Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ phụ Ngược Văn Cô Ấy Quá Mức Hài Hước Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Ôn Nhu Minh: “...”

Thấy anh không trả lời, An Tuyết Nhi cho rằng anh không có cơ bụng nhưng lại sĩ diện.

“Không có cơ bụng cũng không sao mà, bụng mềm mềm cũng đáng yêu lắm. Có điều nếu là bụng bia thì không tốt đâu nhé, ảnh hưởng sức khỏe lắm. May mà anh đẹp trai, fan chỉ cần nhìn mặt là đủ rồi.”

“Gương mặt như anh, ai đi ngang cũng phải ngoái lại nhìn. Kể cả biết anh có bụng bia, họ cũng sẽ tha thứ vì gương mặt của anh.”

Nói rồi, An Tuyết Nhi còn tỏ vẻ nghiêm túc, liếc nhìn bụng của Ôn Nhu Minh vài lần.

Ngay cả Phương Hồng, người luôn cảnh giác với An Tuyết Nhi cũng bắt đầu tò mò: Chẳng lẽ anh Minh thật sự có bụng bia? Cô cố gắng nhớ lại, bình thường anh ấy ăn mặc rất kín đáo, những buổi chụp ảnh lộ bụng một chút anh đều từ chối hết.

Ôn Nhu Minh: “...Tôi không có bụng bia.” Giọng anh như nghiến răng mà nói.

An Tuyết Nhi tưởng anh xấu hổ, liền vội vàng an ủi: “Không sao, có cũng chẳng sao cả, đừng ngại, ai mà hoàn hảo được chứ.”

Phương Hồng cũng góp lời: “Anh Minh, có bụng bia cũng đâu phải chuyện gì xấu hổ.” Cố gắng an ủi anh, thầm nghĩ: chẳng trách anh luôn từ chối chụp ảnh khoe bụng, hóa ra là điểm yếu.

Ôn Nhu Minh: “...” Anh rất chú trọng hình tượng, là một ngôi sao cực kỳ giữ gìn vóc dáng đấy!

“Tôi nói rồi, tôi không có bụng bia.” Anh nhấn mạnh lại lần nữa, giọng pha chút bất lực.

Thấy anh sắp nổi cáu, An Tuyết Nhi vội vàng xoa dịu: “Được được, anh không có bụng bia, tất cả chỗ thịt ở bụng anh đều là cơ bụng! Hoàn toàn xứng với gương mặt kia, fan nhất định không ai chê trách anh cả.”

Phương Hồng gật đầu lia lịa: Hóa ra sâu trong lòng anh Minh lại thiếu tự tin đến thế, nhưng anh ấy chưa bao giờ để lộ ra ngoài, thật mạnh mẽ quá...

Ôn Nhu Minh: “...” Anh thật sự không có bụng bia! Sao họ không ai tin vậy?

An Tuyết Nhi lại bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Tối nay anh định ăn gì? Mấy người nổi tiếng như anh, chẳng phải bữa tối toàn là sơn hào hải vị sao?”

Phương Hồng cảm giác sắp không chịu nổi nữa — cái miệng của An Tuyết Nhi đúng là như máy khâu, nói không ngừng nghỉ. Tiếc là anh Minh không cho cô cắt ngang, khiến đầu cô bắt đầu ong ong.

Ôn Nhu Minh cũng vậy, anh chẳng hiểu An Tuyết Nhi rốt cuộc muốn gì, gân xanh trên trán cứ giật giật liên hồi.

An Tuyết Nhi thì hoàn toàn không có khái niệm “biết điều”, sắc mặt Ôn Nhu Minh đã tối sầm lại rõ ràng mà cô vẫn vô tư như không.

“Rốt cuộc cô muốn gì?” Ôn Nhu Minh không nhịn nổi nữa, nói thẳng.

An Tuyết Nhi làm như không thấy được sự tức giận của anh, “Tán gẫu thôi mà, người trẻ đừng có nóng nảy thế.”

Ôn Nhu Minh: “...” Anh không nóng nảy mới là lạ!

Phương Hồng ngước lên nhìn trời, không hiểu vì sao anh Minh lại nhẫn nhịn cô gái này như thế. Cô hoàn toàn quên mất lúc nãy bản thân cũng hóng hớt nhiệt tình chuyện cơ bụng của anh.

“Nhìn anh có vẻ rất vui vẻ, vậy mình tiếp tục nói chuyện nhé!” An Tuyết Nhi tự quyết định, vẻ mặt hào hứng.

Ôn Nhu Minh, người đang sắp bị cô nói cho trầm cảm: “...” Vui vẻ cái gì mà vui vẻ chứ?

Phương Hồng rốt cuộc không nhịn nổi, lên tiếng cắt ngang: “Cô muốn quyến rũ anh Minh thì nói thẳng, đừng chơi mấy trò lòng vòng này.”

“Từ ‘quyến rũ’ này sai rồi nhé, cùng lắm tôi chỉ là... quấy rối thôi.” An Tuyết Nhi nghiêm túc sửa lại cách dùng từ.

Ôn Nhu Minh và Phương Hồng: “...” Quấy rối? Đây rõ ràng là quấy rối thật sự rồi còn gì!!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc