Chiếc vòng tay rơi nát nhiều mảnh trên mặt đất như đang hung hăng vả cho Dịch Dương một cái tát.
Từ khi về nước đến bây giờ, sắc mặt Dịch Dương chưa có lúc nào dễ nhìn.
Ánh mắt nhìn về phía Tần Nghiên biến ảo khó lường, Dịch Dương bắt đầu suy tư về những lời trước đó trong lòng Hứa Tân Di.
Anh thực không thể nào tin nổi, người mình đã quen biết hơn mười năm qua, thực ra lại dối trá hiểm độc y như lòng Hứa Tân Di ác ý phỏng đoán.
Nhưng sự thực rành rành trước mắt lại khiến anh không thể không tin.
Một hộp trang sức đắt đỏ cầu kỳ như thế, tay anh vừa nhẹ nhàng mở sao có thể rơi vỡ dễ dàng như thế được?
—— "May mắn thoát được một kiếp, nếu như không nhờ cái tên Dịch Dương này, mình còn không biết làm sao để thoát thân."
—— "Cẩu nam nhân trong lúc quan trọng thì ra vẫn còn rất hữu dụng."
"Ông xã, đây là tấm lòng của Tần tiểu thư, anh xem..." Hứa Tân Di vô cùng tiếc hận nhặt từ dưới đất lên một mảnh ngọc bị vỡ, đau lòng nhức óc chỉ trích anh: "Chỉ nhìn một mảnh nhỏ này đã biết vòng ngọc chất lượng tốt bao nhiêu, sao anh lại bất cẩn như vậy chứ?"
"Dịch Dương, có chuyện gì vậy, sao ngay cả cái vòng nhỏ cũng không cầm chắc?"
Dịch phu nhân lên tiếng hoà giải, cười nói với Tần Nghiên: "Nghiên Nghiên, thực ngại quá, Dịch Dương mấy tháng nay công việc bận rộn, cứ chạy đi chạy lại trong nước ngoài nước khắp nơi. Hôm qua nó mới về nước, còn chưa kịp thích ứng với chênh lệch múi giờ. Nó không cố ý, con chớ để ở trong lòng, để cô tặng con một cái vòng ngọc tốt hơn."
Tần Nghiên đương nhiên sẽ không vì một cái vòng mà tranh cãi với Dịch phu nhân, rất là khéo hiểu lòng người. "Bác gái, con biết Dịch Dương không cố ý, con cũng mới về nước hai ngày nay, cũng bị mệt mỏi vì lệch múi giờ lắm ạ. Còn vòng ngọc... vốn là quà tặng cho Tân Di, bác gái lại tặng con cái tốt hơn làm sao mà được ạ?"
Dịch phu nhân rất hài lòng về cô, tay vỗ vỗ lưng cô, cười nói: "Con nghĩ vậy, bác gái đỡ áy náy rồi."
Con gái duy nhất của Tần gia, nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế, người mẫu nổi danh, Tần Nghiên có nền tảng kinh tế tốt, tặng cái vòng ngọc thật sự cao cấp. Trước khi Hứa Tân Di và Dịch Dương về đến nhà đã đặc biệt mở ra cho Dịch phu nhân nhìn qua.
Dịch phu nhân sở hữu vô số loại trang sức, làm sao không biết giá trị của cái vòng này cao thế nào, cho nên liên tục kêu quá tốn kém.
Chỉ khi nghe cô nói: "Bác gái, con cùng Dịch Dương cùng nhau lớn lên, lúc Dịch Dương kết hôn con không ở trong nước, đã tiếc nuối bấy lâu nay. Lần này về nước, vòng ngọc này coi như là lễ vật kết hôn con tặng bù cho Dịch Dương và Tân Di, bác gái đừng từ chối", Dịch phu nhân mới gật đầu.
Tần Nghiên biết, Dịch phu nhân thích mình. Trước khi Dịch Dương kết hôn cùng Hứa Tân Di, bà đã coi mình như con dâu tương lai rồi.
Nhưng cho dù được Dịch phu nhân yêu thích đến mấy, cũng không vượt qua được một tờ hôn ước của Dịch lão tiên sinh.
Cũng may, sau khi về nước cô đã tìm hiểu được, Hứa Tân Di làm việc quái đản, tính cách ngang ngược càn rỡ, Dịch phu nhân rất không ưng ý. Ngay cả Dịch Dương cùng chỉ là vợ chồng danh nghĩa mà thôi, có tiếng không có miếng, không có tình cảm thật.
Cái vòng ngọc này chỉ là phép thăm dò thôi, mặc dù rơi vỡ thành một đống gãy vụn không đáng tiền, Tần Nghiên cũng không cảm thấy tiếc hận.
Cô chỉ thấy tiếc vì cái vòng ngọc này không phải bị vỡ trong tay Hứa Tân Di.
"Tần tiểu thư, mặc dù lần này tất cả là lỗi do Dịch Dương sai, nhưng mà khi về cô vẫn phải hỏi lại chỗ người bán một chút nhé. Trang sức bằng ngọc lại dễ dàng bị vỡ như thế, cái hộp quý giá đắt tiền này sao lại qua loa không chắc chắn quá vậy?”
Câu nói nhẹ nhàng mà sắc nhọn như dao, mấy chữ ‘tất-cả-là-lỗi-do-Dịch-Dương-sai' Hứa Tân Di còn cố tình nhấn mạnh cường điệu.
—— "May mắn quá, may mắn quá. Nếu mà là mình không may làm vỡ, mẹ của Dịch Dương không biết chừng sẽ không chịu bỏ qua. Ấy thế mà đến lượt con trai mình làm vỡ thì đủ kiểu bảo vệ, cũng không cần phải xin lỗi nữa kìa."
Bầu không khí nhất thời lạnh xuống.
Dịch phu nhân ở Dịch gia nhiều năm như vậy, loại người nào, loại chuyện gì còn chưa từng gặp, thủ đoạn của hào môn dù chưa từng thấy cũng đã nghe qua, trong lòng tự nhiên có vô số liên tưởng.
Cho nên nhẹ nhàng rút lại bàn tay đang âu yếm tay của Tần Nghiên, ý cười cũng phai nhạt đi nhiều.
Dịch Dương mặt mũi lại đen lên, "Xin lỗi, tôi không cố ý."
Tần Nghiên sắc mặt lạnh lùng, nhưng ngay lập tức tỏ vẻ điềm nhiên như không có việc gì, cười nói: "Không sao, nếu Tân Di thích, lần sau tôi sẽ tặng một chiếc vòng khác tới."
"Vậy làm sao được! Cái vòng này là do Dịch Dương làm vỡ, tất nhiên phải là Dịch Dương đền cho tôi, sao có thể để cô lại thêm tốn kém được? Mẹ, mẹ nói có đúng không?"
Dịch phu nhân không nói được gì, gật đầu.
Hứa Tân Di quấn lấy Dịch Dương không buông tha, "Ông xã, anh làm rơi vỡ vòng ngọc Tần tiểu thư tặng cho em, anh phải đền em cái khác...giống y như đúc!"
—— "Ít nhất phải bảy chữ số!"
Dịch Dương nặng nề nhìn sang, cảnh cáo tràn trong đáy mắt, từ trong cổ họng gạt ra mấy chữ. "Được, đền cho em!"
"Ông xã~ anh thật tốt!" Hứa Tân Di giả ngu như thể hoàn toàn không biết gì, vui vẻ ra mặt.
"Quản gia Trần, ông mau gọi người quét dọn đống rác này đi, quét ra xa một chút, kẻo làm người khác bị thương thì không tốt đâu."
"..." Giống như là đang chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, lại không thể bới móc được gì, nếu cố ý bắt bẻ thì thành cố ý khó dễ, đành nuốt mọi uất nghẹn vào trong bụng.
Tần Nghiên đứng dậy tạm biệt, "Bác gái, lần này cháu tới...chỉ muốn đến thăm bác và ông. Thời gian cũng không còn sớm, con phải về rồi."
Chỉ dám nói về, cũng không dám bày ra vẻ ủy khuất, tổn thương nữa.
Dịch phu nhân cho người tiễn Tần Nghiên ra về, sau đó nhìn thoáng qua Hứa Tân Di và Dịch Dương, "Dịch Dương, con đi theo mẹ."
—— "Đến rồi đến rồi, cuối cùng cũng đến rồi! Nhất định là sẽ bắt Dịch Dương ly hôn! Mẹ chồng! Cố lên! Cố lên! Việc này mà thành công, mẹ chính là mẹ ruột của con!"
Dịch Dương chậm rãi xoay người, nhìn nụ cười càn rỡ không kịp che giấu trên mặt Hứa Tân Di, "Em cũng đi."
Hứa Tân Di: "..."
Thấy Dịch Dương cùng Hứa Tân Di một trước một sau bước vào thư phòng, Dịch phu nhân vừa định nói, Dịch Dương đã giải thích: "Bọn con là vợ chồng, không có gì mà cô ấy không thể nghe."
Dịch phu nhân thở dài, "Vậy mẹ nói thẳng nhé. Nói đi, các con đang tính toán ly hôn có phải không?"
Hứa Tân Di vừa nghe, nội tâm kích động nói không ra lời.
Nửa ngày sau mới rề rà mở miệng.
"Mẹ!" Cái tiếng gọi "mẹ" này còn muốn lâm ly bi đát, da diết thê thảm hơn cả ngày thường, Hứa Tân Di nước mắt tuôn trào, "Chuyện này, mẹ cứ hỏi Dịch Dương đi ạ."
"Dịch Dương, con nói xem, đã xảy ra chuyện gì?"
—— "Nói mau! Nói anh chán ghét tôi, không thích tôi. Cho dù anh có chết, hay phải đoạn tuyệt quan hệ mẹ con, không thể kế thừa tài sản của Dịch gia, cũng nhất định phải ly hôn với tôi!"
Dịch Dương hai tay nắm chặt nổi gân xanh, con hàng này cứ khiêu khích sự nhẫn nại của anh, thực là đáng ghét!
Thở một hơi thật dài, sau nửa ngày mới giữ vững tinh thần.
Anh hỏi: "Làm sao mẹ biết việc này?"
"Làm sao mẹ biết? Luật sư của công ty vừa quay lưng đi đã báo tin tức cho lão tiên sinh đang an dưỡng ở trên núi. Nếu không phải nhờ mẹ phát hiện ra trước rồi đè ép xuống, có phải con còn định chờ ông về khen thưởng có phải không?" Dịch phu nhân nói xong, lại nhìn Hứa Tân Di, "Chuyện lớn như vậy, sao không thương lượng nói trước với mẹ?"
"Mẹ, con...con biết là do con không tốt. Con cũng biết con không bằng Tần tiểu thư, không được người khác yêu quý như cô ấy. Dịch Dương không thích con là chuyện bình thường, nhưng mà nhất định sau này con sẽ thay đổi. Mẹ tin tưởng con, mẹ khuyên nhủ Dịch Dương giúp con với. Con không muốn ly hôn..."
Hứa Tân Di hết mình kéo theo Tần Nghiên, chính là bởi vì Dịch phu nhân luôn có ý nghĩ so sánh cô ta với Hứa Tân Di cô.
—— "Mẹ nhìn xem, mẹ có con dâu dự bị Tần Nghiên ưu tú như vậy, sao thèm vào tha thứ cho con đây? Mau ra lệnh cho con ly hôn với con trai mẹ! Dùng tình cảm mẹ con uy hiếp anh ta! Nếu anh ta còn vùng vằng không chịu kí, thì dọa đoạn tuyệt quan hệ mẹ con!"
Dịch Dương nhức đầu, lại "ong" một tiếng đau kịch liệt.
Không khéo hai ngày nữa mắc bệnh đau nửa đầu kinh niên mất thôi.
"Ly hôn liên quan đến phân chia tài sản, chuyện lớn như vậy, con không nói một tiếng còn muốn giấu diếm chúng ta? Con cậy mình lớn rồi, cánh to cứng cáp rồi nên không thèm để cái người làm mẹ này ở trong mắt đúng không?"
—— "Nói hay lắm! Cẩu nam nhân đúng là không coi ai ra gì!"
"Mẹ, chuyện này con sẽ xử lý tốt."
Dịch phu nhân nổi giận: "Xử lý tốt? Con xử lý tốt như thế nào?"
Dịch Dương biện luận. "Vấn đề tài sản đã được luật sư phân chia tốt, nếu như mẹ không yên lòng, hai ngày nữa con sẽ bảo luật sư riêng đến trình bày với mẹ."
"Đến trình bày với mẹ? Ông nội con thì sao? Con với bọn họ có cách nào thuyết phục được không?”
Hứa Tân Di khóc đến kiệt sức. "Mẹ, Dịch Dương, con không muốn ly hôn, con không đồng ý, con nhất định không đồng ý ly hôn với Dịch Dương. Cho dù mẹ đồng ý đi chăng nữa, ông nội...ông nội cũng sẽ không đồng ý đâu!"
—— "Nhanh nhanh nhanh, thừa dịp ông nội không ở đây, mau chóng hoàn thành mọi thủ tục đi!"
Dịch Dương nghiến răng nghiến lợi. " Bên phía ông nội, con sẽ tự mình nhận tội với ông, việc này, con không phải không có cách!"
Hứa Tân Di thất vọng, lã chã rơi lệ, "Dịch Dương, anh thật sự chán ghét em đến vậy sao? Em biết, em kém cỏi hơn Tần tiểu thư, nhưng em đối với anh... đối với anh là thật lòng thật dạ. Những năm này, cho dù anh chưa từng chạm vào em đi chăng nữa, nhưng anh cũng phải thấy được tình cảm của em đối với anh chứ."
"Cái gì? Chưa từng chạm vào..." Dịch phu nhân tức giận: "Dịch Dương! Chuyện gì đây! Các con đã kết hôn hai năm rồi!"
—— "Đảm bảo trăm phần trăm là anh ta ‘không được’, nếu không, sao anh ta có thể lạnh nhạt hờ hững với tiểu mỹ nhân xinh đẹp quyến rũ mình đây được chứ!?”
"Mẹ, mẹ đừng trách Dịch Dương. Anh ấy không thích con, con cũng không trách anh ấy, chỉ trách..."
Dịch Dương: "Cô im miệng!"
Dịch phu nhân: "Anh im miệng!"
Hứa Tân Di: "..."
Hứa Tân Di ủy ủy khuất khuất đứng một bên, muốn nói nhưng nước mắt lại rơi xuống, im ắng nghẹn ngào.
—— "Cho anh gấp chết. Thì ra gia tộc Dịch Dương di truyền cái tính lề mề, chút chuyện nhỏ như vậy mà cũng làm nhao nhao lâu như thế?"
Thư phòng yên tĩnh, nặng nề.
Ba người đều bình tĩnh lại, cẩn thận suy nghĩ.
Dịch phu nhân che trán trầm tư.
Dịch Dương cũng trầm mặc không nói.
Sau nửa ngày, Dịch phu nhân mới hít một hơi thật sâu, khôi phục phong thái ung dung không vội trước đó, chậm rãi nói: "Mẹ không đồng ý các con ly hôn. Dịch Dương, con mà dám ly hôn với Hứa Tân Di, về sau con đừng gọi mẹ một tiếng mẹ nữa, nghe rõ không?"
Dịch Dương không nói gì.
Hứa Tân Di lại giống như bị dội một chậu nước lạnh từ đầu xuống chân.
Từ từ đã, sao tình huống này lại không giống kịch bản thế hả, sao lại là "Dám ly hôn thì đừng gọi mẹ một tiếng mẹ"? Dịch phu nhân sao lại làm không theo lẽ thường rồi?
"Bệnh viện đã thông báo, tình trạng của ông đang dần ổn định rồi, cuối tuần này sẽ về nhà. Nhưng mà bác sĩ cũng dặn dò, ông lớn tuổi rồi không chịu được kích động. Hôn sự của các con là một tay ông quyết định và xây dựng. Các con phải biết rõ là ông kỳ vọng và chờ đợi các con nhiều thế nào... Các con hiểu ý mẹ không?"
Hứa Tân Di như bị sét đánh.
—— "Mình muốn ly hôn, Dịch Dương cũng muốn mà?"
Cô ý vị thâm trường nhìn về phía Dịch Dương.
Dịch phu nhân nói thẳng: "Dịch Dương, bây giờ con đã trưởng thành, làm việc gì cũng phải có suy nghĩ, chuyện này mẹ tin con sẽ biết phải làm như thế nào."
Hứa Tân Di kiên trì chờ đợi anh.
Dịch Dương liếc mắt nhìn sang cô. Cô nhất định muốn ly hôn với anh như vậy sao?
Hừ.
"Con biết nên làm như thế nào, mẹ, mẹ yên tâm đi."
Loảng xoảng ——
Đây là âm thanh của mộng tưởng vỡ vụn.
Hứa Tân Di mặt đầy âm u.
—— ——
Hứa Tân Di cùng Dịch Dương một trước một sau ra khỏi thư phòng. Đến lối rẽ, Dịch Dương bắt lấy cánh tay Hứa Tân Di, kéo cô vào trong một buồng phòng khách khép hờ.
Dịch Dương từ cao nhìn xuống, không khí cả người lạnh lùng, áp chế, làm người khác kính sợ khó nói nên lời, tim đập nhanh, khí thế chèn ép khiến cô không thở nổi.
"Thứ nhất, thân thể ông không tốt, việc ly hôn tạm thời hoãn lại đã."
Hứa Tân Di đè xuống bức bối, thất vọng trong lòng, trong mắt lóe lóe nhưng lại rưng rưng gật đầu.
—— "Anh vẫn phải nhớ kỹ việc ly hôn đấy nhé!"
"Thứ hai, ông sắp về nhà, cho nên chúng ta phải ở lại đây một thời gian. Trong lúc này, cô không được nói loạn với ông bất cứ điều gì, càng không được phép kể chuyện kết hôn hai năm nay nhưng không ngủ chung phòng!"
—— "Nhưng vẫn luôn không ngủ chung phòng mà..."
Hứa Tân Di sợ hãi.
—— "Tên yêu quái này không phải sẽ bắt mình phải ở cùng anh ta, dùng cùng phòng, ngủ cùng giường cùng gối đấy chứ?"
—— "Anh ta có phải định làm này làm kia với mình không đấy?"
Hứa Tân Di lắp bắp nói: "Ông xã, này không tốt lắm đâu. Chỗ này cách xa thành phố, công việc của anh lại bận bịu, ở đây không tiện. Không bằng, em sẽ ở lại đây thay anh báo hiếu ông, anh..."
"Hứa Tân Di, đừng cho là tôi không biết trong lòng cô đang nghĩ cái gì! Cô yên tâm, tôi đối với cô không có hứng thú, tôi tuyệt đối sẽ không đụng vào cô dù chỉ là một chút."
Hứa Tân Di nháy mắt mấy cái.
—— "Thật sao? Anh thực có thể nghe được lòng tôi suy nghĩ gì sao? Vậy anh nghe được tôi đang gọi anh sao? Đồ trứng thối! Cẩu nam nhân! Làm chậm trễ việc ly hôn của tôi! Tôi chính là đóa hoa tươi cắm trên bãi phân trâu nhà anh! Khốn nạn! Anh đã nghe chưa cái đồ trứng thối!"
Dịch Dương: "... Hứa Tân Di!!!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



