Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hạ Hiểu Như nói xong, nhà họ Diệp bỗng yên tĩnh hẳn.
Diệp Ngư cúi đầu không nói gì. Cô có hơi bối rối, tình tiết đã thay đổi, kiếp trước rõ ràng không có chuyện này!
Lư Phượng Lan và Hồ Mỹ Anh là hai người phản ứng nhanh nhất, ghen tị với tay ra sờ cái xe đạp hai tám mới toanh: "Hiểu Như, đây là chiếc xe được đổi bằng chiếc vòng tay vàng kia à?"
Hạ Hiểu Như hất cằm giống như con công kiêu ngạo: "Đúng thế, được đổi bằng cái vòng tay vàng ngày hôm qua cháu lấy được!"
Cô ta ngừng lại, nhìn vào Diệp Ngư, cố ý hỏi: "Diệp Ngư, bảo bổi của em đổi được cái gì thế?"
Hạ Hiểu Như cưỡi chiếc xe đạp hai tám mới toanh, trên đường đi thu hút không ít ánh nhìn, lúc này có không ít người theo sau cô ta tới đây.
Mọi người đều xô vào cửa nhà họ Diệp, đồng loạt nhìn vào Diệp Ngư.
Bỗng nhiên bị nhiều người nhìn thế, Diệp Ngư ngượng ngùng vò góc áo, nhỏ giọng đáp lại: "Em...em không đổi được cái gì."
Đám người cười ầm lên.
"Con bé nhà họ Diệp này, chẳng lẽ là con ngốc à?"
"Đi đào kho báu cùng nhau, sao nó lại không có gì?"
"Con bé nhà họ Hạ đúng là biết nhặt, nhặt lên một cái là nhặt được một chiếc vòng tay vàng!"
Bà ta hét lên như vậy, mọi người ríu rít hỏi: "Chuyện gì xảy ra thế?"
"Đang yên đang lành, sao lại bị công an bắt đi??"
Vương Lạt Bát nghỉ một chút lấy hơi, vội vàng nói: "Còn không phải là vì chiếc vòng tay vàng đó sao, nghe nói chiếc vòng tay vàng kia là tài sản của nhà nước, nhà họ Hạ lấy tài sản của nhà nước đi tiêu xài, công an không bắt họ thì bắt ai??"
Có người suy nghĩ nhiều, không nhịn được hỏi một câu: "Thế…thế chúng ta cũng đi nhà địa chủ đào kho báu, công an…công an có bắt chúng ta không?"
Đây là câu hỏi chung trong lòng mọi người, tất cả nhìn chằm chằm vào Vương Lạt Bát.
Vương Lạt Bát suy nghĩ một chút, có hơi lo lắng: "Chắc không đâu? Công an đến nhà họ Hạ, chắc chắn là bắt người đã nhặt được kho báu, dù chúng ta có đi tới nhà địa chủ đào kho báu, nhưng chúng ta không đào được gì cả!"
Mọi người nghe xong, theo bản năng lùi lại một bước, muốn tránh xa Hạ Hiểu Như.
Chiếc vòng tay vàng này là Hạ Hiểu Như nhặt được, còn hai người Hạ Thuận Đạt và Hạ Hiểu Vĩ là bị liên lụy mà thôi.
Trước đây Hạ Hiểu Như đắc ý bao nhiêu, bây giờ cô ta sợ hãi bấy nhiêu.
Cả người cô ta run lên, mặt tái nhợt, giọng nói nghẹn ngào: "Thím Vương, không phải thím đang gạt cháu chứ?”
Vương Lạt Bát thở dốc một hồi, chống nạnh: “Thím lấy chuyện này lừa cháu làm gì? Thím nhìn thấy rõ ràng mà, công an đè đầu cha và anh trai của cháu, còng tay dẫn đi mất tiêu rồi!"
Hạ Hiểu Như ngẩn cả người, xe đạp không kịp nhặt mà cứ thế quay đầu chạy về nhà.
Hạ Hiểu Như đi rồi, những người còn lại nhìn nhau. Vương Lạt Bát hét lên một tiếng: "Còn đứng đó làm gì? Nhanh đi xem thôi!"
Tiếng hét này làm cho mọi người giật mình tỉnh lại.
Đúng thế!
Công an đến bắt người đi rồi, đây phải là chuyện lớn lắm chứ!
Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên đội sản xuất Hồng Tinh của họ xảy ra chuyện lớn như thế, mọi người tranh nhau đến nhà họ Hạ hóng chuyện.
Chỉ còn lại người nhà họ Diệp như mới bừng tỉnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


