Cô đứng một mình giữa không gian trống trải, vừa ngồi xuống vừa lẩm bẩm: “Sao ai cũng chạy nhanh vậy chứ?” Không dễ gì mới tìm được chỗ mát, An Tuyết Nhi vui vẻ ngồi ăn cơm hộp.
Lúc này, đạo diễn và phó đạo diễn cũng đang ăn trưa thì có một nhân viên bước đến:
“Đạo diễn, Giang Sa Sa vừa tặng quà cho hai người.”
Đạo diễn và phó đạo diễn đều sửng sốt. Chuyện gì thế này? Giang Sa Sa chẳng phải đang giận bọn họ vì An Tuyết Nhi sao?
Một nhân viên khác lại nói:
“An Tuyết Nhi đang ăn cơm hộp cùng với đám diễn viên quần chúng, bị Tưởng Sa Sa nhìn thấy rồi.”
Nguyên nhân không cần nói cũng hiểu. Đạo diễn và phó đạo diễn liếc mắt nhìn nhau, ra là thế. Chắc Giang Sa Sa tưởng bọn họ cố tình để An Tuyết Nhi ăn cơm hộp, không nể mặt cô ấy.
Nhưng điều khiến họ càng bất ngờ hơn là An Tuyết Nhi lại không hề nổi giận, hình tượng của cô trong mắt họ lại được nâng lên một bậc.
An Tuyết Nhi hoàn toàn không hiểu mấy chuyện vòng vo này. Những thứ mà người ta xem trọng, với cô chẳng qua là chuyện quá câu nệ.
Ăn cơm xong, cảm thấy buồn chán và cô đơn, An Tuyết Nhi muốn tìm ai đó tám chuyện cho đỡ buồn.
Dưới ánh nắng chói chang, ánh sáng vàng rực rỡ phủ lên người cô, gương mặt xinh đẹp như tiên nữ dường như tỏa sáng, khiến người khác say đắm.
Ôn Nhu Minh vừa ngẩng đầu liền thấy cảnh tượng ấy, ánh mắt thoáng sững lại.
Ngay cả Phương Hồng cũng ngây người, không thể phủ nhận rằng An Tuyết Nhi quá đẹp, trong khoảnh khắc ấy cô ta quên mất cả việc ghét bỏ hay đề phòng cô.
An Tuyết Nhi đi tới trước mặt Phương Hồng, cô ta vẫn còn ngơ ngác nhìn chằm chằm cô.
“Cả buổi nay, cô nhìn tôi còn nhiều hơn nhìn anh ấy nữa, sao thế? Thích tôi rồi à? Cứ nhìn tôi không chớp mắt thế, chẳng lẽ phải lòng tôi rồi?” – An Tuyết Nhi vừa nói vừa ngả ngớn nhấc cằm Phương Hồng lên, trông chẳng khác gì một tên lưu manh đang trêu ghẹo con gái nhà lành.
Phương Hồng lập tức đỏ bừng mặt từ cổ đến tận đỉnh đầu, hoảng hốt hất tay cô ra:
“Cô nói linh tinh gì vậy?” Nhưng chân lại không tự chủ được mà lùi một bước.
An Tuyết Nhi chẳng buồn để ý, mỉm cười đắc ý:
“Tôi thấy ánh mắt cô đầy si mê, còn tưởng cô mê mẩn tôi rồi chứ. Không phải thì giải thích đi, sao cứ nhìn tôi đắm đuối thế? Ánh mắt như thể muốn… nuốt tôi luôn ấy.”
Cô lại tiến sát thêm một chút, Phương Hồng không ngờ cô ta dám tự tin đến thế. Nghĩ lại cảnh mình vừa nhìn An Tuyết Nhi đờ đẫn lúc nãy, lại càng không biết nói gì.
An Tuyết Nhi cười toe, hai tay chắp sau lưng:
“Vậy là cô thích tôi thật rồi? Nhưng tiếc là tôi không thích con gái, tôi thích trai đẹp cơ. Hay là tôi giúp cô chuyển giới nhé? Biết đâu tôi lại động lòng. Dù sao thì... phần mềm hay phần cứng, cũng phải có cái dùng được chứ.”
Phương Hồng: “...” Mặt đỏ như mông khỉ, cái người này nói ra toàn những lời khiến người khác chết vì xấu hổ!
Ôn Nhu Minh bên cạnh nghe mà tai cũng hơi đỏ, khẽ ho một tiếng để che đi sự lúng túng. An Tuyết Nhi lúc này mới nhận ra anh ta đang ở đó.
Trước mặt trai đẹp, An Tuyết Nhi lại đánh giá Ôn Nhu Minh một lượt. Nguyên chủ đúng là có con mắt tinh đời, tạm không bàn đến tính cách, riêng ngoại hình thôi cũng thuộc hàng đỉnh trong giới giải trí.
Phương Hồng thấy An Tuyết Nhi chuyển mục tiêu sang Ôn Nhu Minh, vội vàng che chắn trước mặt anh:
“Cô đừng có mà mơ tưởng đến Minh ca!” Giờ trong mắt cô, An Tuyết Nhi chẳng khác gì một kẻ biến thái đang rình rập đàn ông nhà lành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
