Đây có thể là một cuốn tiểu thuyết khủng bố.
Chung Nguyên Dư ngồi ngay ngắn trên một chiếc ghế gỗ màu đỏ, bưng chén trà hình tường vân, nàng khều nhẹ cái nắp, đôi mắt phượng kiều diễm nhìn cảnh tượng trước mặt, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề hiện tại.
Nàng mặc một bộ váy dài đầy hoa mỹ, ung dung ngồi ở đây uống trà, một bộ dạng năm tháng yên tĩnh tốt đẹp, thế nhưng phía đối diện nàng lại xảy ra một tiết mục cực kỳ cẩu huyết, một bên thì tĩnh lặng, một bên thì thảm thiết, màu sắc khác biệt đến mức khiến người ta không rét mà run.
Lột da.
Lột da là một việc cực kỳ chú trọng về kỹ thuật, phải dùng một con dao nhỏ đặc biệt tinh xảo, xuống tay cạo xuống như bùn, như vậy phần da bị tróc xuống mới không dễ dàng bị đứt lìa - nhất định phải cạo xuống thật nguyên vẹn mới được, nếu như bị đứt lìa giữa chừng thì bộ da này cũng coi như biến thành đồ bỏ đi.
Mà người bị lột da nhất định vẫn còn phải sống sờ sờ, nếu như cạo được một nửa mà đã tắt thở thì bộ da đó cũng coi như hỏng.
Vì để tránh không để cho người bị lột da chết, lại có thể lột được một bộ da hoàn mỹ, đương nhiên Quân Lăng Điện cũng tự có phương pháp, chỉ là Chung Nguyên Dư đã nhìn được một lúc lâu mà vẫn không phát hiện ra rốt cuộc là phương pháp gì.
Trừ người bị lột da đang không ngừng phát ra những tiếng gào thảm thiết thì bốn phía không người nào dám lên tiếng, cực kỳ yên lặng, đầu cũng cúi thấp, không một ai dám nhìn, thậm chí ngẩng đầu lên một chút cũng chẳng dám.
Đương nhiên, ngoại trừ cái vị đang ở bên trái nàng đây.
Vốn dĩ là một tiểu mỹ nhân ốm yếu, lúc này chứng kiến một tiết mục nặng đô như vậy nên khuôn mặt nhỏ nhắn đã sớm trắng bệch, thân thể cũng run lập cập khiến cái ghế cũng lắc lư theo.
“Mùa hè sắp đến rồi, đúng lúc phải làm cho Liên nhi một cái quạt da người.” Một giọng nói thản nhiên truyền tới, đến từ người đứng ở bên phải Chung Nguyên Dư. Điện chủ Quân Lăng Điện, đạo diễn tiết mục lột da, Đường Lạc.
Liên nhi chính là mỹ nhân đang run lẩy bẩy kia, Cố Do Liên. Lúc nghe được bộ da sau khi lột sẽ được làm thành cây quạt cho nàng ta thì sợ hãi đến mức chiếc ghế lắc lư cực kỳ lợi hại, làm sao còn có thể mở miệng nói chuyện.
Chung Nguyên Dư cũng không nhịn được mà lo lắng đến sự an toàn của chiếc ghế.
“Người ta cũng muốn có quạt da người nha!” Nàng bỏ nắp chén xuống, giọng điệu mềm mại làm nũng nói: “A Lạc ca ca thật là thiên vị, sao chỉ có mỗi Liên tỷ được cho thôi vậy?”
Người đang vững vàng lột da nghe vậy thì thiếu chút nữa run tay khiến da bị đứt đoạn.
Không biết là nên khiếp sợ thỉnh cầu một chiếc quạt da người của Chung Nguyên Dư, hay là nên khiếp sợ vì nàng gọi Đường Lạc là ‘A Lạc ca ca’.
Bọn hạ nhân đang cúi đầu nghe vậy lại càng cúi xuống thấp hơn, trái tim nhỏ ở trong bóng tối cũng đập lên kịch liệt.
Đường Lạc nhướng mày nhìn sang Chung Nguyên Dư. Chung Nguyên Dư có một khuôn mặt cực kỳ yêu kiều mềm mại, đôi mắt màu hạt dẻ đang ngậm ý cười kia có mấy phần ngây thơ, lúc này nàng chớp chớp đôi mắt nhìn cảnh tượng lột da, trong mắt còn mơ hồ mang theo sự mong đợi.
“Vậy thì cho ngươi da mông.” Ánh mắt Đường Lạc chuyển sang nhìn Cố Do Liên: “Phần da tốt nhất cho Liên nhi.”
“Kẽo kẹt kẽo kẹt…” Là âm thanh phát ra do chiếc ghế đang bị lắc lư đến lợi hại.
Cố Do Liên run rẩy, môi giật giật, kết quả là nửa ngày cũng chẳng thốt ra nổi một chữ, mồ hôi lạnh tuôn ra dầm dề, áo trong cũng ướt đẫm. Mỗi khi nàng ta chuẩn bị hôn mê thì tỳ nữ đứng hầu ở bên cạnh sẽ đè bả vai nàng ta lại, nàng ta bị đau khiến choáng váng cũng không choáng váng được.
“Ai nha.” Chung Nguyên Dư ai oán kêu lên, ủy khuất nói: “A Lạc ca ca quả thực quá thiên vị rồi! Nhưng mà, người kia trông đẹp như vậy thì chắc da mông cũng trắng nõn nhẵn nhụi đi.”
Người bị lột da chính là một mỹ nhân, lúc này da mặt vẫn chưa bị lột ra, nhưng mặt mũi thống khổ oán hận lại kinh hoàng vặn vẹo đã sớm khiến người nọ không còn vẻ xinh đẹp như cũ nữa.
“Lạc… Lạc…” Rốt cuộc Cố Do Liên đang không ngừng run rẩy mới phát được ra tiếng, nhưng cuối cùng kết quả là tên còn chưa nói hết ra thì ánh mắt nàng ta đã trợn lên một cái, không nhịn được mà hôn mê, tỳ nữ bên người có bóp mấy cũng không khiến nàng ta tỉnh lại nổi nữa.
“Do Liên tỷ tỷ.” Chung Nguyên Dư vẫn như cũ mắt cũng chẳng thèm chớp nhìn cảnh tượng lột da, chậm rãi nói: “Đừng ngủ ở đây, sẽ nhiễm lạnh đấy.”
Người ta là đang ngủ sao? Rõ ràng người ta là ngất xỉu!
Đường Lạc liếc mắt nhìn sang, phất tay một cái để tỳ nữ khiêng nàng ta xuống.
Sau đó hắn cũng đứng lên.
Nhưng hắn vừa đứng lên thì Chung Nguyên Dư cũng lập tức đứng dậy theo.
“Ngươi làm gì vậy?”
“A Lạc ca ca định đi đâu thế?” Chung Nguyên Dư chăm chú nhìn hắn, bộ dạng cực kỳ khẩn trương: “Có phải chàng lại định bỏ A Dư đi tìm tiểu mỹ nhân nào đúng không? Không được không được! A Dư cũng muốn đi theo!”
“...”
Đầu óc người này hẳn là có vấn đề.
Ta với ngươi thân nhau lắm à?
Sắc mặt Đường Lạc tối sầm, bỗng nhiên hắn nhìn tay nàng đang kéo lấy ống tay áo hắn - ánh mắt hắn lại trầm xuống, trong đầu hiện lên hình ảnh lễ thành thân mấy ngày trước, nàng đội khăn voan, níu lấy ống tay áo hắn, ngăn cản hắn đi tìm Cố Do Liên.
Ngón tay nàng trắng nõn, trông cực kỳ đẹp mắt.
Tiếp đó khăn voan được nhấc lên, bên dưới là một khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, đôi mắt màu hạt dẻ nhìn chằm chằm hắn, bên trong hàm chứa ý cười dịu dàng, là một nụ cười rất thuần túy.
“Không có tiểu mỹ nhân nào cả.”
“Ta mặc kệ.” Chung Nguyên Dư không chịu buông tay, làm nũng nói: “Quân Lăng Điện nhiều mỹ nhân như vậy, nhỡ như các nàng quyến rũ chàng thì sao? Không được không được, ta nhất định phải đi theo chàng.”
“À, vậy ngươi đừng có hối hận.”
Mặc dù lúc những lời này được nói ra, biểu tình của hắn vẫn là tựa tiếu phi tiếu, khiến một đám hạ nhân nhìn đến mức kinh hoàng, nhưng Chung Nguyên Dư lại vui vẻ đến mức híp mắt lại, lạch bạch đi theo hắn.
*
Đừng nhìn Chung Nguyên Dư đối diện với cảnh tượng lột da nhưng vẫn có thể trò chuyện vui vẻ mà nghĩ nàng là một người có khẩu vị nặng, thật ra ở trong đầu nàng đã sớm mắng Đường Lạc đến mức máu chó phun đầu, lúc rảnh rỗi cũng phải mắng cả tác giả của cuốn tiểu thuyết [Ma Vì Chính] này nữa.
Chung Nguyên Dư cũng chỉ là một thanh niên thế kỷ hai mươi mốt cần cù chăm chỉ làm việc thôi.
Tháng trước nàng nhận được công việc cải biên lại một bộ tiểu thuyết cực kỳ gây tranh cãi, mà bộ tiểu thuyết đó chính là [Ma Vì Chính]. Đây là một bộ tiểu thuyết tình cảm võ hiệp, văn phong lưu loát tốt đẹp, thiết lập nhân vật phong phú, vốn dĩ nên được độc giả cực kỳ hoan nghênh.
Kết quả chỉ vì vị tác giả này lại không tuân theo quy trình ra bài.
Càng viết càng lệch, kết cục cuối cùng lại viết nam nữ chủ mười phần hiệp nghĩa bị đại ma vương nhân vật phản diện giết chết… Vì vậy đương nhiên bị các độc giả mắng thảm, kháng nghị muốn đổi lại kết cục. Thế nhưng tác giả lại không muốn mà trực tiếp bán bản quyền điện ảnh và truyền hình, mà đương nhiên, đoàn làm phim quyết định muốn thay đổi lại kết cục, vậy nên công việc cải biên này được giao cho Chung Nguyên Dư.
Chung Nguyên Dư dùng hai ngày đọc xong cuốn tiểu thuyết, đọc xong nàng cũng muốn mắng tác giả, kết quả còn chưa kịp mở miệng, nhắm mắt lại rồi mở mắt ra lần nữa thì phát hiện bản thân nàng xuyên không rồi…
Lại còn xuyên thành một nữ phụ pháo hôi.
Một nữ phụ pháo hôi hại chết bạch nguyệt quang của đại ma vương biến thái, kết cục còn thảm hơn gấp mười lần so với nam nữ chủ!
Thảm hơn gấp mười lần đấy! Đây là khái niệm gì? Chính là mặc dù tính cách Chung Nguyên Dư không tốt nhưng đến lúc chết, các độc giả lại dồn dập khóc vì nàng quá đáng thương.
Không sai, người hại chết nam nữ chủ, trở thành người chiến thắng cuối cùng chính là đại ma vương biến thái Đường Lạc, mà bạch nguyệt quang chính là thanh mai trúc mã của Đường Lạc, Cố Do Liên.
Lúc nàng xuyên qua cũng đúng lúc Đường Lạc đến Nhạc Nghiêu sơn trang quấy rối lễ thành thân của thiếu trang chủ Triệu Tuyệt, bắt cóc tân nương Chung Nguyên Dư về thành thân cùng mình.
Sở dĩ Đường Lạc làm vậy cũng chẳng phải bởi vì Chung Nguyên Dư xinh đẹp, mà là bởi vì hắn có thù oán với Nhạc Nghiêu sơn trang. Trong nguyên tác, sau khi Chung Nguyên Dư bị bắt tới thì lập tức bị nhốt lại, Đường Lạc trăm công nghìn việc rất nhanh cũng quên mất còn có một người như vậy.
Mà sau khi bạch nguyệt quang của hắn, Cố Do Liên trong lúc vô tình nhìn thấy nàng ta (đang nói đến nguyên chủ), cảm thấy nàng ta quá xinh đẹp, nàng ta (Cố Do Liên) lo lắng Đường Lạc thích Chung Nguyên Dư nên bắt đầu làm đủ trò. Một đại tiểu thư như Chung Nguyên Dư làm sao có thể chịu được bạch liên hoa tính tình õng ẹo thế này nên dĩ nhiên lựa chọn phản kích không chút lưu tình, sau đó bạch liên hoa lại tới khóc lóc kể lể với Đường Lạc một phen, từ đây Chung Nguyên Dư cũng bắt đầu chịu khổ.
Sau khi Chung Nguyên Dư thảm hại nhận được sự trợ giúp của nam chủ, rõ ràng có thể chạy thoát khỏi nơi này nhưng hết lần này đến lần khác nàng ta lại muốn tìm đường chết, trước khi đi nàng ta muốn giết chết Cố Do Liên, vì vậy bị Đường Lạc ghi hận, cuối cùng có kết cục bi thảm.
Lúc đọc nguyên tác, tác giả không kể quá nhiều về Đường Lạc và Cố Do Liên nên Chung Nguyên Dư cũng không nhìn ra rốt cuộc Đường Lạc để ý đến Cố Do Liên bao nhiêu, sau khi xuyên qua nàng mới phát hiện ra bản thân đã đúng.
Nhìn cái cảnh Đường Lạc cứng rắn ép Cố Do Liên nhìn tiết mục lột da vừa rồi là biết.
Quả thật là một tên biến thái, đối với bạch nguyệt quang mà cũng biến thái như vậy.
Nhưng trong nguyên tác, tình tiết này vốn dĩ không xuất hiện, mặc dù trong nguyên tác nàng cũng không nhìn ra được rốt cuộc Đường Lạc để ý đến Cố Do Liên bao nhiêu, nhưng ít nhất hắn vẫn có một chút tình cảm, như vậy thì Cố Do Liên mới có thể làm trời làm đất như vậy. Kết quả không ngờ sau khi nàng xuyên vào, Cố Do Liên lại trở nên đáng thương đến thế, vốn dĩ nàng ta đã nhát gan, lúc này chắc hẳn cũng bị hù dọa đến điên rồi.
Ở trong lòng lắc đầu một cái, Chung Nguyên Dư gần như phải chạy chậm mới miễn cưỡng đuổi theo được bước chân của Đường Lạc.
Quân Lăng Điện là một môn phái giang hồ mới nổi lên mấy năm gần đây, nhưng vừa mới bước vào giới Quân Lăng Điện đã chen ngay vào danh sách các môn phái giang hồ đứng đầu, có không ít ác nhân danh tiếng hiển hách cũng dựa vào Quân Lăng Điện, cộng thêm với việc ở đây còn có tôn đại thần Đường Lạc nên lại càng đưa thanh danh của Quân Lăng Điện lan xa.
Nhưng nhìn hành vi biến thái của Đường Lạc là biết Quân Lăng Điện là một môn phái tà đạo bất chính, thanh danh lan xa, mà thứ được truyền bá chính là Quân Lăng Điện hung tàn đáng sợ thế nào.
Chung Nguyên Dư đi theo Đường Lạc tới trường luyện võ.
Sáng sớm chính là thời điểm luyện võ tốt nhất, ánh mắt trời chiếu vào bức tường đỏ lát gạch vàng phản chiếu một màu sắc ấm áp.
Các đệ tử Quân Lăng Điện đều mặc hắc y võ trang, biểu tình tàn bạo vung quyền đánh ra, như thể biểu tình càng tàn bạo thì chiêu thức lại càng lợi hại.
Chà, quả nhiên lão đại thế nào thì đệ tử sẽ thế đó.
Chung Nguyên Dư không nhịn được mà liếc sang người đang ở bên cạnh mình.
Không thể không nói, Đường Lạc có một bộ túi da cực kỳ tốt, mùi mực phảng phất xung quanh bộ y phục bằng vải gấm thượng hạng lại càng làm nền cho da thịt trắng nõn như tuyết của hắn, ngũ quan góc cạnh như được điêu khắc mà thành, hàng mi dày cùng một đôi mắt như ngọc lưu ly trong suốt tựa như được nước suối thấm đẫm, khóe mắt hơi xếch lên khiến hắn trông càng phong tình mê người, nhưng biểu tình trên khuôn mặt lại luôn như cười như không, tà khí nghiêm nghị.
Bị hắn liếc qua một cái cũng khiến người ta phải rùng mình từ lòng bàn chân đến tận đỉnh đầu.
“A Dư, ngươi nhìn ta làm gì?”
A Dư?
Chung Nguyên Dư vừa lặng lẽ đưa tay vuốt da gà nổi trên cánh tay, vừa nở nụ cười ngọt ngào mềm mại với Đường Lạc: “A Lạc ca ca trông thật đẹp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



