Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Yêu Chương 1: Nghe Được Tiếng Lòng

Cài Đặt

Chương 1: Nghe Được Tiếng Lòng

Biết được tin Dịch Dương trở về, Hứa Tân Di tận lực xin phép đoàn làm phim cho nghỉ, về nhà sớm để chuẩn bị.

Dịch Dương bình thường không hay ở nhà. Công việc tất bật, phần lớn thời gian không phải đi công tác trong nước thì cũng là đi công tác nước ngoài. Mà Hứa Tân Di quay phim bận bịu, cũng lâu ngày không về nhà.

Kết hôn hai năm, số lần hai người gặp mặt đã ít lại càng hiếm hoi.

Nghe nói lần này Dịch Dương trở về, đoán chừng thật lâu nữa mới lại phải đi.

Hứa Tân Di nắm bắt cơ hội, phân phó trợ lý đi mua không ít đồ mà Dịch Dương thích ăn, bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Nguyên liệu nấu ăn cao cấp, thường chỉ cần chế biến một cách đơn giản nhất để giữ nguyên hương vị thơm ngon. Hứa Tân Di mở video hướng dẫn, bận rộn mất hai giờ, nấu được một bàn tiệc hải sản thịnh soạn.

Đồng hồ điểm tám giờ, Hứa Tân Di ngồi trước bàn ăn, thất thần nhìn đồ ăn trên bàn nguội dần.

Ngoài cổng không có động tĩnh, điện thoại cũng không có bất kỳ tin tức gì.

Cảnh cô phải diễn nhiều nhất chính cảnh ngồi trước bàn ăn chờ đợi chồng về nhà. Ngoại trừ yên lặng chờ đợi, không còn hành động nào khác.

Hứa Tân Di vô cùng kiên nhẫn đợi đến chín giờ mới gọi điện cho Dịch Dương.

Điện thoại không ai bắt máy.

Nhìn đống đồ ăn trước mặt sớm đã nguội lạnh, Hứa Tân Di tiếp tục kiên nhẫn đưa đồ ăn vào lò vi sóng hâm nóng lại.

Tiếp tục chờ.

Cuối cùng chờ đến mười một giờ, ngoài cổng mới có tiếng động, mà giờ khắc này đồ ăn trên bàn đã lạnh ngắt thêm lần nữa.

Dịch Dương về nhà sau một ngày mệt mỏi từ sáng đến tối. Cởi áo khoác xuống, khoác lên cánh tay, áo sơ mi trắng ôm sát khiến đôi vai rộng lộ ra. Mi tâm nhíu sâu, đè nén tâm trạng lạnh lùng cùng hờ hững.

Trong không khí thoang thoảng mùi rượu nhàn nhạt.

"Anh về rồi à?"

Một âm thanh nhỏ nhẹ khẽ khàng từ hướng phòng bếp truyền tới.

Dịch Dương quay đầu nhìn phòng bếp màu vàng nhạt u ám. Dưới ánh đèn chính là người vợ đã kết hôn hai năm đang nhìn anh với vẻ mặt vui mừng.

Chỉ một thoáng, gương mặt Dịch Dương vốn đã lạnh lùng lại phủ thêm một tầng băng sương, nhàn nhạt nhìn Hứa Tân Di, trong cổ họng phun ra một chữ: "Ừm."

"Anh ăn cơm chưa? Em đã tự mình nấu cho anh..."

"Không cần, lại đây, có việc cần thương lượng với cô."

Dịch Dương ngồi trên ghế sofa, hai chân thon dài mặc quần Tây thanh nhã đặt vuông góc với mặt đất, khuỷu tay chống lên đùi, cúi đầu mệt mỏi xoa mi tâm.

Lúc Hứa Tân Di đi đến bên cạnh, anh đem một tệp hồ sơ ném lên bàn trà trước mặt.

Mặc dù nói là thương lượng, nhưng giọng điệu lại không có nửa phần thiện chí muốn thương lượng.

"Đọc đi, nếu như không có ý kiến gì thì ký tên luôn."

Bốn chữ ‘Thỏa thuận ly hôn’ cực lớn khắc sâu vào tầm mắt Hứa Tân Di.

"Đơn thỏa thuận ly hôn? Anh muốn cùng em ly hôn?"

Hứa Tân Di âm thanh run rẩy, mi tâm vặn vẹo. Dường như vừa nhận phải một kích thích vô cùng lớn, mơ mơ hồ hồ nhìn Dịch Dương, hốc mắt đỏ lên.

"Dịch Dương, anh đừng đùa giỡn với em. Em đã chuẩn bị cho anh vài món anh thích ăn nhất, còn nữa... Anh đi làm có mệt không? Có muốn tắm rửa trước..."

"Tôi không phải đang đùa với cô, Hứa Tân Di, hai năm trước chúng ta kết hôn, cô hẳn phải biết trước điều này. Hai năm nay chúng ta không có tình cảm vợ chồng, cũng không có nhiều người biết về cuộc hôn nhân này. Bây giờ ly hôn, cô không có bất kỳ tổn thất về danh dự hay kinh tế gì. Ngoài ra, tài sản sẽ được phân chia hợp lý. Nếu như cô xem không hiểu, ngày mai tôi sẽ cho luật sư tới trực tiếp giải thích cặn kẽ cho cô."

"Em không hiểu! Em không hiểu cái gì hết! Chúng ta ăn cơm trước có được không? Cơm nước xong xuôi anh hãy nghỉ ngơi thật tốt, em còn có việc, không làm phiền anh nữa."

"Hứa Tân Di, tôi đang cùng cô nói chuyện đàng hoàng, cô đừng cố tình gây sự!"

Hứa Tân Di im lặng một lát, tay nắm chặt thành quyền, vành mắt tràn lệ nóng.

Cô vốn đã không hiểu lại càng thêm tuyệt vọng, lòng chua xót cùng ủy khuất không thể nào che lấp.

"Rốt cuộc là vì cái gì? Rõ ràng hai năm nay vẫn đang tốt đẹp, tại sao lại phải ly hôn? Lý do là gì? Là vì em không tốt sao? Hay em đã làm sai chỗ nào, dù sao anh cũng phải cho em một lý do chính đáng chứ!"

"Lý do?" Dịch Dương nhìn cô thật lâu, đột nhiên phun ra một tiếng cười nhạo, lời nói châm chọc cùng giọng điệu mỉa mai đâm vào Hứa Tân Di mặt mũi đỏ hồng.

"Mấy năm nay cô làm những gì sau lưng tôi, không cần tôi lại phải lắm lời chứ? Tôi không muốn nói chuyện quá khó nghe, cũng không muốn chọc thủng cuộc hôn nhân giả tạo này. Ly hôn trong hòa bình đã là cho tất cả mọi người chút mặt mũi cuối cùng rồi."

"Nhưng mà... Em không đồng ý ly hôn! Em không đồng ý! Em không ký!"

Hứa Tân Di cầm đơn thỏa thuận ly hôn xé thành hai nửa. "Chúng ta là vợ chồng, hai năm nay trôi qua vẫn tốt, tại sao phải ly hôn?"

Dịch Dương mắt lạnh nhìn, cũng không ngăn cản hành động của cô. "Ngày mai tôi sẽ dẫn luật sư tới, cô nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi đi trước."

Thậm chí ngay cả ngủ cũng không chịu ngủ ở đây.

Dịch Dương mặc áo khoác vào rời đi.

Vừa ra đến trước cửa, Dịch Dương quay đầu nhìn, Hứa Tân Di ngồi xổm đưa lưng về phía anh bên cạnh bàn trà, nắm trong tay tờ đơn ly hôn, im lặng run rẩy.

Dịch Dương hai mắt hơi trầm xuống. Anh biết Hứa Tân Di yêu mình đến mê muội, nhưng anh lại không có chút tình cảm nào với Hứa Tân Di cả.

Nếu như không phải Hứa Tân Di gần đây gây chuyện quá mức, suýt chút nữa đùa hại mạng người, có lẽ anh sẽ không đến mức yêu cầu ly hôn.

Cuộc hôn nhân này vừa không có giá trị vừa không có ý nghĩa, nếu tiếp tục dây dưa chỉ là mua dây buộc mình, hại người hại mình mà thôi.

Dừng lại một chút, Dịch Dương quả quyết rời đi.

Phòng khách lớn như vậy lại bao phủ một sự vắng vẻ âm lãnh.

"Đừng có cười nữa, lộ tẩy bây giờ."

Hứa Tân Di cười nghiêng ngả, cả người cười đến run rẩy, oán giận nói: "Đáng ghét, chuyện tốt như vậy cũng không cho người ta được vui vẻ."

Cô ngồi trên ghế sofa, đọc lại bản thỏa thuận ly hôn bị mình kích động diễn quá mức xé làm đôi. Làm gì còn mang cái vẻ cực kỳ bi thương không thiết sống chết trước mặt Dịch Dương vừa rồi?

Khóe miệng đã ngoác đến tận mang tai.

"Biết là thỏa thuận ly hôn sẽ đến, nhưng không nghĩ sẽ đến sớm như vậy. Tiểu A, chỉ cần cùng Dịch Dương ký đơn thỏa thuận ly hôn xong, tất cả mọi chuyện sẽ chấm dứt, đúng chứ?"

"Phải."

Hứa Tân Di cười hài lòng.

Hai năm trước Hứa Tân Di vừa tỉnh lại, đã xuyên qua thế giới này. Không chỉ vậy, còn có một hệ thống đi kèm gọi là Tiểu A.

Tiểu A nói cho cô biết, cô là nữ phụ ác độc có kết cục vô cùng thê lương.

Hứa Tân Di chớp chớp mắt, suýt chút lại ngất xỉu.

Tiểu A cho cô cơ hội sống lại một lần, đồng thời cũng cho cô hai lựa chọn.

"Thứ nhất, để bảo vệ mạng sống, cô có thể tẩy trắng hình tượng. Từ giờ trở đi nhẫn nhịn chịu nhục, cố gắng xóa bỏ quá khứ ác độc của mình trong lòng mọi người, làm cho tất cả mọi người đều yêu quý cô, làm Dịch Dương thực lòng yêu cô, thoát khỏi vận mệnh làm một nữ phụ độc ác."

Hứa Tân Di phảng phất như nghe được tiếng ca thánh thót của thánh mẫu Maria.

"Giới thiệu vắn tắt về Dịch Dương: Năm nay hai mươi tám tuổi, giàu ba đời, giá trị bản thân lên hàng chục tỷ, thân cao 1m88, kích thước 18.8 cm, anh tuấn soái khí. Đến nay vẫn còn độc thân, là một Kim cương vương lão ngũ (*) đỉnh cấp hàng thật giá thật."

(*) Kim Cương Vương Lão Ngũ là một thuật ngữ của cư dân mạng Trung Quốc, ám chỉ một chàng trai vừa độc thân, vừa có nhà vừa cực kì giàu có (thường là những người còn trẻ đã tự mình làm được ông chủ lớn), gần giống với cao phú soái, nhưng cấp độ cao hơn.

"Thứ hai, vò đã mẻ thì không sợ rơi, cứ thuận theo kịch bản. Tiếp tục làm chuyện xấu, đi con đường nữ phụ ác độc, nhưng tất cả mọi người đều sẽ thóa mạ cô, chồng của cô cũng sẽ chán ghét cô. Cô sẽ phải gánh vác hình tượng một nữ nhân xấu xa đê tiện đến tận cùng, cho đến khi Dịch Dương đồng ý cùng cô ly hôn."

Sinh mệnh cũng quý giá, nhưng tình yêu còn quý giá hơn.

"Nghe cũng không tệ, tôi chọn cách thứ hai."

Tiểu A: "?" Σ(⊙_⊙)

"Thời gian còn dài không phải vội, tôi rất muốn nhìn xem tờ đơn ly hôn hình dáng tròn méo ra sao."

Không phải chỉ là đóng vai một nữ phụ ác độc thâm tình vì yêu làm đủ trò xấu thôi sao? Cô làm được!

Hứa Tân Di tin tưởng, lấy trình độ cao cấp có thể khiến người người xa lánh của mình, không mất bao lâu, Dịch Dương nhất định sẽ cùng mình ly hôn. Kết quả đã nắm chắc trăm phần trăm như này, ai không chọn mới là kẻ ngu.

Quả nhiên, Hứa Tân Di mới đóng vai nữ phụ ác độc chưa đầy hai năm, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, Dịch Dương liền đề nghị ly hôn với cô.

Hình tượng này của cô, núi cao nước xa cũng không đỡ nổi.

Mắt thấy giấc mơ đã trở thành sự thật, sao cô có thể không vui vẻ?

Tâm trạng Hứa Tân Di cực kỳ tốt, đem một bàn hải sản ném vào thùng rác. Vào phòng tắm ngâm nước nóng, còn uống một ly rượu vang đỏ để chúc mừng.

Tiểu A: "Cô thật sự không muốn thử cứu vãn một chút sao? Thật ra Dịch Dương anh ta dáng dấp đẹp trai, lại có tiền, các phương diện khác cũng không tệ mà."

"Mi nói như thể trên thế giới này chỉ có mình Dịch Dương là đàn ông vậy. Bổn cô nương nhắc cho mà nhớ, ta ở trong showbiz lăn lộn cũng không chỉ một hai năm, đàn ông đẹp trai ưu tú nào còn chưa thấy qua chứ? Tại sao phải treo cổ trên một cái cây gỗ không hiểu phong tình Dịch Dương này, mà từ bỏ nguyên một mảng rừng rậm trong showbiz rộng lớn kia? Huống chi..."

Hứa Tân Di nhìn người phụ nữ xinh đẹp kiều mị trong gương, "Ta xinh đẹp lại còn trẻ trung như vậy, sao cứ nhất định phải quấn quít quanh một tên đàn ông không thể lay động tâm tính chứ?"

"Hứa Tân Di" mặc dù ác độc, nhưng cũng chỉ là một phụ nữ điên tình mà thôi. Cô ấy vừa gặp Dịch Dương đã trúng tiếng sét ái tình, về sau lại vì gia tộc liên minh mà kết hôn cùng anh ta. Dịch Dương hờ hững lạnh lẽo với cô, cô cũng vui vẻ chịu đựng.

Trong giới showbiz, cô ỷ thế có bối cảnh chống lưng mà ngang ngược càn rỡ, không ai dám trêu chọc, đã đắc tội không ít người.

Dịch Dương muốn ly hôn, "Hứa Tân Di" đánh chết cũng không chịu, nhiều lần còn dùng cả phương thức tự sát để áp chế. Nhưng cho dù tự biến mình thành điên điên khùng khùng, kết quả cuối cùng vẫn cứ là ly hôn.

Kết cục của "Hứa Tân Di"... một lời khó nói hết, cũng không muốn nhắc lại.

Vì thế cho nên, đối với Hứa Tân Di bây giờ, Dịch Dương cũng chỉ là một nam phụ mờ nhạt lót đường cho cuộc đời “sẽ” nở hoa của cô, không có gì đáng phải bận tâm cả.

Cô, mục tiêu lớn nhất chính là trơn tru thuận lợi ly hôn với Dịch Dương. Sau đó ra vẻ bị tình yêu làm tổn thương, từ đây quyết chí không tin tưởng vào tình yêu nữa, vô tâm vô phế, chỉ nói tiền không nói tình cảm. Có được tài sản kếch xù rồi lập tức đi du lịch vòng quanh thế giới, yên ổn bình đạm sống tốt quãng đời còn lại từ đó về sau.

Cuộc sống thế mới là hoàn mỹ~~

—— ——

Dịch Dương làm việc dứt khoát quyết đoán, sau ngày công tác về nước lập tức chuẩn bị thủ tục ly hôn thỏa đáng, mang theo hai luật sư trở lại chung cư.

Chung cư này là bất động sản thuộc quyền sở hữu của Dịch thị. Đây là lễ vật kết hôn mà Dịch lão tiên sinh tặng vợ chồng bọn họ.

Ở trung tâm thành phố, giao thông đi lại vô cùng thuận lợi, ở tầng cao, diện tích 420m^2. View toàn cảnh thành phố không sót một góc khuất, tầm nhìn cực rộng.

Hứa Tân Di rất thích căn chung cư này, cũng không biết lúc phân chia tài sản có chia cho cô căn chung cư này hay không.

"Dịch phu nhân, phương án phân chia tài sản trao đổi như vừa rồi, cô có ý kiến gì không?”

Hứa Tân Di hốc mắt đỏ bừng, khuôn mặt tiều tụy, thần sắc ảm đạm. Từ lúc đoàn người vào cửa đến tận bây giờ, cô cũng không liếc mắt nhìn qua hai luật sư lấy một cái.

Dịch Dương vắt chéo hai chân, miễn cưỡng dựa vào lưng ghế sofa, liếc nhìn tờ đơn thỏa thuận ly hôn, mặt mày lạnh lẽo lộ ra một vẻ nguy hiểm.

"Không có ý kiến gì thì ký tên đi."

Hứa Tân Di dưới đáy lòng thầm mắng một câu chửi tục, trên mặt lại vẫn giữ vẻ vùng vẫy giãy chết.

"Không, em không ký. Dịch Dương, cứ coi như em đồng ý đi chăng nữa, mẹ và ông nội cũng nhất định không đồng ý. Anh đã hỏi ý kiến của họ chưa? Nếu như họ biết..."

"Tôi sẽ cùng họ nói chuyện, chuyện này cô không cần phải để ý đến."

Diễn kịch rất xuất sắc.

Hứa Tân Di run rẩy nhìn Dịch Dương: "Ông xã, em biết em đã làm sai rất nhiều chuyện. Em đồng ý với anh, về sau em nhất định sẽ thay đổi, cái gì cũng thay đổi. Chúng ta không ly hôn nữa, được không?"

"Đã đến lúc này rồi, cô cho rằng vẫn cứu vãn được sao?"

Thấy Dịch Dương thờ ơ, Hứa Tân Di lòng như tro nguội, giống như là cực kỳ bất đắc dĩ tiếp nhận sự thật này, bất lực kháng cự.

Cô nước mắt lưng tròng, ra vẻ hung ác nói: "Tôi đồng ý ly hôn, ngoại trừ số tài sản được chia vừa rồi, tôi còn muốn căn chung cư này."

"Được."

"Anh không được để lộ tin tức chúng ta đã kết hôn cho bất kỳ ai khác."

"Được."

Tâm rắn như sắt, tên đàn ông lòng dạ độc ác!

Hứa Tân Di không chần chờ nữa, tay run run cầm lấy giấy bút. Một giọt nước mắt từ từ trượt xuống, rơi ngay ở chỗ ký tên, loang thành một mảng nước đọng.

Hai vị luật sư khẽ liếc nhau, đều thấy được trong đáy mắt đối phương vẻ thở dài.

Ký tên xong, cô lưu luyến không rời đơn thỏa thuận ly hôn, ánh mắt cầu khẩn nhìn về phía Dịch Dương. Chỉ thấy Dịch Dương ngay cả nhìn cũng không muốn liếc, mới bi phẫn đẩy đơn ly hôn về phía trước, sống chết cắn môi dưới, nước mắt rơi như mưa, không chịu nói thêm một câu.

Hệ thống vô cùng khen ngợi kỹ năng diễn xuất thượng thừa này.

Luật sư nhìn chữ ký Hứa Tân Di một lần, kiểm tra không sai sót mới đưa cho Dịch Dương.

"Dịch tiên sinh, mời ký tên ở đây."

Dịch Dương cầm bút, đặt bút trên giấy, chỉ chờ ngòi bút di chuyển, một chữ ký tiêu sái lưu loát sẽ xuất hiện ở chỗ ký tên.

Vận mệnh của Hứa Tân Di, từ đây cùng định mệnh hoàn toàn cắt đứt.

—— "Ký nhanh cái tay lên! Chờ mãi mới đến ngày tôi rời khỏi cái nơi quái quỷ này rồi!"

Tay Dịch Dương đang chuẩn bị ký tên trên tờ đơn ly hôn khẽ dừng lại, kỳ quái nhìn về phía Hứa Tân Di.

Hứa Tân Di đau khổ nhìn lại anh.

Anh vừa rồi... hình như nghe thấy âm thanh gì thì phải?

Tiếng nói của Hứa Tân Di?

Dịch Dương khẽ nghi hoặc.

"Ông xã, anh... không ký sao?" Trong tâm Hứa Tân Di khẽ rơi lộp bộp một tiếng, bỗng nhiên run lên, nín thở thăm dò.

—— "A Di Đà Phật, ông trời phù hộ, Jesus Thiên chúa amen!"

Nhìn khuôn mặt Hứa Tân Di hoa lê đái vũ cực kỳ bi thương, Dịch Dương nghi hoặc càng sâu.

Nghe nhầm?

Anh vuốt vuốt mi tâm, có lẽ là do gần đây quá mệt mỏi. Dịch Dương tự an ủi mình, tiếp tục ký tên.

—— "... Làm mình sợ muốn chết, nếu như anh ta lật lọng không ký, mình chẳng phải phí công vô ích rồi sao."

Dịch Dương dừng tay lại.

—— "Bây giờ vẫn chưa muộn, ký xong đơn ly hôn, phải mở party chúc mừng ngay lập tức mới được. Hai ngày trước mới casting bộ phim mới, thử tìm nam chính nói chuyện xem sao. Giai đẹp kia hình như tên là Hàn Kiêu, nghe nói vẫn còn là xử nam..."

Dịch Dương nắm chặt bút.

—— "Mango TV (*) hình như vừa mới có chương trình tuyển chọn mới, nghe đồn có một trăm tiểu thịt tươi đều ngoan xinh yêu lại tài giỏi, tốt nghiệp đại học, không biết có thiếu khách mời hay không..."

(*) Mango TV (hay còn được gọi là đài Xoài) là tên mà Đài Hồ Nam thường được gọi, vì logo của đài giống hình quả xoài. Đài Hồ Nam ám chỉ kênh truyền hình Hồ Nam trên TV. Còn Mango TV là trang xem internet của Hồ Nam, đại loại cũng là một website của đài Hồ Nam. Đài Hồ Nam với Mango TV giống kiểu VTV và VTVgo

Hứa Tân Di mải mê mơ mộng về tương lai tươi đẹp, đắm chìm trong thế giới của mình, không chú ý đến sắc mặt của Dịch Dương càng lúc càng khó coi.

—— "Lúc trước mình đoán không sai, hai năm, nhiều nhất là hai năm anh ta nhất định sẽ ly hôn với mình mà. Quả thật là trẻ nhỏ dễ dạy."

Dịch Dương trên giấy nguệch một chữ "Dịch".

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc