Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Minh Tinh Tuyến 18 – Đại Lão Huyền Học Của Hào Môn Chương 5: Ánh Đèn Phản Phệ

Cài Đặt

Chương 5: Ánh Đèn Phản Phệ

Tin đồn không chết đi.

Nó chỉ đổi hình dạng.

Buổi sáng, Diệu An vừa đến phim trường đã bị chặn lại bởi một nhóm phóng viên.

“Cô Diệu An, cô và thiếu gia Hoàng Ân có quan hệ gì?”

“Có phải cô dựa vào Hoàng gia để tranh vai?”

“Cô phản hồi thế nào về việc cổ đông Hoàng Thịnh muốn rút vốn vì cô?”

Ánh đèn flash lóe liên tục.

Cô không né.

Cũng không trả lời.

Chỉ nói một câu duy nhất:

“Tôi là diễn viên. Tôi đến đây để diễn.”

Rồi bước thẳng vào.

Lâm Kiều tái mặt.

“An, sao em không nói gì nhiều hơn?”

“Vì càng nói càng sai.”

“Nhưng họ sẽ không dừng lại.”

“Em biết.”

Phòng hóa trang hôm nay không còn ấm áp như trước.

Một vài diễn viên thì thầm khi cô bước vào.

Hạ Vy – nữ chính – ngồi trước gương, đang được chuyên viên trang điểm dặm lại phấn.

Cô ta nhìn qua gương, ánh mắt lạnh.

“Nghe nói cô sắp thành thiếu phu nhân Hoàng gia?”

Giọng nói vừa đủ để mọi người nghe.

Diệu An ngồi xuống ghế của mình.

“Nghe nói cô rất quan tâm đời tư người khác?”

Hạ Vy khựng lại.

Nhưng không khí trong phòng đã đổi.

Cảnh quay hôm nay là cảnh xung đột giữa nữ chính và nữ phụ.

Kịch bản yêu cầu hai người đối mặt gay gắt.

Trần Chính Dương nhìn monitor.

“Diễn thật vào. Đừng giữ.”

“Action!”

Hạ Vy tiến đến, giơ tay tát.

Cú tát không nằm trong kịch bản.

Âm thanh vang lên rõ.

Cả trường quay sững lại.

Diệu An nghiêng đầu theo lực.

Một giây.

Hai giây.

Cô quay lại, ánh mắt lạnh hơn cả nước hồ đêm mưa.

“Cô nghĩ mình cao hơn tôi chỉ vì đứng trước?” cô nói theo lời thoại, nhưng giọng nặng hơn.

“Cô nghĩ đẩy tôi xuống là xong?”

Cô bước lên một bước.

Không đánh lại.

Chỉ nhìn.

Ánh mắt đó khiến Hạ Vy chững lại.

“Cut!” đạo diễn hô.

Không ai nhắc đến cú tát ngoài kịch bản.

Nhưng ai cũng thấy.

Trần Chính Dương nhìn Hạ Vy.

“Lần sau theo kịch bản.”

Hạ Vy cười gượng.

“Xin lỗi, nhập tâm quá.”

Diệu An không nói gì.

Nhưng cô biết.

Cú tát đó không phải bộc phát.

Là thử.

Ánh đèn đang đẩy.

Buổi chiều, Hoàng Ân nhận cuộc gọi từ ông cụ Hoàng Kiến Trung.

“Ân, về nhà.”

Giọng ông không giận.

Nhưng trầm.

Trong phòng khách, Lâm Tuyết Lan ngồi bên cạnh.

Trên bàn là một xấp báo in.

Tiêu đề lớn:

“Thiếu gia Hoàng Thịnh và nữ minh tinh tuyến 18 – tình yêu hay toan tính?”

Hoàng Ân ngồi xuống.

“Con không phủ nhận.” ông cụ nói thẳng.

“Nhưng con phải rõ ràng.”

“Rõ ràng thế nào, ông nội?”

“Con có ý định gì với cô gái đó?”

Im lặng kéo dài.

“Con không coi cô ấy là công cụ.” Hoàng Ân nói chậm rãi.

“Ông không hỏi vậy.”

“Con biết.”

“Vậy?”

Anh nhìn hai người thân trước mặt.

“Con chọn cô ấy.”

Lâm Tuyết Lan thở ra.

“Ân.”

“Con biết điều đó sẽ khiến mọi chuyện phức tạp hơn.”

“Con biết cổ đông đang gây áp lực không?”

“Con biết.”

“Con biết Lục gia đang chờ con sai không?”

“Con biết.”

Ông cụ Hoàng nhìn cháu trai rất lâu.

“Vậy con vẫn chọn?”

“Vâng.”

Không khí nặng như chì.

Cuối cùng, ông cụ gật đầu.

“Vậy thì đừng lùi.”

Tối hôm đó, Diệu An trở về biệt thự.

Tin đồn đã leo thang.

Một bài báo mới tung ra đoạn clip cắt ghép, ám chỉ cô dùng “tà thuật” để thao túng Hoàng Ân.

Hình ảnh cô đứng bên hồ bị cắt ghép thành một nghi thức kỳ quái.

Lâm Kiều gọi điện gần như hoảng loạn.

“An! Họ đang đẩy chuyện sang hướng mê tín!”

“Em thấy rồi.”

“Chúng ta phải kiện!”

“Không.”

“Không? Em có điên không?”

“Càng kiện, họ càng đào sâu.”

“Vậy để vậy sao?”

“Không.”

Cô nhìn ra hồ.

“Nếu họ muốn huyền học, em sẽ cho họ thấy huyền học thật sự là gì.”

Ngày hôm sau, cô chủ động nhận lời tham gia một buổi talkshow trực tiếp.

Chủ đề: “Huyền học và mê tín – ranh giới ở đâu?”

Lâm Kiều suýt ngất.

“Em tự đưa mình lên thớt à?”

“Không.”

“Vậy?”

“Em đưa ánh đèn về đúng chỗ.”

Hoàng Ân nhìn cô.

“Em chắc?”

“Không.”

“Vậy vẫn đi?”

“Ừ.”

Trường quay talkshow sáng rực.

Khán giả ngồi kín.

MC – Quỳnh Anh – mỉm cười chuyên nghiệp.

“Chào mừng quý vị. Hôm nay chúng ta có một vị khách đặc biệt – nữ diễn viên Diệu An, người đang gây tranh cãi vì những tin đồn liên quan đến huyền học.”

Máy quay hướng vào cô.

Cô không né.

“Cô Diệu An, cô có thật sự tin vào phong thủy và số mệnh?”

“Tin.” cô đáp.

Cả khán phòng xôn xao.

“Vậy cô có dùng nó để điều khiển người khác?”

“Không.”

“Nhưng nhiều người cho rằng cô đã dùng ‘tà thuật’ để thao túng thiếu gia Hoàng Ân.”

Cô nhìn thẳng vào ống kính.

“Nếu tôi có khả năng đó, tôi đã không ở tuyến 18 suốt ba năm.”

Tiếng cười nhẹ vang lên.

MC tiếp tục:

“Vậy huyền học trong mắt cô là gì?”

Diệu An ngừng một nhịp.

“Huyền học không phải để điều khiển. Huyền học là để hiểu cấu trúc. Hiểu mình đứng ở đâu.”

“Cô có thể chứng minh?”

Cô mỉm cười.

“Chị MC, chị sinh năm 1990, đúng không?”

Quỳnh Anh sững lại.

“Đúng… sao cô biết?”

“Chị đeo một sợi dây chuyền ngọc màu xanh lá – mệnh Mộc. Nhưng năm nay chị bị khắc Kim. Gần đây chị mất ngủ.”

Khán phòng im lặng.

MC cười gượng.

“Chuyện mất ngủ ai cũng có.”

“Đúng.” cô gật đầu. “Nhưng chị mất ngủ vì sợ sai.”

Một nhịp.

MC không nói gì.

Không khí trong trường quay thay đổi.

“Phong thủy không phải là bùa chú.” Diệu An nói tiếp. “Là cách sắp xếp để mình không tự đẩy mình lệch.”

Chương trình kết thúc với tràng pháo tay.

Truyền thông hôm sau đổi giọng.

“Diệu An phản pháo thông minh.”

“Không mê tín – chỉ là hiểu cấu trúc.”

Ánh đèn quay lại.

Nhưng lần này, không còn đẩy cô vào góc tối.

Tối đó, Triệu Minh Khang xem lại talkshow trên màn hình lớn.

Phạm Duy Khải đứng bên cạnh.

“Cô ấy không lùi.” Khải nói.

“Anh biết.”

“Vậy bước tiếp?”

Minh Khang nhìn gương mặt Diệu An trên màn hình.

“Bây giờ mới thật sự bắt đầu.”

“Anh định làm gì?”

“Không đánh cô ấy nữa.”

“Vậy?”

“Đánh vào lựa chọn của Hoàng Ân.”

Cùng lúc đó, Hoàng Ân nhận được lời mời hợp tác lớn nhất trong sự nghiệp.

Một tập đoàn nước ngoài đề nghị rót vốn khổng lồ.

Điều kiện: Hoàng Thịnh phải cắt đứt mọi liên hệ với “những cá nhân gây tranh cãi”.

Anh đọc hợp đồng.

Ngồi rất lâu.

Điện thoại anh rung.

Tin nhắn từ số lạ:

“Chọn tiền, hay chọn cô ấy?”

Anh nhìn ra hồ.

Nước yên.

Nhưng trong lòng, sóng nổi.

Diệu An bước vào phòng.

“Có chuyện?”

Anh đưa cô bản hợp đồng.

Cô đọc.

Im lặng.

“Em biết họ sẽ dùng cách này.” cô nói.

“Ừ.”

“Anh định chọn gì?”

Anh nhìn cô.

“Em nghĩ anh nên chọn gì?”

Cô không trả lời ngay.

Cô bước ra ban công.

Nhìn xuống mặt hồ.

Lần đầu tiên kể từ khi bước vào Hoàng gia, cô không thấy khí xoáy.

Chỉ thấy mặt nước phẳng.

Như đang chờ.

Cô quay lại.

“Anh hỏi em vì anh sợ sai.”

“Ừ.”

“Em không thể chọn thay anh.”

Im lặng.

“Vậy nếu anh chọn tiền?” anh hỏi.

“Em sẽ rời đi.”

Anh siết tay.

“Và nếu anh chọn em?”

“Anh sẽ mất nhiều.”

“Nhưng?”

Cô nhìn anh.

“Anh sẽ không mất mình.”

Một nhịp.

Anh bước đến, nắm tay cô.

“Anh đã nói với ông nội rồi.”

“Gì?”

“Anh chọn em.”

Không có nhạc nền.

Không có pháo hoa.

Chỉ là hai người đứng giữa căn phòng đầy ánh đèn vàng.

Nhưng ngoài kia, ở một tòa nhà khác, Triệu Minh Khang nhìn vào màn hình theo dõi giao dịch.

Anh thấy hợp đồng không được ký.

Khóe môi anh nhếch nhẹ.

“Cuối cùng.” anh nói.

“Cô ấy chọn rồi.”

Phạm Duy Khải nhíu mày.

“Anh vui sao?”

“Không.”

“Vậy?”

“Bây giờ, trục thật sự mở.”

Đêm đó, gió lại nổi.

Không phải giông.

Chỉ là gió.

Mặt hồ bắt đầu xoáy.

Không mạnh.

Nhưng sâu.

Diệu An bước ra.

Cô không chạm.

Chỉ đứng nhìn.

“Anh vẫn muốn tiếp tục?” cô nói vào bóng tối.

Gió đáp lại bằng tiếng rì rào.

Trong lòng cô hiểu.

Lựa chọn đã được đưa ra.

Và mỗi lựa chọn đều có giá.

Lần này, không phải ánh đèn.

Không phải tin đồn.

Mà là sự va chạm trực diện giữa hai quan điểm.

Giữa mềm và cứng.

Giữa đọc và điều khiển.

Và nếu có người ngã—

Sẽ không còn vì bão.

Mà vì chính trục xoay quá mạnh.

Gió đêm không còn dữ dội như những lần trước.

Nhưng lần này, mặt hồ không nổi sóng bên ngoài.

Sóng nằm dưới đáy.

Diệu An đứng lặng rất lâu.

Cô không cần chạm nước để biết.

Trục đã thực sự xoay.

Phía sau lưng cô, Hoàng Ân bước ra.

“Em thấy gì?”

“Không phải thấy.” cô nói khẽ. “Là cảm.”

“Cảm gì?”

“Cảm giác như mặt đất hơi lệch.”

Anh nhìn xuống nền đá.

Vẫn phẳng.

Nhưng anh tin cô.

“Minh Khang sẽ không dừng.” anh nói.

“Ừ.”

“Em có hối hận không?”

Cô lắc đầu.

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì nếu anh chọn tiền, anh sẽ luôn nghĩ về cái đã bỏ.”

Anh bước đến đứng cạnh cô.

“Còn em?”

“Em sẽ luôn nghĩ mình đã đẩy anh.”

Im lặng kéo dài.

Mặt hồ bỗng xuất hiện một vòng xoáy rất nhỏ.

Không phải ở giữa.

Mà ở sát bờ.

Hoàng Ân thấy.

“Lại nữa?”

“Không.” Diệu An nói. “Không giống trước.”

“Khác thế nào?”

“Trước kia là kéo. Bây giờ là đẩy.”

“Đẩy cái gì?”

Cô nhìn anh.

“Đẩy anh ra khỏi trục cũ.”

Sáng hôm sau, thị trường tài chính chao đảo.

Tập đoàn nước ngoài đột ngột rút đề nghị đầu tư.

Cổ phiếu Hoàng Thịnh giảm nhẹ.

Không sụp đổ.

Nhưng đủ để tạo lo lắng.

Hội đồng quản trị họp khẩn.

Trong phòng họp kính, ánh mắt mọi người đều hướng về Hoàng Ân.

“Cậu chắc chắn quyết định này?” một cổ đông hỏi.

“Chắc.” anh đáp.

“Vì một người phụ nữ?”

Im lặng.

“Vì định hướng.” Hoàng Ân nói rõ từng chữ.

“Cậu đang để cảm xúc xen vào kinh doanh.”

“Không.” anh nhìn thẳng. “Tôi đang loại bỏ áp lực không cần thiết.”

Căn phòng nặng nề.

Cuối cùng, ông cụ Hoàng Kiến Trung lên tiếng.

“Ân là tổng giám đốc. Quyết định là của nó.”

Không ai nói thêm.

Cùng lúc đó, ở một quán cà phê yên tĩnh, Triệu Minh Khang ngồi đối diện một người đàn ông lớn tuổi – Lục Trường Phong, gia chủ Lục gia.

“Cậu thất bại rồi.” Lục Trường Phong nói.

“Chưa.” Minh Khang đáp.

“Hoàng Ân không ký.”

“Vì anh ta đã chọn.”

“Vậy tiếp theo?”

Minh Khang nhấp một ngụm trà.

“Tiếp theo không phải tiền.”

“Vậy là gì?”

“Là niềm tin.”

Buổi tối, phim trường xảy ra sự cố.

Một cảnh quay hành động có dây cáp treo trên cao.

Diệu An phải đứng trên bệ cao ba mét.

Khi máy quay chuẩn bị chạy, dây cáp rung bất thường.

Nhân viên kỹ thuật hoảng hốt.

“Dừng lại!”

Nhưng quá trễ.

Bệ gỗ nghiêng.

Diệu An trượt chân.

Khoảnh khắc đó, mọi thứ chậm lại.

Không phải vì huyền học.

Mà vì trực giác.

Cô không vùng vẫy.

Không hét.

Chỉ xoay người theo hướng lực.

Ngã xuống.

Không chạm đầu.

Nhưng cánh tay va mạnh.

Cả trường quay hỗn loạn.

Hoàng Ân nhận được tin khi đang ở văn phòng.

Anh bỏ dở cuộc họp, lao đến bệnh viện.

Cánh tay Diệu An bị trật khớp nhẹ.

Không gãy.

Nhưng đau.

Lâm Kiều gần như khóc.

“An! Em không sao chứ?”

“Không sao.”

“Không sao cái gì! Cáp đó rõ ràng có vấn đề!”

Hoàng Ân bước vào.

Ánh mắt anh tối lại khi thấy cô ngồi trên giường bệnh.

“Em đau không?”

“Có.”

“Để anh xử lý.”

“Không.”

Anh nhìn cô.

“Không cái gì?”

“Đừng làm lớn chuyện.”

“Suýt nữa em ngã từ ba mét.”

“Em không chết.”

“Đó không phải vấn đề!”

Cô nắm tay anh bằng tay còn lại.

“Anh càng làm lớn, họ càng đạt được.”

Im lặng.

Anh hít sâu.

“Em nghĩ là Minh Khang?”

“Không chắc.”

“Vậy ai?”

“Có thể là người tin anh ấy.”

“Anh sẽ điều tra.”

“Anh có thể.”

“Em không muốn?”

“Em không muốn anh đẩy.”

Anh nhìn cô rất lâu.

“Em đang bảo vệ anh.”

“Không.”

“Vậy?”

“Em đang giữ.”

Đêm đó, khi Hoàng Ân rời bệnh viện, điện thoại anh rung.

Tin nhắn từ số lạ:

“Tai nạn chỉ là cảnh báo.”

Anh siết chặt tay.

Không trả lời.

Ngày hôm sau, Diệu An xuất viện.

Tin tức lan ra:

“Nữ diễn viên Diệu An gặp tai nạn trên phim trường.”

Công chúng chia làm hai phe.

Người thương cảm.

Người nghi ngờ.

Ánh đèn một lần nữa chiếu thẳng vào cô.

Triệu Minh Khang theo dõi phản ứng trên mạng.

Anh không cười.

Không giận.

Chỉ nhìn.

“Anh đang đẩy quá mạnh.” Phạm Duy Khải nói.

“Không phải anh.”

“Vậy?”

“Trục tự xoay.”

Khải im lặng.

Anh hiểu.

Một khi hai người chọn đứng cùng nhau, cấu trúc sẽ tự thử.

Tối đó, Diệu An yêu cầu Hoàng Ân đưa cô về lại quán trà cũ.

Không phải quán của Minh Khang.

Mà là Thanh Tâm Quán – nơi sư phụ cô từng ngồi.

Sư phụ đã mất hai năm.

Nhưng căn phòng vẫn còn.

Cô thắp một nén hương.

Hoàng Ân đứng sau lưng.

“Em đến đây để làm gì?”

“Để hỏi.”

“Hỏi ai?”

“Chính mình.”

Im lặng.

Cô nhìn bài vị nhỏ trên bàn.

“Con đang đi đúng không?”

Không có câu trả lời.

Chỉ có mùi hương trầm nhè nhẹ.

“Em đang dao động.” Hoàng Ân nói.

“Ừ.”

“Vì tai nạn?”

“Không.”

“Vì Minh Khang?”

“Không.”

“Vậy vì gì?”

Cô quay lại.

“Vì anh.”

Anh khựng lại.

“Anh?”

“Em sợ nếu em giữ anh quá lâu, anh sẽ mất nhiều hơn.”

Anh bước đến gần.

“Em nghĩ anh yếu vậy sao?”

“Không.”

“Vậy?”

“Em không muốn trở thành trục của anh.”

Anh nhìn cô.

“Em không phải trục.”

“Vậy là gì?”

“Là người đứng cạnh.”

Im lặng.

Ngoài kia, gió thổi qua mái ngói.

Nhẹ.

Không giông.

Không bão.

Chỉ là gió.

Cùng lúc đó, Triệu Minh Khang nhận được tin.

Một quỹ đầu tư khác đang ngỏ ý hợp tác với Hoàng Thịnh.

Không lớn bằng trước.

Nhưng đủ để ổn định.

Anh nhíu mày.

“Anh không định cản?” Khải hỏi.

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì bây giờ không còn là tiền.”

“Vậy là gì?”

Minh Khang nhìn ra cửa sổ.

“Là lựa chọn cuối.”

“Cuối gì?”

“Cô ấy sẽ phải chọn giữa giữ anh ta… hay giữ chính mình.”

Trở về biệt thự, Diệu An bước ra hồ.

Cánh tay vẫn còn đau nhẹ.

Cô không chạm nước.

Chỉ đứng nhìn.

Hoàng Ân đứng phía sau.

“Em nghĩ điều gì sẽ xảy ra tiếp?” anh hỏi.

Cô nhìn mặt nước.

“Anh ấy sẽ buộc em dùng toàn bộ.”

“Dùng cái gì?”

“Năng lực.”

“Em chưa dùng hết?”

Cô cười nhẹ.

“Chưa.”

“Vì sao?”

“Vì nếu em dùng hết… em sẽ không còn đường lùi.”

Im lặng.

Mặt hồ bắt đầu gợn sóng.

Nhưng không xoáy.

Chỉ lan nhẹ.

Như hơi thở.

“Anh sẵn sàng chưa?” cô hỏi.

“Cho cái gì?”

“Cho việc trục thật sự mở.”

Anh không trả lời ngay.

Anh nhìn cô.

“Chỉ cần em không rời đi.”

Cô nhìn anh rất lâu.

“Em không hứa.”

“Vì sao?”

“Vì nếu đến lúc phải rời… em sẽ.”

Anh siết tay.

“Anh sẽ không để.”

Cô mỉm cười.

“Có những thứ anh không giữ được.”

Gió đêm lướt qua mặt nước.

Xa xa, ánh đèn thành phố vẫn sáng.

Không ai biết.

Không ai thấy.

Nhưng ở giữa trục xoay đó, hai người đã chọn.

Và khi hai người cùng chọn—

Cấu trúc không còn thử nhẹ nữa.

Nó sẽ va thẳng.

Và lần này, không phải ánh đèn.

Không phải tin đồn.

Mà là bản thân họ—

Đứng giữa trục, xem ai gãy trước.

Đêm đó không có gió.

Không có giông.

Không có tin nhắn đe dọa.

Chỉ là một sự yên tĩnh bất thường.

Yên tĩnh đến mức khiến người ta nghi ngờ.

Diệu An ngồi một mình trong phòng khách Hoàng gia. Đèn đã tắt bớt, chỉ còn ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn sàn hắt xuống mặt đá bóng loáng.

Hoàng Ân đang ở phòng làm việc, xử lý báo cáo sau biến động cổ phiếu.

Cô không nhìn hồ.

Cô không chạm nước.

Nhưng từ lúc hoàng hôn buông xuống, tim cô đập theo một nhịp khác.

Chậm.

Sâu.

Nặng.

Cấu trúc đang thay đổi.

Không phải bên ngoài.

Mà từ trong.

Đúng 23:47.

Điện trong biệt thự chớp nhẹ.

Chỉ một lần.

Rồi ổn định lại.

Hoàng Ân bước ra khỏi phòng làm việc.

“Em thấy không?”

“Ừ.”

“Chập điện?”

“Không.”

“Vậy là gì?”

“Trục.”

Anh nhìn cô.

“Em nói rõ.”

Cô đứng dậy.

“Minh Khang không còn đánh vào bên ngoài nữa.”

“Vậy?”

“Anh ấy đang chạm vào lõi.”

“Lõi là gì?”

Cô nhìn thẳng vào anh.

“Niềm tin.”

Im lặng.

“Anh tin em không?” cô hỏi đột ngột.

Anh khựng lại.

“Em hỏi gì kỳ vậy?”

“Trả lời.”

“Tin.”

“Không do dự?”

Anh nhìn cô lâu hơn.

“…Không do dự.”

Cô gật nhẹ.

“Vậy anh sẽ thấy.”

“Thấy gì?”

Cô chưa kịp trả lời.

Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên từ phía cầu thang.

Hai người quay lại.

Bức ảnh gia đình treo giữa chiếu nghỉ vừa rơi xuống.

Khung kính vỡ.

Không có gió.

Không ai chạm.

Hoàng Ân bước tới.

“Chỉ là móc treo lỏng.”

“Không.” Diệu An nói khẽ.

Cô bước lại gần.

Không nhìn kính vỡ.

Cô nhìn khoảng tường nơi bức ảnh từng treo.

“Anh nhìn kỹ xem.”

“Nhìn gì?”

“Bóng.”

Hoàng Ân nhìn theo.

Ánh đèn hắt xuống tường.

Không có bức ảnh.

Nhưng bóng của một khung vuông vẫn còn.

Rất mờ.

Như in lại.

Anh hít sâu.

“Ảo giác.”

“Không.”

Cô thì thầm.

“Cấu trúc vừa bị kéo.”

Cùng lúc đó.

Ở một căn phòng tối, Triệu Minh Khang đặt tay lên mặt bàn gỗ.

Không có bùa.

Không có nhang.

Chỉ có một tấm bản đồ khu vực Hoàng gia.

Một điểm đỏ nhỏ ở giữa.

Anh nhắm mắt.

Không đọc mệnh.

Không gọi vong.

Chỉ đẩy.

Không khí trong phòng anh không hề đổi.

Nhưng ở biệt thự Hoàng gia—

Cảm giác áp lực tăng lên từng chút.

Diệu An đứng giữa phòng khách.

Cô không sợ bóng.

Cô sợ sự thay đổi vô hình.

“Anh vào phòng thờ.” cô nói.

“Vì sao?”

“Vì nếu trục lệch, nơi lệch đầu tiên là đó.”

Hai người bước lên tầng hai.

Cửa phòng thờ mở sẵn.

Không ai vào trước.

Nhưng hương trên bàn đã cháy dở.

“Anh thắp hương?” cô hỏi.

“Không.”

Cô bước tới.

Ba nén hương đang cháy.

Không tàn.

Không khói dày.

Chỉ cháy đều.

“Anh thấy gì?” Hoàng Ân hỏi.

“Anh ấy vào rồi.”

“Vào đâu?”

“Không phải nhà.”

Cô quay lại nhìn anh.

“Vào anh.”

Im lặng.

“Em nói rõ.”

“Anh có thấy gì lạ không?”

Anh đứng yên vài giây.

“Có.”

“Gì?”

“Anh vừa nghĩ… nếu không có em, mọi thứ sẽ đơn giản hơn.”

Cô nhắm mắt một giây.

Rồi mở ra.

“Đó.”

“Đó là gì?”

“Là điểm gãy.”

Anh lùi một bước.

“Em nghĩ anh không thật lòng?”

“Không.”

“Vậy?”

“Ý nghĩ đó không phải của anh.”

Im lặng kéo dài.

Hoàng Ân siết tay.

“Em đang nói tôi bị điều khiển?”

“Không điều khiển.” cô lắc đầu. “Chỉ đẩy.”

“Đẩy thế nào?”

“Đẩy vào khe hở.”

Anh nhìn cô.

“Và khe hở của tôi là em?”

“Ừ.”

Không khí trở nên nặng.

“Vậy nếu anh nghĩ em nên rời đi—”

“Đó không phải anh.” cô cắt ngang.

“Em chắc?”

“Chắc.”

“Dựa vào đâu?”

“Vì khi anh nói vậy… mắt anh không động.”

Một nhịp.

Anh khựng lại.

Cô tiến lại gần.

Đặt tay lên ngực anh.

“Anh tin em không?”

“Tin.”

“Vậy giữ.”

“Giữ gì?”

“Giữ chính anh.”

Đúng 00:00.

Hương trên bàn thờ tắt cùng lúc.

Không khói.

Không tro rơi.

Chỉ tắt.

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Hoàng Ân cảm thấy tim mình hụt một nhịp.

Trong đầu anh xuất hiện hình ảnh—

Anh đứng một mình trước cổng Hoàng gia.

Không có Diệu An.

Không có áp lực.

Không có tranh chấp.

Mọi thứ yên.

Quá yên.

“Anh thấy gì?” cô hỏi.

“…Anh thấy em rời đi.”

“Anh muốn vậy không?”

Anh nhìn cô.

“Không.”

“Vậy xé nó.”

“Xé cái gì?”

“Ý nghĩ đó.”

Anh nhắm mắt.

Cảm giác như có một lớp màng mỏng bao quanh tâm trí.

Không đau.

Chỉ nặng.

Anh hít sâu.

“Không.” anh nói rõ ràng.

“Em ở lại.”

Một luồng khí nhẹ thoát ra khỏi căn phòng.

Như hơi thở.

Hương trên bàn tự bốc cháy lại.

Nhẹ.

Rất nhẹ.

Diệu An thở ra.

“Anh ấy vừa thử.”

“Thử gì?”

“Thử xem anh chọn cái gì khi không có em.”

Im lặng.

“Và nếu tôi chọn rời?” anh hỏi.

Cô nhìn anh.

“Thì em sẽ đi.”

“Không níu?”

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì nếu anh không chọn em bằng chính mình… em không cần.”

Một khoảng lặng dài.

Anh kéo cô vào lòng.

Không mạnh.

Chỉ đủ để biết cô đang ở đó.

Ở bên kia thành phố.

Triệu Minh Khang mở mắt.

Phạm Duy Khải đứng phía sau.

“Anh đẩy rồi.” Khải nói.

“Ừ.”

“Và?”

Minh Khang im lặng vài giây.

“Anh ta không gãy.”

“Vì cô ấy?”

“Vì anh ta.”

Khải nhíu mày.

“Vậy anh dừng?”

Minh Khang nhìn tấm bản đồ.

Điểm đỏ vẫn sáng.

“Chưa.”

Sáng hôm sau.

Tin tức mới bùng nổ.

Một đoạn ghi âm ẩn danh tung lên mạng.

Giọng nói giống Hoàng Ân, nói về việc “cắt đứt liên hệ cá nhân để bảo toàn lợi ích”.

Cả mạng xã hội chấn động.

Diệu An nghe đoạn ghi âm.

Cô biết.

Không phải giọng thật.

Nhưng đủ để nghi ngờ.

Hoàng Ân nhìn cô.

“Em tin anh không?”

Cô không do dự.

“Tin.”

“Không hỏi?”

“Không cần.”

Im lặng.

“Vậy chúng ta làm gì?”

Cô bước ra hồ.

Lần này, không né.

Cô quỳ xuống.

Đặt tay lên mặt nước.

“Lần này em không đọc.” cô thì thầm.

“Em trả.”

Nước lạnh.

Nhưng không hút.

Chỉ lặng.

“Anh ấy muốn chia.” cô nói với Hoàng Ân. “Chia chúng ta.”

“Và?”

“Em không cho.”

Hoàng Ân bước tới.

Đặt tay lên tay cô.

Hai bàn tay chạm nước.

Không xoáy.

Không sóng.

Chỉ yên.

Xa xa, trên tầng cao, Triệu Minh Khang nhìn màn hình.

Khải hỏi nhỏ:

“Anh thấy chưa?”

Minh Khang khẽ mỉm cười.

“Trục đã mở hoàn toàn.”

“Vậy?”

“Giờ mới đến lựa chọn cuối.”

“Cuối gì?”

Anh nhìn ánh đèn thành phố.

“Cô ấy sẽ phải chọn giữa cứu anh ta… hay giữ nguyên cấu trúc.”

Khải im lặng.

Anh hiểu.

Một khi cấu trúc xoay đủ nhanh—

Không phải ai gãy trước.

Mà là ai chấp nhận trả giá.

Tối.

Mặt hồ phản chiếu bầu trời trong.

Không giông.

Không xoáy.

Nhưng Diệu An biết—

Bão không còn ở nước.

Bão đang ở trong người.

Và nếu cô bước thêm một bước—

Sẽ không còn chỉ là đọc.

Mà là can thiệp.

Mà can thiệp—

Luôn có giá.

Cô quay sang Hoàng Ân.

“Anh sẵn sàng trả giá chưa?”

Anh nhìn cô.

“Chỉ cần em không biến mất.”

Cô mỉm cười.

Nhẹ.

Nhưng trong ánh mắt, lần đầu tiên xuất hiện một điều khác—

Không phải sợ.

Không phải dao động.

Mà là quyết tâm.

Nếu trục đã mở—

Cô sẽ không đứng ngoài nữa.

Và lần này—

Sẽ không còn là phòng thủ.

Mà là bước thẳng vào tâm xoáy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc