Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Minh Tinh Tuyến 18 – Đại Lão Huyền Học Của Hào Môn Chương 9: Khi Ánh Đèn Đổi Hướng

Cài Đặt

Chương 9: Khi Ánh Đèn Đổi Hướng

Những cảnh quay cuối cùng của dự án mới bước vào giai đoạn căng thẳng nhất. Không phải vì kỹ thuật khó, mà vì bầu không khí phía sau ống kính bắt đầu thay đổi. Trần Chính Dương nhận được thông báo từ phía phát hành quốc tế: lịch chiếu tại hai thị trường lớn bị lùi lại vô thời hạn với lý do “điều chỉnh chiến lược nội dung”. Hứa Tử Khang hiểu rất rõ điều đó có nghĩa gì. Không phải chiến lược. Là áp lực.

Diệu An không được báo ngay, nhưng cô cảm nhận được khi bước vào phim trường. Không khí không còn trơn tru như trước. Các trợ lý trao đổi nhỏ giọng hơn. Thẩm Kha nhìn cô bằng ánh mắt vừa tin tưởng vừa cảnh giác. Trịnh Bách Dương thì ít nói hẳn. Những tín hiệu nhỏ ấy không ồn ào, nhưng đủ để người từng học cách đọc cấu trúc nhận ra điểm lệch.

Buổi họp kín diễn ra trong phòng làm việc tạm của đạo diễn. Hứa Tử Khang đặt tập tài liệu xuống bàn, giọng điềm tĩnh nhưng cứng. “Có người không muốn dự án này ra mắt đúng kế hoạch.” Trần Chính Dương nhìn sang Diệu An. “Và chúng ta đều biết vì sao.”

Cô không né tránh ánh mắt ấy. “Vì tôi?”

Không ai trả lời ngay. Sự im lặng chính là câu trả lời.

Hoàng Ân nhận được tin gần như cùng lúc. Một quỹ đầu tư trung gian đã mua lại phần nhỏ cổ phần trong hệ thống phát hành, đủ để tạo ảnh hưởng đến quyết định lịch chiếu. Đường dẫn vốn lần này không liên quan trực tiếp đến Lục gia. Nó sạch sẽ trên giấy tờ. Nhưng sự trùng hợp quá rõ.

Tối hôm đó, Diệu An về nhà muộn. Cô không nói gì khi bước qua phòng khách. Hoàng Ân đang chờ sẵn. “Anh biết.” anh nói trước khi cô kịp mở lời. Cô nhìn anh, ánh mắt mệt nhưng không yếu. “Anh nghĩ ai?”

“Không quan trọng là ai.” anh đáp. “Quan trọng là họ muốn thử sức chịu đựng của em.”

Cô khẽ cười. “Em không phải dự án để thử.”

“Nhưng em là tâm điểm.”

Cô bước ra ban công. Hồ nước phía dưới phản chiếu ánh đèn thành phố. Không có xoáy, không có dấu hiệu bất thường. Nhưng cô biết mọi chuyển động lớn đều bắt đầu từ những thay đổi rất nhỏ.

Sáng hôm sau, truyền thông nhận được tin rò rỉ về việc dự án có nguy cơ bị hoãn chiếu quốc tế. Bài viết không công kích trực diện Diệu An, nhưng nhấn mạnh “rủi ro hình ảnh liên quan đến diễn viên chính”. Những cụm từ mơ hồ ấy đủ để gieo nghi ngờ.

Lâm Kiều gọi điện gần như hoảng hốt. “An, nếu thị trường quốc tế rút, thương hiệu vừa ký có thể xem xét lại.”

“Chị bình tĩnh.” cô đáp. “Chưa có gì chính thức.”

“Nhưng họ đang chuẩn bị.”

Cô tắt máy, nhìn lịch làm việc dày đặc phía trước. Không còn là cuộc chơi giữa cá nhân với cá nhân. Là hệ thống với hệ thống.

Buổi quay chiều hôm đó diễn ra trong im lặng căng thẳng. Cảnh quay yêu cầu nhân vật của cô đối diện một hội đồng quản trị, công khai vạch trần sai lệch trong hệ thống. Lời thoại sắc bén, ánh mắt không run. Khi máy quay bắt đầu, cô bước vào khung hình với sự tập trung tuyệt đối.

“Các ông nghĩ im lặng là an toàn.” nhân vật của cô nói. “Nhưng im lặng mới là thứ khiến mọi thứ sụp đổ.”

Câu thoại ấy vang lên giữa trường quay, và trong khoảnh khắc, ranh giới giữa kịch bản và thực tế mờ đi. Trần Chính Dương không hô “Cắt” ngay khi lời thoại kết thúc. Ông để máy quay chạy thêm vài giây. Ánh mắt Diệu An không hề rời khỏi nhân vật đối diện. Không diễn quá. Không gồng. Chỉ là sự chắc chắn.

Khi cảnh quay xong, không ai nói gì. Nhưng không khí đã khác.

Chiều tối, Tống Nhã Lâm yêu cầu gặp riêng Diệu An. Không phải tại văn phòng quỹ, mà tại một không gian kín đáo trong khu trung tâm tài chính. “Cô có biết nếu thị trường quốc tế rút hoàn toàn, chúng ta sẽ thiệt hại bao nhiêu không?” bà hỏi.

“Tôi đoán được.”

“Vậy cô định làm gì?”

“Làm đúng phần của mình.”

Nhã Lâm nhìn cô, ánh mắt sắc hơn thường lệ. “Đôi khi đúng phần của mình chưa đủ.”

Cô im lặng một giây. “Nếu tôi vượt quá phần của mình, tôi sẽ không còn là tôi.”

Câu trả lời khiến Nhã Lâm khựng lại. Không phải vì bất đồng, mà vì nhận ra giới hạn của người đối diện.

Tối hôm đó, Hoàng Ân nhận được lời đề nghị kín: nếu Diệu An tạm thời rút khỏi dự án, lịch phát hành quốc tế có thể được giữ nguyên. Đề nghị không chính thức, không có văn bản. Chỉ là một lời nhắn qua trung gian.

Anh không nói ngay với cô. Nhưng Diệu An nhìn vào mắt anh và biết có điều gì đó.

“Anh nói đi.” cô chủ động.

Anh kể lại toàn bộ.

Im lặng kéo dài. Không phải kiểu im lặng do sốc. Là sự cân nhắc.

“Nếu em rút, mọi thứ sẽ ổn?” cô hỏi.

“Có thể.”

“Còn dự án?”

“Sẽ thay nữ chính.”

Cô gật đầu rất nhẹ. “Vậy họ thắng.”

“Em có thể nhận dự án khác.”

“Không phải chuyện dự án.”

Hoàng Ân nhìn cô thật lâu. “Anh không muốn em bị cuốn vào vòng xoáy này.”

Cô quay lại nhìn mặt hồ. “Em đã bước vào rồi.”

Anh tiến đến gần. “Nếu em chọn rút, anh sẽ không nghĩ em yếu.”

Cô mỉm cười rất khẽ. “Em không sợ anh nghĩ gì.”

“Vậy em sợ gì?”

“Em sợ mình lùi vì bị ép.”

Không gian giữa hai người đặc lại. Không có giận dữ. Không có nước mắt. Chỉ là lựa chọn đang đến gần.

Sáng hôm sau, Diệu An đến phim trường sớm hơn mọi khi. Cô yêu cầu gặp toàn bộ ê-kíp chính. Trần Chính Dương, Hứa Tử Khang, Thẩm Kha, Tống Nhã Lâm đều có mặt.

“Tôi nghe về đề nghị thay vai.” cô nói thẳng. Không ai ngạc nhiên.

“Cô muốn thế nào?” Hứa Tử Khang hỏi.

“Tôi không rút.”

Câu trả lời dứt khoát. Không cao giọng. Không kịch tính. Nhưng khiến căn phòng yên lặng.

“Cô biết hậu quả không?” Nhã Lâm hỏi.

“Biết.”

“Và nếu thị trường quốc tế đóng lại?”

“Chúng ta mở thị trường khác.”

Sự tự tin ấy không đến từ ảo tưởng. Nó đến từ việc cô hiểu giá trị của mình không nằm ở một cánh cửa duy nhất.

Trần Chính Dương là người đầu tiên gật đầu. “Tôi không thay nữ chính.”

Thẩm Kha nhìn cô. “Tôi cũng không rút.”

Không khí thay đổi. Không còn là cuộc họp phòng thủ. Là sự xác nhận lập trường.

Chiều hôm đó, tin đồn về việc thay vai bị rò rỉ ra ngoài theo hướng ngược lại: “Diệu An từ chối thỏa hiệp để bảo vệ dự án.” Cách truyền thông đưa tin lần này không hẳn tích cực, nhưng không còn một chiều tiêu cực.

Ở một văn phòng cao tầng, Minh Khang đọc tin tức mới. Phạm Duy Khải hỏi: “Cô ấy không lùi?”

Minh Khang khẽ mỉm cười. “Cô ấy chưa bao giờ lùi vì người khác.”

“Anh định làm gì?”

“Không làm gì.”

“Vì sao?”

“Vì nếu cô ấy vượt qua lần này, sẽ không ai còn dùng cách cũ được nữa.”

Đêm đó, Diệu An đứng trước hồ, nhưng không nhìn xuống nước. Cô nhìn lên bầu trời. Thành phố vẫn sáng, nhưng ánh sáng không còn chói như những ngày đầu. Nó dịu hơn, giống như đã quen với sự hiện diện của cô.

Hoàng Ân đứng cạnh. “Anh tin em.” anh nói.

“Em biết.”

“Dù kết quả thế nào.”

“Em cũng biết.”

Cô khẽ thở ra. Không phải vì nhẹ nhõm. Mà vì cuối cùng cũng không còn câu hỏi phải né tránh.

Phía xa, đèn thành phố nhấp nháy trong đêm. Thế giới giải trí vẫn quay, những người đứng sau ánh đèn vẫn tính toán. Nhưng lần này, người trên sân khấu đã tự chọn hướng chiếu.

Và khi ánh đèn đổi hướng, bóng tối cũng phải thay đổi theo.

Quyết định không rút khỏi dự án khiến mọi thứ bước sang một tầng áp lực khác. Không còn là tin đồn lửng lơ, không còn là những cú thử phản ứng nửa kín nửa hở. Lần này, tác động đến nhanh và trực diện hơn.

Ba ngày sau cuộc họp, phía phát hành quốc tế chính thức gửi văn bản thông báo tạm hoãn vô thời hạn tại hai thị trường lớn. Lý do ghi rõ: “Đánh giá lại rủi ro hình ảnh liên quan đến diễn viên chính.” Văn bản được gửi kèm bảng phân tích truyền thông dày đặc, như một bản cáo trạng được chuẩn bị kỹ lưỡng.

Hứa Tử Khang đặt tập hồ sơ xuống bàn họp với lực đủ mạnh để tạo tiếng động khô khốc. “Họ không còn úp mở.” ông nói. “Họ muốn chúng ta tự buông.”

Trần Chính Dương im lặng, tay đan vào nhau. Thẩm Kha nhìn Diệu An, ánh mắt không dao động, nhưng sâu hơn bình thường.

Tống Nhã Lâm là người bình tĩnh nhất. Bà chỉ hỏi một câu: “Chúng ta có phương án B chưa?”

Không ai trả lời ngay.

Diệu An nhìn bảng số liệu trên màn hình. Doanh thu nội địa của bộ phim trước vẫn tăng. Độ nhận diện thương hiệu cá nhân của cô không giảm. Nhưng thị trường quốc tế là cánh cửa quan trọng để nâng dự án lên tầm khác.

“Có ai ở đây nghĩ tôi nên rút?” cô hỏi thẳng.

Không ai lên tiếng.

Nhưng sự im lặng không còn tuyệt đối ủng hộ. Nó là cân nhắc.

Hoàng Ân không có mặt trong phòng họp đó, nhưng anh đang ở tầng dưới của tòa nhà, theo dõi từng diễn biến qua báo cáo cập nhật. Anh hiểu rõ hơn ai hết rằng cuộc chơi lần này không chỉ là danh tiếng. Nó là thông điệp.

Nếu Diệu An lùi, thông điệp sẽ rất rõ ràng: có những ranh giới không được chạm tới.

Cuộc họp kéo dài gần hai tiếng. Cuối cùng, Tống Nhã Lâm đưa ra phương án bất ngờ.

“Chúng ta tự phát hành tại thị trường thứ ba.” bà nói. “Không cần chờ họ.”

Hứa Tử Khang nhíu mày. “Rủi ro rất lớn.”

“Rủi ro luôn có.” Nhã Lâm đáp. “Nhưng nếu không thử, chúng ta mặc nhiên thừa nhận mình yếu.”

Ánh mắt bà dừng lại ở Diệu An.

“Cô có dám không?”

Câu hỏi không còn là thăm dò. Là cam kết.

Diệu An không trả lời ngay. Cô nhìn từng người trong phòng. Đạo diễn. Diễn viên. Nhà sản xuất. Nhà đầu tư.

“Dám.” cô nói.

Một từ.

Không cần thêm.

Không kịch tính.

Nhưng đủ để định hình hướng đi.

Tin tức về việc dự án sẽ mở rộng sang thị trường mới được công bố chỉ một ngày sau đó. Truyền thông ban đầu hoài nghi, nhưng tốc độ lan truyền không hề chậm. Cùng lúc, một chiến dịch quảng bá được kích hoạt: các buổi phỏng vấn trực tuyến với khán giả quốc tế, trailer mới nhấn mạnh yếu tố tâm lý – chiến lược thay vì scandal.

Nhưng cú đánh không dừng lại ở đó.

Một video dài mười phút xuất hiện trên nền tảng chia sẻ ẩn danh. Nội dung ghép lại toàn bộ phát biểu về huyền học của Diệu An trong quá khứ, lồng thêm nhạc nền u ám và lời dẫn mang tính định hướng rằng cô “tác động đến cấu trúc quyền lực bằng niềm tin phi lý”.

Lần này, không phải tin đồn đơn lẻ.

Là chiến dịch.

Lâm Kiều gần như mất bình tĩnh. “Họ đang cố đóng khung em thành biểu tượng mê tín.”

Diệu An xem hết video mà không chớp mắt.

“Đây là cú đánh cuối trước khi chúng ta ra mắt.” cô nói.

“Em còn bình tĩnh được sao?” Lâm Kiều hỏi.

“Vì họ đang vội.”

Hoàng Ân bước vào phòng khách. “Anh đã cho đội pháp lý vào cuộc.”

“Đừng vội kiện.” cô ngăn lại.

“Em muốn họ tiếp tục bôi nhọ?”

“Không.” cô lắc đầu. “Em muốn họ nói hết.”

Anh nhìn cô thật lâu.

“Em chắc chứ?”

“Chắc.”

Hai ngày sau, Diệu An nhận lời tham gia một buổi tọa đàm trực tiếp với chủ đề: “Niềm tin và trách nhiệm trong xã hội hiện đại.” Không phải chương trình giải trí. Là một diễn đàn học thuật có sự tham gia của nhà xã hội học, chuyên gia truyền thông và nhà phê bình điện ảnh.

Quyết định này khiến nhiều người bất ngờ.

Trần Chính Dương hỏi thẳng: “Em không sợ họ công kích ngay trên sóng?”

“Em không né nữa.” cô đáp.

Buổi tọa đàm diễn ra trong hội trường lớn. Ánh đèn không chói như sân khấu điện ảnh, mà trắng và thẳng. Không có nhạc nền, không có hiệu ứng.

Người dẫn chương trình mở đầu bằng câu hỏi trực diện:

“Cô có nghĩ những phát biểu về huyền học của mình đã gây ảnh hưởng tiêu cực?”

Cả khán phòng im lặng.

Diệu An không vội trả lời.

“Tôi tin vào cấu trúc.” cô nói chậm rãi. “Nhưng cấu trúc không phải phép màu. Nó là cách con người tạo ra trật tự. Nếu ai đó dùng lời tôi để biện minh cho sự thiếu trách nhiệm của mình, đó không phải lỗi của niềm tin. Đó là lỗi của lựa chọn.”

Một chuyên gia truyền thông chen vào: “Nhưng công chúng dễ bị dẫn dắt.”

“Vậy trách nhiệm của người nói là rõ ràng.” cô đáp. “Tôi chưa bao giờ khuyến khích ai tin mù quáng. Tôi chỉ nói hãy nhìn kỹ trước khi quyết định.”

Không có tranh cãi lớn.

Không có cao trào.

Chỉ là sự kiên định.

Khi chương trình kết thúc, đoạn trích phát biểu của cô lan rộng trên mạng theo cách hoàn toàn khác video cắt ghép trước đó.

Không phải vì cô phản công.

Mà vì cô không phòng thủ.

Nhưng báo cáo nội bộ cho thấy một số cổ đông từng do dự đã rút khỏi nhóm gây áp lực.

Ở văn phòng cao tầng quen thuộc, Minh Khang đứng trước cửa kính, nhìn xuống thành phố.

Phạm Duy Khải hỏi: “Cô ấy qua được rồi?”

“Chưa.” Minh Khang đáp.

“Vậy còn gì nữa?”

“Lòng người.”

Anh quay lại, ánh mắt không còn sắc như trước, mà trầm hơn.

“Đòn cuối không phải từ chúng ta.”

Đêm công chiếu tại thị trường mới đến nhanh hơn dự đoán. Rạp kín chỗ. Báo chí quốc tế xuất hiện đông hơn dự tính. Diệu An bước lên thảm đỏ với bộ váy đen đơn giản, không phô trương. Ánh đèn flash vẫn dày đặc, nhưng không còn mang cảm giác truy xét.

Khi bộ phim kết thúc, tiếng vỗ tay kéo dài hơn dự kiến.

Những bài đánh giá đầu tiên xuất hiện chỉ sau vài giờ, khen ngợi cách xử lý tâm lý nhân vật và sự cân bằng giữa yếu tố chiến lược và cảm xúc.

Nhưng ngay khi cô rời rạp, một tin nhắn đến từ số lạ:

“Chúc mừng. Nhưng chưa xong đâu.”

Cô nhìn màn hình.

Không sợ.

Chỉ thở nhẹ.

Hoàng Ân đứng cạnh.

“Lại nữa?”

“Ừ.”

“Em mệt không?”

Cô nhìn anh.

“Mệt.”

“Vậy dừng lại đi.”

Cô lắc đầu.

“Không phải vì họ.”

“Vì ai?”

“Vì em đã chọn.”

Anh không nói thêm.

Đêm khuya, khi thành phố dần yên, Diệu An đứng một mình trước hồ. Không phải để tìm dấu hiệu. Không phải để lắng nghe sóng.

Chỉ để nhìn mặt nước phản chiếu chính mình.

Cô nhận ra điều lớn nhất mình vượt qua không phải là tin đồn hay áp lực thị trường.

Mà là nỗi sợ bị định nghĩa bởi người khác.

Ánh đèn phía sau lưng chiếu xuống, bóng cô kéo dài trên mặt nước.

Lần đầu tiên, cô không còn cảm giác bị kéo vào vòng xoáy.

Cô đang đứng ở trung tâm của chính lựa chọn mình.

Và nếu có cú đánh cuối cùng—

Cô sẽ không lùi.

Không vì danh tiếng.

Không vì ai đó muốn thử.

Mà vì cô đã không còn là nữ minh tinh tuyến 18 chờ được công nhận.

Cô là người tự quyết định hướng chiếu của ánh đèn.

Và lần này—

Dù bóng tối có đổi hướng thế nào, Cô vẫn nhìn thẳng.

Tin nhắn “Chưa xong đâu” không biến mất khỏi đầu Diệu An suốt cả đêm, nhưng nó không khiến cô hoảng loạn như trước. Điều khiến cô trầm lại không phải là lời đe dọa, mà là trực giác rằng lần này cú đánh sẽ không đến từ truyền thông, cũng không đến từ các quỹ đầu tư hay thị trường phát hành.

Nó sẽ đến từ một nơi gần hơn. Một điểm mà cô chưa từng nghĩ là điểm mù.

Sáng hôm sau, khi cô vừa bước vào studio để quay cảnh cuối cùng của dự án, bầu không khí đã khác. Không phải căng thẳng như những lần khủng hoảng, mà là thứ im lặng lạ lùng của những người đang chờ đợi điều gì đó xảy ra.

Trần Chính Dương gọi cô vào phòng làm việc riêng, đưa cho cô một tập tài liệu.

“Đọc đi.”

Trên màn hình laptop là bản phân tích tài chính rò rỉ nội bộ của Hoàng Thịnh, xuất hiện trên một diễn đàn kinh tế từ rạng sáng. Nội dung không sai hoàn toàn, nhưng cách diễn giải dẫn dắt người đọc đến kết luận rằng công ty đang dùng dự án điện ảnh như một công cụ đánh lạc hướng dòng tiền.

Tên Diệu An xuất hiện không nhiều, nhưng đủ để gắn cô vào câu chuyện.

“Ai làm?” cô hỏi.

“Chưa rõ,” đạo diễn đáp. “Nhưng thời điểm này không thể coi là ngẫu nhiên.”

Cô không nói gì thêm.

Trong đầu cô, các mảnh ghép bắt đầu di chuyển. Đây không phải cuộc tấn công vào danh tiếng nghệ sĩ. Đây là cú đánh vào cấu trúc tài chính của Hoàng Ân. Và nếu công chúng tin rằng dự án điện ảnh là một lớp sơn che phủ vấn đề, mọi nỗ lực xây dựng hình ảnh độc lập của cô sẽ bị kéo vào vòng xoáy lợi ích.

Hoàng Ân gọi cho cô ngay khi tin tức lan rộng hơn. Giọng anh bình tĩnh nhưng nặng hơn thường lệ.

“Anh đang xử lý nội bộ. Đừng để họ kéo em vào.”

Cô nhìn xuống sàn gỗ studio, ánh đèn hắt bóng mình kéo dài.

“Em không bị kéo. Nhưng họ muốn em tự bước vào.”

Im lặng một giây.

“Em đừng làm gì vội. Anh không muốn em đứng giữa lằn ranh này.”

Cô không trả lời ngay. Cô nhớ lại những ngày đầu khi cô chỉ mong được nhìn thấy ánh sáng. Bây giờ ánh sáng đã đủ, nhưng cái bóng của nó cũng dài hơn.

Cảnh quay cuối cùng bắt đầu trong không khí nặng nề. Nhân vật của cô phải đối diện với quyết định công khai toàn bộ sai lệch trong hệ thống dù biết nó sẽ kéo theo sự sụp đổ dây chuyền.

Khi máy quay chạy, Diệu An không còn diễn.

Cô chỉ nói lời thoại như một lựa chọn.

“Nếu im lặng để giữ yên, chúng ta đang góp phần làm nó mục ruỗng.”

Không ai trong trường quay cử động.

Khi đạo diễn hô “Cắt”, không khí vẫn giữ nguyên trong vài giây, như thể cả đoàn phim vừa chứng kiến điều gì đó vượt khỏi kịch bản.

Chiều hôm đó, bài phân tích tài chính được nhiều trang lớn đăng lại với tốc độ đáng lo ngại. Các bình luận bắt đầu đặt câu hỏi về mối liên hệ giữa Hoàng Thịnh và dự án điện ảnh. Một số tài khoản có sức ảnh hưởng ám chỉ “sự trùng hợp đáng suy nghĩ” giữa thành công truyền thông của Diệu An và biến động tài chính nội bộ.

Lâm Kiều gọi điện gần như hoảng loạn, nhưng lần này Diệu An không tắt máy sớm.

“Chị hãy để họ nói hết.”

“Em không phản hồi?”

“Chưa.”

Buổi tối, Tống Nhã Lâm chủ động liên hệ với Hoàng Ân thay vì Diệu An. Cuộc gặp diễn ra tại văn phòng quỹ, không có báo chí, không có ê-kíp điện ảnh.

“Nếu câu chuyện này lan xa hơn, chúng tôi phải cân nhắc rủi ro thương hiệu.”

Hoàng Ân không phản ứng gay gắt.

“Chúng tôi có thể chứng minh sự độc lập tài chính của dự án.”

Nhã Lâm nhìn anh một lúc.

“Vấn đề không phải chứng minh. Vấn đề là niềm tin.”

Câu nói đó lơ lửng giữa hai người như một nhát dao không nhìn thấy lưỡi.

Cùng lúc ấy, Diệu An ở biệt thự, ngồi trước hồ mà không nhìn xuống nước. Cô không cần dấu hiệu từ mặt nước nữa. Cô cần hiểu động cơ.

Ai được lợi nếu công chúng tin rằng dự án chỉ là lớp che phủ?

Không phải Lục gia, vì họ đã rút khỏi vòng đối đầu trực diện. Không phải truyền thông thuần túy, vì chiến dịch này quá chính xác.

Và rồi cô nhớ đến một cái tên ít được nhắc đến: Trần Gia Khánh. Cựu phó giám đốc chiến lược từng bị cách chức.

Ông ta hiểu cấu trúc nội bộ. Ông ta có động cơ. Và quan trọng hơn, ông ta không cần đứng trên sân khấu để tạo hiệu ứng.

Cô gọi cho Hoàng Ân.

“Anh có nhớ Khánh không?”

Một khoảng im lặng rất ngắn ở đầu dây bên kia.

“Anh đang nghĩ đến điều đó.”

“Anh có bằng chứng?”

“Chưa.”

“Vậy em đừng công khai.”

“Em không công khai. Em chỉ muốn anh biết.”

Đêm đó, Hoàng Ân cho người rà soát toàn bộ quyền truy cập cũ của Khánh vào hệ thống dữ liệu. Phát hiện một điểm bất thường: tài khoản phụ từng được cấp tạm thời vẫn chưa bị xóa hoàn toàn.

Không đủ để kết luận, nhưng đủ để đặt câu hỏi.

Sáng hôm sau, một bài viết mới xuất hiện. Lần này trực tiếp ám chỉ Diệu An đã biết về biến động tài chính trước khi công bố dự án và “cố tình đẩy truyền thông theo hướng khác.”

Đòn đánh chuyển từ cấu trúc sang cá nhân.

Cô đọc bài viết đó rất chậm. Không tức giận. Không chối bỏ. Chỉ lặng lẽ phân tích. Đây là cú đánh nhằm buộc cô phản ứng. Nếu cô lên tiếng quá mạnh, họ sẽ nói cô che giấu. Nếu cô im lặng, họ sẽ nói cô thừa nhận.

Hoàng Ân đề nghị họp báo chung để minh bạch.

Cô từ chối.

“Không phải lúc. Nếu anh lên tiếng thay em, họ sẽ nói em dựa vào anh.”

“Vậy em muốn gì?”

Cô nhìn anh, ánh mắt không run.

“Em muốn tách.”

“Tách cái gì?”

“Em và dự án khỏi tài chính của anh.”

Không gian giữa hai người đông lại.

“Em muốn công khai độc lập?”

“Ừ.”

“Em biết điều đó có thể làm cổ phiếu dao động thêm không?”

“Biết.”

“Và em vẫn chọn?”

Cô gật đầu.

“Nếu không làm bây giờ, em sẽ mãi bị gắn vào cấu trúc của anh.”

Anh nhìn cô thật lâu. Không phản đối. Không ngăn cản.

“Anh tin em.”

Buổi chiều hôm đó, Diệu An đăng một thông cáo ngắn gọn trên trang cá nhân và gửi đến truyền thông: cô xác nhận dự án điện ảnh được đầu tư và vận hành độc lập, cô không nắm giữ bất kỳ vị trí tài chính nào trong Hoàng Thịnh, và mọi quyết định nghề nghiệp của cô không liên quan đến cấu trúc công ty.

Văn bản không dài. Không công kích. Không nhắc tên ai. Nhưng đủ rõ.

Phản ứng của thị trường đến nhanh hơn dự đoán. Cổ phiếu Hoàng Thịnh dao động nhẹ trong phiên chiều, nhưng không sụp đổ. Một số nhà phân tích bắt đầu đặt câu hỏi ngược lại về độ tin cậy của nguồn tin rò rỉ ban đầu.

Tống Nhã Lâm gửi tin nhắn:

“Cô cắt rất gọn.”

Minh Khang không gửi gì. Nhưng ở văn phòng cao tầng, anh đứng lặng nhìn bản tin cập nhật, ánh mắt không còn mang ý dò xét.

Hai ngày sau, bằng chứng về tài khoản phụ chưa xóa của Trần Gia Khánh được chuyển đến cơ quan chức năng. Không ồn ào. Không họp báo. Chỉ là một quá trình nội bộ.

Khánh phủ nhận mọi liên quan, nhưng sự im lặng của ông ta trong những ngày sau đó nói lên nhiều hơn lời bào chữa.

Đêm công chiếu chính thức tại thị trường nội địa diễn ra trong bối cảnh dư luận chưa hoàn toàn lắng xuống.

Nhưng khi bộ phim kết thúc, khán giả đứng dậy vỗ tay dài hơn bất kỳ buổi chiếu thử nào trước đó.

Không phải vì scandal. Không phải vì cấu trúc tài chính.

Mà vì câu chuyện chạm đến họ.

Diệu An đứng ở phía sau rạp, không bước lên sân khấu ngay. Cô nhìn đám đông, nghe tiếng vỗ tay lan dần như một làn sóng không bị ép buộc.

Hoàng Ân đứng cách cô vài bước, không chạm vào tay cô, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt không cần lời.

Khi cô bước lên sân khấu nhận lời chúc mừng, ánh đèn chiếu xuống không còn mang sắc thái truy xét.

Nó chỉ là ánh sáng.

Và lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô cảm thấy không phải mình đang chống đỡ ánh đèn, mà đang đứng vững trong đó.

Tối hôm ấy, khi trở về biệt thự, cô không ra hồ ngay. Cô ngồi trong phòng khách, nhìn vào khoảng tối ngoài cửa kính.

Hoàng Ân rót hai tách trà, đặt một tách trước mặt cô.

“Em có tiếc không?”

“Tiếc gì?”

“Vì đã tự tách khỏi anh trước công chúng.”

Cô mỉm cười rất nhẹ.

“Em không tách khỏi anh.”

Cô đặt tay lên ngực mình.

“Em chỉ tách khỏi cách họ muốn nhìn.”

Anh im lặng một lúc rồi gật đầu.

Ngoài kia, mặt hồ phẳng lặng như chưa từng phản chiếu những cơn sóng của nhiều tháng qua.

Diệu An bước ra ban công, nhìn xuống mặt nước. Không có dấu hiệu. Không có cảnh báo. Không có lời nhắn nặc danh.

Cô không còn chờ đợi cú đánh tiếp theo.

Bởi cô hiểu một điều quan trọng nhất:

Khi không còn điểm mù trong chính mình, mọi cú đánh từ bên ngoài đều không đủ để làm lệch hướng.

Và nếu còn thử thách nào phía trước, cô sẽ không đứng giữa để chống đỡ nữa.

Cô sẽ bước thẳng vào.

Không vì chứng minh.

Không vì thách thức.

Mà vì đó là lựa chọn duy nhất khiến cô còn là mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc