Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ phụ Ngược Văn Cô Ấy Quá Mức Hài Hước Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Đạo diễn và phó đạo diễn đang bàn bạc về vấn đề góc quay thì một nhân viên chạy bổ vào.

“Đạo diễn, không hay rồi! An Tuyết Nhi lại đang quấy rối Ôn Nhu Minh!”

Câu nói của cậu nhân viên như một cú đánh thẳng mặt khiến đạo diễn và phó đạo diễn không kịp phản ứng: “Cái gì cơ?” An Tuyết Nhi... mạnh mẽ đến thế sao?

“Tôi cũng không rõ cụ thể là gì, trợ lý của anh Ôn nói An Tuyết Nhi cứ bám lấy anh ấy không buông.” Nhân viên cũng dở khóc dở cười. Vừa nãy cậu ta chuẩn bị đi vệ sinh thì bị Phương Hồng chặn lại, nhờ tới giải cứu Ôn Nhu Minh...

Đạo diễn lo có chuyện xảy ra nên vội vàng đứng dậy đi về một hướng, vừa hay đến chỗ của Ôn Nhu Minh.

“ Cô có thể đừng quấy rầy anh Minh nữa được không?” Giọng Phương Hồng gần như sắp khóc vì tức giận với An Tuyết Nhi.

“ tôi có quấy rầy anh ấy đâu, cô gái nhỏ, sao lại ăn nói bừa bãi thế.” An Tuyết Nhi sống chết không chịu nhận.

“ Cô… cô đúng là có dã tâm!” Phương Hồng cãi không lại cô ta, lần nào cũng bị An Tuyết Nhi phản bác đến nín họng.

“Cái đó thì tôi thừa nhận. Nhưng mà cô nhìn xem sắc mặt của anh ấy đi, hồng hào sáng láng, rõ ràng là sự xuất hiện của tôi đã giúp anh ấy giải tỏa được nỗi cô đơn, lạnh lẽo, trống vắng rồi còn gì?” An Tuyết Nhi càng nói càng thấy mình có lý.

Ôn Nhu Minh: “…” Anh đang vui à? Rõ ràng là tức muốn nổ phổi mà?!

Phương Hồng tức đến bật cười. Cô chưa từng thấy ai mặt dày đến vậy, đã háo sắc thì thôi, da mặt còn dày đến mức hiếm thấy.

Đạo diễn đứng ngoài lều mà nghe cũng phải trợn mắt, An Tuyết Nhi đúng là gan to thật.

“Có chuyện gì vậy? Tôi đứng ngoài mà nghe thấy hết rồi.” Đạo diễn đi vào trong.

Phương Hồng như vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức kêu lên: “Đạo diễn! Anh đến rồi, An Tuyết Nhi cứ bám lấy anh Minh không buông.”

“Sao vậy?” Đạo diễn nhíu mày hỏi An Tuyết Nhi.

An Tuyết Nhi vẫn ung dung, không hề lúng túng: “Cũng không có gì, chỉ muốn nói chuyện với anh ấy vài câu.”

Phương Hồng tức thì nổi giận: “Nói vài câu? Chị nói suốt hai tiếng đồng hồ liền đó, hai câu này của chị cũng dài thật!”

“Đó là tài năng của tôi mà. Hai tiếng nói không ngừng nghỉ chứng tỏ tôi có tài ăn nói.” An Tuyết Nhi không hề bối rối.

Phương Hồng: “…” Chị không chỉ có tài ăn nói, mà da mặt còn dày như tường thành.

Đạo diễn chẳng hiểu sao lại muốn bật cười. Rõ ràng Ôn Nhu Minh nhìn như nạn nhân tội nghiệp, nhưng cả khung cảnh lại cứ như một vở hài kịch.

“Thôi được rồi, nhưng đừng làm phiền Nhu Minh nghỉ ngơi, nói chuyện vài câu là được rồi.” Đạo diễn nhẹ nhàng khuyên ngăn.

An Tuyết Nhi vẫn chưa chịu rời đi, “Đạo diễn, anh thấy anh ấy có đẹp trai không?”

Đạo diễn nhìn Ôn Nhu Minh một cái, “Đương nhiên rồi.” Dù sao cũng là nam chính do anh chọn, nhan sắc tất nhiên phải đạt chuẩn.

“Vậy anh thấy anh ấy có dịu dàng không?” An Tuyết Nhi lại hỏi.

Đạo diễn gật đầu, Ôn Nhu Minh nổi tiếng là người có tính cách ôn hòa trong giới.

“Đạo diễn!” Phương Hồng không nhịn nổi, lập tức gọi lớn như muốn nhắc nhở.

Đạo diễn như chợt bừng tỉnh, dù lời An Tuyết Nhi nói nghe có vẻ hợp lý, nhưng vẫn phải làm chủ tình hình cho Ôn Nhu Minh.

“Tôi đã hiểu đầu đuôi câu chuyện rồi. An Tuyết Nhi, cô đừng làm phiền Nhu Minh nữa, lát nữa phải quay rồi.” Đạo diễn cố gắng tỏ ra nghiêm túc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc