Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bộ phim vượt mốc doanh thu thứ hai chỉ sau mười ngày công chiếu. Các nền tảng chiếu trực tuyến bắt đầu thương thảo bản quyền quốc tế, truyền thông chuyển hẳn sang giọng điệu phân tích thành công thay vì truy xét quá khứ. Diệu An bước vào một giai đoạn mà bất kỳ diễn viên nào cũng mong muốn: khi năng lực được công nhận, khi lời mời kịch bản xếp chồng trên bàn làm việc, khi tên mình không còn bị nhắc kèm định kiến. Nhưng cô không có cảm giác đang đứng trên đỉnh. Cô chỉ cảm thấy mình đang đứng ở nơi gió thổi mạnh hơn.
Đúng lúc ấy, một dự án điện ảnh mới được công bố. Đạo diễn Trần Chính Dương bắt tay với nhà sản xuất quốc tế Hứa Tử Khang, dự kiến thực hiện bộ phim huyền nghi hiện đại lấy bối cảnh giới tài chính và giới giải trí đan xen. Nữ chính được cân nhắc không ai khác ngoài Diệu An. Tin tức này vừa rò rỉ đã khiến mạng xã hội bùng nổ. Cùng lúc đó, một cái tên khác được nhắc đến: Lục gia tham gia góp vốn gián tiếp thông qua một quỹ đầu tư ẩn danh.
Lâm Kiều mang hồ sơ dự án đến biệt thự Hoàng gia vào một buổi chiều mưa nhẹ. “An, đây là cơ hội rất lớn. Nhưng… nguồn vốn hơi phức tạp.” Cô nhìn qua bảng cấu trúc đầu tư. Quỹ đứng tên là Thịnh Nguyên Capital, giám đốc điều hành là một người phụ nữ tên Tống Nhã Lâm. Cái tên không thuộc Lục gia, nhưng đường dẫn vốn lại có liên hệ chéo. Diệu An lật từng trang, không nói ngay. Hoàng Ân đứng phía sau lưng cô, ánh mắt lạnh hơn bình thường. “Em nghĩ sao?” anh hỏi.
“Em nghĩ có người muốn kéo em vào một sân khấu khác.” cô đáp.
Buổi gặp đầu tiên với ê-kíp diễn ra tại khách sạn năm sao trong trung tâm thành phố. Trần Chính Dương xuất hiện đúng giờ, phong thái vẫn trầm ổn như mọi khi. Hứa Tử Khang, người đàn ông ngoài bốn mươi với nụ cười sắc bén, nói chuyện bằng giọng pha giữa thương mại và nghệ thuật. Và cuối cùng, Tống Nhã Lâm bước vào. Người phụ nữ này mặc vest xám nhạt, ánh mắt bình tĩnh đến mức khó đoán. Khi ánh mắt bà chạm vào Diệu An, cô cảm thấy một dao động rất khẽ, không phải đe dọa, mà là thăm dò.
Cuộc trao đổi xoay quanh kịch bản. Nhân vật nữ chính là một chuyên gia tư vấn rủi ro, người nhìn thấy những điểm bất thường trong cấu trúc doanh nghiệp và quyết định công khai chúng dù phải trả giá. Một câu chuyện rất gần với những gì Diệu An đang trải qua ngoài đời. “Cô thấy nhân vật này thế nào?” Tống Nhã Lâm hỏi. “Cô ấy không chỉ nhìn thấy,” Diệu An nói chậm rãi, “cô ấy chọn nói.” Nhã Lâm mỉm cười. “Vậy cô sẽ chọn chứ?”
Câu hỏi nghe như về vai diễn, nhưng không chỉ về vai diễn. Diệu An hiểu. Cô không né tránh. “Tôi sẽ chọn khi tôi hiểu toàn bộ bối cảnh.” Nhã Lâm gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia hài lòng.
Sau buổi gặp, Trần Chính Dương kéo Diệu An sang một bên. “Em cẩn thận. Dự án này không đơn giản.” Cô nhìn ông. “Em biết.” “Có những người đứng phía sau sân khấu không muốn bị lộ.” ông nói thêm. Cô không hỏi thêm, nhưng trong lòng đã có tên.
Tối hôm đó, Hoàng Ân nhận được báo cáo từ bộ phận phân tích đầu tư. Quỹ Thịnh Nguyên tuy độc lập trên giấy tờ nhưng có giao dịch liên quan đến Lục gia trong ba năm gần đây. Không phải trực tiếp, nhưng đủ để kết nối. “Minh Khang có thể không đứng tên, nhưng ảnh hưởng của anh ta còn đó.” Hoàng Ân nói. Diệu An ngồi lặng trước mặt hồ, nghe từng lời anh nói như nghe một bản tóm tắt rủi ro.
Ba ngày sau, một tin đồn mới xuất hiện: Diệu An bị cho là can thiệp vào quá trình casting, ép đoàn phim loại bỏ một diễn viên khác để giữ vị trí trung tâm. Người bị nhắc đến là Tần Lạc – diễn viên nam trẻ nổi lên gần đây, có mối quan hệ thân thiết với Lục Trạch. Tin đồn lan nhanh, lần này không nhắm vào đời tư mà vào chuyên môn. Cách tấn công thay đổi, nhưng mục tiêu vẫn là khiến cô mất cân bằng.
Diệu An không lên tiếng ngay. Cô gọi Tần Lạc đến gặp riêng. Quán trà nhỏ, không báo chí, không người thứ ba. “Anh có tin điều đó không?” cô hỏi thẳng. Tần Lạc nhìn cô, ánh mắt lẫn lộn giữa hoài nghi và áp lực. “Tôi không biết nên tin ai.” anh đáp. Cô gật đầu. “Vậy anh tin điều anh thấy.” Cô đưa cho anh bản ghi email trao đổi nội bộ, chứng minh quyết định casting dựa trên đánh giá đạo diễn và nhà sản xuất. Không một lời trách móc. Chỉ là sự minh bạch.
Tin đồn dịu xuống sau đó, nhưng không hoàn toàn biến mất. Nó giống như một vết nứt nhỏ trong kính, chưa vỡ nhưng đủ để ai cũng thấy.
Một buổi tối, Tống Nhã Lâm chủ động hẹn Diệu An ăn tối riêng. Không có đạo diễn, không có nhà sản xuất khác. “Cô biết vì sao tôi chọn cô không?” Nhã Lâm hỏi khi món chính được dọn lên. “Vì tôi phù hợp với vai?” Diệu An đáp. Nhã Lâm lắc đầu. “Vì cô đang ở vị trí mà bất kỳ quyết định nào cũng tạo sóng.” Câu nói đó không mang sắc thái đe dọa. Nó giống như một sự công nhận chiến lược. “Cô không sợ?” Diệu An hỏi lại. “Sợ gì?” “Sợ tôi không làm theo kịch bản.” Nhã Lâm mỉm cười. “Chúng tôi không cần cô làm theo kịch bản. Chúng tôi cần cô là chính mình.”
Khi rời nhà hàng, Diệu An cảm thấy rõ một điều: cuộc chơi đã mở rộng. Không còn chỉ là giữa cô và Minh Khang. Không còn chỉ là Lục gia hay Hoàng Thịnh. Nó là mạng lưới những người hiểu sức nặng của một biểu tượng.
Ở phía khác của thành phố, Minh Khang nhận được tin về buổi gặp. Anh không gọi, không nhắn. Chỉ ngồi trước bàn làm việc, nhìn vào bản phân tích thị trường giải trí. Phạm Duy Khải đứng cạnh, hỏi nhỏ: “Anh để mặc sao?” Minh Khang đáp: “Không phải để mặc. Là xem cô ấy xử lý thế nào khi không có tôi ở trung tâm.”
Ngày ký hợp đồng chính thức diễn ra tại văn phòng quỹ Thịnh Nguyên. Máy quay, báo chí, flash dày đặc. Diệu An ký tên bằng nét chữ vững vàng. Hoàng Ân không xuất hiện trong khung hình, nhưng anh có mặt trong tòa nhà, đứng phía sau lớp kính quan sát. Khi bút chạm giấy, anh biết từ giờ mọi biến động không chỉ thuộc về anh nữa.
Ngay sau buổi ký, một cú đánh khác đến. Cơ quan quản lý văn hóa bất ngờ yêu cầu rà soát nội dung bộ phim trước đó với lý do “yếu tố mê tín”. Một bài phân tích cũ về huyền học trong talkshow của Diệu An bị đào lại, cắt ghép, đưa vào đơn khiếu nại nặc danh. Mũi nhọn lần này hướng thẳng vào danh tiếng chuyên môn.
Lâm Kiều hoảng loạn. Trần Chính Dương tức giận. Hứa Tử Khang yêu cầu luật sư vào cuộc. Diệu An lại là người bình tĩnh nhất. “Đừng phản ứng quá nhanh.” cô nói. “Họ muốn chúng ta tự làm rối.” Cô yêu cầu xem toàn bộ hồ sơ pháp lý, từng chi tiết. Không phải để tìm lỗi người khác, mà để chắc chắn mình không sai.
Tối hôm đó, cô ngồi một mình trong phòng làm việc, không ra hồ. Lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, cô cảm thấy mệt. Không phải mệt vì bị tấn công. Mà mệt vì phải luôn tỉnh táo. Hoàng Ân bước vào, đặt một tách trà bên cạnh cô. “Em không cần phải làm mọi thứ một mình.” anh nói. Cô nhìn anh, ánh mắt dịu lại. “Em không làm một mình.”
Ba ngày sau, kết quả rà soát được công bố. Không có vi phạm. Không có yếu tố mê tín bị cấm. Chỉ là hiểu lầm do cắt ghép. Tin tức được đăng tải, nhưng mức độ lan truyền không bằng lúc scandal nổ ra. Điều đó không quan trọng. Quan trọng là sự công nhận chính thức.
Tống Nhã Lâm gửi một tin nhắn ngắn: “Cô xử lý tốt.”
Minh Khang không gửi gì.
Nhưng tối hôm đó, khi Diệu An đứng bên hồ, cô cảm nhận rõ một điều mới. Không phải áp lực. Không phải thách thức. Mà là sự chấp nhận. Không phải từ người khác, mà từ chính mình.
Cô quay sang Hoàng Ân. “Anh có bao giờ nghĩ chúng ta sẽ phải đối mặt với nhiều thứ như vậy không?”
Anh nhìn mặt nước phản chiếu ánh đèn thành phố. “Anh nghĩ chúng ta sẽ phải chọn. Không nghĩ phải chọn nhiều lần.”
Cô khẽ cười. “Chọn nhiều lần mới biết mình thật sự là ai.”
Gió đêm lướt nhẹ qua mặt hồ. Không xoáy, không sóng lớn. Chỉ là những gợn nhỏ lan ra rồi tan đi.
Thế giới giải trí không dừng lại. Thế giới tài chính cũng không dừng lại. Những người đứng phía sau sân khấu vẫn di chuyển, tính toán, đặt cược. Nhưng giữa tất cả, Diệu An không còn cảm giác bị kéo. Cô không đứng ngoài. Cô cũng không bị cuốn trôi.
Và khi ánh đèn lại bật lên cho dự án mới, khi kịch bản được mở ra với những nhân vật phức tạp và những bí mật chồng chéo, cô hiểu rằng câu chuyện chưa hề kết thúc.
Chỉ là đã bước sang một chương khác, nơi người không đứng trên sân khấu mới là người đáng để ý nhất.
Tin rà soát khép lại chỉ là lớp sóng nổi. Dự án mới chính thức bước vào giai đoạn tiền kỳ, và khi guồng quay bắt đầu, Diệu An mới nhìn rõ cấu trúc thực sự của sân khấu mình vừa bước vào. Không chỉ là kịch bản hay đạo diễn, mà là một mạng lưới quyền lực chằng chịt giữa quỹ đầu tư, hãng phát hành quốc tế, đơn vị truyền thông và những nhóm cổ đông ẩn danh. Thế giới giải trí chưa bao giờ thuần nghệ thuật; nó là dòng chảy của lợi ích được che phủ bằng ánh sáng.
Buổi đọc kịch bản đầu tiên diễn ra tại studio riêng của Trần Chính Dương. Dàn diễn viên mới được giới thiệu: nam chính là Thẩm Kha – ngôi sao thực lực từng đoạt giải ảnh đế; nữ phụ là Lý Mộng Dao – gương mặt mới từ chương trình tìm kiếm tài năng; và một vai phản diện quan trọng thuộc về Trịnh Bách Dương, diễn viên lâu năm vốn nổi tiếng vì tính cách khó đoán. Không khí ban đầu thân thiện, nhưng Diệu An nhanh chóng nhận ra ánh mắt dò xét hướng về mình không chỉ đến từ báo chí mà từ cả những người cùng ngồi quanh bàn. Thành công quá nhanh luôn khiến người khác vừa ngưỡng mộ vừa cảnh giác.
Trần Chính Dương bắt đầu phân tích nhân vật. “Cô ấy nhìn thấy những lỗ hổng trong hệ thống nhưng không phải nhà tiên tri. Cô ấy chỉ đọc cấu trúc.” Ông nhìn sang Diệu An. “Em đừng diễn quá thần bí. Cô ấy là người tỉnh táo nhất phòng.” Cô gật đầu. Đó cũng là điều cô tự nhắc mình. Huyền học trong câu chuyện không phải phép màu, mà là cách nhìn thấu động cơ và điểm yếu của con người.
Khi buổi đọc kết thúc, Thẩm Kha chủ động đến gần. “Tôi xem phim của cô.” anh nói, giọng trầm. “Ánh mắt cô rất ổn định.” Cô đáp bằng nụ cười nhẹ. “Ổn định là thứ khó giữ nhất.” Anh nhìn cô một giây lâu hơn bình thường. “Giữ được bao lâu tùy vào việc cô tin mình hay tin khán giả.” Câu nói đó khiến cô suy nghĩ suốt quãng đường về.
Cùng lúc, ở phía khác của thành phố, Tống Nhã Lâm tham dự cuộc họp kín với đại diện một tập đoàn truyền thông nước ngoài. Bà không nhắc đến Diệu An, nhưng biểu đồ doanh thu, độ nhận diện thương hiệu và xu hướng thị trường đều xoay quanh cái tên ấy. Một cổ đông hỏi: “Nếu cô ta vấp ngã?” Nhã Lâm trả lời bình thản: “Vậy chúng ta sẽ có một câu chuyện khác để bán.”
Tin đồn casting tưởng chừng lắng xuống thì bất ngờ được khơi lại bằng một bài viết dài trên diễn đàn ẩn danh. Lần này không chỉ nhắm vào Diệu An mà còn vào Thẩm Kha, ám chỉ hai người có thỏa thuận riêng để loại bỏ ứng viên khác. Bài viết được chia sẻ với tốc độ đáng ngờ, như thể đã chuẩn bị sẵn. Lâm Kiều gọi điện gần như ngay lập tức. “An, chuyện này không tự nhiên.” Cô đọc từng dòng, không cảm xúc. “Họ muốn thử phản ứng của cả đoàn.”
Trần Chính Dương triệu tập cuộc họp nội bộ. Thẩm Kha bước vào phòng họp với vẻ mặt lạnh lùng. “Tôi không chấp nhận bị lôi vào trò này.” anh nói thẳng. Diệu An nhìn anh. “Anh nghĩ ai được lợi nếu chúng ta nghi ngờ nhau?” Thẩm Kha im lặng một nhịp. Trịnh Bách Dương ngồi phía cuối bàn bật cười khẽ. “Giới giải trí luôn cần chút kịch tính trước khi bấm máy.” Câu nói đó nghe như đùa nhưng ánh mắt ông ta không hề đùa.
Cùng lúc, Hoàng Ân nhận được báo cáo rằng một nhóm tài khoản liên kết với quỹ đầu tư nhỏ từng giao dịch với Thịnh Nguyên đang tham gia khuếch đại tin đồn. Không phải trực tiếp từ Lục gia, nhưng đường dẫn không hoàn toàn tách rời. Anh không gọi Minh Khang. Anh biết đối phương đang chờ phản ứng.
Đêm hôm đó, Diệu An ở lại studio muộn để thử tạo hình. Khi mọi người đã về gần hết, cô đứng trước gương lớn, nhìn lớp trang điểm nửa hoàn chỉnh trên gương mặt mình. Ánh đèn trắng hắt xuống làm mọi chi tiết trở nên sắc nét. Cô nhớ lại những ngày đầu, khi mình chỉ mong được đứng trong ánh sáng. Bây giờ, ánh sáng đã quá gần, gần đến mức nếu không tỉnh táo sẽ bị nuốt chửng.
Cửa phòng mở ra. Tống Nhã Lâm bước vào. “Cô không về sao?” bà hỏi. “Tôi muốn nhìn mình trong ánh sáng này.” Diệu An đáp. Nhã Lâm đứng cạnh cô trước gương. “Cô có biết vì sao tôi đặt cược vào cô không?” “Vì tôi tạo được sóng?” Diệu An hỏi lại. Nhã Lâm lắc đầu. “Vì cô không hoảng khi sóng đến.”
Im lặng bao trùm căn phòng. Nhã Lâm nói tiếp: “Nhưng nhớ một điều. Người tạo sóng cũng có thể bị cuốn đi.” Cô không phản bác. Cô hiểu đó không phải cảnh báo mà là lời nhắc.
Những ngày tiếp theo, đoàn phim bắt đầu ghi hình những cảnh đầu tiên. Không khí chuyên nghiệp nhưng luôn có cảm giác bị theo dõi. Mỗi khi máy quay bật, mọi thứ đều đúng nhịp; khi tắt, những ánh mắt lại dò xét. Trong một cảnh đối thoại quan trọng, nhân vật của Diệu An vạch trần một sai lệch trong báo cáo tài chính, ánh mắt cô nhìn thẳng vào nhân vật của Thẩm Kha. Khi đạo diễn hô “Cắt”, cả trường quay im lặng thêm một giây. Thẩm Kha nhìn cô, gật đầu rất nhẹ. Sự công nhận không lời ấy lan ra trong đoàn.
Nhưng ngay chiều hôm đó, một đoạn clip hậu trường bị rò rỉ, cắt ghép khiến cuộc tranh luận trong cảnh quay trông như cãi vã thật. Truyền thông lại dậy sóng. Diệu An không vội lên tiếng. Cô yêu cầu xem toàn bộ nguồn phát tán. Lần theo IP và đường dẫn, bộ phận an ninh phát hiện clip được chỉnh sửa chuyên nghiệp trước khi tung ra. Không phải hành động bộc phát.
Hoàng Ân đề nghị can thiệp bằng pháp lý mạnh tay. Cô lắc đầu. “Nếu chúng ta phản ứng quá mức, họ sẽ có thêm nội dung.” “Vậy em muốn gì?” anh hỏi. “Em muốn làm điều ngược lại.”
Ngày hôm sau, Diệu An và Thẩm Kha xuất hiện cùng nhau trong một buổi livestream trực tiếp từ phim trường, chia sẻ về quá trình làm việc. Không né tránh câu hỏi. Không vòng vo. Họ để khán giả nhìn thấy mối quan hệ chuyên nghiệp và tôn trọng lẫn nhau. Lượng người xem tăng vọt, những nghi ngờ dịu xuống.
Ở một văn phòng cao tầng, Minh Khang xem lại buổi livestream. Phạm Duy Khải đứng phía sau. “Cô ấy ngày càng khôn ngoan.” Khải nói. Minh Khang đáp: “Cô ấy không chỉ đọc tình huống nữa. Cô ấy đang điều chỉnh nhịp.”
Đêm ấy, Diệu An nhận được một cuộc gọi không hiển thị số. Giọng nữ trầm và bình tĩnh vang lên: “Cô có nghĩ mình sẽ luôn xử lý được không?” Cô không hỏi người kia là ai. “Tôi không cần luôn.” cô đáp. “Tôi chỉ cần đủ.” Đầu dây bên kia im lặng một giây trước khi cúp máy.
Ba ngày sau, một biến cố thực sự xảy ra. Trịnh Bách Dương bất ngờ bị tố liên quan đến một vụ bê bối cũ chưa được giải quyết. Báo chí ập đến phim trường. Dự án đứng trước nguy cơ tạm dừng. Trần Chính Dương họp khẩn. Hứa Tử Khang lo lắng về nhà đầu tư quốc tế. Tống Nhã Lâm giữ im lặng.
Diệu An ngồi giữa căn phòng họp đầy áp lực. Cô không nói ngay. Cô lắng nghe từng ý kiến. Khi mọi người bắt đầu tranh cãi, cô mới lên tiếng: “Chúng ta cần phân biệt cáo buộc và bằng chứng.” Không ai phản bác câu đó. Cô đề nghị tạm dừng ghi hình những cảnh có Bách Dương trong hai ngày, chờ phản hồi chính thức, đồng thời không công khai phát ngôn cảm tính.
Quyết định ấy không phải phép màu, nhưng đủ để ngăn sự hoảng loạn lan rộng. Hai ngày sau, bằng chứng cho thấy cáo buộc dựa trên tài liệu cũ đã bị chỉnh sửa. Bách Dương được minh oan tạm thời. Đoàn phim tiếp tục quay.
Trong phòng trang điểm, Bách Dương nhìn Diệu An qua gương. “Cô không sợ dính vào chuyện này sao?” ông hỏi. “Nếu sợ, tôi đã không nhận vai.” cô đáp. Ông cười khẽ. “Cô giống nhân vật hơn tôi tưởng.”
Sóng gió liên tiếp nhưng mỗi lần đều bị hóa giải bằng sự tỉnh táo thay vì đối đầu. Điều đó khiến những người đứng phía sau bắt đầu thay đổi cách tiếp cận. Không còn đánh trực diện. Không còn tạo scandal thô. Thay vào đó là những áp lực tinh vi hơn: trì hoãn giấy phép quay ở một số địa điểm, thay đổi lịch phát hành quốc tế, điều chỉnh tỷ lệ phân chia lợi nhuận.
Hoàng Ân nhìn bảng báo cáo mới, trán khẽ nhíu. “Họ đang siết từ nhiều phía.” Diệu An đứng bên cạnh anh, không nhìn vào số liệu mà nhìn vào anh. “Anh có hối hận khi để em bước vào không?” cô hỏi. Anh lắc đầu. “Anh chỉ hối hận nếu em không còn là em.”
Ở một nơi khác, Tống Nhã Lâm nhận được báo cáo mới nhất về độ phủ truyền thông của dự án. Bà nhìn biểu đồ, rồi nhìn ra cửa sổ. “Cô ấy đang lớn nhanh hơn dự tính.” một trợ lý nói. Nhã Lâm đáp: “Vậy chúng ta phải theo kịp.”
Thế giới giải trí tiếp tục quay. Những người không đứng trên sân khấu vẫn điều khiển nhịp đèn. Nhưng lần này, Diệu An không còn chỉ là người bị soi chiếu. Cô đã trở thành một phần của cấu trúc ấy, đủ tỉnh táo để không bị nuốt chửng, đủ bản lĩnh để không trốn tránh.
Và khi máy quay bật lên cho cảnh quay quan trọng nhất của bộ phim, ánh mắt cô nhìn thẳng vào ống kính không còn là ánh mắt của một nữ minh tinh tuyến 18 cố chứng minh mình. Nó là ánh mắt của người hiểu rõ giá trị của từng lựa chọn, từng bước đi, từng lời nói.
Câu chuyện chưa kết thúc. Nhưng lần này, nếu có ai đứng sau ánh đèn, họ cũng phải tính đến một điều: người trên sân khấu đã biết cách nhìn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
