Kiếp trước ta vốn một kẻ phàm phu tục tử, đêm ngày vùi đầu nơi công sở. Tưởng rằng đột tử sau tăng ca sẽ được giải thoát khỏi kiếp trâu ngựa, nào ngờ lại bị hệ thống trói buộc, ném vào chốn cung đình hiểm ác.
Nó bảo ta xuyên vào một quyển cung đấu, nhập vai Quý phi kiêu ngạo ương ngạnh, tựa như Hoa phi phiên bản lỗi, ai mà xem "Chân Hoàn Truyện" cũng biết. Nhiệm vụ của ta là khiến Hoàng đế si mê, tránh cho gia tộc khỏi cảnh diệt môn.
Ta hờ hững nằm dài trên giường phượng, thản nhiên đáp: "Tìm kẻ khác đi."
Hệ thống lạnh lùng: "Hoặc là làm, hoặc là chết."
Lời vừa dứt, ta mới giật mình ngồi dậy, vội vàng sai cung nữ mang hết tiền giấy trong cung đến. Chẳng nói chẳng rằng, ta viết tên mình lên từng tờ rồi thiêu rụi.
Hệ thống nghi hoặc: "Ngươi làm gì vậy?"
Ta cười nhạt: "Đánh giặc phải lo lương thảo trước chứ."
Rồi quay sang hỏi nó: "Ngươi nói không làm thì chết, khi nào chết? Có thể nhanh một chút không? Ta sợ chậm trễ việc thu tiền giấy."
*OOC: khác với tính cách vốn có của nhân vật
Một giấc say nồng, trời đã sẩm tối. Bụng réo ùng ục, ta gọi bữa tối. Thịt thăn mọng nước, anh đào căng tròn, vi cá nấu hoàng kim, vịt bát bửu thơm phức... Thôi thì nể mặt đồ ăn, sống thêm một ngày vậy.
Cơm nước no nê, ta đang dạo bước tiêu cơm trong viện thì Tô công công, đại thái giám bên cạnh Hoàng thượng, đến bẩm báo: "Hoàng thượng đêm nay không ghé thăm nương nương."
Ta thản nhiên: "Ồ."
Đến hay không, liên quan gì đến ta?
Tô công công thoáng ngượng ngùng: "Nương nương thứ lỗi, Hoàng thượng vì quốc sự bận tâm, không phải cố ý lãnh đạm nương nương."
Ta lại "Ồ" một tiếng. Vẫn là câu nói đó, liên quan gì ta?
Tô công công thấy ta dường như không vui, mặt mày ủ rũ lui ra.
Hệ thống thấy vậy liền nhảy ra, bảo đây là cơ hội lấy lòng Hoàng thượng, khuyên ta nên đưa canh, hỏi han ân cần.
Ta lắc đầu nguầy nguậy, còn uy hiếp nó phải chiếu cho ta hai tập phim.
Hệ thống bảo ta đừng nằm mơ giữa ban ngày.
Ta bèn cởi dây lưng, leo lên xà nhà, làm bộ chuẩn bị treo cổ.
"Nhân sinh vô vị, cáo từ!"
Hệ thống hoảng hốt kêu lên: "Xuống mau! Nãi nãi của ta ơi! Ta chiếu cho ngươi, ta chiếu cho ngươi!"
Vậy là ta được xem hai tập phim cẩu huyết, rồi lại chìm vào giấc ngủ ngon lành. Thật tuyệt vời! Cuối cùng cũng không còn cảnh nửa đêm bị sếp gọi dậy sửa phương án nữa rồi!
Ngây thơ!
Khoảnh khắc bị cung nữ lôi ra khỏi chăn ấm lúc bốn giờ sáng, ta mới nhận ra mình thật ngây thơ. Hậu cung tuy không có Hoàng hậu, nhưng còn có Thái hậu – một vị Đại Phật khác. Có lẽ tuổi cao nên người khó ngủ, bà không ngủ được thì cũng không cho ai ngủ yên. Ngày nào cũng bắt cả đám phi tần dậy sớm vấn an.
Liên Chi, đại cung nữ của ta, vừa giúp ta chỉnh trang y phục, vừa dặn dò: "Quý phi nhất định phải đến sớm, làm gương cho các phi tần khác."
Ta thầm nghĩ, đúng là lời nói nhảm nhí! Kiếp trước, sếp ta ngày nào cũng đến muộn, về sớm, làm ít ăn nhiều. Muốn làm gương tốt? Đó là muốn tranh ngôi Hoàng hậu đấy! Còn ta, ta muốn gì nào?
Ta chẳng thiết nghĩ gì nữa.
Hay là cứ treo cổ cho xong!
Nhưng giờ ăn mặc thế này, e là không tiện.
Thôi thì đợi tối về vậy.
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 





-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






