Tuy ngồi trong kiệu, nhưng cái rét căm căm của buổi sớm bốn giờ vẫn đủ để đóng băng người ta.
Trong điện, lò than còn chưa kịp tỏa hơi ấm.
Ta lờ đờ vấn an Thái hậu, rồi cứ thế ngồi ngẩn người ra.
Hoàng đế còn trẻ, nữ chính phải một năm nữa mới tuyển tú nhập cung. Phi tần trong cung cũng không nhiều. Nhưng nghe các nàng ríu rít những chuyện vô bổ, ta chỉ thấy phiền lòng.
Trời ơi! Cái này khác gì họp hành sáng sớm chứ!
【 Muốn chết! Muốn chết! Muốn chết! Muốn chết! Muốn chết! Muốn chết! Muốn chết! Muốn chết!... 】
Chẳng đợi được đến tối, bây giờ ta muốn chết ngay lập tức!
Hệ thống bảo ta đừng spam nữa, nó thấy phiền.
Nhưng ta nào còn kiểm soát được!
Đúng lúc này, Thái hậu vốn im lặng bỗng lên tiếng: "Dạo này Quý phi có tâm sự gì sao? Cứ nói với ai gia, đừng giữ trong lòng một mình."
Các phi tần nhìn nhau, rồi lại bắt đầu thi nhau nịnh hót ta.
Thật sự không cần thiết!
Ta nhìn Thái hậu, thấy bà có nét hao hao bà nội ta hồi còn trẻ.
"Thần thiếp rất khỏe, đa tạ Thái hậu quan tâm."
【 Khỏe? Khỏe cái nỗi gì! Tệ không tả nổi! Dậy còn sớm hơn đi làm, mai mà còn thế này nữa, ta sẽ treo cổ ngay trước cửa cung Thái hậu! 】
Tay Thái hậu đang bưng chén trà bỗng run lên. Bà nhìn ta với ánh mắt kinh ngạc, nghi hoặc.
Ta mỉm cười gật đầu, bà lại như bị kinh hãi, vội vàng lấy cớ có việc, cho các phi tần lui ra.
Chưa đầy một khắc sau khi về cung, ta nhận được thánh chỉ ban thưởng châu báu cùng đặc ân miễn thỉnh an của Thái hậu.
Hệ thống giục ta động não suy nghĩ, khai quật thâm ý đằng sau việc Thái hậu miễn ta thỉnh an.
Ta phẩy tay, leo lên giường: "Ta không phải đi thi công chức."
Người là sắt, giường là nam châm.
Ngủ thôi!
Ngày tưởng như êm đẹp, vậy mà đến tối, Tô công công lại đến.
Lần này, hắn bẩm báo Hoàng thượng muốn ghé thăm ta.
Ta phải thị tẩm.
Ha ha ha ha ha, sống không nổi nữa rồi!
Ngay lúc ta chuẩn bị thắt cổ, hệ thống lên tiếng: "Phi tần tự sát là trọng tội, cả nhà ngươi sẽ bị liên lụy mà chết."
Ta thắt nút dây thừng xong xuôi.
"Chỉ cần ta không có đạo đức, thì đừng hòng ai dùng đạo đức để bắt cóc ta."
"Giúp ta đá ghế cái, cảm ơn."
Hệ thống rõ ràng hoảng loạn, cả hệ thống cứ rè rè.
"Tỷ lệ sinh bây giờ đang thấp, ngươi sẽ bị đầu thai sang Ấn Độ đấy."
Thấy vậy, hệ thống vội vàng khuyên nhủ: "Ký chủ yên tâm, Hoàng đế này tướng mạo tuấn tú, không phải kiểu béo ú, hơn nữa đây là truyện cung đấu ngọt sủng, nam chính sao có thể kém được?"
Ta trầm ngâm vài giây: "Công việc của hắn ổn không?"
Mười mấy năm đầu đời ta vất vả mưu sinh, mười mấy năm sau lại vùi đầu trả nợ.
Lớn thế này rồi, ta vẫn chưa được trải nghiệm gì cả.
Hệ thống đỏ mặt: "Hẳn là... cũng không tệ lắm."
Vừa nói chuyện, Hoàng thượng đã bước vào.
Ta không hành lễ cũng chẳng nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào mặt hắn.
Ai mà chẳng thích cái đẹp, ta cũng không ngoại lệ.
Hoàng thượng mày kiếm, mũi cao, mắt sâu, khuôn mặt thanh tú.
Quả thật có vài phần nhan sắc.
Hắn nhướng mày trước ánh nhìn của ta.
"Ái phi sao lại nhìn trẫm như vậy?"
"Chỉ là thấy hôm nay Hoàng thượng đặc biệt anh tuấn thôi."
Trong lòng dâng lên một chút phấn khích, ta thầm nghĩ:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 





-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






