【 Đúng là đẹp trai thật, ngủ không lỗ! Nhưng trông hơi gầy yếu, không biết có cơ bụng tám múi không, công việc có được không nữa. 】
Vừa dứt lời, nụ cười trên môi Hoàng thượng bỗng cứng đờ.
Hắn nhìn ta với ánh mắt sâu xa: "Dạo này vì quốc sự mà lạnh nhạt Quý phi, ái phi giận trẫm sao?"
Ta ngoài miệng nói quốc sự quan trọng, nhưng trong lòng lại nghĩ:
【 Không đến mới tốt, đến lại phải khách sáo với hắn. 】
Khóe miệng Hoàng thượng giật giật, tiếp tục hỏi han theo lệ thường.
Ta chỉ đáp lại bằng những tiếng "Ừ", "Ờ", "Vâng", "Tốt lắm".
Nhưng trong lòng thì điên cuồng phun tào với hệ thống:
【 Hắn là đến từ Đôn Hoàng à? Sao lắm lời như vậy? 】
【 Một chữ "Làm" là xong hết chuyện. 】
【 Nghe nói nam nhân qua 25 tuổi là xuống dốc rồi, ta nhớ không nhầm thì tên cẩu Hoàng đế này mới vừa tròn 20, trẻ thế này thì không được đâu, đáng thương thật. 】
【 Haizz, dù sao cũng phải chết, hay là trước khi chết ta tìm một thị vệ 18 tuổi thử xem sao? 】
Không biết ta lỡ lời câu nào mà sắc mặt Hoàng thượng càng lúc càng sa sầm.
Đúng lúc ta nghĩ hắn sắp phất tay áo bỏ đi thì hắn bất ngờ bế thốc ta lên.
Hắn còn nghiến răng nghiến lợi bên tai ta: "Hôm nay trẫm sẽ cho ái phi biết, trẫm rốt cuộc có được hay không."
Hả? Hình như có gì đó sai sai?
Chưa kịp nghĩ ngợi gì thêm, môi Hoàng thượng đã áp xuống.
Ôi chao, mềm mại quá!
***
Lúc hai bên va chạm, đáng lẽ phải im lặng, nhưng vì ta là lính mới nên mỗi bước đều phải nhờ cẩu Hoàng đế hướng dẫn.
Nào ngờ tay nghề của hắn cũng chẳng ra gì.
Trong đầu ta bắt đầu hiện lên những đoạn văn không đúng đắn mà ta từng đọc.
Nào là "Nuốt tiếng rên rỉ của nàng", nào là "Đập nát đầu giường"...
Thế mà cứ mỗi ý nghĩ lóe lên trong đầu ta, cẩu Hoàng đế lại làm y như vậy, cứ như hắn đọc được suy nghĩ của ta.
Mấu chốt là hắn còn vừa làm vừa đỏ mặt.
Lúc ninh lửa nhỏ, ta không nhịn được, vỗ "bốp" một cái vào mông hắn.
Ta vội vàng xin lỗi: "Thần thiếp xin lỗi, thần thiếp không cố ý."
Nhưng trong lòng thì: 【 Ta cứ đánh đấy, làm gì được ta? 】
Ban đầu, ta còn mải mê ngắm sắc đẹp, miệng nam mô bụng bồ dao găm.
Ngoài miệng thì nói: "Dừng lại, dừng lại, thần thiếp không chịu nổi nữa."
Trong lòng thì: 【 Chết tiệt, đã thật! Tiếp đi, tiếp đi! 】
Dần dần, ta bắt đầu nghĩ sao nói vậy, cẩu Hoàng đế đúng là mãnh thật.
Trời ơi, sướng quá!
Đến lúc lên đỉnh, cẩu Hoàng đế nằm đè lên người ta, dịu dàng hôn lên má ta.
Vì quá sung sướng, ta vừa đáp lại nụ hôn một cách lịch sự, vừa vô thức ngân nga trong lòng:
【 Bộ Mã Hán Tử ngươi uy vũ hùng tráng, tuấn mã phi nhanh như gió mạnh... 】
【 Ô ô, là ai đang ca hát, sưởi ấm đêm trường... 】
Ngay sau đó, cẩu Hoàng đế cất giọng khàn đặc sau cuộc mây mưa:
"Đừng hát nữa!!"
Hả? Sao thế nhỉ?
Hắn nghe được tiếng lòng của ta sao?
Hoàng thượng nhìn ta chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi: "Con vẹt ngoài điện ồn quá, bảo Tô Công công đem nó đi trước đi.!"
Ồ, hóa ra không phải nói ta, mà là nói con vẹt.
Nhưng mà Tiểu Kỳ vừa nãy có kêu đâu nhỉ?
Thôi kệ, không quan trọng.
Ta xoa xoa cái eo đau nhức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 





-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






