“Gần thêm chút nữa mới nhìn rõ được.”
Đường Lạc vừa chậm rãi nói, vừa đưa cánh tay ra ôm lấy eo Chung Nguyên Dư đến sát bên người mình.
Hắn cúi đầu nở nụ cười nghiền ngẫm, muốn nhìn thấy biểu cảm kinh hoàng thất thố trên gương mặt nàng, kết quả một giây sau khuôn mặt chính mình lại đột nhiên cứng đờ.
Hắn không ngờ nữ nhân nhìn như yếu ớt dễ xấu hổ này lại đưa tay ra, dứt khoát ôm lấy eo hắn, giọng nói mềm mại theo đó mà vang lên: “A Lạc ca ca thật là thơm.”
Rõ ràng Chung Nguyên Dư cảm nhận được cơ thể Đường Lạc cứng ngắc, trong lòng nàng thầm vỗ bàn cười như điên.
Mùi thơm thoang thoảng trên người nàng xông vào mũi hắn, Đường Lạc vẫn giữ nguyên biểu cảm điềm tĩnh, hắn muốn đưa tay đẩy nàng ra, kết quả nàng lại ôm chặt lấy hắn như bạch tuộc, sống chết không chịu buông tay, vẻ mặt còn tràn đầy say mê nói với hắn: “Được A Lạc ca ca ôm trong lòng thật là thoải mái.”
Nữ nhân này thật sự là quý nữ trong kinh thành sao?
Chắc chắn là Nhạc Nghiêu sơn trang nhầm rồi, sao nàng có thể là đại tiểu thư chốn kinh thành được!
“A Dư… Thật là đặc biệt.”
Nghe thấy giọng nói âm u của Đường Lạc, bề ngoài Chung Nguyên Dư nhìn như ung dung bình tĩnh, nhưng thực ra trái tim nàng gần như sắp nhảy ra ngoài đến nơi. Ai mà biết được cái tên đại ma vương âm tình bất định này có đột nhiên đánh bay nàng hay không.
Nhưng suy đoán của nàng quả thật không sai, Đường Lạc không ghét bỏ việc Chung Nguyên Dư đụng chạm vào người mình.
Có thể là do hắn thích tiểu mỹ nhân bề ngoài thẹn thùng như Chung Nguyên Dư, thế nên hắn mới để nàng ở lại Quân Lăng Điện.
“Bang!”
Đương lúc âm thầm suy đoán tâm tư của Đường Lạc, Chung Nguyên Dư bị tiếng nổ đột ngột vang lên làm sợ hết hồn. Nàng ngước mắt nhìn lên thì thấy các đệ tử của Quân Lăng Điện đang hùng hùng hổ hổ đánh ra một quyền khiến đạo cụ bằng sắt vừa dày vừa nặng lập tức vỡ thành hai mảnh.
Đường Lạc rủ mắt nhìn người trong ngực mình: “Đẹp mắt không?”
Cặp mắt Chung Nguyên Dư sáng lên: “Quá ngầu luôn! Nếu như đây là hộp sọ thì chẳng phải chỉ trong nháy mắt đã bị đập thành phấn vụn rồi sao?”
“...”
Chỉ thấy nàng quý nữ với dung mạo mềm mại ngọt ngào giờ phút này lại đỏ bừng cả mặt, hiển nhiên là do quá mức phấn khích. Đôi mắt nàng cũng sáng ngời, như thể hận không được mà xông lên thử đập vài miếng sắt.
“Ngươi muốn đập hộp sọ?”
“Có được không? A Lạc ca ca, chàng có thể dạy ta được không?” Hai mắt nàng lại sáng lên, vừa mong đợi lại vừa vui mừng.
Đối mặt với một nữ nhân chẳng tuân theo quy tắc nào thế này khiến Đường Lạc có cảm giác trong họng như đang nghẹn một cục tức, tiến thoái lưỡng nan. Hồi lâu sau, hắn mới trầm giọng nói: “Thân thể ngươi quá yếu, không đập nổi đâu.”
Nghe vậy, Chung Nguyên Dư chỉ đành buồn rầu bĩu môi.
Những người đang luyện võ ở Quân Lăng Điện đã sớm nhận ra sự tồn tại của hai người họ, cũng biết Chung Nguyên Dư chỉ là người bị điện chủ đại nhân bắt về từ Nhạc Nghiêu sơn trang để quấy rối hôn sự của người ta.
Thế mà bây giờ bọn họ lại thấy cảnh hai người ôm ấp nhau như vậy.
Làm sao có thể không khiến người ta khiếp sợ cho được, không ngờ đời này bọn họ lại có phúc nhìn thấy điện chủ ôm một nữ nhân trong ngực, hóa ra điện chủ không phải bị đoạn tụ…
Khi càng ngày càng có nhiều ánh mắt kỳ lạ đổ dồn về phía họ, rốt cuộc Đường Lạc cũng không nhịn được nữa, hắn lạnh lùng lên tiếng: “Chung Nguyên Dư, buông ra.”
Chung Nguyên Dư cọ cọ vào người hắn: “A Lạc ca ca, sao chàng không gọi người ta là A Dư! Nhanh như vậy mà chàng đã thay lòng đổi dạ rồi sao?”
“Ngươi có muốn trải nghiệm thử cảm giác bị đập nát hộp sọ không?”
Quá hung dữ!
Chung Nguyên Dư lập tức buông hắn ra, tốc độ còn nhanh hơn cả thỏ.
Thấy vậy, trong mắt Đường Lạc hiện lên một tia giễu cợt, quả nhiên nữ hài tử nhà nào cũng nhát gan, chỉ cần hù dọa một chút là đã co rúm người lại. Nhưng không thể không nói, thân thể nàng mềm mại chẳng khác gì vẻ bề ngoài, ôm vào hết sức thoải mái.
Hắn tiếc nuối nhìn lòng bàn tay mình.
*
Sáng sớm hôm sau, Đường Lạc nhìn thấy bộ dạng Chung Nguyên Dư đang thở “hổn hà hổn hển” chạy bộ trong sân.
Sắc trời còn rất sớm, một màu trắng bạc chỉ vừa mới hiện lên, vẫn còn rất nhiều người hãy còn trong mộng, thế mà nữ nhân này lại buộc tóc thành đuôi ngựa, xắn tay áo lên để lộ cánh tay trắng nõn như ngọc, chạy đến mặt đỏ hồng.
Vừa nhìn thấy Đường Lạc, nàng ngoan ngoãn dừng lại chào hỏi, hơi thở có chút gấp gáp: “A Lạc ca ca!”
“Ngươi đang làm gì vậy?”
“Chạy bộ đó!”
Trán Chung Nguyên Dư lấm tấm mồ hôi, theo gò má nhẵn nhụi mà chậm rãi chảy xuống. Có cơn gió chợt thổi qua khiến vài sợi tóc rơi xuống khẽ bay lên, cặp mắt nâu kia vẫn sáng đến lấp lánh, sáng đến động lòng người. Cả người nàng như một đóa hoa kiều diễm trong ánh nắng mai thấm đẫm sương sớm, xinh tươi mơn mởn.
Ánh mắt Đường Lạc đang nhìn nàng chợt tối sầm: “Sao lại chạy bộ?”
Chung Nguyên Dư lập tức hưng phấn nói: “Hôm qua không phải chàng bảo tố chất thân thể ta quá kém hay sao! Thế nên ta muốn rèn luyện một chút, tranh thủ sớm ngày có thể bóp nát hộp sọ!”
“...” Một hồi lâu sau, Đường Lạc mặt đen thui mới nói: “Nữ nhân không nên lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện đánh đánh giết giết, như vậy không tốt.”
Nghe vậy, Chung Nguyên Dư lập tức xị mặt xuống, nhịn không được mà cảm thấy ủy khuất. Đường Lạc do dự một chút, sau đó ho nhẹ một tiếng, nói: “Ta bảo tú nương làm cho ngươi mấy bộ xiêm áo đẹp nhé?”
Chung Nguyên Dư kéo váy trên người mình: “Có thể làm hai cái quần không? Như vậy lúc ta chạy bộ cũng tiện hơn.”
Vừa nghĩ đến Cố Do Liên, sau khi chạy bộ ăn sáng xong, Chung Nguyên Dư nhận được lời mời gặp mặt của Cố Do Liên.
Vì Cố Do Liên sợ hãi đến phát bệnh nên sau khi rửa mặt chải đầu, Chung Nguyên Dư chẳng còn cách nào khác đành thay sang một bộ y phục sạch sẽ rồi mới tung tăng đi tìm nàng ta trong sân.
Trong nguyên tác cũng đã nói qua, Cố gia là thế gia y giả* đã sa sút, vì đắc tội với nhà quyền quý nên không thể không bỏ tỉnh ly hương, trên đường lại gặp được phụ thân của Đường Lạc bị trọng thương nên lập tức ra tay cứu giúp, cũng vì vậy mà hai nhà kết thành hảo hữu, Đường Lạc và Cố Do Liên cứ như vậy quen biết nhau.
*Y giả: y học.
Khi đó Đường Lạc vẫn chưa tàn nhẫn như vậy, hắn biết tri ân báo đáp, cũng rất có hảo cảm đối với Cố Do Liên.
Sau đó hai nhà phát sinh biến cố, hai người họ cũng tách ra, qua rất nhiều năm sau mới gặp lại. Khi ấy, Đường Lạc đã trở thành đại ma đầu tiếng tăm lừng lẫy, mà Cố Do Liên thì cửa nát nhà tan, nhu nhược không nơi nương tựa. Dù sao Đường Lạc cũng có nhớ tới bạch nguyệt quang nên mới để Cố Do Liên ở lại trong Quân Lăng Điện.
Trong nguyên tác, mặc dù Đường Lạc đã vì Cố Do Liên mà hành hạ Chung Nguyên Dư đến chết, nhưng từ đầu đến cuối hắn chưa từng có tình cảm đối với Cố Do Liên, cũng không có bất kỳ bút mực nào cho thấy hắn thích nàng ta. Ngược lại, Cố Do Liên đã có vài lần muốn quyến rũ người ta nhưng đều bị lạnh lùng cự tuyệt.
Có khi đại ma đầu này còn bị đoạn tụ ấy chứ.
Âm thầm suy đoán đến đây thì Chung Nguyên Dư cũng bước vào đến phòng của Cố Do Liên.
Vừa nhìn thấy nàng tới thì Cố Do Liên đã được tỳ nữ đỡ ngồi dậy, chỉ thấy mặt mũi nàng ta tái nhợt, vốn dĩ mặt mũi đã mềm mại nay lại càng thêm phần yếu ớt. Trong đôi mắt như chứa một vũng nước, lúc này lại hơi nhíu mày khiến người ta nhìn vào càng cảm thấy nàng ta điềm đạm đáng yêu, quả thực đảm đương nổi cái tên “Do Liên*”.
*Do Liên: khiến người ta thương xót.
“Do Liên tỷ tỷ.”
Chung Nguyên Dư vui sướng gọi một tiếng, lạch bạch chạy tới ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường.
Cố Do Liên đáp một tiếng, ánh mắt âm thầm đánh giá Chung Nguyên Dư. Chỉ thấy sắc mặt nàng đỏ thắm, cả người mặc bộ y phục màu tím nhạt càng khiến nàng thêm phần kiều diễm. Sau khi ngồi xuống cũng chẳng hề coi bản thân là khách mà tự nhiên nhận lấy nước trà tỳ nữ đưa tới, lại cầm lên một khối bánh móng ngựa cắn một miếng, còn khen ngợi một câu: “Mấy món điểm tâm ở chỗ tỷ tỷ ăn ngon thật đấy.”
Cố Do Liên bực bội.
Cảnh tượng lột da ngày hôm qua vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, khiến nàng ta vừa nhắm mắt lại thì cảnh tượng máu me ghê rợn kia đã hiện lên làm nàng ta sợ hãi suốt đêm chẳng có cách nào chợp mắt. Hiện tại khí hư thân yếu, nội tâm hoang mang bất an. Nàng ta gọi Chung Nguyên Dư tới cốt cũng vì muốn nhìn thấy vẻ kinh hoàng trên mặt Chung Nguyên Dư, kết quả sắc mặt người ta đỏ thắm, ăn uống ngon lành chẳng hề hấn gì.
“Do Liên tỷ tỷ, bệnh tình tỷ thế nào rồi, đã mời đại phu tới xem chưa?” Ăn xong một miếng bánh móng ngựa, lúc Chung Nguyên Dư cầm lên miếng thứ hai, dư quang khóe mắt mới liếc thấy bệnh nhân đang nằm trên giường, lúc này nàng mới nhớ ra bản thân phải quan tâm hỏi han một phen.
Cố Do Liên ôn nhu cười một tiếng, âm thanh yếu ớt: “Đa tạ Nguyên Dư quan tâm, đại phu đã tới xem rồi, cũng không có gì đáng ngại.”
Chung Nguyên Dư gật đầu một cái, yên tâm thoải mái mà bắt đầu ăn miếng bánh móng ngựa thứ hai.
Thấy người này tới đây chỉ lo ăn điểm tâm, chẳng hề có chút ý tứ trò chuyện nào, Cố Do Liên lại lần nữa bực bội. Cuối cùng nàng ta chẳng còn biện pháp nào, chỉ đành tự mình mở miệng nói chuyện.
Nàng ta liếc mắt nhìn các tỳ nữ đang an tĩnh đứng chờ phân phó cách đó không xa, ôn nhu nói: “Tất cả các người đi ra ngoài phòng trà dùng chút điểm tâm đi, bên này ta không cần ai hầu hạ, muốn cùng Nguyên Dư trò chuyện một lúc.”
Các tỳ nữ vâng lời, chậm rãi lui ra ngoài.
Chờ đến khi tất cả đi hết rồi, Cố Do Liên mới nhíu mày, cả khuôn mặt nhuộm một vẻ ưu tư, hỏi: “Nguyên Dư, hôm qua muội… Có sợ không?”
Chung Nguyên Dư nuốt hết miếng bánh móng ngựa cuối cùng, nói: “Không sợ.”
“...”
“Tay nghề của thợ lột dạ hôm qua thật là tốt.” Chung Nguyên Dư vừa dùng khăn lau tay, vừa hai mắt sáng ngời nói: “Trông cái bộ da đó như vậy, chờ đến khi được lột sạch sẽ làm thành quạt, nhất định sẽ là một cái quạt tốt cho xem.”
Nghe Chung Nguyên Dư nói, trong đầu Cố Do Liên không tự chủ được mà nhớ lại cảnh tượng hôm qua, khiến nàng ta bị dọa sợ đến run rẩy, mặt mũi lại thêm phần trắng bệch, hồi lâu sau mới nói: “Muội, muội không sợ sao? Cảnh tượng hung tàn máu tanh như vậy…”
Chung Nguyên Dư nở một nụ cười châm biếm, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng ta, cất giọng dịu dàng nói: “Mỗi lần nghĩ tới chuyện Hồng Nguyệt kia muốn hại chết Do Liên tỷ tỷ, ta chỉ cảm thấy nàng ta đáng đời, có gì mà phải sợ.”
Hồng Nguyệt chính là mỹ nhân bị lột da hôm qua.
Hồng Nguyệt này được một tên quan lại hiển đạt đưa tới như một lễ vật biểu đạt thành ý cho việc Quân Lăng Điện đã thay hắn ta giết chết cừu nhân.
Người Quân Lăng Điện thấy Hồng Nguyệt quả thực rất đẹp nên đã hỏi Đường Lạc xử trí thế nào. Đường Lạc lại chẳng có hứng thú với nàng ta nên phất tay một cái để thuộc hạ tùy tiện xử trí. Vốn dĩ Quân Lăng Điện nam nhiều nữ ít, xinh đẹp nhất chính là Chung Nguyên Dư và Cố Do Liên, nhưng cả hai người họ đều là người của Đường Lạc, bọn họ không dám động vào. Lúc này thấy Đường Lạc không thèm quan tâm đến Hồng Nguyệt nên đương nhiên nổi lên ý niệm, sắp xếp cho nàng ta ở cách vách Cố Do Liên.
Mà Cố Do Liên này cũng là một người kỳ lạ, nhìn thấy người nào đẹp là lại muốn làm trời làm đất. Chung Nguyên Dư đã đọc qua nguyên tác nên nàng cũng không muốn trêu chọc người này, sau khi xuyên vào nàng đóng cửa chẳng hề ra ngoài, cuối cùng chẳng biết vì sao Hồng Nguyệt lại xui xẻo bị nàng ta nhắm vào.
Mặc dù người trong Quân Lăng Điện cũng cho rằng Hồng Nguyệt muốn hại chết Cố Do Liên, nhưng trong lòng Chung Nguyên Dư sáng như gương, nàng đoán tám chín phần mười là Cố Do Liên lo lắng Đường Lạc vừa ý Hồng Nguyệt đến từ dị quốc, lại phong tình vạn chủng nên mới hãm hại người ta.
Kết quả không ngờ Đường Lạc lại che chở nàng ta như vậy, lại còn cho biểu diễn tiết mục lột da để giải tỏa mối hận trong lòng Cố Do Liên.
Mà Cố Do Liên: Ta nào có mối hận gì trong lòng đâu! Lột da thì lột da đi, vì sao còn bắt ta phải nhìn chứ!
Nhắc tới đây, đây là lần đầu Cố Do Liên nhìn thấy một mặt hung tàn như vậy của Đường Lạc, ngay cả trong nguyên tác cũng chẳng có tình tiết nào thế này.
Chẳng trách nàng ta bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, chẳng biết sau khi trải qua chuyện này, liệu nàng ta có còn say mê Đường Lạc nữa hay không.
Cố Do Liên vừa nghe đến cái tên Hồng Nguyệt thì trong lòng e ngại. Hôm qua trong cơn mơ màng nàng ta còn mơ thấy Hồng Nguyệt biến thành ác quỷ đến báo thù mình. Nhưng so với Hồng Nguyệt biến thành ác quỷ, nàng ta cảm thấy bản thân càng sợ Đường Lạc đột nhiên trở nên tàn nhẫn như vậy hơn…
Cho dù Đường Lạc báo thù là vì nàng ta, nhưng trong lòng nàng ta chẳng có chút ấm áp hay vui sướng nào, chỉ có nỗi sợ hãi khủng khiếp. Nàng ta đã sớm biết thanh danh Đường Lạc không tốt, là một ác nhân, nhưng nàng ta vẫn luôn tự dối gạt bản thân, mãi cho đến ngày hôm qua, nàng ta mới giật mình nhận ra mấy tin đồn đó đều là sự thật.
Đường Lạc tuấn mỹ vô song, thủ đoạn tàn khốc, không chút lưu tình.
Nhớ tới chuyện này, Cố Do Liên lại rùng mình một cái, nàng ta đột nhiên nghĩ, nếu như Đường Lạc phát hiện ra mình hãm hại Hồng Nguyệt thì…
Nàng ta run lập cập nuốt ngụm nước miếng: “Mặc dù Hồng Nguyệt không tốt, nhưng tội cũng không đáng phải chịu như vậy.”
Chung Nguyên Dư cười híp mắt nói: “Vẫn là tỷ tỷ lòng dạ lương thiện, nhưng đúng như lời A Lạc ca ca nói, giết gà dọa khỉ vẫn là điều cần thiết, chắc hẳn sau này trong Quân Lăng Điện chẳng còn người nào dám bất kính với tỷ nữa rồi.”
Thấy Chung Nguyên Dư chẳng hề lo sợ như mình nghĩ, trong lòng Cố Do Liên lại nổi lên hoài nghi: Là nàng thật sự có lá gan lớn, hay là giả bộ, lo lắng sẽ chọc giận Đường Lạc?
“Nhìn thấy điện chủ lạnh lùng tàn nhẫn như vậy, muội không có ý kiến gì sao?” Lúc nói những lời này, Cố Do Liên hạ thấp giọng xuống.
“Nam nhân mà, lúc nào chẳng phải cương quyết hơn một chút, huống chi A Lạc ca ca là điện chủ Quân Lăng Điện, phải quản lý nhiều người như vậy, nếu bàn tay chẳng dính chút máu nào thì chắc chắn sẽ bị người ta ức hiếp.” Chung Nguyên Dư bưng trà lên, chậm rãi nói tiếp: “Huống chi, gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó, ta không lo lắng.”
Biểu cảm trên khuôn mặt Cố Do Liên cứng đờ, thấy Chung Nguyên Dư dửng dưng chẳng hề gì, nàng ta không nhịn được mà dò xét: “Vốn dĩ muội phải gả cho thiếu trang chủ Nhạc Nghiêu sơn trang, kết quả lại bị điện chủ bắt cóc tới đây, muội không tức giận sao?”
“Ta không tức giận, A Lạc ca ca mạnh mẽ hơn tên thiếu trang chủ đó nhiều, ta chỉ thích người mạnh mẽ, giết người không chớp mắt, lòng dạ ác độc như A Lạc ca ca thôi.”
“...” Khi nhìn thấy Chung Nguyên Dư chẳng hề biến sắc khi chứng kiến cảnh tượng lột da, nàng ta đã biết nàng có khẩu vị “nặng” rồi.
Cố Do Liên đè nén sự bực bội trong lòng, lại nói tiếp: “Nhưng thanh danh của muội chỉ sợ là đã bị hủy hoại rồi.”
Chung Nguyên Dư hơi cúi đầu, con ngươi ướt nhẹp, nhìn qua như đang thẹn thùng: “A Lạc ca ca đã nói rồi, chàng sẽ chịu trách nhiệm với ta! Khăn voan của ta cũng do A Lạc ca ca vén lên, hiện tại ta đã là người của chàng rồi.”
Người của Đường Lạc?
Cố Do Liên ngơ ngác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



