Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ phụ thức tỉnh bái bai kết BE Chương 14: Thược Dược Tiên Tử (14)

Cài Đặt

Chương 14: Thược Dược Tiên Tử (14)

Mộ Giang Thiên? Quý Nhi vừa nghe thấy cái tên ấy thì ngẩn người, Mộ Giang Thiên tới rồi sao? Nhưng chưa kịp nghĩ gì thêm, cổ tay nàng ta đau đến mức như muốn nứt ra, không nhịn được mà kêu lên thảm thiết!

Mộ Giang Thiên nắm chặt cổ tay Quý Nhi, chẳng chút khách sáo mà xô đẩy nàng ta ngã dúi dụi xuống đất. Quý Nhi ngã xuống, va vào vết thương tối qua, đau đến co rúm người lại, không ngừng run rẩy: "A…”

“Quý Nhi, ngươi phát điên rồi à? Còn dám mắng Y Lạc là tiện nhân.” Trên mặt Mộ Giang Thiên tràn ngập vẻ giận dữ: "Ngươi đã hứa với ta những gì? Ta thật sự đã nhìn nhầm ngươi rồi, hóa ra ngươi chỉ là một kẻ vong ân bội nghĩa mà thôi!”

Không phải! Quý Nhi muốn gào lên, nhưng cảm giác đau đớn và kiệt sức khiến nàng không thốt nổi thành lời. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Y Lạc lao vào lòng Mộ Giang Thiên, như một con bướm nhỏ đã vật lộn bay ngược gió suốt bao lâu, cuối cùng cũng tìm được chốn nương tựa, uất ức nhào vào lòng hắn.

“Giang Thiên ca ca!” Y Lạc vừa khóc vừa kể lể: "Đám giám khảo ấy chẳng biết nhìn người gì cả, lại xếp Quý Nhi cao hơn muội. Vậy nên muội mới bảo Quý Nhi rút khỏi cuộc thi thôi mà, chỉ có vậy thôi, thế mà nàng ta lại đánh muội, sao lại còn có người nhẫn tâm đến thế chứ?”

Mộ Giang Thiên vội vàng ôm lấy Y Lạc, không ngừng vỗ về lưng nàng ta, vừa trách mắng Quý Nhi: “Đúng vậy, sao có thể nhẫn tâm như thế được… Quý Nhi, ngoài mặt, ngươi đồng ý với ta sẽ giúp Quý Nhi trở thành thần hầu, hóa ra trong lòng lại che giấu một ý định khác, muốn thắng Y Lạc, để bản thân được chọn đúng không?”

“Thật sự chẳng oan ức gì khi nói ngươi là kẻ vong ơn bội nghĩa.” Mộ Giang Thiên lạnh lùng mắng ra hai chữ: “Tiện nhân.”

Lời nói này của Mộ Giang Thiên như mũi tên sắc nhọn nhất, ngàn vạn mũi tên xuyên thẳng vào thân thể đã chẳng còn sức chịu đựng của Quý Nhi cùng một lúc.

Cú sốc quá lớn khiến ngực nàng ta như muốn vỡ tung, cơn đau nóng rát như thiêu đốt cả trái tim. Một ngụm máu trào ra từ khóe miệng Quý Nhi, nàng ta không kìm nổi mà bật khóc nức nở.

Rốt cuộc nàng ta đã làm sai điều gì? Vì sao trong mắt Mộ Giang Thiên, nàng ta mãi mãi chỉ là kẻ tồi tệ, thất bại? Chẳng lẽ nàng… thật sự tệ hại đến thế sao?

“Y Lạc, mấy ngày ta không có ở đây, một mình nàng không sao chứ?” Mộ Giang Thiên sốt ruột hỏi Y Lạc, vừa ôm chặt nàng ta vừa kiểm tra khắp người.

“Giang Thiên ca ca…” Y Lạc yếu ớt dựa vào lòng Mộ Giang Thiên, bàn tay nàng ta níu lấy lưng hắn, giọng nói nghẹn ngào đầy tủi thân: "Sao huynh không đến sớm hơn, mấy ngày nay ai cũng bắt nạt muội…”

Nghe vậy, Mộ Giang Thiên cảm thấy đau lòng không thôi, lại càng ghét bỏ Quý Nhi hơn, hắn trừng mắt nhìn nàng ta, rồi dịu dàng dỗ dành Y Lạc: “Ai dám bắt nạt muội, ta sẽ dạy dỗ bọn họ thay muội.”

“Nhưng Uyển Thược ấy, nàng ta… người quá đáng nhất chính là nàng ta ấy, khiến ta mất mặt trước bao nhiêu người như thế… Giang Thiên ca ca, huynh đã nói sẽ hủy dung nàng ta từ lâu rồi, vậy mà đến giờ huynh vẫn chưa làm được!” Y Lạc gào lên.

Sắc mặt Mộ Giang Thiên cứng đờ.

Y Lạc tiếp tục: “Cho dù bây giờ nàng ta đã rút khỏi cuộc tuyển chọn đệ nhất mỹ nhân Hàng Thành, nhưng những tổn thương nàng ta gây ra cho muội thì vẫn còn đó, sao nàng ta có thể sỉ nhục muội như thế chứ? Muội thật sự rất bất lực, Giang Thiên ca ca, sao đến bây giờ huynh mới tới, có phải huynh chẳng hề quan tâm gì tới ta đúng không?”

Nghĩ đến việc, ngay cả một danh viện phàm tục mà cũng có thể sỉ nhục, chà đạp nàng ta xuống bùn, Y Lạc càng nghĩ càng thấy không thể nuốt trôi cục tức này, cảm xúc cũng càng lúc càng trở nên kích động, vừa nói vừa gần như khóc òa lên oán trách: “Nếu huynh xử lý Uyển Thược sớm một chút, vậy thì những chuyện sau đó đã chẳng thể xảy ra được rồi, muội cũng đã có thể trở thành thần hầu rồi. Uyển Thược cũng chỉ là một tiên tử bình thường thôi mà, sao tu vi của nàng ta có thể sánh được với Giang Thiên ca ca chứ, sao huynh không ra tay thêm lần nữa? Chẳng phải huynh từng nói bản thân yêu muội hơn tất cả mọi thứ sao? Thế mà chỉ có chút chuyện như thế mà huynh cũng không chịu làm cho muội sao?”

“Giang Thiên ca ca, sao huynh lại tha cho Uyển Thược, lại còn đến muộn như thế?”

Mộ Giang Thiên hoàn toàn không ngờ, phải vất vả lắm hắn mới phá được kết giới của Mộ thành chủ, tốn hơn mười ngày trời chỉ để ra ngoài giúp Y Lạc, vậy mà vừa gặp đã bị nàng ta tức giận trách móc, không những thế lại còn nghi ngờ cả tình cảm của hắn.

Mộ Giang Thiên bỗng thấy vô cùng tủi thân, tình cảm hắn dành cho Y Lạc là thật lòng, mấy ngày nay chỉ nghĩ đến nàng ta, vậy mà Y Lạc lại chẳng hề hiểu cho nỗi khổ của hắn.

Nàng ta đâu biết hắn còn phải lo cho thành Mộ Vũ? Đã thế còn lôi chuyện cũ ra, trách hắn không chịu ra tay hủy dung Uyển Thược…

Rõ ràng là Uyển Thược độc ác, lấy danh tiếng của thành Mộ Vũ ra uy hiếp hắn, Mộ Giang Thanh cũng rất muốn giúp Y Lạc trừ khử Uyển Thược mà!

“Y Lạc, ta thật sự không cố ý đến muộn đâu…” Mộ Giang Thiên cố gắng giải thích.

Nhưng Y Lạc lại bắt đầu đấm vào lưng hắn: "Nhưng huynh vẫn đến muộn! Huynh hứa với muội mà không làm được, khiến muội bị người khác bắt nạt, bị mọi người cười nhạo. Nếu huynh thật sự yêu muội như những gì huynh từng nói, vậy thì đã chẳng để ta chịu ấm ức rồi!”

Mộ Giang Thiên nghẹn họng, hắn thật sự không biết nên đáp lại thế nào, hơn nữa, trong lòng hắn lúc này lại càng thêm tủi thân, thậm chí còn cảm thấy tức giận.

Hắn đã làm cho Y Lạc biết bao nhiêu chuyện, vậy mà Y Lạc chẳng hề hiểu cho hắn. Trước đây sao hắn không nhận ra, một người vốn dịu dàng trong sáng như Y Lạc, lại có thể trở nên gay gắt như vậy?

Mộ Giang Thiên như vừa bị dội một chậu nước lạnh lên đầu, niềm vui và nhiệt tình khi gặp lại người mình yêu bỗng chốc biến mất hơn phân nửa. Lúc này, hắn đột nhiên chẳng còn hứng thú gì nữa, buông Y Lạc ra, vẻ mặt u ám, định phản bác lại để vớt vát chút tự tôn đã bị nàng ta tổn thương, nhưng nhìn thấy Y Lạc khóc lóc thảm thương như hoa lê dầm mưa, hắn lại chẳng biết nói gì.

Cuối cùng chỉ còn biết tìm chỗ trút giận, vừa hay thấy Quý Nhi vẫn đang nằm trên đất khóc lóc, Mộ Giang Thiên cũng chẳng nể nang gì gì, giơ chân đá cho nàng ta một cú: “Cút! Còn ở đây làm gì? Đồ tiện nhân vô dụng!”

Y Lạc bỗng kéo tay Mộ Giang Thiên lại: “Giang Thiên ca ca!”

Y Lạc nghiến răng nghiến lợi: "Mau đi dạy dỗ Uyển Thược cho muội đi, muội muốn nàng ta phải nếm trải toàn bộ những đau khổ mà muội từng gánh chịu!”

***

Tư Xảo phe phẩy chiếc quạt lụa, cùng Uyển Thược dạo bước trên con phố nhộn nhịp.

Ở xung quanh, người qua kẻ lại đông đúc, tấp nập.

Đầu hạ ở Hàng Thành, cái nóng hầm hập như lò hấp đã bắt đầu lộ rõ.

Tư Xảo nóng đến mức cứ phẩy quạt liên tục.

Trái lại, Uyển Thược trông vẫn mát mẻ, thư thái, trên khuôn mặt trắng như ngọc chẳng vương lấy một giọt mồ hôi, khiến Tư Xảo không khỏi tự ti: “Đúng là người có đạo hạnh cao cường có khác nhỉ, khác hẳn với phàm nhân như ta!”

Uyển Thược mỉm cười, khẽ vén lọn tóc rối bên thái dương của Tư Xảo ra sau tai nàng ấy, đồng thời lên tiếng: “Chỉ cần cố gắng một thời gian nữa, ngươi cũng sẽ được như ta thôi.”

Trong lúc hai người còn đang trò chuyện, bỗng nhìn thấy một đám đông đang tụ tập ở phía trước.

Cả hai đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng bước lại gần xem thử, hóa ra là một đôi phu thê đang ôm một tiểu cô nương đã ngất lịm trong lòng, lúc này cả nhà họ đang quỳ giữa đường vừa gọi vừa cầu cứu người qua lại.

Cơ thể tiểu cô nương ấy không ngừng co giật, khuôn mặt đỏ bừng trông vô cùng đáng sợ. Tư Xảo chợt nhận ra cả gia đình ba người ấy ấy: “Uyển Thược, vừa nãy ở trước phủ nha, ba người họ cũng có trong đám dân chạy nạn.”

Đám người vây xem vẫn chưa chịu giải tán, ngược lại còn xì xào bàn tán về bóng lưng hấp tấp của họ: “Nhìn gia đình này chẳng giống bách tính ở Hành Thành chúng ta, chắc là dân chạy nạn từ vùng lũ phía nam đến.”

“Chắc vậy rồi, nhìn họ như thế chắc cũng chẳng có tiền đâu, chưa chắc lang trung ở An Thần Đường chịu chữa bệnh cho tiểu cô nương ấy.”

“Người làm thầy thuốc mà, chắc cũng không đến mức thấy chết mà không cứu đâu…”

Nghe những lời ấy, Uyển Thược nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Tư Xảo: "Tư Xảo, chúng ta đi theo xem thử…”

“Uyển Thược, hay là mình cùng đi theo đi…” Tư Xảo cũng lên tiếng gần như cùng lúc.

Hai giọng nói đồng thời vang lên, cả hai đều thoáng sững người, rồi lại nhìn nhau cười.

“Đi thôi.” Uyển Thược nói.

Tư Xảo cũng chẳng buồn quạt nữa, vội vàng chạy theo đôi vợ chồng kia cùng với Uyển Thược.

Thực ra Uyển Thược chỉ cần liếc mắt một cái đã biết tiểu cô nương kia bị bệnh gì rồi, chắc chắn là trúng gió, hơn nữa còn khá nặng.

Tuy không phải bệnh gì khó chữa, nhưng đứa bé ấy bị nặng, đã xuất hiện hiện tượng co giật, thật sự phải đưa đi chữa ngay.

Bên cạnh đó, cả nhà họ đã chạy nạn từ vùng lũ đến đây, cả khuôn mặt vàng vọt, người gầy yếu, đã vậy còn cực kỳ mệt mỏi, cơ thể thiếu dinh dưỡng trầm trọng, trong tình trạng ấy chỉ cần trúng nắng nhẹ một chút cũng có thể lấy mạng tiểu cô nương ấy rồi.

Chẳng bao lâu sau, đôi phu thê kia đã nhanh chóng tìm được An Thần Đường.

Họ vội vàng bế nữ nhi vào trong, sốt ruột chạy tới quầy thuốc, khẩn khoản xin lang trung cứu giúp.

Uyển Thược và Tư Xảo cũng bước vào An Thần Đường, chọn một góc yên tĩnh trong đại sảnh, lặng lẽ quan sát.

Lang trung ở An Thần Đường vừa nhìn đã biết bé gái này bị trúng gió nặng, lập tức gọi học trò tới, bảo người nọ đưa tiểu cô nương ấy đến chỗ cửa sổ ở phía bắc đại sảnh, nơi đó mát mẻ thông gió, có thể giúp hạ nhiệt cho cô bé.

Vị học trò kia lấy khăn nhúng nước lạnh đắp lên trán tiểu cô nương, rồi lại mang tới một bát nước muối loãng, đỡ gáy đứa bé lên để cô bé uống từng ngụm.

Dường như tiểu cô nương cũng dần ổn hơn, các cơn co giật đang từ từ ngừng lại, chỉ là sắc mặt vẫn đỏ bừng đáng lo ngại.

Mẫu thân của cô bé sờ trán nữ nhi của mình, thấy vẫn nóng hầm hập, trong lòng càng thêm lo lắng. Phụ thân của cô bé thì liên tục cúi đầu cảm tạ lang trung và học trò, nhưng giữa hai hàng lông mày vẫn không giấu nổi vẻ u sầu.

Nữ nhi của ông ấy trời sinh đã ốm yếu, lần này quê nhà gặp lũ, cả nhà không còn gì để ăn, tiền bạc cũng cạn kiệt, mỗi ngày chỉ uống nước sông, nước suối bẩn, lại còn phải bôn ba mấy ngày trời mới tới được Hàng Thành.

Cuộc sống vốn đã khốn khó, thêm những ngày mệt mỏi tuyệt vọng, lại không quen khí hậu Hàng Thành, khiến nữ nhi của ông ấy kiệt sức dưới cái nóng, cuối cùng thành ra thế này. ông ấy biết, một bát nước muối không thể giải quyết tận gốc, lần này có thể vượt qua được, nhưng nếu còn lần sau, vậy thì liệu thân thể nữ nhi còn chịu nổi nữa không?

Gần như đã xác nhận được suy đoán trong lòng, lúc này lang trung nặng nề, chậm rãi nói: “Lần này, sau khi giải nhiệt xong, nhất định phải để tiểu cô nương tĩnh dưỡng một thời gian, nếu không... với thể trạng hiện giờ của nàng ấy, rất dễ mắc phải cảm nắng hoặc bệnh đường ruột.”

Phụ thân của tiểu cô nương sững người, vội vàng nói: “Vậy phiền ngài kê cho chúng tôi một đơn thuốc!”

“Kê đơn thì không thành vấn đề, chỉ là hai vị...” Lang trung đã nhận ra hai vợ chồng này là dân chạy nạn từ trước, chắc chắn trong túi chẳng còn bao nhiêu, chỉ là nói đến đây, ông ấy lại thôi, khẽ thở dài rồi cầm bút viết đơn thuốc.

Phụ mẫu của tiểu cô nương này lại càng thêm lo lắng bởi vì chuyện tiền nong, hai người lúng túng nhìn nhau, trong mắt đều là vẻ khổ sở, đau đớn. Phụ thân cô bé cắn răng, móc hết số tiền lẻ còn sót lại trên người, mắt đỏ hoe nói: “Nhà ta chỉ có mỗi đứa con này, cho dù có vét sạch gia sản cuối cùng cũng phải chữa cho nó...”

“Cha nó...” Mẫu thân cô bé rơi nước mắt, bà ấy vội vàng đưa tay lau đi, cố chấp chớp mắt mấy cái, muốn ép nước mắt trở ngược vào trong.

Phụ thân của bé gái kia đưa số tiền lẻ cho lang trung, giọng nghẹn ngào: “Đây là toàn bộ số tiền còn lại của chúng tôi...”

“Cái này...” Lang trung đã viết xong đơn thuốc, ông ấy do dự một chút rồi cũng không nhận tiền, chỉ thở dài nói: “Ta đã cố chọn những vị thuốc vừa rẻ vừa hiệu quả cho đơn thuốc này. Hai người xem, mấy vị thuốc này...”

Lang trung chỉ vào mấy vị thuốc ghi ở đầu đơn: "Những vị này ta tặng hết cho các ngươi, coi như cách để kết một mối thiện duyên, dù sao lang trung như bọn ta cũng phải có lòng nhân. Nhưng... vị thuốc cuối cùng này...”

Ngón tay lang trung trượt xuống hàng cuối cùng trên đơn thuốc, chỉ vào vị thuốc kia: “Vị thuốc này là thứ không thể thiếu đối với bệnh tình và thể trạng của lệnh ái nhà hai người, ta cũng không tìm được gì thay thế, nhưng khổ nỗi, vị thuốc này lại không rẻ chút nào.”

“Ta... ta biết mà... nhưng...” Phụ thân của cô bé đau khổ vắt từng chữ, gần như cầu xin: “Nhưng cả nhà bọn ta thực sự không còn tiền, có thể cho chúng ta ghi nợ trước được không...”

Sau đó, ông ấy lại nói: “Chúng tôi là dân làng vùng lũ phía nam! Đợi khi Thứ sử đại nhân và triều đình cứu tế, giúp chúng ta xây dựng lại nhà cửa, lúc đó chúng ta nhất định sẽ đến trả lại cho ngài. Xin ngài đấy! Hãy cứu con gái tôi với! Chúng ta chỉ có một đứa con này thôi!”

“Ôi, vị thuốc này thật sự... Tiểu huynh đệ à, ta cũng còn phải nuôi cả gia đình nữa, rồi còn đám người làm trong y quán này nữa!”

Lang trung cũng lộ vẻ mặt khổ sở.

Cả người phụ thân của tiểu cô nương kia run rẩy, quay đầu nhìn nữ nhi đã dần ổn định lại, thân hình gầy gò mỏng manh nằm đó, trông như một nhúm bông nhẹ bẫng, chỉ sợ gió thổi là tan biến mất.

Sao ông ấy nỡ không cho con uống thứ thuốc tốt nhất để bồi bổ? Nhưng trong nhà lại không còn tiền...

Hai mắt người đàn ông cao lớn bảy thước ấy, không kìm được mà cầm đơn thuốc lên, dán mắt vào vị thuốc cuối cùng, lẩm bẩm mãi: “Cửu tiết xương bồ, cửu tiết xương bồ... chỉ thiếu mỗi vị cửu tiết xương bồ này thôi...”

Cửu tiết xương bồ? Tư Xảo hít mạnh một hơi.

Uyển Thược cũng sững người, theo bản năng quay sang nhìn Tư Xảo.

Thân thể thật của Tư Xảo chính là cửu tiết xương bồ mà!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc