Chuyện trước đó Đường Lạc chạy đi cướp hôn, Cố Do Liên không hay biết. Thế nên đến khi nhìn thấy cả người Chung Nguyên Dư mặc giá y đỏ thẫm, đầu hãy còn đội khăn thì hoàn toàn ngơ ngác.
May mắn có một đệ tử Quân Lăng Điện nói cho nàng ta biết, là Đường Lạc muốn trả thù Nhạc Nghiêu sơn trang nên mới đi cướp hôn.
Trong lòng Cố Do Liên nghĩ, phương pháp trả thù có hàng ngàn hàng vạn, vì sao lại phải chọn cách cướp hôn? Lại còn đưa tới Quân Lăng Điện? Lại còn sắp xếp chỗ ở? Càng nghĩ lòng nàng ta lại càng hoảng, cuối cùng nàng ta dứt khoát sử dụng tuyệt chiêu - giả bệnh, sau đó để tỳ nữ đi mời Đường Lạc đến.
Kết quả, chẳng thấy mặt mũi Đường Lạc đâu, hắn ở lại trong phòng Chung Nguyên Dư.
Mà Chung Nguyên Dư giống như một con bọ cạp vậy, khiến nàng ta tránh cũng chẳng được, nàng ta cũng muốn gây chút chuyện gì đó nhưng cái gì cũng không làm được. Thật may sau đó Đường Lạc không tới gặp Chung Nguyên Dư nữa, lúc này nàng ta mới thoáng yên tâm.
Nhưng mà…
Chung Nguyên Dư cứ một câu “A Lạc ca ca”, hai câu “A Lạc ca ca”, gọi đến là vui sướng, hơn nữa Đường Lạc cũng đồng ý. Mà nhìn lại chính mình, đến bây giờ nàng ta cũng chỉ dám gọi hắn là “điện chủ”, thật sự quá mức chênh lệch.
Nếu là trước đây, chắc chắn Cố Do Liên sẽ ghen tị muốn chết, nhưng bây giờ, nhìn cảnh tượng lột da kia xong khiến lòng nàng ta lại thanh tâm quả dục. Nhưng giờ Chung Nguyên Dư lại thích Đường Lạc, cũng chẳng sợ Đường Lạc, đây cũng chẳng phải kết quả mà nàng ta muốn thấy.
Nàng ta điều chỉnh lại tâm trạng, sau đó mới mở miệng: “Trước kia ta nghe nói Quân Lăng Điện là môn phái tà đạo, lúc đầu vốn dĩ ta thấy điện chủ đối xử với ta rất tốt, nên ta mới nghĩ hẳn những tin đồn đó là sai. Nhưng cho đến ngày hôm qua, ta mới phát hiện ra tất cả đều là sự thật. Ta nghĩ, người nhà muội chắc hẳn cũng không muốn muội gả vào một môn phái tà đạo thế này đâu đúng không?”
Ai ngờ Chung Nguyên Dư lại cười đến là vô tư: “Sẽ không đâu, ta thích thì bọn họ cũng thích.”
Cố Do Liên: “...”
Thật sự không biết phải nói gì nữa.
Trông dáng vẻ Chung Nguyên Dư cũng không có ý định trò chuyện tiếp với nàng ta nữa, chỉ thấy nàng đứng dậy rồi nhẹ nhàng an ủi: “Do Liên tỷ tỷ dưỡng bệnh cho tốt, khỏi bệnh rồi chúng ta lại cùng xem lột da nhé. Nếu như tỷ không thích thì vẫn còn ngũ mã phanh thây, ngũ hình*, sơ tẩy*, rót chì vào người gì đó, chắc hẳn sẽ có thứ có thể thỏa mãn Do Liên tỷ tỷ mà đúng không?”
*Ngũ hình: năm hình phạt thời cổ đại: xuy (đánh bằng roi), trượng (đánh bằng gậy), đồ (lao dịch khổ sai), lưu (đày đi xa) và tử.
*Sơ tẩy: dùng nước sôi dội lên lưng của người bị hành hình, sau đó dùng chiếc lược làm bằng sát cạo lên da thịt tội nhân cho đến khi nhìn thấy xương.
Sắc mặt Cố Do Liên trắng bệch, run run rẩy rẩy nói: “Muội đi đi.”
Chung Nguyên Dư nghe vậy thì vui sướng rời đi, vừa mở cửa bước ra, tỳ nữ An Nhi của nàng lập tức theo sát phía sau, nàng ấy vừa đỡ nàng đi vừa thấp giọng nói: “Hình như Cố cô nương bị dọa sợ, cô nương có an ủi nàng ta không?”
Chung Nguyên Dư chột dạ nói: “Có mà, đương nhiên là có rồi…”
*
Quân Lăng Điện đã cướp nương tử của Nhạc Nghiêu sơn trang, đương nhiên, bất cứ ai có chút cốt khí cũng sẽ không để yên như vậy. Huống chi Nhạc Nghiêu sơn trang trong chốn giang hồ cũng là một thế lực lớn, chắc chắn bọn họ sẽ không để mình chịu thiệt. Lúc Chung Nguyên Dư nhận được tin tức thì bọn họ đã dẫn theo vô số đệ tử đánh tới cửa.
Trước cửa Quân Lăng Điện, hắc bạch phân minh. Người mặc đồng loạt hắc y là người của Quân Lăng Điện, bạch y là của Nhạc Nghiêu sơn trang, hai bên ai nấy đứng thẳng, trong tay cầm đao kiếm, biểu tình lạnh lùng nhưng đến khi chiến đấu lại có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Cánh cửa đã bị đóng chặt, Chung Nguyên Dư dứt khoát leo lên một tòa lầu các cao cách gần cửa nhất, sau đó đứng trên hành lang nhìn xuống. Mới vừa đứng vững, chợt có một bàn tay đặt lên vai khiến nàng sợ hết hồn, đập vào mắt là một khuôn mặt quen thuộc.
Đường Lạc đứng phía sau nàng, mấy làn gió nhẹ thổi bay mái tóc đen như mực của hắn, sắc mặt tà khí như cười như không, khóe mắt cũng mang theo mấy phần câu người: “Ngươi đang làm gì vậy?”
“Xem trận chiến đó.” Ngăn lại trái tim đang đập loạn đến hoảng hốt, Chung Nguyên Dư hào hứng nói: “Chàng nhìn xem, nhiều người như vậy đến đây đánh nhau là vì ta đấy!”
“... Ngươi không sợ sao?”
“Sợ cái gì?”
“Không có gì.”
Chung Nguyên Dư lặng lẽ nhìn hắn, phát hiện vẻ mặt hắn lạnh nhạt đứng bên cạnh mình, dùng ánh mắt thờ ơ nhìn xuống phía dưới. Đại ma đầu không cần đi chỉ huy chiến đấu sao? Chắc đại ma vương cảm thấy Nhạc Nghiêu sơn trang không đủ tư cách rồi…
Đương lúc suy nghĩ miên man, Chung Nguyên Dư thấy hai bên chẳng ai nhúc nhích, nàng không có võ công nên căn bản chẳng nghe rõ hai bên đang bàn bạc cái gì, vậy nên chẳng còn cách nào khác đành đi hỏi Đường Lạc: “Bọn họ nói gì vậy? Sao nói chuyện lâu thế?”
Đường Lạc liếc nhìn nàng một cái, trong ánh mắt còn mang theo chút ý vị thâm trường khiến nàng lặng lẽ rùng mình: “Triệu Tuyệt nói phải đưa người về.”
Chung Nguyên Dư lắc đầu: “Xem ra ta vẫn rất có mị lực.”
Đường Lạc hỏi: “Ngươi có muốn quay về không?”
Nói thật hay nói dối đây? Nói thật thì đương nhiên là nàng muốn rồi! Nhạc Nghiêu sơn trang là danh môn chính phái, Triệu Tuyệt cũng là nam nhân tốt hiếm có, dáng dấp tuấn tú võ công cũng giỏi, tương lai còn thừa kế Nhạc Nghiêu sơn trang, kết cục cũng không tồi. Lại nói tiếp, kể cả hắn ta có tầm thường thì cũng tốt hơn nhiều so với việc phải ở bên cạnh đại ma đầu hung ác Đường Lạc này. Nàng cũng không cần mỗi ngày nơm nớp lo sợ, lo lắng lúc nào cũng có thể bị đại ma đầu giết chết nữa.
Nhưng nếu nói thật, chỉ sợ nàng sẽ bị Đường Lạc ném xuống tại chỗ, thế nên, làm người mà, đôi lúc cũng phải dối trá một tí.
Chung Nguyên Dư nhích lại gần bên cạnh Đường Lạc: “Ta muốn ở bên cạnh Đường Lạc ca ca cơ.”
“Nếu như ngươi dám lừa ta, dù ngươi có ở chân trời góc bể nào ta cũng tìm cho bằng được mới thôi, sau đó ta sẽ lột da, băm ngươi thành nhân thịt. Làn da mềm mại thế này, băm ra chắc chắn là dễ lắm.”
Mẹ ơi, chỗ này có một tên biến thái!
Trong lúc Chung Nguyên Dư còn đang cảm thấy đáy lòng lạnh lẽo, Quân Lăng Điện và Nhạc Nghiêu sơn trang bên dưới đã sắp sửa động thủ, một lời không hợp là đánh. Cửa Quân Lăng Điện vốn dĩ là một quảng trường rộng lớn, mỗi ngày đều được quét dọn rất sạch sẽ, ngay cả một chiếc lá rụng cũng chẳng có. Nhưng nay cả quảng trường đều nhuốm máu đỏ, trong không khí cũng tràn ngập mùi máu tanh nhàn nhạt.
“Thật là tội lỗi.” Trong lòng Chung Nguyên Dư lạnh lẽo, không kìm được mà phức tạp nói.
“Không liên quan đến ngươi.”
Hai phe đánh nhau, chẳng ai chịu thua kém ai. Phía Nhạc Nghiêu sơn trang ngược lại có một bóng dáng rất thu hút sự chú ý, mặc dù cách rất xa, chỉ thấy cả người hắn khoác cẩm bào màu trắng, trong tay cầm ngân thương, tư thế tiêu sái, những nơi đi qua người người đổ rạp như lá rụng.
Chung Nguyên Dư không khỏi nói: “Người nọ có chút thú vị đấy.”
Đường Lạc đứng bên cạnh, nghe vậy ánh mắt hắn trầm xuống rồi bỗng nhiên phất nhẹ ống tay áo, một luồng khí ác liệt lướt qua Chung Nguyên Dư, nhắm thẳng vào bóng người áo trắng kia. Người nọ bất ngờ không kịp đề phóng nên bị kình khí đánh trúng, mặc dù hắn ta đã nhanh chóng ổn định lại thân thể nhưng vẫn lảo đảo mấy bước. Ngay sau đó, một ánh mắt sắc bén đột nhiên nhìn chằm chằm về phương hướng của Đường Lạc.
Kể cả Chung Nguyên Dư có không thấy rõ công kích của hắn, giờ nhìn được ánh mắt của đối phương nàng cũng nháy mắt là hiểu được: “Chàng đánh lén người ta.”
Sau khi người nọ đứng vững, hắn ta đột nhiên thi triển khinh công, giơ lên trường thương, lấy tốc độ cực nhanh lao về phía Đường Lạc. Đường Lạc lại chẳng có ý định công kích, hắn chỉ nhẹ nhàng ôm lấy Chung Nguyên Dư né qua một bên.
Cuối cùng Chung Nguyên Dư cũng thấy rõ dung mạo người kia. Quả thật đúng như trong tưởng tượng, dáng dấp khá tốt, mặt như quan ngọc, mày kiếm mắt sáng, một thân bạch y nhẹ nhàng đáp xuống hành lang. Lúc này nàng mới nhận ra người tới là ai - Triệu Tuyệt.
Đôi mắt hẹp dài của Triệu Tuyệt nhìn thẳng về phía Chung Nguyên Dư, thấy nàng không chút sứt mẻ thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn thấy bàn tay Đường Lạc đang đặt trên bả vai nàng thì lại không khỏi nhíu mày.
“Tới đi!” Triệu Tuyệt cũng không thèm nói nhảm, hắn ta cao giọng quát lên, ngân thương ác liệt trong tay chợt vung lên một cái.
Trong mắt Đường Lạc thoáng hiện lên tia giễu cợt, hắn chậm rãi đưa Chung Nguyên Dư đứng vào trong góc, sau đó mới xoay người đối mặt với Triệu Tuyệt. Sắc mặt hắn vốn mang theo mấy phần tà khí, nhưng trong nháy mắt đã lạnh lẽo, tròng mắt đen nhánh sâu không thấy đáy.
Đây là lần đầu tiên Triệu Tuyệt đơn độc đối đầu với Đường Lạc.
Thật ra tuổi tác Đường Lạc và hắn ta cũng không cách biệt quá lớn, nhưng võ công lại cao hơn hắn ta rất nhiều. Qua mấy lần vây quét trong giang hồ, hắn ta cũng từng tham dự vài lần, cũng hiểu được rất rõ thực lực của Đường Lạc. Hiện tại hắn ta còn lâu mới đuổi kịp hắn, nhưng giờ lại có mối hận cướp thê, há lại có thể bị kinh sợ. Nghĩ đến đây, ánh mắt Triệu Tuyệt cũng dần nhiễm một tầng băng sương.
Triệu Tuyệt vung ngân thương ra trước, mà Đường Lạc lại đi tay không, hắn chỉ nhẹ nhàng vung ống tay áo một cái, quanh thân như có một lớp lá chắn vô hình hiện ra, đao thương bất nhập.
Khi một mình đối mặt với Đường Lạc, Triệu Tuyệt mới hiểu rõ thực lực giữa hai người chênh lệch lớn bao nhiêu. Ngân thương trong tay hắn ta vẫn không ngừng vung lên, nhưng trong lòng hắn ta đã hoảng hốt, một tầng mồ hôi lạnh cũng nổi lên dọc sống lưng…
Nội tâm tiểu nhân của Chung Nguyên Dư âm thầm cổ vũ: Triệu Tuyệt cố gắng lên! Triệu Tuyệt cố gắng lên! Giết chết đại ma đầu hung tàn Đường Lạc này đi!
Đang kêu la đến là sung sướng trong lòng, bỗng nhiên nàng thấy ánh mắt Đường Lạc liếc tới, Chung Nguyên Dư bị dọa sợ lập tức dựng thẳng sống lưng, một lần nữa dối lòng: “A Lạc ca ca cố gắng lên…”
Đường Lạc nhẹ nhàng cười một tiếng, hắn chợt quay người, kình khí ác liệt bắn ra khiến Triệu Tuyệt cứ như vậy bị đánh bay đến cuối hành lang dài, miệng cũng phun ra một búng máu - hơn nữa, mới vừa rồi Đường Lạc không hề dùng toàn lực.
Chung Nguyên Dư há hốc mồm, ngây ra như phỗng.
“Thật may mắn có được lời khích lệ của A Dư.” Đường Lạc chậm rãi mỉm cười.
“...”
“Đại sư huynh!”
Một tiếng kêu thanh thúy vang lên, chỉ thấy có hai bóng người đi tới hành lang, hiển nhiên là thấy Triệu Tuyệt đang đánh với Đường Lạc, Triệu Tuyệt lại chưa đủ trình độ để làm đối thủ của hắn nên mới chạy tới để hỗ trợ.
Nữ tử mặc áo tím ước chừng mười lăm mười sáu tuổi, trên khuôn mặt đầy vẻ anh hùng khí khái, một người khác là một nam nhân trung niên. Hai người bọn họ đều có một điểm rất giống nhau, chính là ánh mắt khi nhìn Đường Lạc giống như đang nhìn một tên cừu nhân không đội trời chung.
Đường Lạc lại chẳng thèm quan tâm, nhìn ai cũng giống như đang nhìn người chết.
Triệu Tuyệt đã đứng lên từ lâu, hắn ta đưa tay lau khóe miệng dính máu: “Ta không sao.”
Ba người họ lại đồng loạt hành động, hành lang này rất rộng rãi nên khi động thủ cũng không bị bó tay bó chân. Nhưng vấn đề là, vì sao bọn họ đang bao vây người lại nhưng chẳng chiếm được thế thượng phong thế này? Đối mặt với Đường Lạc rốt cuộc cũng chỉ có thể phòng thủ.
Thấy vậy, Chung Nguyên Dư ủ rũ cúi đầu, nàng đã chẳng còn chút xíu hy vọng nào về việc có thể thoát khỏi tay của đại ma đầu rồi.
Đúng lúc này, bỗng nhiên Triệu Tuyệt xoay người, chẳng cầm ngân thương đâm về phía Đường Lạc mà lao tới chỗ Chung Nguyên Dư. Mắt thấy sắp bắt được nàng thì không ngờ tốc độ của Đường Lạc còn nhanh hơn, hắn ta chỉ thấy một bóng dáng vụt qua trước mắt, Chung Nguyên Dư đã bị hắn ôm lấy rồi.
Chung Nguyên Dư lại càng mất hết ý chí: Được rồi, kiểu này làm sao thoát khỏi lòng bàn tay của Đường Lạc được.
Triệu Tuyệt cắn răng: “Đường Lạc, Nguyên Dư là thê tử của ta!”
Đường Lạc ôm lấy Chung Nguyên Dư, mặc dù khóe miệng vẫn nhếch lên như đang mỉm cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng, trong giọng nói còn mơ hồ mang theo sát khí: “Nguyên Dư còn chưa bước qua cửa nhà ngươi, nhưng đã bước qua cửa nhà ta rồi, nàng ấy là thê tử của ta.”
Chung Nguyên Dư: Ta bước qua cửa nhà ngươi? Sao ta lại không biết? Ngươi muốn hủy hoại trong sạch của ta đấy à!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



