Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi họp báo ra mắt phim diễn ra đúng lúc dư luận về đoạn ghi âm giả mạo đạt đỉnh. Phóng viên ngồi kín khán phòng, đèn flash dày đặc như một bức tường ánh sáng. Diệu An bước lên thảm đỏ với cánh tay vẫn còn quấn băng mỏng. Váy trắng ôm sát, mái tóc buông tự nhiên, gương mặt không né tránh bất kỳ ống kính nào. Cô không còn là “tuyến 18” mờ nhạt. Ánh đèn đang tập trung vào cô, nhưng không phải để tôn vinh. Là để soi xét.
Hạ Vy đứng bên cạnh, mỉm cười hoàn hảo trước ống kính. Lục Trạch xuất hiện phía sau dàn cast, ánh mắt bình thản, như thể toàn bộ sóng gió mấy ngày qua không liên quan đến mình. Hoàng Ân ngồi ở hàng ghế khách mời, không bước lên sân khấu, nhưng sự hiện diện của anh rõ ràng hơn bất kỳ phát biểu nào.
MC đặt câu hỏi đầu tiên về tai nạn phim trường. Diệu An trả lời ngắn gọn, đúng trọng tâm, không gợi cảm xúc dư thừa. Câu hỏi thứ hai chuyển sang đoạn ghi âm. Cô không chờ MC kết thúc đã nhìn thẳng vào máy quay. “Tôi tin người cần tin sẽ tin.” Câu nói không cao giọng, không thách thức, nhưng khiến khán phòng im lặng một nhịp. Cô không giải thích thêm. Không phủ nhận dài dòng. Cách cô đứng thẳng lưng dưới ánh đèn chính là lời đáp.
Phía sau sân khấu, Lâm Kiều thì thầm rằng mạng xã hội đang chia làm hai phe dữ dội. Có người tin, có người chửi rủa. Diệu An nghe mà không phản ứng. Cô hiểu đây không còn là trận chiến của tin đồn. Đây là phép thử về trục. Khi ánh đèn đủ mạnh, nó không chỉ soi gương mặt, nó soi vào cấu trúc bên trong.
Kết thúc họp báo, Hoàng Ân đón cô ở lối đi riêng. Anh không nói gì trên đường về, chỉ giữ tay cô khi bước qua đám đông. Trong xe, anh mở điện thoại cho cô xem tin nhắn mới: “Cô ấy sẽ không chịu nổi ánh đèn.” Diệu An nhìn dòng chữ một lúc rồi tắt màn hình. “Anh ấy đang chờ em gãy.” Cô nói. Hoàng Ân siết tay lái. “Anh sẽ không để em một mình.”
Tối hôm đó, cô không ra hồ. Cô ngồi trong phòng khách, mở kịch bản cho cảnh quay ngày mai. Nhân vật của cô trong phim là một người phụ nữ bị hiểu lầm suốt cả câu chuyện, đến cuối mới lộ ra sự thật. Cô mỉm cười. Thật trùng hợp. Nhưng ngoài kia, tiếng gió nổi lên bất chợt. Không mạnh, chỉ đủ làm cửa kính rung nhẹ. Cô đứng dậy. Trực giác nói với cô rằng tâm xoáy không còn ở mặt nước nữa.
Hoàng Ân bước xuống từ cầu thang, gương mặt căng thẳng. “Cổ phiếu giảm thêm.” Anh nói. “Không nhiều, nhưng đủ để vài người hoảng.” Cô nhìn anh, không hỏi thêm. Anh không cần giải thích. Khi niềm tin bị bào mòn, con số chỉ là biểu hiện.
Điện thoại cô rung. Tin nhắn từ Triệu Minh Khang. “Em vẫn giữ được sao?” Không còn lời đe dọa, không còn thách thức rõ ràng. Chỉ là một câu hỏi. Cô không trả lời. Cô nhìn thẳng ra cửa kính. Bóng mình phản chiếu mờ trên mặt kính tối. Phía sau bóng đó là ánh đèn thành phố. Phía sau nữa là màn đêm.
Sáng hôm sau, trường quay chuyển sang cảnh nội tâm. Nhân vật của cô đứng trước gương, đối diện chính mình. Đạo diễn yêu cầu ánh sáng hắt nghiêng, tạo bóng sâu trên một nửa gương mặt. Khi máy quay bắt đầu, Diệu An nhìn vào gương. Không phải nhìn nhân vật. Nhìn chính mình. Bóng trong gương dường như chậm hơn một nhịp. Không phải ảo giác. Là cảm giác quen thuộc mỗi khi cấu trúc bị chạm. Cô không né. Cô nói lời thoại chậm, rõ, như nói với chính mình. “Nếu tôi rời đi, tôi sẽ mất gì? Nếu tôi ở lại, tôi sẽ mất ai?” Câu thoại vốn chỉ là một đoạn kịch bản, nhưng khi cô nói, cả trường quay lặng đi.
Trần Chính Dương nhìn monitor thật lâu trước khi hô “Cắt”. Ông không nói gì. Chỉ gật đầu. Lục Trạch ở phía xa vỗ tay nhạt nhẽo. Nhưng ánh mắt Phạm Duy Khải đứng cạnh anh ta không còn thờ ơ. Anh ta nhìn Diệu An như đang đánh giá lại.
Buổi trưa, Hoàng Ân gọi cho cô. “Minh Khang vừa xuất hiện ở một diễn đàn kinh tế. Anh ta nói về cân bằng quyền lực và biến số trong hệ thống.” Giọng anh trầm. “Anh ta không nhắc tên em, nhưng ai cũng hiểu.” Diệu An khẽ thở ra. “Anh ấy muốn em xuất hiện.” Hoàng Ân im lặng. “Em định làm gì?” Cô trả lời sau một nhịp. “Em sẽ đến.”
Diễn đàn tổ chức tại một trung tâm hội nghị lớn. Triệu Minh Khang đứng trên sân khấu, nói về chiến lược, về cách cấu trúc thị trường tự điều chỉnh khi có biến số. Ánh đèn chiếu lên anh ta không hề gắt. Anh ta không cần kịch tính. Anh ta nói bằng sự chắc chắn của người tin mình đúng.
Khi phần hỏi đáp bắt đầu, một giọng nữ vang lên từ hàng ghế dưới. “Nếu biến số không gãy thì sao?” Cả khán phòng quay lại. Diệu An đứng đó, váy đen đơn giản, không trang điểm cầu kỳ, nhưng ánh mắt sáng và bình thản. Minh Khang nhìn cô, không bất ngờ. Chỉ hơi mỉm cười. “Thì hệ thống sẽ điều chỉnh.” Anh ta đáp. “Và nếu hệ thống sai?” Cô hỏi tiếp. Không khí căng lên. Anh ta bước xuống khỏi bục. “Hệ thống không sai.” “Vậy anh nghĩ mình là hệ thống?” Cô nhìn thẳng.
Im lặng lan rộng. Minh Khang dừng lại cách cô vài bước. “Em vẫn tin có thể đứng ngoài mà không bị cuốn vào?” Anh hỏi. “Em không đứng ngoài.” Cô đáp. “Em đứng giữa.” Một tiếng xì xào nổi lên. Không phải scandal. Là cảm giác đang chứng kiến điều gì đó sâu hơn tranh luận thông thường.
Hoàng Ân ngồi phía cuối khán phòng, không can thiệp. Anh không cần. Đây là cuộc đối thoại mà anh không thể bước vào thay cô. Minh Khang nhìn cô thêm một lúc, rồi quay lại sân khấu. “Biến số không hiểu mình là biến số.” Anh nói. “Cho đến khi phải trả giá.”
Sau buổi diễn đàn, Diệu An không về ngay. Cô đứng ngoài hành lang kính nhìn xuống dòng xe phía dưới. Minh Khang bước ra phía sau. Không còn micro, không còn khán giả. “Em đã chọn rồi.” Anh nói. “Ừ.” “Em biết cái giá chưa?” “Chưa.” Cô đáp thật. Anh ta nhìn cô lâu hơn. “Khi đến lúc, em sẽ phải can thiệp. Và khi em can thiệp, em sẽ mất khả năng đọc.” Cô im lặng. Đây là điều cô hiểu nhưng không nói ra. Huyền học của cô dựa trên việc không đẩy. Nếu cô đẩy, cô sẽ trở thành thứ mình từng tránh.
Hoàng Ân bước đến, đứng cạnh cô. Không nói gì. Minh Khang nhìn hai người, rồi quay đi. “Trục đã mở hoàn toàn.” Anh ta nói trước khi rời.
Đêm đó, mặt hồ ở Hoàng gia không xoáy. Nhưng Diệu An cảm nhận rõ một điều khác. Không phải lực kéo hay lực đẩy. Mà là sự chuẩn bị. Cô đứng sát mép nước. “Nếu em phải can thiệp, anh có hối hận không?” Cô hỏi mà không nhìn Hoàng Ân. “Anh đã chọn.” Anh đáp. “Hối hận không nằm trong lựa chọn.”
Cô nhìn mặt nước, lần đầu tiên không thấy bóng mình rõ ràng. Chỉ thấy bầu trời phản chiếu. Nếu can thiệp, cô sẽ không còn là người đọc cấu trúc. Cô sẽ trở thành một phần của nó. Nhưng nếu không can thiệp, trục có thể xoay theo hướng cô không muốn.
Gió đêm thổi qua, mang theo mùi nước và đất ẩm. Diệu An khẽ khép mắt. Trong khoảnh khắc đó, cô không nghĩ về ánh đèn, không nghĩ về dư luận, không nghĩ về Minh Khang. Cô chỉ nghĩ về một điều duy nhất: lựa chọn. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của cô không còn dao động.
“Anh.” Cô gọi khẽ.
“Ừ.”
“Nếu đến lúc phải trả giá, em sẽ không lùi.”
Hoàng Ân nắm lấy tay cô. “Anh cũng vậy.”
Xa xa, ở phía chân trời, mây đang tụ lại. Không phải bão lớn. Nhưng đủ để báo hiệu rằng đêm yên tĩnh này chỉ là khoảng lặng trước va chạm thực sự. Và khi va chạm đến, sẽ không còn chỗ cho nửa bước.
Trục đã mở. Bây giờ chỉ còn chờ xem, ai là người chạm vào tâm xoáy trước.
Diệu An không ngủ được.
Căn phòng tối nhưng không hề yên tĩnh. Không phải vì tiếng động bên ngoài, mà vì cảm giác có thứ gì đó đang dịch chuyển trong im lặng. Không kéo, không đẩy, chỉ âm thầm thay đổi vị trí.
Cô ngồi dậy, khoác áo mỏng rồi bước ra ban công.
Mặt hồ đêm nay phẳng lặng. Không còn xoáy nước, không còn bóng mờ bất thường. Nhưng chính sự bình thường đó khiến cô không yên tâm.
Có những thứ không cần biểu hiện ra ngoài.
Hoàng Ân xuất hiện phía sau, tay vẫn còn cầm điện thoại.
“Anh vừa nhận được tin.” anh nói nhỏ. “Một trong những cổ đông từng gây áp lực… bất ngờ rút lui khỏi Lục gia.”
Cô không quay lại.
“Lý do?”
“Không rõ. Nội bộ.”
Diệu An khẽ gật đầu.
“Minh Khang bắt đầu dọn bàn cờ.”
“Anh ta đang chuẩn bị cái gì?”
Cô quay lại nhìn anh.
“Không phải chuẩn bị.”
“Vậy?”
“Là chọn thời điểm.”
Hoàng Ân tiến lại gần.
“Anh ghét cảm giác phải chờ.”
“Em cũng vậy.”
“Nhưng chúng ta đang làm vậy.”
“Ừ.”
Im lặng kéo dài giữa hai người. Không căng thẳng. Không mềm mại. Chỉ là sự hiểu nhau trong một tình huống không ai hoàn toàn kiểm soát được.
⸻
Sáng hôm sau, khi Diệu An đến phim trường, bầu không khí đã khác.
Không còn những lời thì thầm lộ liễu.
Không còn ánh mắt soi mói quá mức.
Thay vào đó là sự dè chừng.
Hạ Vy bước tới trước mặt cô.
“Cô giỏi thật.” giọng nói không còn mỉa mai như trước.
“Giỏi cái gì?”
“Giữ được bình tĩnh.”
Diệu An nhìn cô.
“Cô nghĩ tôi không biết ai đã tung đoạn ghi âm sao?”
Hạ Vy sững lại.
“Cô nói gì?”
“Cô không tự làm.” Diệu An nói chậm rãi. “Nhưng cô biết trước.”
Im lặng.
Ánh mắt Hạ Vy dao động trong một giây rất ngắn.
“Cô nghĩ tôi ngu vậy à?” Hạ Vy bật lại.
“Không.” Diệu An khẽ mỉm cười. “Tôi nghĩ cô đang bị dẫn.”
Hạ Vy cắn môi.
“Cô tưởng mình thông minh lắm sao?”
“Không.” Diệu An đáp nhẹ. “Chỉ là tôi không thích bị lợi dụng.”
Hai người đứng đối diện nhau vài giây.
Cuối cùng Hạ Vy quay đi.
Nhưng bước chân cô ta không còn vững như trước.
⸻
Buổi chiều, một tin tức mới nổ ra.
Lục Trạch bị triệu tập điều tra vì liên quan đến sai phạm tài chính cũ.
Truyền thông lập tức chuyển hướng.
Từ việc đào bới đời tư Diệu An sang việc phân tích động thái của Lục gia.
Lâm Kiều gần như hét lên qua điện thoại.
“An! Gió đổi rồi!”
“Em biết.”
“Em làm à?”
“Không.”
“Vậy ai?”
Diệu An nhìn về phía thành phố.
“Người cần làm.”
Cô không hỏi thêm.
Cô không cần biết chi tiết.
Cô chỉ biết một điều: Minh Khang không phải người để Lục Trạch ngã vì sơ suất.
Nếu có ai đó bị đưa ra ánh sáng, đó là vì cần thiết.
⸻
Tối hôm đó, Hoàng Ân đưa cô đến một buổi tiệc riêng của giới đầu tư.
Không đông người.
Không phô trương.
Nhưng đủ để mọi ánh mắt dõi theo.
Khi họ bước vào, vài cái bắt tay hơi khựng lại.
Một vài câu chào không còn thân thiện như trước.
Nhưng cũng không còn sắc bén.
“Anh thấy không?” Diệu An khẽ nói.
“Thấy gì?”
“Người ta bắt đầu đo lại khoảng cách.”
Hoàng Ân nhìn cô.
“Em quen với việc bị nhìn như thế chưa?”
Cô mỉm cười.
“Chưa bao giờ quen.”
“Vậy sao vẫn đứng thẳng vậy?”
“Vì nếu cúi xuống, họ sẽ tin mình sai.”
Anh khẽ siết tay cô.
Giữa bữa tiệc, Triệu Minh Khang xuất hiện.
Không thông báo.
Không phô trương.
Chỉ đơn giản bước vào như một vị khách bình thường.
Anh ta bắt tay vài người, trò chuyện vài câu, rồi tiến về phía họ.
“Ân.” anh ta gật đầu.
“Minh Khang.” Hoàng Ân đáp, giọng bình thản.
“Cô vẫn ổn chứ?” Minh Khang nhìn Diệu An.
“Ổn.” cô trả lời.
“Sau tất cả những thứ đang xảy ra?”
“Sau tất cả những thứ anh đang làm?”
Một thoáng cười nhẹ nơi khóe môi anh ta.
“Em nghĩ mọi chuyện đều do anh?”
“Không.” cô lắc đầu. “Chỉ là anh không ngăn.”
Im lặng.
Tiếng nhạc nền vẫn vang lên dịu dàng phía xa.
“Em thay đổi rồi.” Minh Khang nói.
“Anh cũng vậy.”
“Anh luôn như thế.”
“Không.” cô nhìn thẳng vào anh ta. “Trước đây anh không cần chứng minh.”
Một nhịp ngắn.
Ánh mắt anh ta sâu hơn một chút.
“Vậy em nghĩ anh đang chứng minh với ai?”
“Với chính mình.”
Hoàng Ân đứng giữa hai người, không xen vào.
Không khí không căng thẳng.
Nhưng dày.
Minh Khang quay sang Hoàng Ân.
“Cậu biết cô ấy có thể làm gì không?”
“Tôi không cần biết hết.” Hoàng Ân đáp. “Chỉ cần biết đủ.”
“Đủ để mất tất cả?”
“Nếu phải vậy.”
Không ai cười.
Minh Khang nhìn họ thêm một lúc.
Rồi nói rất nhẹ:
“Đừng để cô ấy phải chọn.”
Anh ta quay đi.
⸻
Trên đường về, Diệu An không nói gì.
Đèn đường hắt ánh sáng vàng qua cửa kính xe.
Hoàng Ân phá vỡ im lặng.
“Em sẽ phải chọn cái gì?”
Cô nhìn ra ngoài.
“Giữa can thiệp… và đứng yên.”
“Khác nhau thế nào?”
“Nếu em can thiệp, em sẽ thay đổi dòng chảy.”
“Còn nếu không?”
“Em sẽ để nó tự tìm đường.”
Anh im lặng.
“Em muốn cái nào?”
“Em muốn không phải chọn.”
Anh bật cười khẽ.
“Không ai được như vậy.”
Cô quay sang nhìn anh.
“Anh có hối hận không?”
“Vì đã đứng cạnh em?”
“Ừ.”
“Không.”
Không do dự.
Không suy nghĩ.
Chỉ một từ.
Cô nhìn anh lâu hơn một chút.
“Vậy thì được.”
⸻
Đêm đó, khi về đến biệt thự, Diệu An không vào nhà ngay.
Cô bước ra mép hồ.
Trong lòng cô không còn cảm giác bị kéo hay bị ép.
Chỉ có một nhận thức rõ ràng: mọi thứ đang đi đến một điểm không thể quay lại.
Hoàng Ân đứng phía sau.
“Em đang nghĩ gì?”
“Rằng có thể lần này… em sẽ phải làm điều mình không muốn.”
“Là gì?”
“Bước qua ranh giới.”
“Ranh giới gì?”
“Giữa đọc và thay đổi.”
Im lặng.
“Và nếu em bước qua?”
Cô không trả lời ngay.
Cuối cùng, cô nói rất khẽ:
“Em sẽ không còn giống trước.”
Hoàng Ân bước đến, đứng cạnh cô.
“Anh cũng vậy.”
Hai người không nhìn nhau.
Chỉ nhìn mặt nước phản chiếu ánh trăng.
Không có sóng.
Không có dấu hiệu gì bất thường.
Nhưng cả hai đều biết—
Sự yên lặng này không phải kết thúc.
Chỉ là khoảnh khắc trước khi mọi thứ thật sự thay đổi.
Và khi thay đổi đến—
Sẽ không còn đường lùi.
Ba ngày sau buổi tiệc, phim trường chuyển sang giai đoạn quay dồn cảnh đêm. Ánh đèn công suất lớn treo cao, dây cáp chằng chịt trên đầu, từng quầng sáng cắt ngang màn sương nhân tạo tạo thành cảm giác nửa thật nửa giả. Diệu An đứng trong lớp trang phục mỏng, chờ hiệu lệnh bắt đầu cảnh quay dài nhất của vai diễn. Nhân vật của cô bị dồn đến bước đường cùng, đứng giữa quảng trường trống, bị cả thành phố quay lưng. Trần Chính Dương yêu cầu máy quay chạy một mạch, không cắt, không dừng. Khi tiếng “Action” vang lên, cô bước ra ánh sáng, cảm nhận rõ từng ánh mắt vô hình đang dõi theo, không chỉ từ đoàn phim mà từ cả những người đang chờ cô mắc sai lầm ngoài kia. Lời thoại chậm rãi trôi ra, không cao trào, không bi lụy, chỉ là một sự kiên định không cần chứng minh. Khi cảnh kết thúc, trường quay im lặng một nhịp trước khi tiếng vỗ tay vang lên rải rác. Không phải vì kỹ thuật. Là vì cảm xúc chạm đến mức khó nói thành lời. Hạ Vy đứng ở rìa ánh sáng nhìn cô, ánh mắt không còn sắc cạnh như trước mà pha lẫn một thứ gì đó gần với thừa nhận.
Buổi quay kết thúc muộn. Lâm Kiều báo rằng dư luận đang dịu xuống. Bài phỏng vấn của Diệu An được chia sẻ rộng rãi, giọng điệu phân tích thay cho công kích. Nhưng song song với đó, một số tài khoản ẩn danh bắt đầu gieo nghi ngờ mới, nhắc lại quá khứ của cô, đào sâu từng mảnh ký ức nhỏ. Không ồn ào, không dồn dập, chỉ từng chút một. Diệu An đọc qua rồi đặt điện thoại xuống. Cô hiểu cách người ta làm xói mòn niềm tin không phải bằng búa tạ mà bằng nước nhỏ giọt.
Hoàng Ân đợi cô ở xe. Khi cô ngồi vào ghế, anh không hỏi về cảnh quay mà chỉ nói: “Một số đối tác bắt đầu quay lại.” Cô nhìn anh. “Vì thấy anh không dao động.” Anh cười nhẹ. “Vì họ thấy chúng ta không gãy.” Cô không đáp, chỉ nhìn qua cửa kính. Thành phố ban đêm không ngủ, nhưng nhịp điệu đã khác so với những ngày bão tin đồn. Có những thứ khi đi qua đỉnh điểm sẽ tự rơi xuống, nhưng cũng có những thứ lặng lẽ tích tụ, chờ thời điểm.
Tối đó, Minh Khang không nhắn tin. Sự im lặng của anh ta mới là điều khiến Diệu An chú ý. Cô không còn cảm giác bị theo dõi trực tiếp, không còn những va chạm rõ ràng. Thay vào đó là cảm giác mọi mảnh ghép đang tự tìm vị trí. Cô ngồi ở phòng khách, mở cuốn sổ tay cũ của sư phụ. Không có bùa chú phức tạp, chỉ những dòng ghi chép ngắn gọn về cách quan sát, cách giữ mình ở giữa mà không can thiệp. Một câu được gạch dưới đậm hơn những dòng khác: “Khi muốn sửa, hãy hỏi mình có đang sợ hay không.” Cô khép sổ lại, nhận ra điều khiến cô muốn hành động không phải vì đúng sai, mà vì nỗi sợ mất đi điều mình vừa có.
Sáng hôm sau, một bài báo dài xuất hiện trên trang kinh tế lớn, phân tích mối liên hệ giữa biến động cổ phiếu và tin đồn đời tư. Bài viết không công kích, nhưng khéo léo đặt câu hỏi liệu quyết định cá nhân của lãnh đạo có đang ảnh hưởng đến chiến lược công ty. Hoàng Ân đọc xong, đặt điện thoại xuống bàn. “Họ chuyển sang lý lẽ.” anh nói. Diệu An gật đầu. “Vì cảm xúc không còn hiệu quả.” Anh nhìn cô. “Em có nghĩ mình nên lùi lại một bước không?” Câu hỏi không nặng nề, chỉ là một suy nghĩ thành thật. Cô nhìn anh rất lâu trước khi trả lời. “Nếu em lùi vì sợ, mọi thứ sẽ lệch. Nếu em lùi vì muốn, thì khác.” Anh hiểu ý cô. Không phải lùi hay tiến, mà là động cơ phía sau.
Chiều hôm đó, Minh Khang xuất hiện ở văn phòng Hoàng Thịnh. Không hẹn trước. Không ồn ào. Anh ta bước vào phòng họp kính, nơi Hoàng Ân đang trao đổi với ban điều hành. Không ai ngăn cản. Khi cánh cửa đóng lại, chỉ còn ba người trong phòng: Hoàng Ân, Minh Khang và Diệu An – người vừa đến cùng anh. Không có lời chào hỏi khách sáo. Minh Khang đặt một tập tài liệu xuống bàn. “Đây là bản phân tích rủi ro nếu tiếp tục duy trì tình trạng hiện tại.” Hoàng Ân không mở ra ngay. “Anh đến để cảnh báo hay đề nghị?” Minh Khang nhìn sang Diệu An. “Anh đến để hỏi em còn muốn giữ bao lâu.” Không khí đặc lại. Diệu An không ngồi xuống. Cô đứng thẳng, ánh mắt không tránh né. “Em không giữ.” cô nói. “Em chỉ không buông.” Minh Khang khẽ cười. “Khác gì nhau?” “Khác ở chỗ em không điều khiển.”
Hoàng Ân mở tập tài liệu. Những con số, những biểu đồ, những dự báo. Không có đe dọa, chỉ là khả năng. “Anh nghĩ tôi sẽ dao động vì những thứ này?” anh hỏi. Minh Khang lắc đầu. “Không. Anh nghĩ cậu sẽ dao động vì cô ấy.” Anh ta nhìn thẳng vào Diệu An. “Em có chắc mình đang giúp anh ta?” Cô không trả lời ngay. Cô nhìn vào những con số trên bàn, rồi nhìn sang Hoàng Ân. “Em không giúp. Em chỉ đứng cạnh.” Minh Khang thở nhẹ. “Vậy đến khi phải chọn giữa giữ anh ta an toàn và giữ nguyên cách của mình, em sẽ chọn gì?” Câu hỏi rơi xuống không gian giữa họ, không ai vội nhặt lên.
Cuộc gặp kết thúc không kết luận. Minh Khang rời đi như cách anh ta đến, không ồn ào. Hoàng Ân ngồi lại, tay vẫn đặt trên tập tài liệu. “Anh ta nói đúng một phần.” anh thừa nhận. Diệu An nhìn anh. “Phần nào?” “Anh không sợ mất tiền. Anh sợ em phải thay đổi vì anh.” Cô khẽ mỉm cười, nhưng ánh mắt không hề nhẹ. “Nếu em thay đổi vì anh, đó là em chọn. Không phải anh ép.”
Những ngày tiếp theo trôi qua trong nhịp độ dày đặc. Phim gần hoàn tất, chiến dịch quảng bá bắt đầu tăng tốc. Diệu An xuất hiện trên bìa tạp chí, tham gia phỏng vấn, đi sự kiện. Mỗi lần đứng trước ống kính, cô cảm nhận rõ áp lực không còn đến từ lời công kích trực diện mà từ kỳ vọng. Người ta bắt đầu mong cô chứng minh mình xứng đáng, mong cô không gục ngã, mong cô trở thành biểu tượng cho sự bình thản giữa bão dư luận. Kỳ vọng cũng là một dạng áp lực, chỉ khác ở cách nó được bọc lại.
Một tối sau sự kiện lớn, khi ánh đèn flash đã tắt, Diệu An ngồi trong xe, nhìn gương mặt mình phản chiếu trên cửa kính. “Em có còn là em không?” cô hỏi khẽ. Hoàng Ân nghe thấy. “Em nghĩ mình đang mất?” Cô lắc đầu. “Em chỉ sợ một ngày phải dùng đến điều mình không muốn.” Anh hiểu cô đang nói về việc can thiệp, về ranh giới giữa quan sát và thay đổi. “Nếu đến lúc đó, em sẽ biết vì sao mình làm.” anh nói. “Miễn là không phải vì sợ.”
Đêm ấy, khi trở về biệt thự, hồ nước vẫn yên như tấm gương. Diệu An đứng trước mặt nước, không cúi xuống, không chạm vào. Cô nhớ lại lời sư phụ từng nói: “Giữ mình ở giữa không phải là không làm gì, mà là làm khi không còn lựa chọn khác.” Cô không biết liệu thời điểm đó đã đến hay chưa. Nhưng cô biết một điều rõ ràng: những gì đang xảy ra không còn là trò thử thách đơn giản giữa cô và Minh Khang. Nó đã trở thành câu hỏi về việc cô sẽ là ai khi đối diện với mất mát thực sự.
Ở một nơi khác trong thành phố, Minh Khang ngồi một mình trước cửa sổ cao tầng. Anh không còn đẩy, không còn thử. Anh chờ. Không phải chờ cô gãy, mà chờ xem khi phải bảo vệ điều mình yêu quý, cô có còn giữ được cách của mình. Đối với anh, đó mới là câu trả lời.
Ngày công chiếu bộ phim đến gần. Áp lực truyền thông dâng cao lần cuối trước khi rạp sáng đèn. Hoàng Ân nhận được một thông báo nội bộ: một dự án lớn của công ty bị đình trệ vì thủ tục pháp lý bất ngờ. Không có bằng chứng cho thấy ai đứng sau, nhưng thời điểm quá trùng hợp. Anh không hoảng. Anh chỉ nhìn Diệu An và nói: “Có lẽ đây là lúc.” Cô nhìn anh, ánh mắt bình thản nhưng sâu hơn bao giờ hết. “Chưa.” cô đáp. “Khi em còn có thể đứng yên mà không sợ, em sẽ đứng.”
Cô bước ra hồ lần nữa, nhưng không chạm. Chỉ đứng lặng, cảm nhận mọi thứ đang vận động xung quanh mình. Không có tiếng gió lớn, không có sóng dữ. Chỉ là bầu không khí dày lên trước một thay đổi không thể tránh. Cô hiểu, nếu phải bước qua ranh giới, đó sẽ không phải vì muốn thắng, không phải vì muốn chứng minh, mà vì không còn cách nào khác để giữ điều quan trọng.
Phía sau, Hoàng Ân đứng yên. Anh không kéo cô lại, không thúc cô tiến. Anh chỉ ở đó, như một sự xác nhận rằng lựa chọn của cô, bất kể thế nào, sẽ không đơn độc. Trong ánh trăng mỏng, bóng hai người hòa vào nhau trên nền đá, không rõ ranh giới. Và lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, Diệu An không cảm thấy bị đẩy hay bị kéo. Cô chỉ cảm thấy mình đang đứng ở đúng vị trí, dù phía trước có thể là điều chưa từng trải qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
