"Đại Bảo, cái kia... Chị đẩy xe về trước đã." Kim Mỹ Hồng tìm cái cớ, muốn rời đi trước.
"Được, chị Mỹ Hồng cất xe xong rồi lại đến đây ăn cơm nhé." Trên mặt Khương Bảo vẫn tươi cười như cũ, dường như không hề bị hai người đang cãi vã trong phòng ảnh hưởng.
"... Được, chị sẽ quay lại ngay."
Kim Mỹ Hồng nói thì nói như vậy, nhưng có đến hay không thì cũng không chắc. Dù sao hai vợ chồng người ta đang cãi nhau như vậy, tuy rằng cô nghe không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng lúc này mà xen vào thì e là không tốt lắm, nói không chừng còn liên lụy luôn cả bản thân mình.
Kim Mỹ Hồng vừa rời đi, Khương Bảo liền bình tĩnh tự nhiên đi vào nhà chính.
Gia đình cô rất nghèo, bốn vách tường nhà đều là làm bằng đất, mái nhà lợp cỏ tranh, mưa xuống thì trong nhà chẳng khác gì một cái bãi bùn, chỗ nào cũng dột, mùa đông gió thổi mạnh một chút cũng có thể làm thủng tường.
May mà bây giờ là đầu thu, thời tiết không nóng không lạnh, cũng không đến mức quá khó chịu.
Sau khi Khương Bảo vào nhà, Trịnh Hữu Mặc lúc nãy còn đang không ngừng rống lớn bỗng nhiên im lặng.
----
Chờ thấy rõ người trở về là Khương Bảo, ông ta tức giận chỉ vào cô: "Con ranh chết tiệt này, cả ngày mày chết ở đâu vậy hả? Có biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì không? Mày bị người ta từ hôn rồi, mày có biết không?"
Khương Bảo nhẹ nhàng đáp một chữ: "Ồ."
Thái độ qua loa này khiến Trịnh Hữu Mặc càng thêm phát điên.
"Mày nói xem mày đã lớn như vậy rồi sao lại chẳng có một tí tác dụng nào vậy hả!? Việc đồng áng không làm, còn không ở nhà giặt quần áo nấu cơm. Đi ra ngoài kiếm được bao nhiêu tiền cũng chỉ giữ một mình, không biết hiếu kính cha mẹ! Cũng không hỗ trợ em trai được cái gì!"
"Bây giờ còn bị người ta từ hôn, hại tao và mẹ mày bị người trong thôn cười nhạo!"
Trịnh Hữu Mặc là cha dượng của Khương Bảo, khoảng bốn mươi tuổi, vừa lùn vừa béo.
Thị lực ông ta không tốt, trên mũi đeo một cặp kính dày như đáy chai rượu, tóc bôi dầu chải về phía sau, mặc áo sơ mi trắng và quần xám. Thoạt nhìn cũng giống như người có văn hoá, nhưng bây giờ người có văn hoá đó lại đang chửi Khương Bảo thậm tệ, nước bọt bay loạn xạ, so với người nguyên thủy còn dã man hơn.
Khương Bảo đứng cách xa Trịnh Hữu Mặc tám mét, nhìn miệng ông ta không ngừng mấp máy, lúc nói chuyện thịt trên mặt đều run rẩy, cảm thấy buồn nôn.
Mãi đến khi Trịnh Hữu Mặc nói đến khô cả họng, dừng lại uống nước, Khương Bảo mới đi vào bên trong.
Cô phớt lờ hai người trong phòng, đi thẳng đến cạnh bếp, lấy mấy cái đĩa sơn màu đỏ sạch sẽ từ trong đống bát đũa ra, sau đó đổ thức ăn hôm nay mua ở căn tin quốc doanh vào.
Từ sau khi Khương Bảo vào nhà, Lý Tú Lan vẫn không ngừng khóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)