Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày công chiếu đến sớm hơn cảm giác của mọi người. Thành phố khoác lên mình một lớp hào nhoáng đặc trưng của những buổi ra mắt điện ảnh lớn. Thảm đỏ trải dài, ánh đèn dày đặc, tiếng gọi tên vang lên liên tục. Tên “Diệu An” lần này không bị đọc lướt qua như một phụ kiện. Nó được nhắc đến như một điểm nhấn. Không còn là nữ minh tinh tuyến 18 đứng cuối poster, cô đang ở giữa khung hình quảng bá, ở giữa tâm điểm tranh luận, ở giữa mọi ánh nhìn.
Cô bước xuống xe cùng Hoàng Ân. Anh không đi cạnh cô trên thảm đỏ. Anh chỉ dừng lại phía ngoài, đủ gần để khi cô quay đầu, có thể thấy anh đứng đó. Sự hiện diện không phô trương nhưng rõ ràng. Diệu An hiểu anh đang làm đúng điều cần làm: không che chắn, không khẳng định sở hữu, chỉ đứng ở vị trí của mình.
Trên thảm đỏ, câu hỏi đầu tiên không còn là về tai nạn hay ghi âm. Nó chuyển sang một dạng khác.
“Cô nghĩ vai diễn này có phải bước ngoặt của mình không?”
“Cô có sợ mình chỉ nổi vì scandal?”
“Cô có nghĩ mình xứng đáng?”
Diệu An nhìn thẳng vào ống kính. Cô không trả lời bằng sự tự tin ngạo nghễ, cũng không né tránh. “Tôi chỉ diễn đúng phần của mình.” cô nói. “Phần còn lại không phải do tôi quyết định.”
Câu trả lời đó được phát lại hàng chục lần trên mạng ngay sau đó. Có người khen cô điềm tĩnh. Có người nói cô giả tạo. Nhưng không ai có thể phủ nhận một điều: cô không gục.
Trong rạp chiếu, khi bộ phim bắt đầu, Diệu An ngồi cạnh Hoàng Ân. Ánh sáng tắt dần. Trên màn ảnh lớn, nhân vật của cô xuất hiện trong khung hình đầu tiên. Không phải ở trung tâm, nhưng đủ để người xem chú ý. Mỗi cảnh cô xuất hiện, khán phòng im lặng hơn bình thường. Không phải vì hiệu ứng kỹ thuật, mà vì cách cô giữ nhịp. Nhân vật của cô không hét lớn, không khóc dữ dội. Chỉ là một người đứng giữa sự hiểu lầm, lựa chọn không thanh minh mà không bỏ cuộc.
Khi cảnh cuối cùng kết thúc, đèn bật sáng, tiếng vỗ tay vang lên. Không quá ồn ào, nhưng dài. Trần Chính Dương quay sang nhìn cô, ánh mắt ông không giấu được sự hài lòng. Hạ Vy nhìn cô một giây, rồi khẽ gật đầu. Không phải bạn bè. Nhưng là công nhận.
Ra khỏi rạp, truyền thông chuyển hướng hoàn toàn. Các bài đánh giá đầu tiên xuất hiện chỉ sau vài giờ. “Diệu An – phát hiện bất ngờ.” “Nữ phụ nhưng không mờ.” “Ánh mắt biết nói.” Những dòng chữ ấy lan đi nhanh hơn bất kỳ tin đồn nào trước đó.
Nhưng cùng lúc, ở phía khác của thành phố, một tin tức nội bộ trong Hoàng Thịnh nổ ra. Dự án bị đình trệ không chỉ là thủ tục. Có người trong ban điều hành đã cung cấp thông tin cho đối thủ. Không công khai, không ồn ào. Nhưng đủ để khiến một phần cấu trúc công ty chao đảo.
Hoàng Ân nhận cuộc gọi khi vẫn còn trong buổi công chiếu. Anh không biểu lộ cảm xúc, chỉ nói một câu ngắn gọn: “Giữ nguyên hiện trạng. Sáng mai họp.”
Diệu An nhìn anh. Cô không hỏi chi tiết. Cô chỉ nhìn vào đôi mắt anh và biết chuyện không còn ở mức thử nữa.
Trở về biệt thự, đêm đã khuya. Thành phố vẫn còn sáng vì dư âm buổi công chiếu, nhưng không khí quanh hồ trở nên nặng hơn. Không có sóng. Không có gió. Chỉ là cảm giác chờ đợi.
“Là người của Minh Khang?” Hoàng Ân hỏi khi họ đứng cạnh nhau.
“Không chắc.” Diệu An đáp. “Nhưng anh ấy sẽ không ngăn.”
“Em nghĩ anh ta muốn gì nữa?”
“Không phải anh ấy muốn.” cô nói chậm. “Mà là điều đang đến.”
Hoàng Ân nhìn cô. “Em bắt đầu nói như sư phụ rồi.”
Cô khẽ cười. “Em không thích điều đó.”
Im lặng giữa hai người không nặng nề, nhưng sâu. Diệu An cảm nhận rõ một điều đang dần hiện hình. Không phải mưu tính cụ thể. Không phải người này người kia. Mà là sự tích tụ của những lựa chọn đã được đưa ra suốt thời gian qua.
Sáng hôm sau, cuộc họp tại Hoàng Thịnh kéo dài gần ba giờ. Hoàng Ân không nổi giận. Anh không truy vấn dồn dập. Anh chỉ đặt từng câu hỏi chính xác vào đúng người. Khi cuộc họp kết thúc, một cái tên lộ diện: Trần Gia Khánh, phó giám đốc chiến lược, người từng tỏ ra ủng hộ anh nhưng lại bí mật cung cấp thông tin cho Lục gia.
“Vì sao?” Hoàng Ân hỏi khi chỉ còn hai người trong phòng.
“Vì cậu thay đổi.” Khánh đáp thẳng. “Trước đây cậu lạnh lùng, tính toán. Bây giờ cậu bị cảm xúc chi phối.”
“Cảm xúc?” Hoàng Ân nhắc lại.
“Cô ta.” Khánh nói, không cần nêu tên.
Hoàng Ân không phản bác. Anh chỉ nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt. “Anh nghĩ tôi yếu vì biết mình muốn gì?”
Khánh không trả lời.
Quyết định được đưa ra nhanh chóng. Khánh bị cách chức. Không ồn ào. Không báo chí. Chỉ là một sự thay thế lặng lẽ.
Buổi chiều, Diệu An đến công ty tìm anh. Cô đứng trong phòng làm việc của anh, nhìn qua cửa kính xuống dòng xe cộ phía dưới.
“Anh không giận?” cô hỏi.
“Giận để làm gì?”
“Anh mất một người thân tín.”
“Anh không mất.” anh đáp. “Anh chỉ thấy rõ hơn.”
Cô quay lại nhìn anh. “Anh không thấy mọi thứ đang bị ép đến giới hạn sao?”
“Có.”
“Vậy anh còn đứng vững?”
Anh bước tới, dừng lại trước mặt cô. “Anh không đứng vì muốn thắng.” anh nói. “Anh đứng vì không muốn tự trách.”
Cô im lặng.
Đêm đó, Minh Khang xuất hiện ở biệt thự Hoàng gia lần đầu tiên không báo trước. Không qua tin nhắn, không qua trung gian. Anh đứng ngoài cổng, yêu cầu gặp trực tiếp.
Hoàng Ân không từ chối.
Ba người ngồi trong phòng khách. Không ai tỏ ra căng thẳng.
“Em diễn tốt.” Minh Khang nói, nhìn Diệu An.
“Cảm ơn.” cô đáp.
“Em có biết điều gì thú vị nhất không?”
“Gì?”
“Em đã không cần đến huyền học để giữ mình.”
Cô nhìn anh ta. “Em chưa bao giờ cần.”
Minh Khang mỉm cười. “Nhưng sắp cần.”
Im lặng.
“Anh nói rõ.” Hoàng Ân lên tiếng.
“Dự án phía Nam.” Minh Khang nói. “Nếu tiếp tục, sẽ có người thiệt mạng.”
Không khí đông lại.
“Anh đang đe dọa?” Hoàng Ân hỏi.
“Không.” Minh Khang lắc đầu. “Anh đang cảnh báo.”
Diệu An nhìn thẳng vào anh ta. “Anh chắc?”
“Anh không điều khiển cái đó.” Minh Khang đáp. “Nhưng anh thấy.”
Cô hiểu điều anh ta nói. Không phải bẫy. Không phải sắp đặt. Mà là một chuỗi khả năng đã tích tụ đủ lâu.
“Em sẽ làm gì?” Minh Khang hỏi khẽ.
Cô không trả lời ngay.
Nếu cô can thiệp, cô sẽ thay đổi hướng đi của nhiều người. Nếu cô không làm, rủi ro vẫn tồn tại.
“Em nghĩ anh đến để buộc em chọn?” cô hỏi lại.
“Anh đến để xem em có còn đứng giữa được không.”
Im lặng kéo dài. Hoàng Ân nhìn sang cô. Anh không nói “đừng làm”. Anh không nói “hãy làm”. Anh chỉ nhìn.
Cuối cùng, Diệu An đứng dậy. “Em cần đến công trường.”
Hoàng Ân cũng đứng lên. “Anh đi cùng.”
Minh Khang không cản. Anh chỉ nói một câu trước khi rời đi: “Khi em chạm vào, em sẽ không còn như trước.”
Công trường phía Nam nằm ngoài trung tâm, đèn cao áp hắt xuống mặt đất còn ướt sương. Diệu An bước vào khu vực đang thi công, cảm nhận rõ sự mất cân bằng trong cách bố trí. Không phải huyền bí. Chỉ là sự nóng vội, sự thay đổi kế hoạch liên tục để kịp tiến độ.
Cô không vẽ bùa. Không đọc chú. Cô chỉ yêu cầu dừng thi công tạm thời, kiểm tra lại toàn bộ giàn giáo và nền móng phụ. Quản lý dự án ban đầu phản đối, nhưng Hoàng Ân đưa ra lệnh trực tiếp.
Hai giờ sau, khi đội kỹ thuật tháo một phần kết cấu phụ, họ phát hiện một mối hàn bị lỗi nghiêm trọng. Nếu tiếp tục theo kế hoạch ban đầu, chỉ cần một đợt gió mạnh, toàn bộ khung thép có thể sụp xuống.
Không ai chết.
Không ai bị thương.
Nhưng ai cũng hiểu điều gì đã được tránh.
Trở về xe, Diệu An ngồi lặng.
“Em vừa can thiệp.” Hoàng Ân nói.
“Ừ.”
“Em thấy gì?”
Cô nhìn bàn tay mình. “Không thấy gì.”
“Vậy sao em im lặng vậy?”
“Vì em biết từ giờ… em không còn đứng ngoài được nữa.”
Hoàng Ân nắm lấy tay cô. “Anh không cần em đứng ngoài.”
Cô nhìn anh rất lâu. “Nhưng em từng cần.”
Đêm đó, hồ nước không gợn sóng. Nhưng Diệu An biết điều gì đó trong mình đã đổi. Không phải mất đi năng lực. Mà là mất đi khoảng cách an toàn.
Ở một nơi khác, Minh Khang nhận tin công trường được kiểm tra lại. Anh không ngạc nhiên. Anh chỉ thở nhẹ. “Cuối cùng.” anh nói.
Cuộc đối đầu không còn là ai đúng ai sai.
Mà là khi phải chọn giữa giữ nguyên cách sống và bảo vệ điều mình yêu, cô đã bước qua ranh giới.
Và khi một người bước qua ranh giới vì lựa chọn của mình, mọi thứ sau đó sẽ không còn giống trước.
Sau đêm ở công trường, Diệu An không còn ngủ sâu. Không phải vì sợ, mà vì cảm giác khoảng cách từng giúp cô đứng vững đã mỏng đi. Trước đây, cô nhìn mọi việc như một dòng chảy có thể đọc được hướng đi. Bây giờ, cô đã bước xuống dòng nước ấy, dù chỉ một lần, và sự chạm vào đó khiến mọi thứ không còn hoàn toàn khách quan nữa.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng chiếu qua rèm cửa phòng khách, cô ngồi yên nhìn hồ. Không tìm kiếm dấu hiệu bất thường. Không kiểm tra mặt nước. Cô chỉ lắng nghe chính mình. Không có tiếng gió lạ. Không có xoáy nước. Nhưng sự tĩnh lặng này khác với những lần trước. Nó không còn là khoảng lặng trước va chạm, mà giống như một mặt phẳng vừa được điều chỉnh lại.
Hoàng Ân bước xuống cầu thang, áo sơ mi đã chỉnh tề. Anh nhìn cô một lúc rồi hỏi: “Em thấy nhẹ hơn chưa?”
Cô suy nghĩ một giây. “Không hẳn.”
“Vì sao?”
“Vì em biết mình đã thay đổi điều đáng lẽ không nên chạm.”
Anh đi đến bên cô. “Nếu em không làm, sẽ có người chết.”
“Em biết.”
“Vậy em hối hận?”
Cô lắc đầu. “Không.”
Đó mới là điều khiến cô trầm lại. Cô không hối hận. Nhưng cô cũng không còn giữ được cảm giác đứng ngoài mọi thứ như trước.
Buổi chiều, truyền thông bất ngờ đưa tin về việc Hoàng Thịnh chủ động kiểm tra lại an toàn dự án. Bài viết ca ngợi quyết định kịp thời và trách nhiệm của ban lãnh đạo. Không ai biết nguyên nhân sâu xa. Không ai nhắc đến rủi ro đã suýt xảy ra.
Hoàng Ân đọc xong, chỉ nói: “Minh Khang sẽ biết.”
Diệu An nhìn anh. “Anh ấy đã biết trước khi chúng ta đến.”
Im lặng.
“Em nghĩ anh ta muốn gì tiếp theo?” Hoàng Ân hỏi.
“Không phải muốn.” cô đáp chậm rãi. “Mà là xem em có tiếp tục.”
“Tiếp tục cái gì?”
“Can thiệp.”
Hoàng Ân hiểu. Khi một người đã bước qua ranh giới một lần, lần sau sẽ dễ hơn. Và đó mới là điều nguy hiểm.
Chiều tối, Minh Khang gửi một tin nhắn ngắn: “Em đã chọn.”
Diệu An không trả lời.
Cô không phủ nhận.
Cũng không biện minh.
Ba ngày sau, bộ phim chính thức công chiếu toàn quốc. Doanh thu vượt dự đoán. Tên Diệu An xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội, không còn kèm theo từ “scandal” mà thay bằng “diễn xuất”. Các nhà sản xuất bắt đầu gửi kịch bản mới. Những lời mời quảng cáo, hợp tác dồn dập.
Nhưng cùng lúc đó, nội bộ Lục gia xuất hiện biến động lớn. Một phần cổ phần bị bán tháo. Tin tức lan ra, nhưng không ai liên hệ trực tiếp đến Minh Khang. Anh ta vẫn giữ im lặng, xuất hiện vừa đủ trong các sự kiện chuyên môn, không bình luận về dư luận.
Một buổi tối, Diệu An bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Hạ Vy.
“Tôi muốn gặp cô.”
Giọng nói không còn gai góc.
Hai người hẹn nhau tại một quán cà phê kín đáo. Hạ Vy ngồi sẵn, không trang điểm đậm như thường ngày.
“Tôi xin lỗi.” cô nói ngay khi Diệu An ngồi xuống.
“Vì cú tát?”
“Vì nhiều thứ.” Hạ Vy nhìn thẳng. “Tôi từng nghĩ cô dựa vào người khác để lên. Nhưng tôi sai.”
Diệu An không vội đáp.
Hạ Vy tiếp tục: “Lục Trạch từng đề nghị tôi tung thêm tin xấu về cô. Tôi không làm.”
“Vì sao?”
“Vì tôi nhận ra tôi đang bị dùng.”
Im lặng.
“Cô cẩn thận.” Hạ Vy nói nhỏ. “Có người không còn kiên nhẫn.”
Diệu An gật đầu. “Cảm ơn.”
Khi rời quán, cô không cảm thấy chiến thắng. Chỉ thấy một điều rõ ràng hơn: những người từng đứng bên lề đang bắt đầu nhận ra dòng chảy.
Tối hôm đó, cô và Hoàng Ân đi dạo quanh hồ. Không nói nhiều.
“Em có cảm giác không?” cô hỏi.
“Gì?”
“Rằng mọi thứ đang dần tự sắp lại.”
“Em nghĩ sóng đã qua?”
“Không.” cô mỉm cười nhẹ. “Em nghĩ nước đang trong hơn.”
Hoàng Ân nhìn mặt hồ phản chiếu ánh trăng. “Anh không hiểu huyền học.”
“Em cũng không muốn anh hiểu.”
“Vậy anh cần làm gì?”
“Chỉ cần không dao động.”
Anh bật cười khẽ. “Nghe đơn giản.”
“Không hề.”
Một tuần sau, Minh Khang chủ động xuất hiện lần nữa. Không ở biệt thự. Không ở công ty. Anh ta chọn một không gian mở: triển lãm nghệ thuật nơi Diệu An được mời làm khách danh dự.
Giữa những bức tranh trừu tượng, anh ta bước đến cạnh cô.
“Em ổn không?”
“Ổn.”
“Em không sợ mình đã bắt đầu thay đổi sao?”
Cô nhìn vào một bức tranh chỉ có hai mảng màu đan vào nhau. “Em không sợ thay đổi.”
“Vậy em sợ gì?”
“Em sợ thay đổi vì sai lý do.”
Minh Khang im lặng một lúc. “Anh không muốn em trở thành anh.”
“Em cũng không.”
Ánh mắt hai người chạm nhau. Không còn gay gắt như trước. Không còn thử thách trực diện.
“Anh sẽ dừng.” Minh Khang nói bất ngờ.
Cô không tỏ ra ngạc nhiên. “Vì sao?”
“Vì em đã chứng minh em không cần bị đẩy để chọn.”
“Anh nghĩ em thắng?”
“Không.” anh lắc đầu. “Em chỉ không thua.”
Một câu trả lời không cao trào, nhưng đủ để khép lại một chuỗi đối đầu âm thầm.
Khi Minh Khang rời đi, Diệu An đứng yên giữa triển lãm. Cô không cảm thấy chiến thắng, cũng không thấy mất mát. Chỉ là một vòng xoay khép lại.
Tối hôm đó, cô về nhà sớm. Hoàng Ân đang ngồi trong phòng khách, đèn chỉ bật một nửa.
“Anh ta gặp em?”
“Ừ.”
“Rồi sao?”
“Anh ấy nói sẽ dừng.”
Hoàng Ân nhìn cô thật lâu. “Em tin không?”
“Tin.”
“Vì sao?”
“Vì nếu tiếp tục, anh ấy cũng sẽ phải bước qua ranh giới của mình.”
Im lặng.
Hoàng Ân bước đến gần. “Vậy từ giờ em sẽ làm gì?”
Cô nhìn anh, ánh mắt lần đầu tiên không còn gánh nặng.
“Diễn.”
“Chỉ vậy?”
“Chỉ vậy.”
Anh bật cười, kéo cô vào lòng.
Hồ nước phía sau biệt thự lặng như một tấm gương vừa được lau sạch. Không còn bóng méo, không còn gợn sóng lạ. Không phải vì không có gì xảy ra. Mà vì những gì cần đối diện đã được đối diện.
Diệu An khép mắt trong vòng tay anh. Cô biết mình đã thay đổi. Nhưng không phải vì bị ép. Mà vì đã chọn. Và khi một người chọn bằng chính mình, sự thay đổi đó không còn là mất đi, mà là trưởng thành.
Phía chân trời, thành phố vẫn sáng. Ánh đèn không còn chói gắt như những ngày đầu. Nó chỉ là ánh đèn. Và cô, nữ minh tinh từng đứng ở tuyến cuối cùng, giờ không còn cần chứng minh mình thuộc về vị trí nào.
Cô đã đứng vững ở nơi mình muốn.
Sau triển lãm, mọi thứ dường như chậm lại.
Không còn tin nhắn nặc danh.
Không còn những cuộc thử thách nửa kín nửa hở.
Không còn cảm giác bị theo dõi từng bước.
Nhưng Diệu An không vì thế mà buông lỏng.
Cô hiểu rõ một điều: khi sóng lặng, nước không biến mất. Nó chỉ đổi hình.
Phim thành công ngoài dự kiến. Doanh thu tuần đầu vượt mốc kỷ lục cho một bộ phim không có ngôi sao phòng vé lớn. Các bài phân tích bắt đầu gọi cô là “ẩn số của điện ảnh năm nay”. Từ “tuyến 18” dần dần bị thay bằng “diễn viên thực lực”.
Nhưng càng được nhắc đến, cô càng cảm thấy rõ ánh đèn không còn chỉ là ánh sáng.
Ánh đèn là năng lượng.
Năng lượng tập trung quá nhiều vào một người, nếu không giữ được thăng bằng, sẽ tự đốt.
Một buổi sáng, khi cô đang đọc kịch bản mới trong phòng khách, điện thoại rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
Không đe dọa.
Không thử thách.
Chỉ một dòng duy nhất:
“Cô nghĩ Minh Khang là người duy nhất sao?”
Diệu An nhìn màn hình rất lâu.
Cô không xóa.
Cũng không trả lời.
Hoàng Ân từ phòng làm việc bước ra, thấy ánh mắt cô hơi khác.
“Có chuyện?”
Cô đưa điện thoại cho anh.
Anh đọc xong, im lặng vài giây.
“Lục gia?”
“Không chắc.” cô đáp. “Nhưng chắc chắn không phải anh ấy.”
“Em thấy gì?”
“Không phải cá nhân.” cô nói chậm rãi. “Là hệ quả.”
“Ý em là sao?”
“Minh Khang dừng. Nhưng những người từng tin anh ấy… chưa chắc dừng.”
Im lặng.
Có những điều khi được khơi dậy, không dễ thu lại.
•
Chiều hôm đó, Lâm Kiều mang đến một hợp đồng quảng cáo lớn.
“An, thương hiệu quốc tế này muốn em làm gương mặt đại diện châu Á.”
Diệu An lật xem từng trang.
Thời hạn dài.
Tiền rất lớn.
Đi kèm là điều khoản hình ảnh khắt khe.
“Em phải giữ hình tượng sạch tuyệt đối.” Lâm Kiều nói. “Không được dính đến tranh cãi.”
Hoàng Ân nhìn cô.
“Em muốn nhận không?”
Diệu An không trả lời ngay.
Cô đặt hợp đồng xuống bàn.
“Chị Kiều, nếu sau này có chuyện, họ sẽ rút?”
“Chắc chắn.”
Cô gật đầu.
“Em cần thời gian.”
•
Tối hôm đó, cô ra hồ một mình.
Không phải để tìm dấu hiệu.
Mà để lắng nghe.
Cảm giác lần này không phải sóng ngầm.
Mà là sự tích tụ từ bên ngoài.
Danh tiếng, tiền bạc, kỳ vọng, niềm tin.
Tất cả đang đổ về một điểm.
Cô nhớ lại câu nói của Minh Khang: “Biến số không hiểu mình là biến số.”
Lúc này, cô hiểu.
Không phải vì cô đặc biệt.
Mà vì cô đang đứng ở giao điểm của nhiều thứ.
Nếu một quyết định sai, hệ quả không còn chỉ ảnh hưởng đến mình.
Phía sau có Hoàng Ân.
Có gia đình anh.
Có công ty.
Có những người đặt niềm tin vào cô.
Cô không sợ mất danh tiếng.
Cô sợ kéo người khác lệch theo mình.
•
Ba ngày sau, một sự kiện xảy ra.
Một diễn viên trẻ trong đoàn phim bất ngờ gặp tai nạn giao thông khi trở về từ buổi tiệc ăn mừng.
Không nghiêm trọng, nhưng đủ khiến truyền thông lại dậy sóng.
Có người bắt đầu khơi lại câu chuyện “vận xui”, “xung đột năng lượng”, “ảnh hưởng phong thủy đoàn phim”.
Một vài bài viết nặc danh gợi ý rằng “từ khi Diệu An tham gia, đoàn phim liên tục gặp sự cố”.
Cô đọc những dòng đó mà không biểu lộ cảm xúc.
Nhưng Hoàng Ân thì không.
“Anh sẽ xử lý.” anh nói.
“Đừng.” cô ngăn lại.
“Em muốn để họ nói?”
“Không.”
“Vậy?”
Cô nhìn anh.
“Em sẽ tự làm.”
“Làm gì?”
“Cắt đứt.”
Anh nhíu mày.
“Cắt cái gì?”
“Những điểm nối không cần thiết.”
•
Cô đến bệnh viện thăm diễn viên trẻ.
Không mang theo báo chí.
Không mang theo máy ảnh.
Chỉ một bó hoa nhỏ.
“Chị không tin mấy chuyện trên mạng chứ?” cô gái hỏi, giọng còn yếu.
“Không.” Diệu An đáp.
“Em cũng không.” cô gái cười khẽ. “Nhưng mẹ em thì lo.”
Diệu An đặt tay nhẹ lên tay cô gái.
“Em nghỉ ngơi. Phần còn lại để chị.”
Ra khỏi phòng bệnh, cô không về ngay.
Cô ngồi ở hành lang bệnh viện, lặng lẽ.
Cô hiểu rõ điều gì đang diễn ra.
Không phải tai nạn do ai sắp đặt.
Không phải nguyền rủa.
Mà là tâm lý.
Khi một nhóm người tin rằng điều gì đó xấu sẽ xảy ra, họ bắt đầu nhìn mọi sự cố như bằng chứng.
Và niềm tin đó tự tạo áp lực.
Áp lực tạo sai sót.
Sai sót tạo thêm bằng chứng.
Một vòng lặp.
Cô nhắm mắt.
Không cần nghi thức.
Không cần vật dẫn.
Chỉ cần quyết định.
Tối hôm đó, cô đăng một bài viết ngắn trên trang cá nhân.
Không dài.
Không hoa mỹ.
Chỉ vài dòng:
“Tai nạn là tai nạn. Con người cần trách nhiệm, không cần huyền bí. Nếu có sai sót, chúng ta sửa. Nếu có lỗi, chúng ta nhận. Đừng đổ cho những điều không tồn tại.”
Bài viết lan nhanh.
Có người ủng hộ.
Có người phản bác.
Nhưng ít nhất, câu chuyện không còn một chiều.
•
Đêm đó, khi trở về biệt thự, cô cảm thấy nhẹ hơn.
Không phải vì đã dập tắt tin đồn.
Mà vì cô không trốn.
Hoàng Ân đứng bên hồ, nhìn cô bước tới.
“Em vừa làm điều em từng tránh.” anh nói.
“Ừ.”
“Can thiệp.”
Anh nhìn cô thật lâu.
“Em thay đổi rồi.”
Cô mỉm cười.
“Anh cũng vậy.”
•
Một tuần sau, hợp đồng quảng cáo được ký.
Không phải vì cô cần tiền.
Mà vì cô biết mình không thể mãi đứng ngoài dòng chảy.
Nếu đã ở giữa ánh đèn, cô phải học cách dùng nó.
Nhưng trước khi ký, cô thêm một điều khoản.
Nếu có tranh cãi không xác thực, thương hiệu không được đơn phương chấm dứt mà không điều tra rõ.
Đối tác ban đầu phản đối.
Sau cùng, họ đồng ý.
Lâm Kiều nhìn cô, ánh mắt nửa khâm phục nửa lo lắng.
“Em không còn giống trước.”
“Giống hay không, không quan trọng.” cô đáp. “Quan trọng là em còn là mình.”
•
Tối đó, Minh Khang gửi một tin nhắn cuối cùng.
“Em đang tự tạo con đường.”
Cô nhìn màn hình.
Lần này, cô trả lời.
“Em luôn vậy.”
Không còn thách thức.
Không còn thử.
Chỉ là hai người từng đứng ở hai phía khác nhau, hiểu rằng mỗi người đều phải chọn cách sống của mình.
•
Đêm xuống chậm.
Hồ nước phản chiếu bầu trời không mây.
Diệu An đứng bên cạnh Hoàng Ân.
“Anh còn sợ không?” cô hỏi.
“Có.” anh đáp.
“Vì sao?”
“Vì khi em đứng ở giữa quá nhiều thứ, anh sợ em quên mất mình.”
Cô quay sang nhìn anh.
“Em không đứng giữa.”
“Vậy em đứng đâu?”
Cô nhìn mặt nước.
“Em đứng cạnh.”
Anh bật cười nhẹ.
Không cần thêm lời.
Phía xa, thành phố vẫn sáng.
Không vì cô.
Không vì anh.
Chỉ vì nó vốn dĩ vậy.
Nhưng trong sự sáng đó, Diệu An biết một điều.
Cô không còn là người chỉ đọc.
Cô cũng không trở thành người điều khiển.
Cô chỉ là người biết khi nào nên bước, khi nào nên dừng.
Và lần này—
Cô không cần ai đẩy nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
