Ánh mắt Triệu Tuyệt khi nhìn về phía Đường Lạc đột nhiên trở nên rất phức tạp.
Trong lòng hắn ta cũng không tự chủ được mà hiện lên một ý niệm “ánh mắt Đường Lạc có phải không được tốt lắm hay không”. Nhưng một khắc sau, hắn ta đã thu lại mấy tư tưởng hỗn loạn vừa rồi, ngân thương trong tay vung lên đầy ác liệt, va chạm với chưởng pháp của Đường Lạc.
Đối mặt với Đường Lạc, có tuyệt chiêu gì hắn ta đều đã mang ra sử dụng cho bằng hết, nhưng vẫn như cũ chẳng thể kiên trì nổi quá ba chiêu, cả người lại lần nữa bị đánh bay, mà lần này hắn ta cũng trực tiếp rơi xuống tòa lầu các. Ngân thương trong tay rơi xuống vang lên một tiếng lanh lảnh, một búng máu ngọt từ cổ họng hắn ta dâng lên.
“Đại sư huynh!”
Sắc mặt nữ tử áo tím chợt biến, nàng ta vung thanh trường kiếm lên, kết quả lại phát hiện bản thân chẳng thể đến gần Đường Lạc. Đường Lạc cũng chỉ một tay ôm lấy Chung Nguyên Dư, tay kia một chưởng sinh phong là đã có thể tùy tiện đánh ngã bọn họ.
Nhìn ba người họ lần lượt rơi khỏi lầu các, nội tâm Chung Nguyên Dư đã hoàn toàn chìm trong u tối.
Thế mà Đường Lạc lại còn khẽ nói bên tai nàng: “A Dư, may mắn là ngươi không gả cho hắn ta, yếu như vậy, sao có thể bảo vệ ngươi tốt được.”
Chung Nguyên Dư mặt không biến sắc: “Chàng nói rất có lý.”
Dưới tòa lầu các, sắc mặt Triệu Tuyệt tái nhợt, hiển nhiên hắn ta đã bị nội thương nghiêm trọng, miễn cưỡng chống đỡ bò dậy. Trạng thái nữ tử áo tím bên cạnh vẫn còn khá tốt, chỉ là sắc mặt có hơi nhợt nhạt, nàng ta thấy vậy thì vội vàng tới đỡ, biểu tình oán hận: “Đường Lạc này chắc chắn đã tu luyện yêu tà công pháp gì rồi, nếu không nội lực hắn ta làm sao có thể thâm hậu như vậy được.”
Ở trong giang hồ, vốn dĩ Triệu Tuyệt và nàng ta đã là những người có tài năng xuất chúng trong số đồng bạn cùng lứa rồi, kết quả hợp lực lại chẳng qua cũng chỉ có thể tiếp được vài chiêu của Đường Lạc là đã rối rít cụp đuôi, còn Đường Lạc từ đầu đến cuối vẫn luôn ung dung tự đắc.
Triệu Tuyệt không nói gì, chỉ dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn lên bóng người đang đứng trên lầu các.
“Đại sư huynh, xem ra hôm nay chúng ta không cứu được Chung Nguyên Dư rồi! Rút lui thôi!” Nữ tử áo tím thấy Đường Lạc còn chưa động thủ được bao nhiêu mà tình hình chiến đấu đã ở thế hạ phong, thắng thua đã định, kiên trì tiếp cũng chỉ tổ rước thêm thương vong, nàng ta không nhịn được mà vội vã lên tiếng: “Rút lui đi!”
“Tính tình Đường Lạc hung tàn bao nhiêu đâu phải muội không biết, làm sao chúng ta có thể để lại Nguyên Dư trong tình cảnh nguy hiểm thế này được.” Mặc dù ấn tượng của hắn ta đối với Chung Nguyên Dư không tốt lắm, nhưng dù sao nàng cũng là một nữ tử yếu đuối một chút võ công cũng chẳng có, Triệu Tuyệt sẽ không để mặc nàng dù bất kể vì lý do gì.
Nữ tử áo tím cắn răng: “Chẳng lẽ huynh muốn hy sinh các sư huynh sư đệ chỉ vì tính mạng của một mình Chung Nguyên Dư hay sao?”
Giọng điệu nàng ta căm hận, hiển nhiên cảm thấy căn bản Chung Nguyên Dư không có tư cách để Nhạc Nghiêu sơn trang phải đưa ra quyết định lớn như vậy.
Triệu Tuyệt khẽ cau mày, trầm giọng nói: “Trần ca, huynh dẫn bọn họ rút lui đi.”
Trần ca chính là nam nhân trung niên kia, hắn ta nghe vậy thì có chút kinh ngạc.
Triệu Tuyệt vừa nói xong, hắn ta cũng đã ổn định thân thể, lần nữa nắm lấy ngân thương. Thấy vậy, nữ tử áo tím cả kinh thất sắc: “Đại sư huynh, huynh muốn một mình đánh với Đường Lạc sao? Không được! Công pháp Đường Lạc tu luyện quả thực rất tà môn, chúng ta đều không phải đối thủ của hắn ta, mau đi thôi!”
“Vốn dĩ Nguyên Dư là được gả cho ta, giờ nàng xảy ra chuyện ở chỗ chúng ta như vậy, chẳng lẽ cứ như vậy mặc kệ nàng hay sao?”
“Huynh đã trọng thương rồi, sao còn có thể cứu được Chung Nguyên Dư chứ?”
“Không thử làm sao mà biết được?”
“Vậy, vậy chờ trang chủ trở về chúng ta lại tới, được không? Đại sư huynh, cầu xin huynh, đừng đi mà!” Nữ tử áo tím nắm chặt ống tay áo Triệu Tuyệt, cầu khẩn nói.
Triệu Tuyệt nhíu mày, giọng điệu cũng lạnh đi mấy phần: “Hôm đại hôn đó, cha ta nhận được tin tức của võ lâm minh chủ, sau đó lập tức vâng mệnh chạy tới Thất Sát Môn cũng chính là vì nguyên do mọi người không chịu truy đuổi đến Quân Lăng Điện. Nhiều ngày như vậy trôi qua rồi, cha ta vẫn chưa trở về, nếu không phải ta khăng khăng quyết định thì hẳn mọi người vẫn có ý định mặc kệ Nguyên Dư. Phải biết là trì hoãn một ngày, tính mạng Nguyên Dư cũng gặp nguy hiểm một ngày, mau buông ta ra.”
Sau khi Triệu Tuyệt ngã xuống, cộng thêm sự quả quyết của nữ tử áo tím, Nhạc Nghiêu sơn trang nhanh chóng rút lui.
Ánh sáng mặt trời lười biếng chiếu xuống quảng trường rộng lớn, từng vũng máu loang lổ giống như những đóa hoa diễm lệ nở ra, cực kỳ đẹp mắt. Thấy Nhạc Nghiêu sơn trang cứ như vậy mà rút lui, người Quân Lăng Điện thu hồi lại đao kiếm, còn không chút lưu tình mà lớn tiếng cười nhạo, sau đó trở lại Quân Lăng Điện.
“Ngươi thở dài cái gì?”
Giọng nói âm u của Đường Lạc vang lên bên tai, bàn tay đặt trên bả vai nàng truyền tới nhiệt độ lạnh lẽo như băng. Lúc này Chung Nguyên Dư mới phản ứng lại, tiếng thở dài trong lòng đã không tự chủ được mà thực sự thoát ra ngoài. Nàng nhếch mép, lá mặt lá trái mỉm cười, nói: “Ta chỉ là đang cảm thán, Nhạc Nghiêu sơn trang này chẳng ra làm sao, quả nhiên vẫn là A Lạc ca ca… Thần công tái thế, đạt tới đỉnh cao.”
Nghe vậy, Đường Lạc chậc một tiếng, cũng không nói gì, chỉ ôm lấy cả người Chung Nguyên Dư bước xuống lầu các. Sau khi đi xuống, lúc này đã có không ít người vây lại, vẻ mặt ai nấy đều phấn khởi, bọn họ cao giọng nói: “Người Nhạc Nghiêu sơn trang quá hèn nhát rồi! Nhìn bọn họ bày trận lớn như vậy, còn tưởng là phải đánh đến tối, kết quả vừa nãy cứ thế ảo não rời đi!”
Vừa dứt lời, bỗng nhiên bọn họ nhìn thấy điện chủ nhà mình đang ôm lấy vị hôn thê của thiếu trang chủ Nhạc Nghiêu sơn trang…
“Khụ khụ.” Sau một chốc yên tĩnh, bọn họ thu lại biểu tình vui vẻ, mất tự nhiên nói: “Có phải Chung cô nương chọn nhầm người rồi hay không? Nhạc Nghiêu sơn trang như vậy… Làm sao mà so sánh được với Quân Lăng Điện chúng ta chứ…”
Lời này nói ra, sao lại có cảm giác kỳ lạ như vậy?
Bầu không khí lại hoàn toàn yên tĩnh, khi mọi người ai nấy đều đang có chút khẩn trương lo lắng, bọn họ lại nghe thấy điện chủ nhà mình thản nhiên nói: “Gọi nàng là điện chủ phu nhân đi.”
“...”
“Điện chủ phu nhân!”
Cực kỳ đồng thanh, rất có khí thế.
Đường Lạc hài lòng, dẫn theo Chung Nguyên Dư y phục xộc xệch rời đi.
Chung Nguyên Dư chẳng thể nào được Nhạc Nghiêu sơn trang cứu ra ngoài, chuyện này từ khi đọc nguyên tác nàng đã biết rõ, chỉ là khi nãy vẫn ôm theo một tia may mắn cùng mong đợi, nhưng đến cùng kết cục vẫn chẳng thay đổi, thế nên khó tránh khỏi có chút ưu thương.
Xem ra, muốn rời khỏi đây, có lẽ nàng chỉ có thể chờ nam chủ tới cứu.
Màn đêm rơi xuống, bầu trời đầy sao nhưng chẳng có ai thưởng thức, cửa sổ vẫn mở, làn gió nhẹ thổi vào khiến ngọn nến lắc lư. Vốn dĩ thời tiết đầu hạ phải có chút nóng, nhưng vì Quân Lăng Điện dựa lưng vào núi nên buổi tối ở đây vẫn có chút lạnh lẽo. Chung Nguyên Dư lấy áo choàng đắp lên người, dựa trên tháp quý phi tâm thần bất định lật cuốn sách.
Tỳ nữ An Nhi bưng một cái khay có hoa văn tinh tế lặng lẽ đẩy cửa bước vào, cũng không dám tùy tiện quấy rầy - Chung Nguyên Dư vừa mới tắm xong, mái tóc dài đến eo vẫn còn chút ẩm ướt, khuôn mặt không chút son phấn thiếu đi mấy phần quyến rũ, nhưng lại nhiều hơn một phần ngây thơ, bàn tay trắng nõn cầm lấy cuốn sách, từ trong ra ngoài đều toát lên khí chất quốc sắc thiên hương, dịu dàng nhu mì.
Từ nhỏ An Nhi đã sống trong giang hồ, những nữ tử nàng ấy đã gặp hầu hết đều là người có võ công, anh khí bộc phát. Thế nên một cô nương yêu kiều mềm mại như Chung Nguyên Dư quả thực chưa từng thấy qua. Nàng ấy rất vui vẻ an tâm, cảm thấy phu nhân của điện chủ nhà mình nên giống tiểu thư khuê các vậy, tính tình hòa nhã dễ gần người gặp người thích, vừa vặn bổ sung cho tính cách tàn nhẫn của điện chủ.
Nàng ấy nhẹ bước tới gần, vừa mới đặt khay xuống thì dư quang khóe mắt đã liếc thấy tên cuốn sách Chung Nguyên Dư đang cầm trong tay - [Lãnh Cung Có Quỷ].
“...”
“Phu nhân, nô tỳ chuẩn bị chút lê hấp đường phèn, thấy ngài có vẻ ho khan hơi nhiều, nên uống một chút.” An Nhi mất một chút thời gian mới điều chỉnh được biểu tình vặn vẹo trở lại như thường, nàng ấy lộ ra nụ cười mỉm khéo léo, nói.
“Được.”
Chung Nguyên Dư đặt cuốn sách xuống rồi ngoan ngoãn ngồi dậy uống lê hấp đường phèn. An Nhi lặng lẽ lùi về sau hai bước, lấy cuốn [Lãnh Cung Có Quỷ] kia đặt lại vào trong giá sách, lại đổi sang một cuốn [Kinh Thư.]
Uống lê hấp đường phèn, cảm giác ấm áp trong dạ dày làm Chung Nguyên Dư hết sức thoải mái, suy nghĩ cũng không khỏi bay bổng. Nam chính tiểu thuyết [Ma Vì Chính] tên là Vân Trì Lân, là thiếu chủ Vân Ngự sơn trang, trong chốn giang hồ cũng khá có danh tiếng, nhưng lại là danh xấu đồn xa. Hắn ta cà lơ phất phơ, ngả ngớn, võ công cũng chẳng cao, trong chốn giang hồ ai nấy đều nghĩ rằng đến khi trang chủ Vân Ngự sơn trang lui ra sau, Vân Ngự sơn trang chắc chắn sẽ sụp đổ dưới tay hắn ta.
Cho đến khi Vân Ngự sơn trang gặp đại họa, sau khi thân nhân lần lượt qua đời, Vân Trì Lân mới hoàn toàn thay đổi, làm dấy lên một trận gió tanh mưa máu, lúc này mọi người mới biết, kim lân nào phải vật trong ao.
Vân Trì Lân và Chung Nguyên Dư gặp nhau ngay khi cha hắn ta mất tích, Vân Trì Lân tìm được đầu mối đi đến Quân Lăng Điện.
Xem ra, muốn rời khỏi Quân Lăng Điện, có lẽ vẫn cần đến sự trợ giúp của nam chủ. Lần này, chỉ cần nàng không động thủ với Cố Do Liên thì hẳn có thể bình an rời đi, sau đó cách xa Đường Lạc… Có lẽ như vậy nàng sẽ có được một kết cục tốt đẹp đi.
Chung Nguyên Dư nuốt xuống một miếng lê hấp đường phèn, con ngươi nàng đảo qua đảo lại, sau đó nhìn về phía An Nhi, làm như vô tình hỏi: “An Nhi, gần đây có chuyện gì xôn xao trong giang hồ không?”
Biểu cảm trên khuôn mặt An Nhi nháy mắt đã hưng phấn, kích động nói: “Đương nhiên là chuyện điện chủ tới Nhạc Nghiêu sơn trang đưa phu nhân về rồi! Hiện tại ở trong giang hồ đều đang đồn thổi Nhạc Nghiêu sơn trang quá kinh sợ, điện chủ chỉ có một thân một mình, chẳng dính chút máu tanh nào đã cướp hôn thành công, Nhạc Nghiêu sơn trang chỉ có thể giận mà không dám nói gì.”
Đây là chuyện đáng vui sao…
“Chỉ có chuyện này thôi sao?” Chờ An Nhi hưng phấn nói hết, Chung Nguyên Dư hỏi lại lần nữa.
Kết quả An Nhi vẫn chưa có dấu hiệu hết hưng phấn, giọng nàng ấy càng lúc càng kích động: “Có chứ, dĩ nhiên là chuyện điện thủ thành hôn với phu nhân rồi!”
Chung Nguyên Dư bị sặc: “Khụ khụ khụ…”
An Nhi vội vàng tiến lên vỗ lưng nàng, lo lắng nói: “Quả nhiên phu nhân ho khan rất nặng, ngài uống thêm chút lê hấp đường phèn đi.”
Ta đây là vì quá mức giật mình nên mới bị sặc có được không? Cái gì mà hôn sự của Đường Lạc với ta cơ chứ? Rốt cuộc là tên nào đồn thổi! Chung Nguyên Dư giận dữ suy nghĩ, sau đó nàng bắt đầu lo lắng, không biết thanh danh của nàng có bị hủy hoại hay không? Khoan đã, bây giờ quan trọng nhất là - liệu nàng có bị Đường Lạc liên lụy, sau đó bị toàn giang hồ đuổi giết hay không đây?
Chung Nguyên Dư đặt chén xuống, che ngực bình tĩnh hỏi: “Có tin tức gì liên quan đến Vân Ngự sơn trang không?”
“Vân Ngự sơn trang?” An Nhi giật mình, nhướng lông mày, sau đó dè dặt hỏi: “Phu nhân muốn biết tin tức gì của Vân Ngự sơn trang?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



