“Được thôi.” An Tuyết Nhi đứng dậy phủi mông. Phương Hồng thấy cuối cùng cô ta cũng chịu rời đi, đến toát cả mồ hôi.
Ôn Nhu Minh vừa mới hơi dịu sắc mặt thì An Tuyết Nhi đã quay đầu lại ngay trước cửa lều: “Tôi đi trước đây, đợi anh quay xong tôi quay lại tìm anh nha~”
Ôn Nhu Minh: “!!” Còn quay lại nữa sao?!
Phương Hồng giận đến mặt hết đỏ lại tím, đúng là nữ sắc lang không thể đuổi đi!
Chưa kịp phản ứng thì An Tuyết Nhi đã bước nhanh ra khỏi tầm mắt bọn họ.
Bên trong lều im phăng phắc. Đạo diễn có chút ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng: “Không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây, nửa tiếng nữa là đến lượt cảnh của cậu.”
Phương Hồng không dám tin vào tai mình. Tại sao đạo diễn lại bênh An Tuyết Nhi đến vậy?
“Đạo diễn, chuyện của An Tuyết Nhi cứ thế mà bỏ qua sao?” Không một lời xử lý? Phương Hồng tức đến phập phồng hai má.
Đạo diễn vừa định đáp thì “người qua đường” An Tiểu Khê xuất hiện trước cửa lều.
“Anh nhà cậu là trai đẹp là thật, nhưng An Tuyết Nhi là đại mỹ nhân của cả showbiz, nói chuyện vài câu thì sao chứ? Có cụt tay cụt chân đâu. Hơn nữa cô ấy cũng có làm gì quá đáng đâu.”
An Tiểu Khê liếc Ôn Nhu Minh một cái đầy mỉa mai, “Đàn ông mà hẹp hòi quá cũng không hay đâu.”
Ôn Nhu Minh: “...” Sao lại biến thành lỗi của anh rồi?
Phương Hồng tức muốn hộc máu. An Tiểu Khê lại ở đâu chui ra vậy? Cũng là người bênh An Tuyết Nhi?!
Đạo diễn vội vã dàn xếp: “Chuyện này chẳng có gì to tát cả. An Tuyết Nhi cũng không có ác ý, chỉ là muốn nói chuyện thôi. Không chiếm tiện nghi gì đâu, cậu cứ xem như gió thoảng bên tai là được rồi.”
“Được mỹ nhân bắt chuyện, đàn ông khác còn mơ chẳng được nữa là.”
Ôn Nhu Minh lại: “…” Gần hai tiếng đồng hồ mà gọi là "một câu chuyện nhẹ nhàng"? Phúc phần đó để anh tặng cho các người có được không?
Phương Hồng chết lặng. Chẳng lẽ đây chính là kiểu “ba quan điểm chạy theo nhan sắc” trong truyền thuyết?
An Tiểu Khê trong lòng đầy ghen tỵ, đứng bên ngoài lều trừng mắt nhìn Ôn Nhu Minh thêm mấy lần. Đến cô còn chưa được nói chuyện tử tế với anh lần nào!
Ôn Nhu Minh còn chê cái gì nữa chứ? Đây là phúc phận của anh ta! An Tiểu Khê khoanh tay rời đi với vẻ mặt không cam lòng.
Phương Hồng vốn đã tức giận vì những lời đạo diễn nói, nay lại thấy An Tiểu Khê cũng nhảy vào góp vui, lửa giận càng bốc lên.
“Lát nữa đến cảnh quay sẽ gọi cậu.” Đạo diễn thấy sắc mặt Ôn Nhu Minh không ổn, vội vàng rút lui. Trong cái đoàn này, ngoài An Tuyết Nhi ra, ai anh cũng không dám đắc tội.
Phương Hồng tức đến nỗi mặt đỏ bừng rồi trắng bệch, rồi lại tím tái: “Anh Minh! Anh xem bọn họ bắt nạt anh kìa!” Cô giậm chân thình thịch, đủ thấy tức giận thế nào.
Ôn Nhu Minh bị An Tuyết Nhi tra tấn đến đầu óc choáng váng, nghe tiếng hét của cô, gân xanh bên thái dương không ngừng giật giật.
“Đi dạo chút thôi.” Vẫn giữ vẻ cao ngạo thường ngày, trợ lý lại liếc nhìn về phía An Tuyết Nhi, gương mặt như đã hiểu rõ tất cả.
"Nghe nói hôm nay An Tuyết Nhi dọa không ít nữ diễn viên bỏ chạy, mấy người đó miệng lúc nào cũng lắm lời, không biết hôm nay An Tuyết Nhi đã 'dạy dỗ' họ thế nào mà giờ chẳng ai dám hé môi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)