An Tuyết Nhi phì cười:
“Nghĩ gì thế? Tôi chẳng hứng thú với chuyện sàm sỡ đâu.”
Phương Hồng nghe vậy mới thả lỏng, nhưng vừa thả tay xuống lại nghe thấy câu tiếp theo:
“Vì sàm sỡ sao bằng… trêu chọc cho đã chứ.”
Phương Hồng: “!!!”
“Đừng có mơ!” – Lại chắn trước mặt Ôn Nhu Minh.
Ôn Nhu Minh thì lại phản ứng khá bình tĩnh, có vẻ như muốn xem thử cô định giở trò gì:
“Được rồi, An tiểu thư, cô có chuyện gì không?”
Phương Hồng miễn cưỡng tránh ra nhưng vẫn nhìn An Tuyết Nhi bằng ánh mắt đầy cảnh giác.
An Tuyết Nhi không trả lời, chỉ lững thững tiến lên vài bước rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Ôn Nho Minh.
“Chỗ của anh thoáng thật đấy, gió mát quá.” – Cô lim dim hưởng thụ làn gió lùa qua.
Ôn Nhu Minh hơi nhíu mày, Phương Hồng suýt nữa lại muốn bùng nổ, nhưng lại bị anh ngăn lại.
An Tuyết Nhi thấy anh không nổi giận thì vui lắm, người kiên nhẫn như vậy đúng là hiếm thấy.
“Anh không giận à? Không sợ tôi trêu chọc anh tiếp sao?” – Cô cố kiềm lại niềm hứng thú đang sục sôi, bởi người càng điềm tĩnh, cô lại càng muốn “chọc cho vui”.
Ôn Nhu Minh:
“...Không có gì đáng để giận cả.” – Ý tứ rất rõ ràng: Cô không xứng để anh phải giận.
Nhưng An Tuyết Nhi chẳng buồn để tâm, chỉ đơn giản nghĩ: "Anh không giận là tốt rồi, thế mới thú vị."
“Không hổ là người từng bị tôi trêu chọc qua.” Ánh mắt An Tuyết Nhi như đang dò xét, nhìn anh không khác gì đang thưởng thức món ăn ngon.
Ôn Nhu Minh: “...” Cảm giác lúc này như đang bị ánh mắt của cô quấy rối vậy...
Đôi mắt An Tuyết Nhi sáng rực: “Hay là chúng ta trò chuyện một chút nhé?” Nhìn anh nho nhã như ngọc, không ngờ lại thật sự trong ngoài như một.
Ôn Nhu Minh vốn định từ chối, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của An Tuyết Nhi, câu “Không rảnh” đến miệng lại hóa thành: “Muốn nói chuyện gì?”
Còn An Tuyết Nhi? Cô có thể có ý đồ xấu gì chứ? Cô chỉ muốn buôn chuyện một chút thôi mà. Trước đây toàn là người khác bị cô “tâm sự” làm cho khiếp vía, còn người đàn ông trước mắt này lại là kiểu chủ động lắng nghe, thật sự hiếm thấy vô cùng.
“Cái gì cũng được nhé? Anh muốn nói chuyện gì? Ăn uống, quần áo, vui chơi, thậm chí là… anh có mấy múi bụng, cơ thể có cường tráng không, cũng có thể bàn!” An Tuyết Nhi cười rạng rỡ đến mức khiến cả Phương Hồng cũng phải ngẩn ngơ. Nếu anh Minh thật sự bị cô ta quyến rũ thì cũng có thể hiểu được...
Ôn Nhu Minh thuận miệng đáp: “Em muốn nói gì cũng được.” Thái độ như thể hoàn toàn chiều theo ý cô.
An Tuyết Nhi vui mừng khôn xiết, người đàn ông này quả là hợp gu cô quá đi, “Anh đúng là tốt quá, em chưa từng gặp ai tốt như anh. Mấy người trước kia đều né em như tránh rắn độc.”
“Anh lại còn đẹp trai, lại kiên nhẫn... Nhưng mà, bụng anh có tám múi cơ bụng không? Sáu múi thì vừa phải, tám múi thì chắc là ngầu lắm nhỉ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
