Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cơn giông không đổ xuống ngay.
Nó treo trên bầu trời phía tây như một lời cảnh báo chưa nói hết.
Diệu An đứng trước cửa kính phòng khách, nhìn những tầng mây đen dồn lại. Mặt hồ phía sau biệt thự Hoàng gia vẫn lặng, nhưng màu nước đã đổi. Không còn xanh sẫm mà chuyển sang đục, như có thứ gì đó đang khuấy dưới đáy.
Hoàng Ân bước vào, áo sơ mi xắn tay, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy của một người quen điều khiển cục diện.
Nhưng hôm nay, sự điềm tĩnh đó có vết nứt.
“Công trường là tai nạn thật.” anh nói.
“Em biết.” Diệu An đáp.
“Camera ghi lại rõ ràng. Không có phá hoại. Không có động cơ ngoài ý muốn.”
“Tai nạn vẫn có thể là điểm gãy.”
Hoàng Ân nhìn cô.
“Em đang nói gì?”
Cô quay lại, ánh mắt bình thản.
“Tai nạn không phải do huyền thuật. Nhưng người ta sẽ dùng nó để đẩy anh.”
Anh im lặng.
“Đẩy tôi thế nào?”
“Đẩy anh nghi ngờ. Đẩy anh mất bình tĩnh. Đẩy anh đưa ra quyết định vội.”
Gió bắt đầu mạnh hơn, thổi qua hàng cây, tạo tiếng rì rào dài và đều.
Hoàng Ân bước lại gần cô.
“An, nói thật đi.” giọng anh thấp xuống. “Em có chắc người đó… Triệu Minh Khang… đang nhắm vào anh?”
Triệu Minh Khang.
Cái tên cuối cùng cũng được gọi ra.
Không còn là “ông ta”.
Không còn là “người kia”.
Là Triệu Minh Khang — sư huynh của Diệu An, người đã chọn con đường điều khiển thay vì đọc.
“Anh ấy không nhắm vào anh.” Diệu An nói chậm rãi.
“Vậy nhắm vào ai?”
“Vào em.”
Một nhịp.
“Vậy vì sao Hoàng gia bị cuốn vào?” Hoàng Ân hỏi.
“Vì em đang đứng ở đây.”
Không khí giữa họ chùng xuống.
Hoàng Ân nhìn cô rất lâu.
“Vậy em rời đi.” anh nói.
Cô khựng lại.
“Em nói gì?”
“Nếu mục tiêu là em, rời khỏi đây. Đừng để gia đình anh thành chiến trường.”
Diệu An cười khẽ.
“Anh nghĩ rời đi là xong?”
“Ít nhất sẽ không kéo theo anh.”
“Không.” cô lắc đầu. “Em đã bước vào cấu trúc này rồi. Dù em rời đi, trục vẫn mở.”
“Vậy phải làm sao?”
Cô nhìn thẳng vào anh.
“Đối diện.”
•
Cơn giông ập xuống lúc bảy giờ tối.
Mưa xối xả.
Sấm chớp liên hồi.
Hồ nổi sóng thật sự, không còn là những gợn xoáy vô hình.
Nhược Vy đứng trong phòng, nhìn qua cửa kính. Gương đã được tháo xuống từ hôm trước, nhưng cô vẫn có cảm giác ai đó đứng sau lưng mình.
Cô quay lại.
Không có ai.
Điện chớp lóe sáng.
Trong khoảnh khắc, bóng cô trên tường kéo dài hơn bình thường.
Cô nhắm mắt, hít sâu.
“Không có gì.” cô tự nhủ.
Dưới tầng một, bà Hoàng – Lâm Tuyết Lan – đang nghe điện thoại.
“Chị Lan, bên Lục gia vừa tung tin Hoàng Thịnh che giấu an toàn lao động.” giọng thư ký gấp gáp.
“Tung tin ở đâu?”
“Truyền thông nội bộ ngành.”
Tuyết Lan siết chặt tay.
Bà nhìn về phía cầu thang.
“Ân đâu?”
“Ở phòng làm việc.”
Bà cúp máy.
Cơn giông không chỉ ở ngoài trời.
•
Hoàng Ân ngồi trước màn hình laptop, đọc từng dòng báo cáo.
Tin đồn lan nhanh.
Không đủ để phá hủy, nhưng đủ để tạo nghi ngờ.
Anh nhắn tin cho giám đốc truyền thông:
“Giữ im lặng. Không phản hồi ngay.”
Tin nhắn gửi đi.
Anh dựa lưng vào ghế.
Nhớ lời Diệu An.
Đừng phản ứng theo luật của họ.
Tiếng gõ cửa nhẹ.
“Vào đi.”
Diệu An bước vào.
Ánh chớp phía sau lưng cô khiến bóng cô in rõ trên sàn.
“Tin đồn rồi.” cô nói.
“Ừ.”
“Anh giữ im lặng?”
“Ừ.”
Cô gật đầu.
“Đúng.”
Anh nhìn cô.
“Em không thấy lạ sao?”
“Gì?”
“Tai nạn, tin đồn, giông bão… tất cả trong một ngày.”
Cô bước tới gần bàn làm việc.
“Không lạ.”
“Vì?”
“Vì anh ấy muốn em dao động.”
“Em dao động chưa?”
Cô im lặng một nhịp.
“Có.”
Anh khựng lại.
“Em nói thật?”
“Ừ.”
“Vì sao?”
Cô nhìn ra ngoài trời.
“Sư huynh em không phải người xấu.”
“Vậy là gì?”
“Chỉ là người tin mình đúng.”
“Và em?”
“Em không chắc mình đúng.”
Im lặng kéo dài giữa hai người.
Giông bão ngoài kia gầm lên, như tiếng sóng va vào đá.
•
Nửa đêm.
Mưa đã ngớt.
Chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên.
Diệu An một mình bước ra hồ.
Nước đục, nhưng không còn xoáy.
Cô đứng ở đúng chỗ đã chạm ba lần trước.
“Anh có ở đây không?” cô nói khẽ.
Không có tiếng trả lời.
Chỉ có mặt nước lặng.
Cô nhắm mắt.
Trong tâm trí, không còn hình ảnh nước.
Chỉ là căn phòng thờ cũ.
Triệu Minh Khang đứng đối diện cô.
“Em dao động.” anh ta nói.
“Có.” cô đáp.
“Vậy rời đi.”
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì anh đang dùng người khác làm cờ.”
“Cờ là để chơi.”
“Người không phải cờ.”
Anh ta cười.
“Em vẫn mềm.”
“Anh vẫn cố.”
Im lặng.
“Anh muốn gì?” cô hỏi.
“Muốn em thừa nhận.”
“Thừa nhận gì?”
“Rằng cân bằng không giữ được.”
Cô mở mắt.
Mặt hồ yên.
“Em không cần giữ.” cô nói vào bóng tối. “Em chỉ không đẩy.”
Gió lướt qua, nhẹ như một cái chạm.
•
Sáng hôm sau, Hoàng Ân nhận được lời mời.
Một buổi gặp mặt kín.
Địa điểm: quán trà cũ ở ngoại ô.
Người mời: Triệu Minh Khang.
Anh đưa điện thoại cho Diệu An.
Cô nhìn.
“Anh ấy muốn gặp cả hai.”
“Em đi không?” Hoàng Ân hỏi.
Cô gật đầu.
“Đi.”
•
Quán trà nằm trong con ngõ hẹp, bảng hiệu gỗ cũ kỹ.
Không sang trọng.
Không phô trương.
Chỉ có mùi trà và gỗ ẩm.
Triệu Minh Khang ngồi sẵn bên trong.
Áo sơ mi trắng, tóc cắt gọn.
Ánh mắt sâu như mặt nước không đáy.
“Ân.” anh ta gật đầu. “Cuối cùng cũng gặp.”
Hoàng Ân không đáp.
Anh kéo ghế cho Diệu An trước, rồi mới ngồi xuống.
Triệu Minh Khang nhìn hành động đó, khẽ cười.
“Em chọn đúng người rồi.”
“Anh muốn gì?” Diệu An hỏi thẳng.
“Muốn nói chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Chuyện chúng ta.”
“Chuyện đã qua rồi.”
“Không.” anh ta lắc đầu. “Chưa bao giờ qua.”
Hoàng Ân nhìn hai người.
“Các người đang chơi trò gì?”
Triệu Minh Khang quay sang anh.
“Cậu nghĩ mình đang bị tấn công?”
“Không phải sao?”
“Không.”
“Vậy là gì?”
“Là được chọn.”
Không khí trong quán trà dày lên.
“Chọn?” Hoàng Ân hỏi.
“Cậu là biến số.”
“Trong cái gì?”
“Trong cấu trúc.”
Diệu An nhìn Triệu Minh Khang.
“Anh dừng đi.”
“Em sợ anh nói ra?” anh ta hỏi.
“Em không sợ.”
“Vậy anh nói.”
Anh ta đặt tách trà xuống.
“Hoàng Ân, mệnh của cậu không bình thường.”
Hoàng Ân bật cười khẽ.
“Tôi nghe câu đó vài lần rồi.”
“Không.” Triệu Minh Khang lắc đầu. “Ý tôi không phải tốt hay xấu.”
“Vậy?”
“Là nút.”
“Cái gì?”
“Nút thắt.”
Diệu An siết tay.
“Anh đừng kéo anh ấy vào.”
“Anh không kéo.” Triệu Minh Khang nhìn cô. “Là em kéo.”
Hoàng Ân nhìn Diệu An.
“Em biết gì mà anh ta nói vậy?”
Cô im lặng.
Triệu Minh Khang nói tiếp:
“Ngày em quyết định bước vào Hoàng gia, cấu trúc đã đổi.”
“Đủ rồi.” Diệu An đứng dậy.
“Em không muốn nghe sự thật?” anh ta hỏi.
“Không phải sự thật.” cô đáp. “Là cách anh diễn giải.”
“Diễn giải cũng là quyền.”
Hoàng Ân đứng lên.
“Tôi không quan tâm cấu trúc gì đó của hai người.” anh nói. “Tôi chỉ quan tâm gia đình tôi.”
Triệu Minh Khang nhìn anh.
“Gia đình cậu vẫn ổn.”
“Hiện tại.”
“Và sẽ ổn.”
“Đổi lại là gì?”
Anh ta mỉm cười.
“Cô ấy.”
Không khí như đông lại.
“Ý anh là gì?” Hoàng Ân hỏi.
“Rời khỏi đây.” Triệu Minh Khang nhìn Diệu An. “Trở về.”
“Em không thuộc về anh.” cô nói.
“Em thuộc về dòng của chúng ta.”
“Em chọn khác.”
“Chọn khác không có nghĩa là đúng.”
Im lặng nặng nề.
Hoàng Ân bước tới gần Diệu An.
“Em không đi.” anh nói, giọng dứt khoát.
Triệu Minh Khang nhìn hai người, ánh mắt không giận, không vui.
Chỉ là… tiếc.
“Vậy chúng ta sẽ tiếp tục.”
Anh ta đứng dậy.
Trước khi rời đi, anh nói:
“Giông chưa qua đâu.”
•
Trên đường về, trong xe chỉ có tiếng máy chạy đều.
Hoàng Ân nhìn phía trước.
“Em định nói gì với anh không?”
“Về chuyện gì?”
“Về việc anh là ‘nút thắt’.”
Cô nhìn ra ngoài cửa kính.
“Em không chắc.”
“Em không chắc hay em không muốn nói?”
Im lặng.
Cuối cùng cô nói:
“Anh sinh vào giờ Tý.”
“Thì sao?”
“Giờ mở.”
“Mở cái gì?”
“Cửa.”
Anh bật cười.
“Em nói như truyện cổ.”
“Em không nói về ma.”
“Vậy về gì?”
“Về khả năng.”
Im lặng.
“Em nghĩ anh có thể thay đổi cấu trúc?” anh hỏi.
“Em nghĩ anh là biến số.”
“Và điều đó nguy hiểm?”
“Có.”
“Cho ai?”
Cô nhìn anh.
“Cho cả hai.”
Xe dừng trước cổng biệt thự.
Cơn giông đã tan.
Bầu trời trong hơn.
Nhưng trong lòng họ, mây vẫn chưa tan.
Trò chơi đã rõ mặt.
Không còn thử.
Không còn ẩn.
Chỉ còn lựa chọn.
Và lần này, nếu ai đó ngã—
Sẽ không còn là hệ quả vô hình.
Mà là quyết định có tên.
Sau buổi gặp ở quán trà, Diệu An không quay về căn hộ nhỏ của mình.
Cô ở lại Hoàng gia.
Không phải vì sợ.
Mà vì cô biết, Triệu Minh Khang sẽ không ra tay trực diện nữa.
Anh ta sẽ đẩy từ nơi cô không ngờ tới.
Ba ngày sau, quản lý của Diệu An – Lâm Kiều – gọi điện.
“An! Em đang ở đâu? Có một cơ hội lớn!”
“Cơ hội gì?”
“Vai nữ phụ trong phim điện ảnh mới của đạo diễn Trần Chính Dương! Họ muốn thử vai lại!”
Diệu An khựng lại.
Trần Chính Dương.
Chính là vị đạo diễn hôm thử vai hôm trước.
“Vì sao họ đổi ý?” cô hỏi.
“Không rõ, nhưng phía đầu tư đang thay đổi dàn cast. Em đến ngay đi!”
Cô nhìn Hoàng Ân đang đứng ở sân.
“Em phải đi thử vai.”
Anh nhìn cô.
“Ngay lúc này?”
“Ừ.”
“Có liên quan đến hắn không?”
Cô không trả lời.
Nhưng cả hai đều hiểu.
Triệu Minh Khang không chỉ đánh vào nước.
Anh ta đánh vào thân phận.
•
Phòng thử vai lần này không còn đông đúc như trước.
Chỉ có ba người ngồi sau bàn:
Đạo diễn Trần Chính Dương.
Nhà đầu tư Lục Trạch.
Và một người đàn ông ngồi lùi về sau, áo vest xám.
Lâm Kiều thì thầm:
“An… sao Lục Trạch lại ở đây?”
Diệu An không đáp.
Cô bước vào.
Ánh đèn trắng chiếu thẳng xuống.
Như sân khấu.
Như một nghi thức.
“Diệu An.” Trần Chính Dương nói. “Cô chuẩn bị cảnh đối thoại cuối phim.”
Cô gật đầu.
Kịch bản trong tay run nhẹ.
Không vì hồi hộp.
Mà vì khí.
Trong căn phòng này, khí bị xoắn.
Như có hai dòng chảy va vào nhau.
Cô ngẩng đầu.
Ánh mắt chạm vào Lục Trạch.
Anh ta mỉm cười.
“Cô Diệu An, nghe nói cô rất… đặc biệt.”
“Chỉ là diễn viên tuyến 18.” cô đáp.
“Vậy diễn đi.”
Diệu An bước ra giữa phòng.
Cảnh trong kịch bản là nữ chính đối diện kẻ phản bội.
Cô không nhìn máy quay.
Cô nhìn Lục Trạch.
“Anh nghĩ mình nắm được hết sao?” cô nói theo lời thoại.
“Anh nghĩ mình có thể điều khiển được hết?”
Giọng cô vang, không lớn nhưng chắc.
Trong khoảnh khắc, ánh đèn phía trên chớp nhẹ.
Rất nhanh.
Không ai để ý.
Ngoài người đàn ông vest xám.
Anh ta hơi nhíu mày.
Diệu An tiếp tục:
“Có những thứ không phải của anh. Dù anh có cố nắm, nó vẫn trượt.”
Khi cô dứt câu, không khí trong phòng lặng đi.
Trần Chính Dương đập tay xuống bàn.
“Tốt!”
Lục Trạch vỗ tay chậm rãi.
“Cảm xúc rất thật.”
Diệu An nhìn anh ta.
“Anh biết vì sao không?”
“Vì sao?”
“Vì tôi không diễn.”
Im lặng.
Người đàn ông vest xám đứng lên.
“Cô rất tự tin.”
“Không.” cô lắc đầu. “Chỉ là không sợ.”
Anh ta bước tới gần.
“Cô biết mình đang đứng ở đâu không?”
“Trên sàn gỗ.”
Anh ta cười.
“Không. Cô đang đứng trên trục.”
“Trục nào?”
“Trục giao.”
Diệu An nhìn anh ta thật kỹ.
Khí của người này khác Lục Trạch.
Không vội.
Không nóng.
Nhưng sâu.
“Anh là ai?” cô hỏi.
“Người quan sát.”
“Quan sát gì?”
“Xem cô có xứng.”
Cô mỉm cười nhẹ.
“Xứng với ai?”
“Với đối thủ.”
Im lặng kéo dài.
Trần Chính Dương ho khẽ.
“Thôi được rồi. Chúng ta sẽ liên lạc sau.”
•
Ra khỏi phòng thử vai, Lâm Kiều kéo tay cô.
“An, em làm gì vậy? Sao nói chuyện kỳ vậy?”
“Không sao.”
“Không sao cái gì? Em vừa đối đầu nhà đầu tư đó!”
“Chị Kiều.” cô nhìn quản lý. “Nếu vai này đến, chị nhận giúp em.”
“Em không lo?”
“Lo.”
“Vậy sao vẫn nhận?”
“Vì anh ấy muốn em né.”
Lâm Kiều không hiểu.
Nhưng cô hiểu.
Triệu Minh Khang đang thử xem cô có dám bước vào ánh đèn không.
Nếu cô lùi, anh ta thắng.
•
Tối hôm đó, Hoàng Ân chờ cô ở bãi đỗ xe.
“Thế nào?” anh hỏi.
“Em nhận.”
“Biết là bẫy vẫn nhận?”
“Biết.”
“Vì sao?”
“Vì em không thể mãi đứng ngoài.”
Anh nhìn cô.
“Em nghĩ hắn sẽ dùng bộ phim đó làm gì?”
“Không phải bộ phim.”
“Vậy?”
“Ánh đèn.”
“Ý em là…”
“Danh tiếng.”
Im lặng.
“Em sợ?” anh hỏi.
“Có.”
“Vì sao?”
“Vì ánh đèn dễ làm lệch.”
•
Ngày khai máy.
Cả đoàn phim tập trung tại phim trường ngoại ô.
Phóng viên chen chúc.
Flash máy ảnh lóe liên tục.
Diệu An đứng giữa đám đông.
Một nữ minh tinh tuyến 18.
Nhưng hôm nay, ống kính hướng về cô nhiều hơn bình thường.
Tin đồn lan ra nhanh chóng:
“Diễn viên tuyến 18 được nhà đầu tư Lục Trạch nâng đỡ.”
“Có quan hệ đặc biệt?”
“Thăng hạng bất ngờ.”
Cô đọc những tiêu đề đó mà không biểu lộ cảm xúc.
Nhưng trong lòng, khí xoáy.
Triệu Minh Khang không cần động vào nước.
Anh ta động vào dư luận.
Hoàng Ân nhìn những bài báo trên điện thoại.
“Anh xử lý truyền thông?” anh hỏi.
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì nếu anh can thiệp, tin đồn càng mạnh.”
Im lặng.
“Vậy em để họ nói?”
“Ừ.”
“Em không sợ ảnh hưởng?”
“Có.”
“Vậy?”
“Nhưng sợ không đồng nghĩa với lùi.”
Đạo diễn hô “Action!”
Mưa nhân tạo xối xuống.
Cô đứng yên.
Nước chảy qua tóc, qua gương mặt.
Trong khoảnh khắc, cô không còn diễn.
Cô nghĩ đến hồ.
Nghĩ đến ba lần chạm.
Nghĩ đến câu nói của Triệu Minh Khang:
“Cân bằng là ảo tưởng.”
Cô mở mắt, nhìn thẳng vào ống kính.
“Anh nghĩ tôi sai?” cô nói theo kịch bản.
“Anh nghĩ tôi đáng bị đẩy ra?”
Giọng cô run.
Không phải vì lạnh.
Mà vì thật.
Đạo diễn hô “Cut!”
Trường quay im lặng.
Trần Chính Dương gật đầu.
“Tốt.”
Lục Trạch đứng bên cạnh, ánh mắt khó đoán.
•
Buổi tối, Diệu An về Hoàng gia.
Truyền thông tiếp tục đào bới.
Có người tung ảnh cô bước vào biệt thự Hoàng gia.
Tin đồn chuyển hướng.
“Nữ minh tinh tuyến 18 – tình nhân của thiếu gia Hoàng Thịnh?”
Hoàng Ân đọc mà không đổi sắc mặt.
“Em muốn anh lên tiếng không?” anh hỏi.
“Không.”
“Em không sợ?”
“Em sợ.”
“Vậy?”
“Nhưng nếu anh lên tiếng, em sẽ trở thành phụ kiện.”
Im lặng.
Anh bước tới gần.
“Em không phải phụ kiện.”
Cô nhìn anh.
“Vậy thì đừng chứng minh.”
•
Đêm đó, Triệu Minh Khang đứng trên tầng cao một tòa nhà khác, nhìn ánh đèn thành phố.
Người đàn ông vest xám – tên Phạm Duy Khải – đứng phía sau.
“Cô ấy không lùi.” Khải nói.
“Anh biết.” Minh Khang đáp.
“Vậy bước tiếp?”
“Chưa.”
“Vì sao?”
“Vì cô ấy đang tự đẩy.”
“Anh chắc?”
Minh Khang nhìn xuống dòng xe cộ bên dưới.
“Ánh đèn sẽ làm lệch trục.”
•
Ngày công chiếu teaser.
Tên Diệu An xuất hiện trên poster.
Không còn ở cuối.
Mà ở giữa.
Truyền thông bùng nổ.
Fan của nữ chính chính thức – Hạ Vy – bắt đầu công kích.
“Một diễn viên vô danh leo lên vị trí đó?”
“Có chống lưng?”
Mạng xã hội tràn ngập chỉ trích.
Diệu An đọc từng dòng.
Không phản ứng.
Nhưng đêm đó, cô mơ thấy mình đứng giữa hai cột đèn.
Ánh sáng chói đến mức không nhìn rõ mặt mình.
Và dưới chân, mặt đất nứt ra.
•
Sáng hôm sau, Hoàng Ân nhận tin.
Một cổ đông lớn của Hoàng Thịnh muốn rút vốn.
Lý do: “Hình ảnh công ty bị ảnh hưởng vì tin đồn cá nhân.”
Anh đặt điện thoại xuống.
Nhìn Diệu An.
“Trục bắt đầu lệch.” anh nói.
Cô gật đầu.
“Ừ.”
“Em có hối hận không?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì nếu em rút lúc này, em thừa nhận họ đúng.”
Im lặng.
“Anh tin em.” Hoàng Ân nói.
Một nhịp.
Cô nhìn anh.
“Anh không sợ sao?”
“Có.”
“Vậy vì sao?”
“Vì nếu anh lùi, anh cũng thừa nhận họ đúng.”
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không phải tình cờ.
Không phải vô thức.
Là lựa chọn.
•
Buổi tối.
Diệu An nhận một tin nhắn cuối cùng từ Triệu Minh Khang.
“Ánh đèn đã mở. Em còn giữ được không?”
Cô nhìn màn hình.
Không trả lời.
Cô bước ra hồ.
Mặt nước yên.
Cô không chạm.
Chỉ đứng nhìn.
“Em không giữ.” cô nói khẽ vào gió.
“Em chỉ không đẩy.”
Xa xa, trên tầng cao thành phố, Triệu Minh Khang nhìn xuống.
Anh không cười.
Không giận.
Chỉ quan sát.
Trò chơi đã sang giai đoạn mới.
Không còn là nước.
Không còn là vật trấn.
Mà là danh tiếng, lựa chọn và niềm tin.
Và lần này, nếu ai ngã—
Sẽ là vì ánh đèn quá chói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
