Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa rồi Lư Phượng Lan còn la làng nhặt được vòng tay vàng thật tốt, cái chân yếu ớt giật một cái, ngồi sấp xuống đất: "Mẹ ơi, đó… đó là công an đấy!"
Người dân ở thời này vẫn luôn có một nỗi sợ đối với nhân viên công chức nhà nước, huống chi là một người phụ nữ không biết chữ, đối với công an, đó là sợ từ trong tận xương tủy.
Hồ Mỹ Anh giật mình, cảm thấy may mắn: "May quá, may mà Tưởng Tưởng không nhặt được vòng tay vàng, nếu không…"
Nếu không, người bị bắt đi là nhà họ Diệp rồi.
Chiếc vòng tay vàng rất đáng giá, nhưng phải có mạng để tiêu mới được!
Hồ Mỹ Anh nói đúng những gì người nhà họ Diệp nghĩ trong lòng.
"Chiếc vòng tay vàng đó là con không cướp được từ tay chị Hiểu Như." Diệp Ngư căng mặt, có chút áy náy: "Bác gái, cô út, hai người không trách con vô dụng ạ?"
Trẻ con nói không suy nghĩ, dáng vẻ vô tội và áy náy làm cho Lư Phượng Lan và Hồ Mỹ Anh cảm thấy mặt như bị tát một cái, nóng rát cả lên, hai người họ đều không nói nên lời, xấu hổ không dám ngẩng đầu.
Chỉ có Chu Tú Anh nhìn hai con dâu, hừ một cái rồi mới quay ra nói với Diệp Ngư: “Cháu đừng nghe lời họ, họ toàn thích nói bậy thôi. Không cướp được là tốt nhất, chúng ta không cướp, không tranh giành không mạo hiểm, như vậy mới an toàn." Chu Tú Anh an ủi cháu gái yêu quý: "Còn bác gái và cô út mới là kẻ ngốc."
Chu Tú Anh nói chạm đến lòng mọi người trong nhà.
Không phải sao?
Cứ nghĩ người ta ngốc, người ta lại có phúc lớn, cứ nghĩ mình thông minh, hóa ra mình lại là kẻ đần.
Người nhà họ Diệp đồng loạt nhìn về phía Diệp Ngư còn đang ngơ ngác.
Không hiểu sao có cảm giác người ngốc có phúc của người ngốc.
Diệp Ngư mở to đôi mắt, vô tội nhìn mọi người.
Chu Tú Anh ôm Diệp Ngư, thở dài: "Bé nhà mình có phúc lớn."
Diệp Ngư mím môi cười, môi hồng như quả đào chín mọng, vừa hồng vừa mướt: "Thế thì để con chuyển phúc cho mọi người, để mọi người đều được may mắn!"
Lời nói của Diệp Ngư khiến lòng của Chu Tú Anh mềm một nửa, cháu gái nhỏ yêu quý nhà mình sao lại tốt đến thế!
"Các anh chị nghe này, bé nhà mình ngoan ngoãn, lo cho anh chị lắm. Nếu ai dám đối xử không tốt với Tưởng Tưởng, để xem lúc đó mẹ già này có lột da của mấy anh chị không."
Diệp Hồng Trung chậm chạp đáp lại: "Mẹ nói đúng, may mà Tưởng Tưởng phúc lớn."
Nếu công an đến nhà họ Diệp bắt người, ông ta làm đại đội trưởng biết để mặt mũi vào đâu bây giờ?
Nghĩ đến đây, Diệp Hồng Trung vỗ đùi: "Mẹ ơi! Công an đến bắt người, sao lại không thông qua con làm đại đội trưởng chứ, chắc chắn là có chuyện lớn rồi!"
Ông ta vội vàng rời nhà.
Diệp Ngư nhìn Diệp Hồng Trung vội vã chạy đi, suýt nữa bật cười ra tiếng, bác cả nhà mình phản ứng đúng là có hơi chậm chạp.
Nghĩ đến Hạ Hiểu Như, Diệp Ngư thu lại nụ cười, ở gần với nữ chính quả nhiên là xui xẻo.
Không đúng sao, Hạ Hiểu Như không có chuyện gì, Hạ Thuận Đạt và Hạ Hiểu Vĩ lại có chuyện.
——
Khi Hạ Hiểu Như về đến nhà, nhà họ Hạ đã là một mớ hỗn loạn.
Chỉ có mẹ cô ta là Tưởng Tú Lệ ngồi khóc trên đất, nhìn thấy Hạ Hiểu Như về, bà ta lao lên đánh một trận: "Cái thứ xui xẻo, nếu không phải do mày, nếu không phải do mày, cha và anh của mày sao có thể bị công an bắt đi được hả?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


