Đạo diễn và phó đạo diễn đang bàn bạc về vấn đề góc quay thì một nhân viên chạy bổ vào.
“Đạo diễn, không hay rồi! An Tuyết Nhi lại đang quấy rối Ôn Nhu Minh!”
Câu nói của cậu nhân viên như một cú đánh thẳng mặt khiến đạo diễn và phó đạo diễn không kịp phản ứng: “Cái gì cơ?” An Tuyết Nhi... mạnh mẽ đến thế sao?
“ tôi có quấy rầy anh ấy đâu, cô gái nhỏ, sao lại ăn nói bừa bãi thế.” An Tuyết Nhi sống chết không chịu nhận.
“ Cô… cô đúng là có dã tâm!” Phương Hồng cãi không lại cô ta, lần nào cũng bị An Tuyết Nhi phản bác đến nín họng.
“Cái đó thì tôi thừa nhận. Nhưng mà cô nhìn xem sắc mặt của anh ấy đi, hồng hào sáng láng, rõ ràng là sự xuất hiện của tôi đã giúp anh ấy giải tỏa được nỗi cô đơn, lạnh lẽo, trống vắng rồi còn gì?” An Tuyết Nhi càng nói càng thấy mình có lý.
Ôn Nhu Minh: “…” Anh đang vui à? Rõ ràng là tức muốn nổ phổi mà?!
Phương Hồng tức đến bật cười. Cô chưa từng thấy ai mặt dày đến vậy, đã háo sắc thì thôi, da mặt còn dày đến mức hiếm thấy.
Đạo diễn đứng ngoài lều mà nghe cũng phải trợn mắt, An Tuyết Nhi đúng là gan to thật.
“Có chuyện gì vậy? Tôi đứng ngoài mà nghe thấy hết rồi.” Đạo diễn đi vào trong.
Phương Hồng như vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức kêu lên: “Đạo diễn! Anh đến rồi, An Tuyết Nhi cứ bám lấy anh Minh không buông.”
“Sao vậy?” Đạo diễn nhíu mày hỏi An Tuyết Nhi.
An Tuyết Nhi vẫn ung dung, không hề lúng túng: “Cũng không có gì, chỉ muốn nói chuyện với anh ấy vài câu.”
Phương Hồng tức thì nổi giận: “Nói vài câu? Chị nói suốt hai tiếng đồng hồ liền đó, hai câu này của chị cũng dài thật!”
“Đó là tài năng của tôi mà. Hai tiếng nói không ngừng nghỉ chứng tỏ tôi có tài ăn nói.” An Tuyết Nhi không hề bối rối.
Phương Hồng: “…” Chị không chỉ có tài ăn nói, mà da mặt còn dày như tường thành.
Đạo diễn chẳng hiểu sao lại muốn bật cười. Rõ ràng Ôn Nhu Minh nhìn như nạn nhân tội nghiệp, nhưng cả khung cảnh lại cứ như một vở hài kịch.
“Thôi được rồi, nhưng đừng làm phiền Nhu Minh nghỉ ngơi, nói chuyện vài câu là được rồi.” Đạo diễn nhẹ nhàng khuyên ngăn.
An Tuyết Nhi vẫn chưa chịu rời đi, “Đạo diễn, anh thấy anh ấy có đẹp trai không?”
Đạo diễn nhìn Ôn Nhu Minh một cái, “Đương nhiên rồi.” Dù sao cũng là nam chính do anh chọn, nhan sắc tất nhiên phải đạt chuẩn.
“Vậy anh thấy anh ấy có dịu dàng không?” An Tuyết Nhi lại hỏi.
Đạo diễn gật đầu, Ôn Nhu Minh nổi tiếng là người có tính cách ôn hòa trong giới.
An Tuyết Nhi nở nụ cười rạng rỡ: “Một người đàn ông hoàn hảo như vậy, bảo tôi chỉ nói vài phút thì làm sao chịu nổi? Tôi là phụ nữ bình thường mà.”
Đạo diễn suy nghĩ một lát, thấy câu này cũng… không sai. Nghe cũng có lý.
Phương Hồng: “!!!” Tức muốn nổ tung! Đạo diễn hôm nay bị sao vậy? Tự dưng dễ tính thế?
“Đạo diễn!” Phương Hồng không nhịn nổi, lập tức gọi lớn như muốn nhắc nhở.
Đạo diễn như chợt bừng tỉnh, dù lời An Tuyết Nhi nói nghe có vẻ hợp lý, nhưng vẫn phải làm chủ tình hình cho Ôn Nhu Minh.
“Tôi đã hiểu đầu đuôi câu chuyện rồi. An Tuyết Nhi, cô đừng làm phiền Nhu Minh nữa, lát nữa phải quay rồi.” Đạo diễn cố gắng tỏ ra nghiêm túc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)