỏ sau lưng suốt mấy chục năm. Hai phụ tử hắn với Sở Hiền vốn đã kết thù, nếu bây giờ mà để nàng ta biết chuyện giữa hắn và Y Lạc, chắc chắn sẽ không tha cho bọn họ!

"Ta đi! Ta đi ngay đây!" Mộ Giang Thiên chỉ có thể uất ức gào lên một tiếng.

Uyển Thược lại chặn hắn lại: "Đứng lại!"

"Ngươi..." Mộ Giang Thiên tức đến mức gần như không thốt nên lời: "Ngươi còn muốn gì nữa?"

"Ngươi suýt chút nữa đã hại chết tất cả mọi người trong y quán, gây ra bao nhiêu tổn thương và kinh hoàng như vậy, mà còn định trơ trẽn bỏ đi như vậy sao?" Nhìn khuôn mặt sưng vù, méo xệch vì tức giận của Mộ Giang Thiên, Uyển Thược nói rành rọt từng chữ: "Để lại tiền bồi thường cho họ! Đừng có nói với ta là thân là thiếu thành chủ của thành Mộ Vũ mà trong người còn chẳng có nổi một đồng bạc nhé."

"Ngươi..." Mộ Giang Thiên tức đến mức suýt ngất, cuối cùng chỉ còn biết ném ra một nắm bạc lớn, sau đó hất tay áo bỏ đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc