Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Pháo Hôi Luôn Đòi Treo Cổ Full Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Hệ thống hay nghi ngờ đề nghị ta thử xem Hoàng thượng có nghe được tiếng lòng của ta không.

Ta khịt mũi coi thường.

【 Nghe được thì nghe được, ta hát thì sao? Giết ta à? 】

Ta cuộn chăn, lăn vào trong giường, Hoàng thượng làm bộ giằng co vài cái.

Ta giữ chặt góc chăn không buông.

Thầm nghĩ: 【 Phiền chết đi được, tranh chăn với ta, ta sẽ thức dậy thắt cổ cho xem. 】

Hoàng thượng rụt tay lại, thở dài bất lực, rồi sai cung nữ lấy thêm một cái chăn nữa.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, đã quá trưa.

"Nô tỳ có chuyện không biết nên nói hay không."

"Không nên nói."

"Nô tỳ có chuyện không biết nên nói hay không."

Ta: ???

"Liên Chi, ngươi làm sao vậy?"

Liên Chi mím môi, không vòng vo nữa mà kể lại mọi chuyện.

Hóa ra sáng nay lúc Hoàng thượng chuẩn bị lâm triều, đáng lẽ ta phải hầu hạ người mặc y phục, tiễn người ra cửa. Nhưng ta lại cuộn tròn trong chăn, ôm đầu kêu đau bụng, sống chết không chịu dậy.

Cuối cùng, Hoàng thượng nhìn ta ngủ say trong chăn với ánh mắt u oán, rồi hậm hực đi lâm triều.

Nghe nói cả triều văn võ đều im thin thít, không dám ho he.

Quả nhiên, chẳng ai thích đi làm cả.

Ta liếm môi: "Liên Chi, sáng nay ăn gì vậy? Ta muốn ăn sủi cảo tôm hấp, bánh bao canh gạch cua, bánh thịt."

Chưa dứt lời, Liên Chi đã ngắt lời ta với vẻ mặt khó thở:

"Nương nương, không phải chuyện đó! Ý nô tỳ là, hậu cung đến giờ vẫn chưa có con, nếu người ân cần một chút, được Hoàng thượng sủng ái, người ghé thăm nhiều hơn, rồi may mắn có long thai, thì địa vị của người trong hậu cung mới vững chắc được ạ!"

Ta kinh ngạc nhìn Liên Chi.

Nàng run bắn, định quỳ xuống, nhưng ta lại lên tiếng: "Liên Chi, dạo này ngươi ăn nhiều bánh cuộn quá à?"

Sao mà chăm chỉ thế?

Tham vọng quá đấy.

Nhưng xin lỗi nhé, nương nương nhà ngươi chỉ muốn nằm ì ra thôi.

Hoặc là nằm ì, hoặc là chết.

Vậy nên ta phớt lờ tất cả: "Giờ có thể gọi điểm tâm cho ta chưa?"

Liên Chi: "..."

Thái hậu miễn ta thỉnh an, Hoàng thượng bận rộn chính sự, ít khi đến hậu cung.

Ta ung dung tự tại hưởng thụ cuộc sống nằm ì suốt hai tháng, thoắt cái đã đến tiệc tất niên.

Tối hôm đó, Hoàng thượng mở tiệc chiêu đãi quần thần. Là phi tần có địa vị cao nhất, lẽ ra ta phải chủ trì chuẩn bị cung yến, nhưng ta nói với hắn là ta không khỏe, làm không được.

Hệ thống xúi giục ta nhân cơ hội này thể hiện năng lực tổ chức xuất sắc, để Hoàng thượng thấy được ưu điểm của ta.

Ta ngẩng đầu nhìn xà nhà, nó lập tức im bặt.

Làm việc á? Không đời nào! Ta không làm được đâu.

Trong bữa tiệc, ta ăn mặc như cái bánh chưng, vừa ngáp ngắn ngáp dài chờ đồ ăn được dọn lên, vừa nghe Hoàng thượng cùng các quan viên nịnh nọt lẫn nhau.

Chán chết đi được, ta bèn chuyển hướng sang nhìn Hoàng thượng.

Có lẽ vì hôm nay là ngày lễ, hắn mặc long bào màu đỏ, khoác áo choàng thêu kim tuyến màu đen huyền bí, cổ áo viền lông cùng màu, càng tôn lên vẻ ngoài tuấn tú như ngọc.

【 Công nhận là đẹp trai thật đấy. Cười lên còn có lúm đồng tiền nữa chứ. 】

Ta chống cằm, nhìn hắn chằm chằm không chút che giấu.

Hoàng thượng dường như liếc nhìn ta.

Ta chẳng mảy may quan tâm, tiếp tục buôn chuyện với hệ thống trong lòng.

【 Nhưng mà ai mà ngờ được, một người nho nhã như vậy, ở trên giường lại dữ dằn thế, chỉ là hơi vụng về, kỹ thuật bình thường thôi. 】

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc

Premium Banner