Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tưởng Tú Lệ cực kì phẫn nộ, ra tay đánh người không thèm kiềm chế sức lực.
Tóc Hạ Hiểu Như ngay lập tức bị xé mất một nhúm, cô ta đau đến co rúm người: "Mẹ ơi, mẹ…mẹ nói hết mọi chuyện cho con nghe đi, rốt cuộc cha với anh trai bị làm sao vậy?"
"Làm sao à?" Tưởng Tú Lệ cắn răng, trên mặt đầy oán hận: "Nếu không phải do mày mang chiếc vòng tay vàng về, cha và anh mày đã không bị bắt đi rồi!"
"Tại sao lại thế được?" Hạ Hiểu Như bịt mặt, không thể tin được: "Không thể nào, không thể nào!"
Rõ ràng là cô ta cướp được kho báu, sao lại thành như thế này?
Sao lại không giống như trong mơ chứ?
Khi tinh thần của Hạ Hiểu Như còn đang mơ hồ, bên ngoài lại có hai vị công an bất ngờ xông vào.
Tưởng Tú Lệ nhìn thấy công an như thấy vị cứu tinh, bà ta chật vật đẩy Hạ Hiểu Như ra trước mặt công an, vội vàng nói: "Đồng chí công an, chiếc vòng tay vàng là do con gái tôi nhặt được, không liên quan gì đến chồng và con trai của tôi hết, nếu hai vị muốn bắt người thì hãy bắt con gái tôi đi, thả chồng và con trai của tôi ra được không?"
Dù biết mẹ mình thiên vị con trai, nhưng khi nghe mẹ nói những lời này, Hạ Hiểu Như thấy trong lòng lạnh lẽo.
Cô ta chỉ mới mười bốn tuổi thôi!
Mẹ cô ta có biết bà ta đẩy cô ta vào tù như vậy thì đời cô ta coi như hỏng rồi không?
Vị công an lớn tuổi đẩy tay Tưởng Tú Lệ ra, giọng nói nặng nề, "Đồng chí Giảng, Hạ Thuận Đạt và Hạ Hiểu Vĩ là tham gia mua bán chợ đen, có hành vi đầu cơ chuyển nhượng, cần tiến hành bắt giữ quan sát, còn…"
Bỗng nhiên cô ta ngừng lại như vừa nhớ ra chuyện gì đó, nắm lấy tay áo công an, vội vàng nói: "Cháu nói sai rồi, cái này không phải do cháu nhặt mà là Diệp Ngư nhặt được, là nó nhặt được!"
"Đúng! Chính là con bé đó!"
"Không phải cháu, không phải cháu nhặt được!"
Nhắc đến điều này, mặt của Hạ Hiểu đỏ lên mấy phần, rõ ràng là vô cùng kích động:
“Chú công an, cháu chỉ lấy chiếc vòng tay vàng thôi, nhưng Diệp Ngư lấy tận hai món, sao các chú không đi tìm nó đi?"
Vị công an lớn tuổi ngạc nhiên, rõ ràng là không nghĩ đến giữa chừng còn có việc này, ông ta hỏi: "Đồng chí Diệp Ngư mà cháu nhắc tới đã nhặt được cái gì?"
Hạ Hiểu Như xoay trong mắt: "Con bé đó nhặt được hai món đồ lận, là một cái kho báu lớn, các chú đi xem là biết!"
"Cháu dẫn đường đi."
Lúc vị công an và Hạ Hiểu Như đến nhà họ Diệp thì đúng lúc gặp Diệp Hồng Trung đang đến, ông ta mới biết bọn họ đang đến nhà họ Diệp để tìm hiểu tình hình.
Diệp Hồng Trung ngơ ngác: "Đồng chí công an, tôi là đại đội trưởng đội sản xuất Hồng Tinh. Các anh xem có gì nhầm lẫn hay không, dù cho cháu gái tôi có đi nhặt đồ, nhưng đồ mà nó nhặt được chính là đồ Hạ Hiểu Như không muốn, toàn đá vỡ và giấy rách thôi."
Sợ công an không tin, ông ta còn tiếp tục: "Cháu gái tôi là một đứa hiền lành, không thể có chuyện chiếm đoạt tài sản nhà nước được!"
Vị công an lớn tuổi nhìn thấy Diệp Hồng Trung lo lắng như vậy, ông ta vẫy tay: "Bọn tôi phải đi xem mới biết được."
Diệp Hồng Trung không còn cách nào, chỉ có thể dẫn đường, ông ta gấp muốn chết rồi, chuyện gì đang xảy ra thế này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)