Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau đêm công chiếu nội địa, bộ phim chính thức trở thành tâm điểm bàn luận. Doanh thu tăng đều, đánh giá tích cực chiếm đa số, nhưng dư âm của cuộc tấn công tài chính chưa hoàn toàn biến mất. Nó lắng xuống bề mặt, như một lớp trầm tích mỏng chờ dịp bị khuấy lên.
Diệu An không để mình đắm chìm trong chiến thắng. Cô quay lại nhịp sinh hoạt bình thường: tập thoại cho dự án mới, tham gia vài buổi phỏng vấn chọn lọc, từ chối những lời mời cố tình xoáy vào scandal cũ. Cô biết, im lặng đúng lúc không phải né tránh, mà là giữ nhịp.
Ba ngày sau, một tin tức bất ngờ xuất hiện.
Trần Gia Khánh chính thức bị khởi tố điều tra vì nghi ngờ thao túng thông tin nội bộ và làm lộ dữ liệu tài chính. Cơ quan chức năng không nhắc đến Diệu An trong thông cáo, nhưng dư luận tự động nối các đường dẫn.
Lâm Kiều gọi điện ngay khi tin được công bố.
“An, họ đang nói em là người đẩy ông ta vào đường cùng.”
“Không.” cô đáp. “Em chỉ không che.”
“Nhưng công chúng thích một câu chuyện có nhân vật chính.”
“Vậy thì để họ kể.”
Cô không tỏ ra lạnh lùng. Chỉ là cô hiểu rõ một điều: nếu cô cố phủ nhận vai trò của mình, câu chuyện sẽ bị bóp méo thêm lần nữa.
Chiều hôm đó, Hoàng Ân về sớm hơn thường lệ.
Anh đứng trước cửa sổ phòng khách, nhìn xuống mặt hồ phẳng lặng.
“Khánh đã gặp anh luật sư.” anh nói.
“Ông ta sẽ nói gì?”
“Chưa rõ. Nhưng nếu ông ta khai rằng mọi hành động là do áp lực từ bên ngoài, sẽ có người khác bị lôi vào.”
“Minh Khang?”
“Có thể.”
Im lặng kéo dài.
“Em có nghĩ mọi thứ đang đi quá xa không?” anh hỏi.
“Xa là do ai chọn.” cô đáp.
Anh quay lại nhìn cô.
“Em không thấy mình đang ở trung tâm của tất cả sao?”
Cô mỉm cười rất nhẹ.
“Em không ở trung tâm. Em chỉ không rời khỏi vị trí của mình.”
•
Hai ngày sau, Minh Khang xuất hiện trước truyền thông lần đầu tiên sau nhiều tháng im lặng.
Anh tham dự một diễn đàn tài chính, phát biểu về “trách nhiệm cá nhân trong hệ thống”. Không nhắc tên ai, không ám chỉ cụ thể, nhưng giọng điệu thẳng thắn hơn trước.
“Không ai có thể dùng lý do bảo vệ cấu trúc để biện minh cho việc thao túng sự thật,” anh nói.
Câu nói đó được cắt thành clip ngắn, lan truyền mạnh.
Một số người bắt đầu đặt câu hỏi: phải chăng Minh Khang đang tách mình khỏi mọi liên đới?
Diệu An xem đoạn phát biểu ấy trên màn hình điện thoại.
Cô không cảm thấy tức giận.
Chỉ thấy một điều rõ ràng: anh ta cũng đang chọn.
Tối hôm đó, Minh Khang nhắn tin cho cô.
“Em không cần đứng một mình.”
Cô nhìn dòng chữ ấy rất lâu trước khi trả lời.
“Em chưa bao giờ đứng một mình.”
Không thêm gì nữa.
Không giải thích.
•
Trong khi dư luận xoay quanh vụ điều tra, một biến cố khác âm thầm hình thành.
Hứa Tử Khang nhận được thông báo từ đối tác quốc tế rằng thị trường từng hoãn chiếu nay muốn thương thảo lại.
Không phải vì họ thay đổi quan điểm.
Mà vì thị trường thứ ba đạt doanh thu vượt dự kiến.
“Tiền luôn là thứ thuyết phục nhất,” ông nói với Trần Chính Dương.
Nhưng điều kiện mới được đưa ra: phải chỉnh sửa một số chi tiết trong phim để giảm “tính ám chỉ hệ thống”.
Trần Chính Dương tức giận.
“Chỉnh sửa khác gì tự nhận mình sai?”
Hứa Tử Khang thở dài.
“Không chỉnh sửa, chúng ta mất thị trường đó.”
Cuộc họp khẩn được triệu tập.
Diệu An ngồi giữa phòng, lắng nghe từng ý kiến.
Có người đề nghị nhượng bộ.
Có người muốn giữ nguyên.
Tống Nhã Lâm là người giữ im lặng lâu nhất.
“Cô nghĩ sao?” bà hỏi cuối cùng.
Diệu An nhìn vào bản đề xuất chỉnh sửa.
Những thay đổi không lớn, nhưng đủ để làm mềm đi thông điệp.
“Chúng ta có thể cắt một cảnh,” cô nói chậm rãi, “nhưng không thể cắt ý nghĩa.”
“Ý cô là?”
“Nếu chỉnh sửa vì thị trường, chúng ta phải giữ được tinh thần cốt lõi.”
Im lặng.
Trần Chính Dương nhìn cô, ánh mắt sáng hơn.
“Em sẵn sàng chịu trách nhiệm nếu họ vẫn từ chối?”
“Em sẵn sàng.”
Câu trả lời ấy không phải liều lĩnh.
Nó là sự tiếp nối của những lựa chọn trước đó.
•
Quyết định được đưa ra: chỉ chỉnh sửa kỹ thuật, không thay đổi thông điệp.
Đối tác quốc tế mất thêm hai tuần để cân nhắc.
Hai tuần ấy dài hơn mọi tháng vừa qua.
Truyền thông dần lắng, nhưng sự chờ đợi khiến cả ê-kíp căng như dây đàn.
Một buổi tối, khi Diệu An trở về biệt thự, cô thấy Hoàng Ân đứng bên hồ.
Không cầm điện thoại.
Không nói gì.
Chỉ đứng nhìn mặt nước.
“Anh đang nghĩ gì?” cô hỏi.
“Anh nghĩ nếu họ từ chối, em sẽ thế nào.”
“Em vẫn vậy.”
“Không tiếc?”
“Có.”
“Vậy sao vẫn làm?”
Cô bước đến đứng cạnh anh.
“Vì nếu em đổi, em sẽ tiếc hơn.”
Anh nhìn cô thật lâu.
“Anh từng nghĩ mình phải bảo vệ em khỏi những thứ này.”
“Còn bây giờ?”
“Anh thấy em không cần được bảo vệ. Em cần được tin.”
Cô không trả lời.
Chỉ đặt tay lên tay anh.
•
Sáng ngày thứ mười bốn, email từ đối tác quốc tế đến.
Họ chấp nhận phiên bản chỉnh sửa tối thiểu.
Lịch phát hành được khôi phục.
Tin tức lan ra nhanh chóng.
Lần này, không có bài viết công kích.
Không có dòng trạng thái mỉa mai.
Chỉ là thông báo chính thức.
Lâm Kiều gần như bật khóc khi gọi cho Diệu An.
“An, họ đồng ý rồi.”
Cô đứng giữa phòng khách, ánh sáng buổi sáng chiếu qua rèm cửa.
“Em biết.”
“Biết?”
“Em tin.”
Không phải tin vào phép màu.
Mà tin vào chuỗi lựa chọn đã được giữ vững.
•
Buổi tối hôm đó, một bữa tiệc nhỏ được tổ chức tại studio để chúc mừng.
Không ồn ào.
Không phô trương.
Chỉ là những người đã đi cùng nhau qua nhiều lớp sóng.
Thẩm Kha nâng ly về phía cô.
“Cô không chỉ diễn vai này,” anh nói. “Cô sống nó.”
Trịnh Bách Dương cười khẽ.
“Lần sau tôi sẽ cân nhắc kỹ trước khi đối đầu với cô trên màn ảnh.”
Trần Chính Dương nhìn cô, ánh mắt không giấu được tự hào.
“Em không còn là người đứng ở tuyến sau nữa.”
Cô mỉm cười.
“Em chưa từng đứng sau.”
Câu trả lời khiến cả bàn bật cười nhẹ.
•
Đêm muộn, khi mọi người đã rời đi, Diệu An trở về nhà.
Cô bước ra ban công.
Mặt hồ phẳng lặng như mọi đêm.
Không còn sóng.
Không còn bóng méo.
Không còn tin nhắn nặc danh.
Hoàng Ân đứng phía sau.
“Em còn sợ không?” anh hỏi.
Cô suy nghĩ một giây.
“Có.”
“Vì sao?”
“Vì phía trước luôn có điều mình chưa thấy.”
“Vậy em sẽ làm gì?”
Cô nhìn thẳng vào mặt nước.
“Không né.”
Gió đêm lướt qua rất nhẹ.
Thành phố phía xa vẫn sáng.
Nhưng ánh sáng ấy không còn là thứ cô phải chống đỡ.
Nó chỉ là bối cảnh.
Cô mới là người quyết định bước đi.
Và lần này, khi bước qua ánh sáng, cô không còn tìm kiếm sự công nhận.
Cô chỉ giữ lấy điều duy nhất chưa từng thay đổi.
Chính mình.
Sau bữa tiệc nhỏ tại studio, nhịp sống không chậm lại như mọi người tưởng. Thành công của dự án quốc tế mở ra một tầng áp lực khác – tầng của kỳ vọng. Không còn là câu hỏi “có vượt qua được không”, mà là “còn đi xa đến đâu”.
Diệu An hiểu rõ, khi một người đã đi qua giai đoạn chứng minh bản thân, họ bước vào giai đoạn bị đo lường. Mọi lựa chọn từ nay không chỉ đại diện cho cô, mà đại diện cho một hình mẫu mới mà truyền thông đang cố dựng lên: nữ minh tinh tự lập, dám đối đầu cấu trúc, không dựa vào hào môn.
Những danh xưng ấy nghe có vẻ tích cực, nhưng cô biết chúng cũng là một dạng khung.
Ba ngày sau khi thị trường quốc tế xác nhận phát hành, một lời mời đặc biệt được gửi đến. Diệu An được đề nghị tham gia một bộ phim điện ảnh độc lập của đạo diễn trẻ Lương Hàn – người nổi tiếng vì phong cách táo bạo và cách kể chuyện không thỏa hiệp. Kịch bản kể về một nữ nhà báo điều tra, vạch trần đường dây thao túng thông tin giữa giới tài chính và truyền thông giải trí.
Khi Lâm Kiều đọc xong tóm tắt, cô gần như buột miệng:
“An, đây chẳng khác gì viết lại câu chuyện của em.”
Diệu An lật từng trang kịch bản. Nhân vật không mang tên cô, nhưng nhiều chi tiết khiến người ta dễ liên tưởng. Không phải sao chép, mà là phản chiếu.
Tối hôm đó, cô mang bản thảo về nhà. Hoàng Ân đọc lướt vài trang, rồi đặt xuống.
“Em muốn nhận?”
“Em chưa quyết định.”
“Vì sao do dự?”
Cô nhìn anh.
“Vì nếu nhận, mọi người sẽ nói em cố tình khai thác câu chuyện của mình để tạo hình tượng.”
“Còn nếu không nhận?”
“Em sẽ tự giới hạn.”
Im lặng.
Hoàng Ân bước ra ban công. Gió đêm không mạnh, nhưng đủ để mặt hồ lay động nhẹ.
“Em không cần chọn vì họ.” anh nói.
“Em biết.”
“Vậy em cần chọn vì điều gì?”
Cô nhìn ánh đèn thành phố phản chiếu dưới mặt nước.
“Vì em muốn kể câu chuyện đó.”
Anh gật đầu.
“Vậy thì nhận.”
“Người đó sẽ bị hiểu sai.” cô đáp.
“Người thật luôn bị hiểu sai.”
Câu nói ấy khiến cô suy nghĩ lâu hơn dự kiến.
“Anh không sợ dự án bị soi lại?”
“Đã làm phim độc lập thì không có quyền sợ.”
Sự thẳng thắn ấy không phô trương. Nó là lựa chọn.
Khi rời quán cà phê, Diệu An đã biết mình sẽ nhận vai. Không phải vì nó an toàn. Mà vì nó không an toàn.
•
Tin tức cô tham gia dự án mới lập tức gây chú ý. Truyền thông chia làm hai luồng: một bên khen ngợi sự dũng cảm, bên kia nghi ngờ động cơ.
Một bài bình luận nổi bật viết: “Diệu An đang biến hình ảnh nữ minh tinh tuyến 18 thành một thương hiệu đấu tranh.”
Cô đọc bài viết đó rất kỹ. Không phản bác. Không giải thích.
Vì cô hiểu, hình ảnh không thể được bảo vệ bằng lời phủ nhận. Nó chỉ có thể được định hình bằng hành động dài hạn.
•
Trong khi đó, vụ điều tra Trần Gia Khánh tiến triển nhanh hơn dự kiến. Một số email nội bộ bị lộ cho thấy ông ta từng liên hệ với một công ty truyền thông nước ngoài trước khi thông tin tài chính rò rỉ. Không có bằng chứng trực tiếp cho thấy Lục gia liên quan, nhưng những cái tên trung gian bắt đầu lộ diện.
Minh Khang được nhắc đến trong vài bản ghi chú, không phải với vai trò chủ mưu, mà như một người “biết nhưng không ngăn”.
Áp lực truyền thông chuyển hướng sang anh.
Một buổi chiều, anh chủ động hẹn gặp Diệu An tại một không gian riêng tư.
“Em có nghĩ anh nên lên tiếng?” anh hỏi.
“Anh nghĩ mình nên không?”
“Anh không muốn mọi người nghĩ anh đứng sau tất cả.”
Cô nhìn anh rất lâu.
“Anh đứng sau điều gì?”
“Anh từng thử.”
“Thử gì?”
“Thử xem em sẽ chọn thế nào nếu bị đẩy đến ranh giới.”
Không khí đặc lại.
“Và bây giờ?”
“Anh không muốn tiếp tục như vậy.”
Cô không giận.
Cô chỉ thấy một sự mệt mỏi trong ánh mắt anh.
“Anh không cần đứng sau em.” cô nói. “Nhưng anh cũng không cần tự đặt mình ở phía đối diện.”
Minh Khang khẽ cười.
“Em lúc nào cũng nói đơn giản.”
“Vì mọi cấu trúc phức tạp đều bắt đầu từ một lựa chọn đơn giản.”
•
Dự án mới bắt đầu bấm máy. Không có thảm đỏ rầm rộ, không quảng bá ồn ào. Chỉ là một đoàn phim nhỏ, làm việc trong nhịp độ gọn gàng.
Nhân vật của cô – An Kỳ – là một nhà báo trẻ phát hiện đường dây thao túng thông tin và dần nhận ra mình cũng đang bị theo dõi. Những cảnh quay đầu tiên yêu cầu sự tiết chế cao độ. Không ánh đèn lộng lẫy, không váy áo xa hoa. Chỉ có ánh mắt và sự im lặng.
Trong một cảnh quay đêm, nhân vật đứng giữa văn phòng tối, đối diện màn hình hiển thị hàng loạt dữ liệu bị chỉnh sửa. Diệu An nhìn những con số giả lập ấy, và bất chợt nhận ra mình không cần tưởng tượng.
Cảm giác bị bóp méo, bị diễn giải, bị gắn nhãn – cô đã sống qua.
Khi đạo diễn hô “Cắt”, cả đoàn giữ im lặng vài giây lâu hơn thường lệ.
Lương Hàn bước đến.
“Đó không phải diễn.”
“Ừ.”
“Cô ổn chứ?”
“Ổn.”
Nhưng cô biết mình đang chạm vào vùng sâu hơn của chính mình.
•
Song song với đó, Hoàng Ân phải đối mặt với một cuộc họp cổ đông quan trọng. Một nhóm nhà đầu tư yêu cầu đánh giá lại chiến lược liên kết hình ảnh với giới giải trí.
“Chúng ta không thể mãi dựa vào cảm xúc công chúng.” một cổ đông nói.
Hoàng Ân ngồi thẳng lưng.
“Chúng ta không dựa vào cảm xúc. Chúng ta dựa vào giá trị dài hạn.”
“Giá trị đó gắn với một cá nhân.”
“Giá trị đó gắn với lựa chọn của chúng ta.”
Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến. Nhưng cuối cùng, đề xuất thay đổi chiến lược không được thông qua.
Khi rời phòng họp, anh không gọi cho Diệu An ngay.
Anh chỉ đứng một mình trong hành lang kính, nhìn xuống thành phố.
Lần đầu tiên, anh hiểu cảm giác của cô – cảm giác phải đứng trước nhiều ánh nhìn và vẫn giữ nguyên nhịp.
•
Đêm muộn, Diệu An trở về biệt thự. Cô không nói nhiều về trường quay. Anh không nói nhiều về cuộc họp.
Họ ngồi cạnh nhau, nhìn mặt hồ.
“Em có nghĩ mọi thứ sẽ yên chưa?” anh hỏi.
“Không.”
“Vậy điều gì thay đổi?”
Cô suy nghĩ một lúc.
“Em không còn chờ nó yên.”
Anh nhìn cô.
“Em đang quen với sóng?”
“Không. Em đang quen với việc không cần tránh sóng.”
Gió đêm lướt qua mặt nước, tạo những gợn nhỏ rồi tan đi.
Không còn là xoáy nước như những ngày đầu.
Chỉ là nhịp tự nhiên.
•
Một tuần sau, đoạn teaser đầu tiên của dự án độc lập được tung ra. Không có nhạc nền dồn dập, chỉ là ánh mắt của nhân vật nhìn thẳng vào camera.
Dòng chữ cuối cùng hiện lên:
“Sự thật không cần được yêu thích.”
Đoạn clip lan truyền nhanh hơn dự đoán.
Truyền thông bắt đầu đặt câu hỏi mới: liệu Diệu An có đang mở ra một dòng hình tượng khác cho giới giải trí?
Cô không trả lời.
Cô tiếp tục quay phim.
Tiếp tục sống.
Tiếp tục chọn.
•
Một đêm khác, khi thành phố gần như ngủ yên, cô đứng một mình trước hồ.
Không để tìm dấu hiệu.
Không để dự đoán.
Chỉ để nhìn rõ bóng mình dưới ánh trăng.
Cô không còn thấy bóng méo.
Chỉ thấy một hình ảnh thẳng.
Và lần đầu tiên, cô hiểu điều quan trọng nhất không phải là vượt qua sóng gió.
Mà là sau khi vượt qua, mình có còn nhận ra chính mình hay không.
Cô quay lại, thấy Hoàng Ân đứng phía sau.
“Em không còn tìm gì dưới đó nữa?” anh hỏi.
Cô lắc đầu.
“Em tìm ở đây.”
Cô chạm tay vào ngực mình.
Và lần này, ánh sáng không che phủ điều gì.
Nó chỉ làm rõ hơn đường đi phía trước.
Teaser của dự án độc lập tạo ra một hiệu ứng ngoài dự đoán. Không ồn ào như những chiến dịch truyền thông trước đó, nhưng độ lan tỏa bền bỉ. Những bài phân tích xuất hiện trên các diễn đàn điện ảnh, bàn về sự chuyển hướng của Diệu An – từ hình ảnh nữ minh tinh bước ra từ scandal đến biểu tượng của sự tỉnh táo và đối diện.
Cô không đọc hết các bài viết. Cô chỉ đọc đủ để biết dư luận đang nhìn mình theo hướng nào.
Điều khiến cô bất ngờ không phải là lời khen, mà là những bình luận của khán giả trẻ. Họ không nhắc đến hào môn. Không nhắc đến tài chính. Họ nói về việc “có người dám nói không khi cần thiết.”
Cô gấp điện thoại lại.
Sự thay đổi thực sự không nằm ở truyền thông. Nó nằm ở cách người ta bắt đầu tin vào lựa chọn.
Trong lúc đó, ở một văn phòng khác của thành phố, Minh Khang nhận được một bản báo cáo phân tích xu hướng công chúng. Tên Diệu An xuất hiện trong nhóm “nhân vật có ảnh hưởng tích cực đến niềm tin vào hệ thống.”
Anh nhìn con số thống kê rất lâu.
Phạm Duy Khải đứng bên cạnh, chờ phản ứng.
“Anh thấy gì?” Khải hỏi.
“Thấy mình từng đánh giá thấp cô ấy.”
“Anh có định…”
“Không.” Minh Khang cắt lời. “Không phải mọi thứ đều cần can thiệp.”
Lần đầu tiên, trong giọng anh không còn sự tính toán. Chỉ là một sự chấp nhận rằng có những biến số không thể điều khiển.
•
Trên phim trường, dự án mới bước vào giai đoạn khó nhất. Những cảnh quay tâm lý đòi hỏi nhân vật của cô phải đối diện với áp lực từ chính người từng là đồng minh. Trong kịch bản, An Kỳ phát hiện người đồng nghiệp thân thiết đã im lặng trước sai lệch vì sợ mất vị trí.
Cảnh quay diễn ra trong một căn phòng nhỏ, ánh sáng mờ.
“Cậu biết mà,” nhân vật đối diện nói. “Nếu tôi lên tiếng, tôi sẽ mất tất cả.”
Diệu An nhìn người bạn diễn, không nâng giọng.
“Không,” cô nói. “Cậu không mất tất cả. Cậu chỉ mất thứ không thuộc về mình.”
Lời thoại đơn giản. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cả trường quay như giữ hơi thở.
Sau khi đạo diễn hô “Cắt”, Lương Hàn không nói gì ngay. Anh bước ra khỏi monitor, nhìn cô vài giây rồi gật đầu.
“Cô không diễn vai này,” anh nói. “Cô đang đi qua nó.”
Cô không trả lời.
Vì cô biết, vai diễn này không phải cơ hội để chứng minh điều gì. Nó là cách để cô sắp xếp lại những trải nghiệm của chính mình.
•
Cùng thời điểm đó, vụ điều tra Trần Gia Khánh chính thức khép lại giai đoạn đầu. Ông ta bị buộc tội thao túng thông tin và lợi dụng quyền truy cập trái phép. Không có bằng chứng liên kết trực tiếp đến Lục gia. Minh Khang không bị triệu tập.
Truyền thông dần chuyển sự chú ý sang những câu chuyện khác.
Sóng lắng.
Nhưng lần này, sự lắng không mang cảm giác tạm thời.
Hoàng Ân nhận được báo cáo tài chính quý mới nhất. Các chỉ số ổn định trở lại. Một số nhà đầu tư từng hoài nghi nay quay lại vị thế trung lập.
Anh đóng tập tài liệu, thở ra rất nhẹ.
Buổi tối, anh về nhà sớm.
Diệu An đang ngồi đọc kịch bản ngoài ban công.
“Khánh chính thức bị truy tố,” anh nói.
Cô gật đầu.
“Em không thấy nhẹ nhõm?”
“Có.”
“Nhưng?”
“Nhưng đó không phải mục tiêu của em.”
Anh nhìn cô.
“Vậy mục tiêu của em là gì?”
Cô suy nghĩ một lúc.
“Là không phải thay đổi vì bị ép.”
Anh bật cười khẽ.
“Em lúc nào cũng nói đơn giản.”
“Vì phức tạp là cách người ta che giấu điều mình thật sự muốn.”
•
Một tuần sau, đoàn phim hoàn tất những cảnh quay cuối cùng. Không có sự cố lớn. Không có tin đồn. Không có cú đánh bất ngờ.
Sự yên ổn ấy khiến một số người trong ê-kíp cảm thấy… lạ lẫm.
Trong buổi tổng kết nhỏ, Lương Hàn nâng ly về phía cô.
“Cô biết điều khó nhất của vai này là gì không?”
“Là gì?”
“Là không biến nó thành bài diễn thuyết.”
Cô mỉm cười.
“Tôi không thích diễn thuyết.”
“Vì?”
“Vì sự thật không cần cao giọng.”
Mọi người cười nhẹ.
Nhưng ai cũng hiểu câu nói đó không chỉ dành cho nhân vật.
•
Tối hôm ấy, Diệu An trở về nhà muộn.
Cô không bật đèn lớn. Chỉ để ánh sáng từ hồ phản chiếu vào phòng khách.
Hoàng Ân đang đứng đó.
“Phim xong rồi?”
“Ừ.”
“Em thấy thế nào?”
Cô nhìn mặt nước, suy nghĩ vài giây.
“Không giống trước.”
“Khác ở đâu?”
“Trước đây mỗi khi kết thúc một dự án, em luôn cảm giác phải chứng minh thêm điều gì. Lần này thì không.”
Anh bước đến gần.
“Em không cần chứng minh nữa.”
“Em biết.”
Im lặng dịu xuống giữa hai người.
Gió đêm khẽ lay mặt nước.
Không có xoáy.
Không có bóng méo.
Chỉ là một mặt phẳng phản chiếu rõ ràng.
•
Sáng hôm sau, khi Diệu An thức dậy, điện thoại không còn đầy tin nhắn khẩn. Không có tiêu đề giật gân. Không có bài viết suy đoán.
Chỉ có lịch làm việc bình thường.
Cô đứng trước gương, nhìn mình rất lâu.
Không còn thấy cô gái tuyến 18 từng đứng ngoài rìa sân khấu.
Không còn thấy người bị kéo vào vòng xoáy quyền lực.
Chỉ thấy một người biết mình đang đi đâu.
Cô bước ra khỏi phòng.
Hoàng Ân đang pha cà phê.
“Em còn tìm điều gì nữa không?” anh hỏi.
Cô lắc đầu.
“Em không tìm.”
“Vậy em làm gì?”
Cô mỉm cười.
“Em đi tiếp.”
Anh nhìn cô, ánh mắt không còn lo lắng như trước.
Vì anh hiểu, lần này cô không đi để chứng minh.
Cô đi vì đó là hướng cô muốn.
Và khi một người không còn bị kéo bởi ánh đèn hay bóng tối,
họ không cần dự đoán tương lai nữa.
Họ chỉ cần bước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
