Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Minh Tinh Tuyến 18 – Đại Lão Huyền Học Của Hào Môn Chương 3: Người Nhìn Thấy Bóng Sau Lưng

Cài Đặt

Chương 3: Người Nhìn Thấy Bóng Sau Lưng

Tin thanh tra thuế với Lục gia chỉ là bề mặt.

Sóng lớn chưa nổi.

Chỉ là nước đang rút trước khi dâng.

Ba ngày sau, Diệu An nhận được tin nhắn từ một số lạ.

“Cô tháo vật trấn quá vội.”

Cô nhìn dòng chữ một lúc.

Không trả lời.

Tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó.

“Nước không chỉ giữ ký ức. Nước cũng giữ nợ.”

Cô xóa tin.

Nhưng cảm giác lạnh không biến mất.

Sáng hôm đó, Hoàng Ân họp hội đồng quản trị.

Cổ phiếu Lục gia tiếp tục giảm.

Hoàng Thịnh ổn định.

Tất cả đều cho rằng anh thắng một ván đẹp.

Chỉ mình anh không thấy nhẹ.

Anh nhớ lời Diệu An:

“Người đặt vật đó không phải thầy thật.”

Nếu không phải thầy thật… vậy thầy thật ở đâu?

Cuộc họp vừa kết thúc, thư ký báo có khách không hẹn trước.

Một người đàn ông trung niên, áo sơ mi trắng giản dị, mắt sâu, khí chất trầm.

Ông ta không xưng tên.

Chỉ nói:

“Tôi đến thay mặt người khác.”

Hoàng Ân mời vào.

“Người khác là ai?”

“Người từng đứng bên hồ nhà cậu.”

Không khí trong phòng hơi nặng.

“Ông là ai?” Hoàng Ân hỏi.

“Không quan trọng.”

Ông ta mỉm cười.

“Quan trọng là cô gái kia.”

“Diệu An?”

“Đúng.”

“Ông muốn gì?”

“Muốn nhắc cậu một câu.”

“Câu gì?”

“Có những trục không nên động.”

Hoàng Ân nhìn ông ta rất lâu.

“Ông đang đe dọa tôi?”

“Không.”

Ông ta đứng dậy.

“Chỉ là cảnh báo.”

Trước khi rời đi, ông ta quay lại.

“Người đọc cấu trúc thường chết vì cấu trúc.”

Cửa đóng lại.

Phòng làm việc yên tĩnh như chưa từng có ai đến.

Hoàng Ân gọi điện cho Diệu An.

“Có người đến tìm tôi.” Anh nói.

“Nam, khoảng năm mươi, mắt sâu?”

“Cô biết?”

“Không.”

“Vậy sao đoán được?”

“Khí của anh đang dao động.”

Im lặng.

“Ông ta nói gì?”

“Cảnh báo.”

Diệu An nhìn ra cửa sổ căn hộ nhỏ của mình.

Bầu trời xám.

“Anh nên cẩn thận.”

“Với ai?”

“Không phải Lục gia.”

“Vậy?”

“Với người sau lưng họ.”

Buổi chiều, Nhược Vy đột ngột ngất trong phòng ngủ.

Không bệnh nền.

Không chấn thương.

Chỉ đột nhiên ngã xuống, mắt mở nhưng không tỉnh.

Bác sĩ kiểm tra không phát hiện gì bất thường.

Nhịp tim bình thường.

Huyết áp bình thường.

Nhưng cô không phản ứng.

Hoàng Ân gọi Diệu An.

Cô đến rất nhanh.

Căn phòng của Nhược Vy tràn mùi nước hoa ngọt.

Quá ngọt.

Diệu An bước vào, đứng ở giữa phòng.

Cô không chạm vào người Nhược Vy ngay.

Cô nhìn quanh.

Bàn trang điểm.

Gương lớn.

Gương đặt đối diện cửa.

Sai vị trí.

“Gương này ai treo?” Cô hỏi.

“Em ấy.” Bà Hoàng đáp.

Diệu An bước tới, đặt tay lên mặt gương.

Lạnh.

Không phải do điều hòa.

Là lạnh của khí bị hút.

Cô xoay gương lệch đi một chút.

Không khí trong phòng thay đổi.

Rất nhẹ.

Cô cúi xuống bên Nhược Vy.

Mắt cô ta mở, nhưng không có tiêu điểm.

“Cô nghe tôi không?” Diệu An hỏi.

Không phản ứng.

Cô lấy một sợi chỉ đỏ buộc nhẹ vào cổ tay Nhược Vy.

Đầu kia buộc vào cổ tay mình.

“Cô làm gì vậy?” Hoàng Ân hỏi.

“Xem cô ấy đi đâu.”

“Đi đâu?”

“Không phải đi bằng chân.”

Cô nhắm mắt.

Trong bóng tối sau mí mắt, cô thấy nước.

Không phải hồ nhà Hoàng.

Là nước sâu, tối.

Và bên bờ nước, có một người đàn ông đứng quay lưng.

Ông ta không nhìn xuống nước.

Ông ta nhìn cô.

Diệu An mở mắt.

Sợi chỉ trên tay cô lạnh buốt.

“Có người dẫn.”

“Dẫn đi đâu?” Hoàng Ân hỏi.

“Không phải dẫn đi.”

Cô nhìn Nhược Vy.

“Là kéo.”

“Cô nói rõ.”

“Có người chạm vào tâm trí cô ấy.”

Hoàng Ân siết tay.

“Lục gia?”

“Không.”

“Vậy ai?”

Cô thở ra.

“Người đàn ông hôm nay.”

Đêm xuống nhanh.

Diệu An yêu cầu dọn phòng Nhược Vy.

Gương được tháo xuống.

Tất cả đồ vật có mặt kính đều được xoay lệch.

Cô đặt một bát nước dưới gầm giường.

Hoàng Ân đứng cạnh.

“Cô thật sự nghĩ ông ta có thể làm thế này từ xa?”

“Khoảng cách không quan trọng.”

“Vậy quan trọng gì?”

“Điểm nối.”

“Điểm nối là gì?”

“Là thứ từng chạm.”

Cô nhìn túi xách của Nhược Vy.

“Cô ấy gặp ông ta chưa?”

“Không.”

“Nhưng cô ấy gặp người trung gian.”

“Lục Trạch?”

“Có thể.”

Bát nước dưới giường bắt đầu nổi bọt rất nhỏ.

Hoàng Ân nhìn thấy.

“Cô thấy chưa?” Anh hỏi.

“Thấy.”

“Đó là gì?”

“Dấu vết.”

Cô rút một mảnh giấy vàng, vẽ một ký hiệu đơn giản.

Không cầu kỳ.

Chỉ là hai đường cắt nhau.

Cô đặt lên mặt nước.

Bọt dừng lại.

Sợi chỉ đỏ trên tay cô rung nhẹ.

Nhược Vy khẽ thở dài.

Mắt cô ta chớp một cái.

Hoàng Ân bước tới.

“Vy!”

Cô ta chậm rãi nhìn anh.

Ánh mắt hoảng loạn.

“Anh…”

“Em thấy gì?” Diệu An hỏi.

Nhược Vy run giọng.

“Có người… đứng sau em…”

“Ở đâu?”

“Trong gương…”

Không khí đông lại.

Diệu An nhìn gương đã bị xoay lệch.

“Cô ta thấy gì nữa?”

“Ông ta nói… em chỉ cần tiếp tục…”

“Tiếp tục gì?”

“Đặt thêm một thứ nữa xuống nước…”

Im lặng.

Hoàng Ân cảm thấy lạnh dọc sống lưng.

“Cô ta nói ông ta là ai?”

“Không… ông ta không nói tên…”

Diệu An tháo sợi chỉ đỏ.

“Đủ rồi.”

Cô đứng dậy.

“Anh không còn nghi ngờ nữa chứ?”

Hoàng Ân không trả lời.

Anh nhìn Nhược Vy.

“Em nghỉ ngơi đi.”

Đêm đó, Diệu An không về.

Cô ở lại biệt thự.

Không phải vì sợ.

Mà vì chờ.

Khoảng hai giờ sáng, mặt hồ lại gợn sóng.

Không gió.

Không mưa.

Chỉ là nước tự chuyển động.

Diệu An bước ra sân.

Hoàng Ân đã đứng đó trước.

“Cô cũng thấy?”

“Ừ.”

“Cô nghĩ ông ta đang làm gì?”

“Thử.”

“Thử cái gì?”

“Thử xem tôi có thực lực không.”

Anh bật cười khẽ.

“Cô nghe như đang đấu cờ.”

“Đúng.”

“Vậy quân đầu tiên là Vy?”

“Không.”

Cô nhìn anh.

“Là anh.”

Anh im lặng.

Mặt hồ bỗng nổi sóng mạnh hơn.

Ở giữa nước, một vòng xoáy nhỏ hình thành.

Rất nhỏ.

Nhưng rõ.

Diệu An bước tới mép hồ.

“Đừng lại gần.” Hoàng Ân nói.

Cô không nghe.

Cô thả tay xuống mặt nước.

Lạnh buốt.

Vòng xoáy dừng lại một nhịp.

Rồi quay mạnh hơn.

Trong khoảnh khắc rất ngắn, cô thấy hình ảnh mình chìm xuống.

Không phải chết.

Chỉ là mất.

Cô rút tay lên.

“Anh nên gọi người canh hồ suốt đêm.”

“Vì sao?”

“Vì nếu có ai đó xuống nước… họ sẽ không tự lên.”

Anh nhìn cô.

“Cô đang nói đến ai?”

“Người muốn chứng minh mình không sai.”

Im lặng.

Anh nhớ lại Nhược Vy.

Nhớ ánh mắt cô ta khi nói “Em chỉ muốn anh nhìn em.”

Nếu có người tiếp tục thao túng…

Cô ta có thể tự làm điều dại dột.

“Cô nghĩ ông ta muốn gì?” Anh hỏi.

“Muốn tôi bước vào.”

“Và?”

“Muốn tôi phạm sai.”

“Cô sẽ không?”

Cô nhìn hồ.

“Không chắc.”

Sáng hôm sau, tin tức lan ra.

Lục Trạch – người điều hành câu lạc bộ Tân Thế – được phát hiện nhập viện vì tai nạn xe.

Không nặng.

Nhưng đủ để nằm viện một tuần.

Hoàng Ân nhận tin.

Anh nhìn Diệu An.

“Cô làm?”

Cô lắc đầu.

“Không.”

“Vậy trùng hợp?”

“Có thể.”

Nhưng trong lòng cô biết.

Người đàn ông kia đang dọn đường.

Loại bỏ mắt xích yếu.

Trò chơi bắt đầu thật sự.

Buổi trưa, cô nhận thêm một tin nhắn.

“Cô chạm nước lần thứ hai.”

Cô nhìn màn hình.

“Lần thứ ba sẽ khác.”

Cô không trả lời.

Cô chỉ nhắn lại một câu duy nhất:

“Ông đứng ở đâu?”

Tin nhắn không đến nữa.

Chiều, Hoàng Ân tìm cô.

“Cô nói thật đi.”

“Gì?”

“Cô sợ không?”

Cô im lặng vài giây.

“Có.”

Anh bất ngờ.

“Cô sợ?”

“Có.”

“Vậy sao vẫn ở lại?”

Cô nhìn anh.

“Vì nếu tôi rời đi, anh sẽ chọn sai.”

“Cô tin tôi đến vậy?”

“Không.”

“Vậy?”

“Tôi tin xu hướng.”

Anh bật cười.

“Cô đúng là khó hiểu.”

“Anh cũng vậy.”

Im lặng.

Ánh nắng chiều chiếu xuống mặt hồ.

Nhưng ở đáy nước, vòng xoáy nhỏ vẫn còn.

Rất nhỏ.

Chỉ chờ một lần chạm nữa.

Đêm xuống chậm hơn thường lệ.

Biệt thự Hoàng gia sáng đèn, nhưng ánh sáng không xua được cảm giác nặng treo trong không khí. Nhân viên canh hồ thay phiên đứng cách mặt nước năm mét. Không ai được lại gần.

Diệu An đứng ở ban công tầng hai.

Cô không nhìn hồ.

Cô nhìn bóng của hồ.

Ánh trăng phản chiếu trên mặt nước, nhưng dưới sàn đá ban công, bóng nước lại tối hơn bình thường. Không tròn. Hơi méo về phía tây.

Có người đang “đứng” trong cấu trúc.

Không phải đứng ngoài hồ.

Mà đứng trong mạng lưới khí.

Hoàng Ân bước tới.

“Cô đang tìm gì?”

“Không phải tìm.” Cô nói khẽ. “Là đợi.”

“Đợi ông ta lộ diện?”

“Đợi ông ta phạm sai.”

“Ông ta không sai sao?”

“Chưa.”

Im lặng.

“Cô nói lần chạm thứ ba sẽ khác.” Anh nhắc.

Cô gật đầu.

“Ông ta đang muốn tôi chạm.”

“Vậy đừng chạm.”

“Không chạm cũng là một lựa chọn.”

“Và?”

“Có khi còn nguy hiểm hơn.”

Anh nhìn cô, như cố đọc xem cô có đang tự tin quá mức.

“Cô đang đánh cược.”

“Không.” Cô lắc đầu. “Tôi đang tính xác suất.”

Mặt hồ dưới sân bỗng rung nhẹ.

Không gió.

Không ai động vào.

Một vòng sóng nhỏ lan ra, rồi biến mất.

Hoàng Ân siết tay vịn.

“Cô thấy chưa?”

“Thấy.”

Cô quay xuống cầu thang.

“Lần này tôi sẽ chạm.”

Anh bước theo.

“Cô điên rồi.”

“Có thể.”

“Cô nói lần thứ ba sẽ khác.”

“Đúng.”

“Khác thế nào?”

Cô dừng lại giữa sân.

“Khác ở chỗ tôi biết ông ta đang đợi.”

Mặt hồ đen như mực.

Cô tháo giày.

Bước chân trần xuống mép đá lạnh.

Hoàng Ân giữ cổ tay cô.

“Đừng.”

Cô nhìn anh.

“Nếu tôi không chạm, ông ta sẽ kéo người khác.”

“Cô chắc?”

“Không.”

“Vậy tại sao—”

“Vì ông ta đã thử qua Vy.”

Im lặng.

Cô rút tay ra.

Quỳ xuống.

Lần thứ ba.

Cô đặt bàn tay lên mặt nước.

Lạnh buốt.

Không như hai lần trước.

Lần này, cảm giác không phải là nước.

Là khoảng trống.

Mặt nước lõm xuống dưới tay cô như có lực hút.

Hoàng Ân bước tới.

“An!”

Nước dưới tay cô xoáy mạnh.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô không còn cảm nhận được sân, không nghe tiếng anh gọi.

Chỉ thấy nước.

Và người đàn ông đứng bên bờ.

Ông ta quay mặt về phía cô.

Mắt sâu.

Không già, không trẻ.

Không dữ, không hiền.

“Cô đến rồi.” Ông ta nói.

Giọng không vang.

Nhưng nghe rõ.

“Ông muốn gì?” Diệu An hỏi.

“Muốn xem cô đọc được bao nhiêu.”

“Ông không cần thử.”

“Cần.”

Ông ta bước xuống nước.

Nhưng không chìm.

“Cô nghĩ mình đứng về phía cân bằng?”

“Đúng.”

“Cân bằng là ảo tưởng.”

“Không.”

“Cân bằng chỉ là điểm giữa hai cực.” Ông ta cười nhẹ. “Và tôi thích đẩy.”

Nước dâng lên tới ngực cô.

Không phải thật.

Nhưng cảm giác thật.

“Ông đứng về phía nào?” Cô hỏi.

“Phía chuyển động.”

“Ông đang đánh vào Hoàng gia vì tiền?”

“Tiền là hệ quả.”

“Vậy vì gì?”

Ông ta nhìn cô rất lâu.

“Vì cô.”

Một nhịp.

“Ông nói gì?”

“Cô đã bước vào trục này từ trước khi chạm nước.”

Gió ngoài đời thực thốc mạnh.

Hoàng Ân kéo cô lên.

Bàn tay cô rời mặt nước.

Mọi thứ im lặng.

Cô ngã vào anh.

Thở gấp.

“Cô thấy gì?” Anh hỏi.

Cô không trả lời ngay.

Cô nhìn mặt hồ.

Vòng xoáy biến mất.

Nhưng khí không tan.

“Ông ta không muốn hại anh.” Cô nói chậm.

“Vậy?”

“Ông ta muốn tôi bước ra.”

“Ra đâu?”

“Ra khỏi bóng.”

Hoàng Ân nhìn cô.

“Cô đang giấu tôi chuyện gì?”

Im lặng kéo dài.

Cuối cùng, cô nói:

“Người đó từng học cùng dòng với tôi.”

Anh khựng lại.

“Cùng dòng?”

“Cùng một truyền thừa.”

“Cô nói rõ.”

Cô ngồi xuống mép đá.

Nước còn ướt trên tay.

“Sư phụ tôi có hai học trò.”

“Cô và ông ta?”

“Đúng.”

“Vậy hai người—”

“Chọn khác.”

“Khác thế nào?”

“Ông ta tin mệnh có thể điều khiển.”

“Còn cô?”

“Tôi tin mệnh chỉ có thể đọc.”

Im lặng.

“Vậy đây là… ân oán?”

“Không.”

Cô lắc đầu.

“Là quan điểm.”

“Ông ta đang chứng minh cô sai?”

“Ông ta đang chứng minh tôi yếu.”

Trong nhà, Nhược Vy tỉnh hẳn.

Cô ta nghe thấy tiếng động ngoài hồ, chạy ra ban công.

Thấy Diệu An ngồi bệt dưới sân, tay ướt.

Hoàng Ân quỳ bên cạnh.

Cô ta cắn môi.

Trong đầu vẫn còn giọng nói tối qua.

“Đặt thêm một thứ nữa…”

Nhưng giọng đó đã mờ.

Thay vào đó là một cảm giác khác.

Xấu hổ.

Cô ta quay vào phòng.

Lục tìm trong ngăn kéo.

Một chiếc vòng tay bằng bạc rơi ra.

Là quà Lục Trạch tặng.

Cô ta nhìn một lúc.

Rồi ném vào thùng rác.

Đêm đó, Diệu An không ngủ.

Cô ngồi trong phòng thờ.

Không đốt hương.

Không vẽ bùa.

Chỉ ngồi.

Hoàng Ân bước vào.

“Cô định ngồi đến sáng?”

“Ừ.”

“Vì sao?”

“Vì ông ta nghĩ tôi sẽ hành động.”

“Và cô không?”

“Không.”

“Cô không sợ ông ta kéo tiếp?”

“Ông ta không kéo.”

“Vì sao?”

“Vì tôi đã chạm.”

Anh im lặng.

“Cô nói ông ta muốn cô bước ra khỏi bóng.”

“Ừ.”

“Bóng gì?”

Cô nhìn bài vị trên bàn.

“Bóng của sư phụ.”

“Cô từng không nổi bật?”

Cô cười nhẹ.

“Trong dòng của tôi, tôi là người mềm.”

“Mềm?”

“Không thích tranh.”

“Còn ông ta?”

“Thích chứng minh.”

“Vậy ông ta đang chứng minh gì?”

“Rằng tôi không đủ để bảo vệ.”

Im lặng.

Hoàng Ân nhìn cô.

“Cô có định chứng minh ngược lại không?”

Cô nhìn anh.

“Anh muốn tôi làm vậy?”

“Không.” Anh đáp. “Tôi muốn cô còn sống.”

Một nhịp.

“Ông ta nói gì với cô?” Anh hỏi.

Cô không đáp ngay.

Cuối cùng:

“Ông ta nói cân bằng là ảo tưởng.”

“Cô tin không?”

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì nếu không có cân bằng, thế giới đã vỡ.”

Im lặng.

Anh ngồi xuống đối diện cô.

Hai người nhìn nhau qua bàn thờ.

Không nói thêm.

Sáng hôm sau, tin tức bùng nổ lần nữa.

Một thành viên chủ chốt trong hội đồng Lục gia đột ngột từ chức.

Không lý do.

Thị trường rối loạn.

Hoàng Ân không can thiệp.

Anh chỉ quan sát.

Điện thoại anh rung.

Tin nhắn từ số lạ.

“Cô ta không dám.”

Anh đưa cho Diệu An xem.

Cô nhìn.

Mỉm cười rất nhẹ.

“Ông nhầm rồi.”

Cô nhắn lại từ máy anh.

Tin trả lời đến ngay.

“Vậy chứng minh.”

Hoàng Ân nhìn cô.

“Cô định làm gì?”

Cô đứng dậy.

“Không làm gì.”

“Ông ta vừa thách.”

“Biết.”

“Cô không phản ứng?”

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì nếu tôi chứng minh, tôi đang chơi theo luật ông ta.”

Im lặng.

“Vậy cô sẽ làm gì?”

Cô nhìn ra cửa sổ.

Mặt hồ sáng dưới nắng.

“Chờ ông ta bước sai.”

“Và nếu ông ta không sai?”

Cô nhìn anh.

“Không ai không sai.”

Chiều.

Một chiếc xe đen dừng trước cổng Hoàng gia.

Không phải Lục Trạch.

Không phải người đàn ông hôm qua.

Mà là một phụ nữ trung niên.

Trang phục đơn giản.

Ánh mắt trầm.

Bà tự giới thiệu:

“Tôi là chị của ông ấy.”

“Ông ấy?” Hoàng Ân hỏi.

“Người vừa gặp cậu.”

Diệu An bước ra.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Không thù địch.

Chỉ là hiểu.

“Em vẫn như xưa.” Người phụ nữ nói.

“Chị cũng vậy.” Diệu An đáp.

“Em không nên chạm nước.”

“Em biết.”

“Anh ấy sẽ không dừng.”

“Em cũng biết.”

Người phụ nữ thở dài.

“Em nghĩ mình đúng?”

“Không.”

“Vậy vì sao vẫn ở đây?”

Diệu An nhìn Hoàng Ân.

“Vì cấu trúc đã mở.”

Người phụ nữ im lặng.

“Anh ấy nói cân bằng là ảo tưởng.”

“Em không đồng ý.”

“Em vẫn tin mình có thể giữ?”

“Không giữ.”

“Vậy?”

“Chỉ không đẩy.”

Im lặng kéo dài.

Người phụ nữ quay đi.

Trước khi lên xe, bà nói:

“Lần tới, anh ấy sẽ không thử nhẹ.”

Xe rời đi.

Hoàng Ân nhìn Diệu An.

“Cô còn giấu tôi bao nhiêu?”

Cô nhìn hồ.

“Đủ để anh không muốn biết.”

Anh cười khẽ.

“Quá muộn rồi.”

Gió thổi qua mặt nước.

Lần này không có xoáy.

Không có sóng lạ.

Mà là đối diện.

Và lần này, nếu có người chết…

Sẽ không còn là khả năng.

Mà là hệ quả.

Sau khi người phụ nữ rời đi, bầu không khí trong biệt thự Hoàng gia không còn nặng nề như trước.

Nó trở nên tĩnh.

Tĩnh đến mức nguy hiểm.

Diệu An hiểu rất rõ cảm giác đó.

Trước bão luôn là tĩnh.

Hoàng Ân đứng cạnh cô ngoài sân.

“Cô biết bà ta sẽ đến?” anh hỏi.

“Không.”

“Vậy sao cô không bất ngờ?”

“Vì ông ta sẽ không tự mình xuất hiện lần nữa.”

“Vì sao?”

“Vì ông ta đã thử trực tiếp.”

“Lần chạm thứ ba?”

“Ừ.”

Im lặng.

“Cô đã thua?” anh hỏi thẳng.

Cô quay sang anh.

“Anh nghĩ sao?”

“Tôi nghĩ… cô không thua. Nhưng cũng không thắng.”

Cô mỉm cười nhẹ.

“Đúng.”

“Vậy bây giờ?”

“Bây giờ ông ta sẽ đổi cách.”

“Đổi thế nào?”

“Không đánh vào nước nữa.”

“Vậy đánh vào đâu?”

Cô nhìn thẳng vào anh.

“Người.”

Buổi tối, Hoàng gia tổ chức tiệc nhỏ mừng hợp đồng mới ký thành công.

Không rầm rộ.

Chỉ vài đối tác thân thiết.

Bà Hoàng muốn xóa đi không khí u ám mấy ngày qua.

Diệu An không định tham dự.

Nhưng Hoàng Ân giữ cô lại.

“Ở đây tối nay.”

“Vì sao?”

“Vì tôi không muốn cô một mình.”

Cô nhìn anh một giây.

Không nói gì thêm.

Khách khứa đến dần.

Tiếng cười vang lên.

Ly rượu chạm nhau.

Ánh đèn vàng ấm.

Mọi thứ bình thường đến mức… giả tạo.

Diệu An đứng gần cửa kính nhìn ra hồ.

Cô không quan sát người.

Cô quan sát chuyển động.

Trong đám đông có một người đàn ông lạ.

Không phải đối tác quen mặt.

Không quá nổi bật.

Nhưng đứng sai vị trí.

Anh ta đứng giữa hai nguồn sáng, khiến bóng đổ ngược.

Cô bước tới gần Hoàng Ân.

“Người mặc vest xám kia là ai?”

Hoàng Ân liếc qua.

“Đối tác của đối tác.”

“Anh ta vào bằng thư mời nào?”

“Không rõ.”

Diệu An nhìn kỹ.

Ánh mắt người đàn ông đó không nhìn tiệc.

Mà nhìn gương treo phía sau quầy bar.

Cô cảm thấy lạnh.

“Anh mời anh ta ra ngoài.”

“Vì sao?”

“Vì anh ta không đến vì tiệc.”

Hoàng Ân không hỏi thêm.

Anh tiến đến nói chuyện vài câu.

Người đàn ông vest xám cười, gật đầu, bước theo anh ra sân.

Diệu An đi sau vài bước.

Ngoài sân, gió thổi nhẹ.

“Anh là ai?” Hoàng Ân hỏi thẳng.

“Khách.” Người kia cười.

“Khách của ai?”

“Của chuyển động.”

Diệu An dừng lại.

Giọng nói này.

Không phải người thầy kia.

Nhưng cùng nhịp.

“Anh đến để làm gì?” cô hỏi.

Người đàn ông quay sang nhìn cô.

“Để xem cô có giữ được cân bằng không.”

“Anh thuộc về ông ta?”

“Không.”

“Vậy là gì?”

“Là người tin ông ta đúng.”

Hoàng Ân bước lên một bước.

“Rời khỏi đây.”

Người đàn ông cười.

“Cô nghĩ mình bảo vệ được bao lâu?”

Diệu An nhìn thẳng vào anh ta.

“Anh không nên đứng giữa hai nguồn sáng.”

“Vì sao?”

“Vì bóng của anh lộ.”

Một nhịp.

Gió bỗng mạnh hơn.

Người đàn ông khựng lại.

Trong khoảnh khắc, bóng anh ta trên nền đá không đi cùng chuyển động cơ thể.

Chỉ lệch nửa nhịp.

Rất nhỏ.

Nhưng có.

Hoàng Ân thấy.

Anh không hiểu.

Nhưng thấy.

Người đàn ông bước lùi lại.

“Nước đã mở.”

Anh nói xong thì quay đi.

Không ai cản.

Cổng mở.

Xe lăn bánh.

Tiệc bên trong vẫn ồn ào.

Như không có gì xảy ra.

Sau khi khách ra về, Diệu An ngồi lại một mình bên hồ.

Hoàng Ân mang hai tách trà ra.

“Cô run.” anh nói.

“Không.”

“Cô run.” anh nhắc lại.

Cô nhìn tay mình.

Quả thật hơi lạnh.

“Anh ta chỉ là người truyền.” cô nói.

“Truyền cái gì?”

“Ý niệm.”

“Ý niệm có thể làm được gì?”

“Làm người khác tin.”

“Tin cái gì?”

“Tin rằng cân bằng không tồn tại.”

Im lặng.

“Cô bắt đầu nghi ngờ chưa?” anh hỏi.

Cô nhìn mặt nước.

“Nếu tôi nghi ngờ, ông ta thắng.”

“Còn nếu cô tin mù quáng?”

“Thì tôi thua.”

Anh cười nhẹ.

“Cô đang đứng giữa.”

“Đúng.”

“Có mệt không?”

Cô không trả lời ngay.

“Có.”

Gió thổi qua hồ.

Lần này nước không động.

Nhưng trong lòng cô có thứ động.

Một điểm nhỏ.

Rất nhỏ.

Như vết nứt trên kính.

Đêm khuya.

Diệu An mơ.

Cô đứng trong căn phòng thờ cũ của sư phụ.

Sư phụ ngồi quay lưng.

Không nói gì.

Người thầy kia đứng bên cửa.

“Em vẫn mềm.” ông ta nói.

“Anh vẫn cứng.” cô đáp.

“Cứng dễ gãy.”

“Mềm dễ trôi.”

“Vậy chọn gì?”

“Chọn đúng.”

“Đúng với ai?”

Cô không trả lời.

Bức tường phía sau bắt đầu rạn nứt.

Nước tràn vào.

Cô mở mắt.

Mồ hôi lạnh ướt trán.

Sáng hôm sau.

Tin tức đến bất ngờ.

Một công trình của Hoàng Thịnh xảy ra tai nạn nhỏ.

Không có người chết.

Nhưng một công nhân bị thương nặng.

Hoàng Ân lập tức rời đi xử lý.

Diệu An không đi cùng.

Cô đứng trước hồ.

Lần này nước thật sự lặng.

Quá lặng.

Điện thoại cô rung.

Tin nhắn.

“Điểm gãy bắt đầu.”

Cô nhìn màn hình rất lâu.

Không trả lời.

Một giờ sau, Hoàng Ân gọi.

“Cô biết không?”

“Biết.”

“Cô nói trước rồi?”

“Không.”

“Vậy sao cô không ngạc nhiên?”

“Vì chuyển động bắt đầu.”

“Cô nghĩ còn nữa?”

“Có.”

“Cô có dừng được không?”

Im lặng vài giây.

“Có thể.”

“Bằng cách nào?”

“Không để anh chọn sai.”

“Lại là chọn?”

“Luôn là chọn.”

Chiều.

Hoàng Ân trở về.

Anh nhìn cô rất lâu.

“Cô đi cùng tôi.”

“Đi đâu?”

“Gặp ông ta.”

“Ông ta sẽ không gặp.”

“Vậy tôi sẽ khiến ông ta phải gặp.”

“Anh đang nóng.”

“Đúng.”

“Và đó là điều ông ta muốn.”

Im lặng.

Anh nhìn hồ.

“Cô nghĩ tôi yếu?”

“Không.”

“Vậy?”

“Anh chưa quen với cuộc chiến này.”

“Cô quen?”

Cô không đáp.

Gió nổi lên.

Mặt hồ cuối cùng cũng gợn sóng.

Không xoáy.

Chỉ là sóng.

Nhưng sóng lan rất xa.

Diệu An nhìn.

Trong lòng cô hiểu.

Điểm gãy không phải ở nước.

Không phải ở vật trấn.

Không phải ở Nhược Vy.

Điểm gãy… ở niềm tin.

Và nếu niềm tin gãy trước—

Thì không cần ai chết.

Mọi thứ cũng sẽ tự sụp.

Cô quay sang Hoàng Ân.

“Anh phải tin một điều.”

“Điều gì?”

“Không phải tôi đang giữ anh.”

“Vậy ai?”

“Chính anh.”

Im lặng.

Xa xa, trời bắt đầu chuyển màu.

Một cơn giông khác đang hình thành.

Không ở hồ.

Mà ở phía chân trời.

Và lần này, nếu bão đổ xuống—

Sẽ không còn là thử.

Mà là va chạm trực diện.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc