Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chữ "Dịch" mặt trời mọc đầu, cũng giống như tâm tình của Dịch Dương vào giờ khắc này.
Tất nhiên, anh sẽ không thừa nhận.
Dịch Dương không tin vào mấy chuyện ma ám, mà tin rằng đây là di chứng nghe nhầm do bản thân quá mệt mỏi mấy ngày liên tiếp gây ra.
Nếu như không phải mệt mỏi sinh ảo giác, sao có thể phát sinh hiện tượng ly kỳ như vậy?
"Dịch tiên sinh, ngài không sao chứ? Có điều gì không ổn thỏa sao?"
Luật sư cũng phát hiện ra Dịch Dương có chỗ không thích hợp, hiểu lầm rằng Dịch Dương có chỗ bất mãn với nội dung bản thỏa thuận ly hôn.
"Ông xã, anh sao vậy? Có phải là quá mệt mỏi rồi? Nếu không, chúng ta..."
Chỉ cần ngươi có tiền, muốn lấy chồng không khó.
Những năm gần đây, số tiền tiết kiệm của Hứa Tân Di cùng chỗ tài sản vừa được phân chia kia, nhiều đến mấy con số “0” cô cũng không đếm hết được. Lại thêm thanh danh, địa vị của cô bây giờ trong showbiz, còn sợ thiếu tiểu thịt tươi xếp hàng chờ cô chọn sao?
Còn cái tên Dịch Dương đã mặc định là "hàng" của người khác này, muốn yêu ai mặc xác anh ta.
Càng nghĩ, càng háo hức mong chờ!
Bây giờ kế hoạch đều đã sẵn sàng, chỉ còn một bước cuối cùng, chờ Dịch Dương ký tên.
Ly hôn xong, biển rộng mặc cá bơi, trời cao mặc chim lượn, cô muốn thế nào còn không được thế nấy ư?
Nghĩ tới cuộc sống tốt đẹp trong tương lai, Hứa Tân Di không nhịn được giương khóe miệng lên cao.
—— "Ký tên đi nào, ký tên đi, hôm nay, cho dù anh ta có bước một chân vào quan tài cũng phải ký tên cho mình."
Nghe kĩ một chút, đây là tiếng người?
Dịch Dương khó chịu giật giật cà vạt, cố gắng bình tĩnh, tỉnh táo lại.
"Tôi không sao."
—— "Oa a~ Tên trứng thối này kéo cà vạt thôi mà cũng thật đẹp trai."
—— "Tiếc quá, tên yêu quái này về sau sẽ yêu hồ ly tinh khác, cùng hồ ly tinh khác anh anh em em, sẽ còn vì hồ ly tinh mà đánh mình, mắng mình, nhục nhã mình, chậc chậc... Đẹp trai để mà làm gì? Đối với cái loại đàn ông cặn bã này, tốt nhất vẫn nên nhắm mắt làm ngơ, ly hôn sớm một chút thôi."
Đột nhiên gặp phải tình huống vượt quá nhận biết, đàn ông cặn bã Dịch Dương hô hấp trì trệ, trầm mặc thật lâu, tay cầm bút trắng bệch.
Tình huống xảy ra thực sự đang thách thức lý trí và niềm tin của anh.
Cho dù anh có thực sự nghe được tiếng lòng của Hứa Di Tân hay không, thì tình huống này vẫn dính líu liên quan đến cô ta.
Anh quăng bút đi, "Không ký."
"Không ký?" Hai vị luật sư đưa mắt nhìn nhau.
Dịch Dương vô cùng tỉnh táo nói: "Để hôm khác."
Hứa Tân Di: "..."
—— "G.iết người là phạm pháp, g.iết người là phạm pháp. Hứa Tân Di mày bình tĩnh một chút, không thể xúc động, ngàn vạn lần không thể xúc động! Nghĩ mày vẫn còn tiểu thịt tươi đi, nghĩ mày còn rất nhiều chồng ở nhà trẻ đi, bọn họ không thể không có mày, đừng tức giận, đừng tức giận!"
Hứa Tân Di bị hai chữ "Không ký" của Dịch Dương làm chấn động tâm lý. Lúc nghe được ba chữ "Để hôm khác" mới lấy lại được tinh thần, ngay lập tức ổn định trái tim đang muốn g.iết người của mình.
Bày ra một ánh mắt vui mừng đến phát khóc kì thực trong lòng kêu gào như cha mẹ sắp ch.ết, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ lại nghẹn ngào đến không nói lên lời, hoàn toàn là một bộ dạng hai mắt đẫm lệ lung linh.
Hai vị luật sư đối với việc nhà của Dịch Dương không tiện đánh giá điều gì, thậm chí vào lúc Dịch Dương nói "Không ký", đã thu dọn giấy tờ hồ sơ chuẩn bị rời đi.
Dù sao bọn họ chỉ đến để giải quyết vấn đề phân chia tài sản của vợ chồng sau khi ly hôn chứ không phải mấy bác gái hàng xóm thích hóng hớt chuyện riêng của người khác.
Đợi luật sư rời đi, Dịch Dương ôm đầu dựa ra sau ghế sofa.
Chắc là trong đầu mình tụ cục m.áu đông, hoặc xảy ra vấn đề gì, bệnh tật gì đó chẳng hạn.
Hai mắt anh thất thần nhìn vào hư không, nhưng bên tai vẫn truyền đến tiếng nói của Hứa Tân Di.
—— "Anh ta lại đang nghĩ cái quái gì đấy? Lúc thì nói ly hôn lúc lại không, óc chứa nước à?"
Mặc dù không rõ Dịch Dương vì sao đột nhiên lật lọng, nhưng đối với Hứa Tân Di mà nói, đây là " ước mơ tha thiết " của cô, trước tình thế này chỉ có thể miễn cưỡng thăm dò: "Ông xã, anh không sao chứ?"
Dịch Dương đột nhiên mở to mắt nhìn qua cô, mang theo nghi hoặc cùng tìm tòi nghiên cứu.
Hứa Tân Di nhớ lại vai diễn nhân vật nữ si tình mà mình diễn tốt nhất, vừa khóc lại vừa cười nức nở nói: "Ông xã, anh có thể hồi tâm chuyển ý không cùng em ly hôn. Em thật là vui mừng!"
—— "Mới là lạ!"
—— "Tên yêu quái này không phải là đang cợt nhả mình đấy chứ?"
—— "Không thể nào. Mấy thông tin cố ý tiêu xài hoang phí, nói xấu sau lưng, bắt nạt vô lý trước đó mình đều cho người truyền đến tai anh ta, anh ta không thể nào không biết được mà."
Khoảng cách càng gần, âm thanh càng rõ ràng.
"Cố ý", "mình đều cho người truyền đến tai anh ta"?
Là ý gì?
Dịch Dương nhắm hai mắt lại, cẩn thận nghiêm túc tường tận xem xét, phảng phất như chưa hề quen biết cô.
Hứa Tân Di trong giới showbiz thanh danh không tốt, còn có danh xưng là "Hắc Quả Phụ", ý nghĩa rất xấu, ỷ vào mình có bối cảnh, hoành hành bá đạo ngang ngược càn rỡ, muốn làm gì thì làm.
Cô là nữ phụ ác độc nha, làm việc phách lối vốn là tính cách của cô, hiền lành ngoan ngoãn để đợi người ta nắn tròn đập dẹt sao?
Nhưng cũng bởi vì cái vấn đề thái độ này mà trong showbiz cô đắc tội với không ít người. Cho tới bây giờ, nhất cử nhất động của cô đều có người nhìn chằm chằm.
Mặc kệ cô làm cái gì, ngay lập tức sẽ có người ác ý phóng đại cùng vặn vẹo soi mói, sau đó lại một trận bới móc chửi rủa.
Cũng may Hứa Tân Di có mấy phần kỹ năng diễn xuất, mặc dù tạm thời còn không thể đạt tới đỉnh Oscar, nhưng so với mấy vòng minh tinh trong giới thì mạnh hơn nhiều lần. Cũng được coi là có sự nghiệp cũng có giá trị nhan sắc.
Cho dù cô liên tục bôi đen thanh danh của mình, nhưng khả năng diễn xuất thực sự không thể nghi ngờ.
Giống như mới đây, nữ chính bộ phim « Bối Bối thăng chức ký » do nhà sản xuất Phương sắp xếp nhét người, nhưng kỹ năng diễn xuất quá khó coi, bị đạo diễn bắt bẻ hồi lâu, sau đó đổi Hứa Tân Di lên diễn thay.
Rõ ràng là đạo diễn quyết định thay đổi nhân sự, truyền đến truyền đi, lại thành Hứa Tân Di cô ném đá sau lưng giành giật được.
Hứa Tân Di hoàn toàn không để trong lòng, thậm chí còn có chút đắc chí, cảm ơn, bớt cho cô mất công gây sóng gió.
Cô coi như đã nhìn thấu rồi, giới showbiz chính là cái nơi ỷ mạnh hiếp yếu. Sau lưng nghiến răng nghiến lợi âm thầm ra tay với mình, ở trước mặt còn cười cười nói nói gọi mình một tiếng chị.
Hứa Tân Di đã tính toán tốt đường lui rồi, tuyệt vời nhất vẫn là có thể đứng vững gót chân trong showbiz sau khi ly hôn, còn không thì giải nghệ ở ẩn thôi, để lại một giai thoại truyền kỳ đau khổ vì tình, cho bàn dân thiên hạ có đề tài mà hóng hớt.
Thế mà không ngờ, tên cháu trai Dịch Dương này đột nhiên lật lọng.
—— "Cuộc sống tương lai tươi đẹp của mình, đều bị tên khốn Dịch Dương này phá hỏng."
—— "Không ly hôn với tôi, một ngày nào đó nhất định anh sẽ hối hận!"
Hứa Tân Di trong lòng cất giấu một con dã thú giương nanh múa vuốt, mặt ngoài lại là một mỹ nhân xinh đẹp động lòng người. Giống như trái táo độc của Hoàng hậu trong truyện cổ tích, bên ngoài tròn trịa vô hại, bẻ ra bên trong toàn là độc tố ch.ết người.
Hồ đồ rồi.
Vẫn nên ly hôn thôi.
Bất luận là Hứa Tân Di ngang ngược càn rỡ ỷ thế h.iếp người, hay là nữ nhân lòng dạ bất nhất, đều không phải điều anh muốn bận tâm thêm.
"Hứa Tân Di, tôi hối hận rồi, chúng ta vẫn nên ly hôn đi."
"A?"
—— "... Tên yêu quái này đúng thật là đang đùa giỡn với mình! Mình muốn gõ bẹp đầu c.hó của anh taaa!!!"
Dịch Dương chỉ cảm thấy đầu "ong" một tiếng, đau kịch liệt.
Lúc đang chuẩn bị lấy điện thoại gọi luật sư quay lại, mẹ chồng gọi điện đến, kêu hai vợ chồng về nhà một chuyến.
—— ——
Dịch Dương đích thực là thiếu gia ba đời hào môn, bây giờ anh có hết thảy, đều là nhờ hai đời ông và cha xây dựng lên.
Người ta hay nói: “Không ai giàu quá ba đời” nhưng Dịch gia truyền đến đời Dịch Dương, vẫn chưa có dấu hiệu sụp đổ, ngược lại còn nâng cao thêm một bước, triệt để củng cố căn cơ vững chắc của Dịch gia ở các ngành nghề lĩnh vực khác nhau, người ngoài không thể rung chuyển.
—— "Lần này về nhà nhất định là vì vụ ly hôn của hai đứa đây. Chuyện kết hôn ngày trước là do Dịch lão tiên sinh cùng ông mình quyết định hôn ước. Mẹ của Dịch Dương vốn dĩ cũng không thích mình, lần này trở về, không chừng còn khuyên Dịch Dương nên ly hôn... Nếu thật sự ly hôn thành công, bà ấy sẽ là mẹ ruột mình!"
—— "Aiza, tất cả đều tại tên yêu quái này. Nếu như lúc nãy ký tên luôn cho xong chuyện thì mình đỡ phải về nhà đấu tay đôi với mẹ chồng, bà cô kia level quá cao, đánh không lại ╥_╥"
—— "Người ta đều nói quan hệ mẹ chồng nàng dâu xa cách, phần lớn nguyên nhân là do con dâu không sinh được con trai. Mình hai năm nay quá thảm rồi, tất cả bất hạnh đều nhờ tên cẩu nam nhân này mà ra!"
—— "Hôm nay cũng không biết bà cô kia có hằm hè chèn ép mình không đây. Quyết định rồi, lần này về chỉ ăn cơm chứ nhất định không chịu ăn thua ăn thiệt được! Aiza vậy nên mới nói, phụ nữ kết hôn, trên phải đấu với mẹ chồng, dưới phải đấu với tình địch. Chỉ vì một tên cẩu nam nhân mà đấu đi đấu lại từ bông hoa xinh biến thành gà trống chọi rồi."
—— " Hừ, cho Dịch Dương một thời gian, nếu không tiếp tục ly hôn, mình sẽ cho anh ta biết thảo nguyên bao la đến mức nào!"
(*) Ý là chị muốn cằm sừng anh :)
—— "Phi! Cẩu nam nhân lật họng!"
Xe chậm rãi lái vào biệt thự Dịch gia.
Dịch Dương lúc xuống xe sắc mặt xanh trắng, thấp thoáng còn trông thấy nắm đấm nắm chặt có chút phát run, toàn thân trên dưới viết rõ ba chữ ‘Chớ-lại-gần’.
Lão quản gia đến đón, vừa ra cửa liền đụng phải cái mặt xám mũi tro.
"Thiếu phu nhân, thiếu gia bị làm sao vậy?"
Hứa Tân Di cũng không nghĩ ra, sau khi lên xe, Dịch Dương vẫn cứ như vậy, mặt đen như đáy nồi, cứ như thể ai thiếu nợ anh ta không bằng.
"Quản gia Trần yên tâm, không sao đâu ạ."
"Vậy thì tốt rồi, mau vào đi, phu nhân đợi hai người đã lâu."
Hứa Tân Di mới vào cửa, đã nghe thấy phòng khách truyền ra một trận nói cười, giọng nữ ôn nhu uyển chuyển, ngữ khí chậm rãi thong dong, âm sắc êm tai, chỉ nghe đã hình dung được một cô gái ôn nhu, tri thức, hiểu lễ nghĩa.
"Mẹ, mẹ gọi chúng con về nhà có chuyện gì?"
Dịch Dương cùng Hứa Tân Di một trước một sau đi vào, tiếng nói trong phòng khách nháy mắt liền ngừng.
Dịch phu nhân qua tuổi năm mươi, chăm sóc tương đương tốt, vai lưng thẳng tắp nhìn không ra vẻ già nua. Ngũ quan cũng không cay nghiệt, ngược lại nhìn qua còn cho rằng đây là một từ mẫu hiền hòa, rất thân thiện.
So sánh với mỹ nhân bên cạnh, tuy ít hơn một phần thanh xuân tuổi trẻ, nhưng lại nổi bật hơn phần ung dung cùng khí chất.
Dịch phu nhân thân mật kéo tay cô gái ngồi cạnh, cười nói: "Nghiên Nghiên hôm qua vừa về nước, mang theo quà đến thăm mẹ và ông. Đúng lúc mẹ cũng có chuyện muốn tìm con, cho nên tiện gọi các con về nhà một chuyến."
Nhà thiết kế thời trang trứ danh, người mẫu có tên tuổi, Tần Nghiên.
"Dịch Dương, đã lâu không gặp." Tần Nghiên tự nhiên hào phóng đứng dậy, giống như cô ta thật sự chỉ tùy tiện đến thăm mà thôi, "Tân Di, lâu rồi không gặp, càng ngày càng đẹp ra đó!"
Hứa Tân Di khách sáo cười nói: "Cảm ơn, cô cũng thế."
"Tôi tặng cho cô một món quà, không biết cô có thích hay không, hi vọng cô sẽ nhận lấy."
—— "Không biết tôi thích hay không thì đừng có đưa."
Tần Nghiên nói xong, đưa ra một túi quà tặng xem chừng rất đắt đỏ đặt trên bàn trà, từ trong đó lấy ra một hộp trang sức, đưa cho Hứa Tân Di.
"Mở ra xem thử đi."
—— "Cái hộp này nhìn thì như một hộp quà bình thường, nhưng mà đã được thiết kế dễ trơn tuột. Nếu như mình cầm thẳng đứng mở ra, đồ bên trong nhất đinh sẽ văng xuống đất rơi vỡ. Mình có cầm nghiêng hộp mới mở ra, thì đồ cũng sẽ tuột khỏi móc cài, văng v sau rơi vỡ.”
—— "Vừa vào cửa đã ra oai phủ đầu với mình, làm sao bây giờ?"
—— "Mình làm vỡ đồ rồi, cô ta nhất định sẽ giả bộ điềm đạm đáng yêu, đỏ mắt nghẹn ngào, nói cái gì mà: “Tân Di, dù cô không thích tôi tặng quà cho cô đi chăng nữa cũng đừng cố ý phá hỏng nó được không, tôi thật tâm thật tình muốn tặng quà cho cô mà”, sau đó làm như bị tổn thương mà rời đi. Mẹ chồng nhất định sẽ không đồng ý, mượn đề tài mà quở trách mình. Cẩu nam nhân Dịch Dương này sẽ không thèm lên tiếng, thái độ còn không tốt, chỉ lặng im mặc cho mẹ anh ta trách móc. Hừ, cẩu nam nhân nói không chừng cũng sẽ cho rằng mình đang cố ý, sau đó bắt mình phải xin lỗi, bạch liên hoa ngồi một bên xem trò cười..."
—— "Trời ạ thật là buồn nôn, mình không thể chịu ủy khuất như vậy!"
—— "Bạch liên hoa thích Dịch Dương còn không chịu thổ lộ sớm một chút, bây giờ ở đây lại làm tiểu tam tâm cơ thích diễn kịch... Mình thấy cả hai người thực là trời sinh một đôi! Nhanh nhanh quấn lấy nhau sớm một chút đi, đừng lêu lổng ở ngoài reo rắc tai họa vào đầu người khác!"
—— "Mình quá thảm rồi, cẩu nam nhân vì sao lại không chịu ly hôn với mình cơ chứ, bắt mình phải chịu thống khổ như vậy!"
—— "Không được, mình phải nghĩ biện pháp, không thể bị động như vậy. Phải nghĩ ra cách gì đó, đánh đòn phủ đầu!"
Ở bên cạnh cô Dịch Dương nghe được tất cả, sắc mặt quả thực không thể dùng hai chữ ‘khó-coi’ để hình dung.
Anh cùng Tần Nghiên tuy không cùng nhau lớn lên, nhưng đã học cùng nhau từ trung học lên cao trung. Ngoại trừ tình cảm bạn bè ra thì không còn gì khác, anh hiểu rất rõ con người của Tần Nghiên. Là một cô gái đơn thuần hiền lành, sao có thể chỉ tặng quà thôi cũng phát ra nhiều suy nghĩ ác ý như vậy?
Lúc Hứa Tân Di nhận hộp trang sức, Dịch Dương đưa tay cầm lấy, hai mắt anh hơi trầm xuống nhìn Hứa Tân Di, mở hộp trang sức ra.
Anh phải để Hứa Tân Di nhìn cho rõ, Tần Nghiên đến cùng có tâm cơ như cô nghĩ hay không...
Bang ——
Một cái vòng tay màu xanh biếc sáng long lanh từ bên trong hộp trang sức trượt ra, trong nháy mắt rơi xuống đất, chia năm xẻ bảy.
Dịch phu nhân kinh ngạc.
Tần Nghiên sửng sốt.
Hứa Tân Di ngay lúc Dịch Dương cầm cái hộp trang sức đã mừng rỡ như điên, ngay lúc này hung hăng nhéo một cái vào cánh tay, lã chã òa khóc.
"Dịch Dương anh làm gì vậy! Cho dù anh không thích Tần Nghiên tặng em quà đi chăng nữa cũng không cần làm thế này, Tần Nghiên là thật tâm thật tình muốn tặng quà cho em mà!"
Dịch Dương: "........."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)