Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Minh Tinh Tuyến 18 – Đại Lão Huyền Học Của Hào Môn Chương 2: Nước Dưới Mặt Gương

Cài Đặt

Chương 2: Nước Dưới Mặt Gương

Sáng hôm sau, trời không trong.

Mặt hồ phía sau biệt thự Hoàng gia phẳng lặng như tấm gương bị phủ một lớp khói mỏng. Không gió. Không sóng. Nhưng có cảm giác nặng.

Diệu An đứng bên cửa sổ phòng khách, nhìn mặt nước.

Cô không ở lại qua đêm. Nhưng sáng sớm, Hoàng Ân đã cho xe đến đón cô quay lại.

Lý do rất đơn giản.

Ông cụ Hoàng ngã bệnh.

Không phải ngã quỵ.

Chỉ là tỉnh dậy lúc bốn giờ sáng, ho ra một ngụm máu nhỏ.

Bác sĩ riêng nói do huyết áp.

Nhưng Hoàng Ân nhớ câu nói đêm qua.

“Phong thủy chỉ là sắp xếp lại thứ đã lệch.”

Anh không tin hoàn toàn.

Nhưng anh không thể bỏ qua.

“Cô thấy gì?” Anh hỏi, đứng cách cô nửa bước.

Diệu An không quay đầu.

“Hồ này không tự nhiên.”

“Là hồ nhân tạo.”

“Không phải ý đó.”

Cô chỉ xuống mép nước phía đông bắc.

“Chỗ đó sâu hơn phần còn lại.”

Hoàng Ân nhíu mày.

“Cô đo bằng mắt?”

“Không.”

Cô quay lại nhìn anh.

“Khí ở đó đậm.”

Anh im lặng.

Người sống trong số liệu thường tin vào những gì đo được bằng thiết bị.

Nhưng có những thứ đo bằng cơ thể.

Da nổi gai.

Hơi thở nặng.

Cảm giác bị nhìn từ phía không có ai.

“Chú tôi mất ở hồ cũ phía tây thành phố.” Anh nói.

“Không phải ở đây.”

“Đúng.”

Cô gật đầu.

“Nhưng nước có tính dẫn.”

Anh không hiểu.

Cô nói chậm rãi:

“Thủy là môi trường lưu giữ ký ức mạnh nhất trong ngũ hành. Nếu nhà này dựng trên đất từng có thủy miếu, hồ này không chỉ để trang trí.”

Hoàng Ân nhìn mặt nước.

Bỗng nhiên anh thấy lạnh.

“Cô muốn làm gì?”

“Xả.”

“Xả cái gì?”

“Xả khí.”

Cô bước ra sân.

Nhân viên làm vườn đang cắt tỉa cây cảnh, nhưng ánh mắt họ lén nhìn về phía cô.

Tin đồn lan nhanh hơn gió.

Một “diễn viên tuyến 18” được đích thân thiếu gia Hoàng gia đón đến.

Họ không biết đêm qua đã xảy ra gì.

Chỉ biết sáng nay ông cụ im lặng khác thường.

Diệu An dừng lại trước đài phun nước.

Cô cúi xuống, chạm tay vào thành đá.

Lạnh hơn mức bình thường.

Cô rút trong túi ra một đồng xu nhỏ bằng đồng.

Đặt vào giữa lòng bàn tay.

“Anh tin vào xác suất không?” Cô hỏi.

“Tin.”

“Vậy xem thử.”

Cô thả đồng xu vào hồ.

Nó chìm xuống.

Không tạo nhiều sóng.

Nhưng mặt nước ở góc đông bắc bỗng dao động nhẹ, dù không có gió.

Hoàng Ân nhìn thấy.

Anh không nói.

Diệu An nói khẽ:

“Hồ này không cân bằng.”

“Cô muốn lấp nó?”

“Không.”

Cô đứng thẳng.

“Muốn mở lối thoát.”

Trong nhà, bà Hoàng – mẹ của Hoàng Ân – ngồi ở phòng trà.

Gương mặt bà sắc sảo, ánh mắt tỉnh táo.

Không giống người dễ tin chuyện tâm linh.

“Cô Diệu An.” Bà nói.

“Cô làm nghề này bao lâu rồi?”

“Cháu không có nghề.”

“Vậy đêm qua là gì?”

“Chỉnh khí.”

Bà Hoàng khẽ cười.

“Khí của gia đình tôi không dễ chỉnh.”

Diệu An không phản ứng.

“Bà thường đau đầu lúc chạng vạng.”

Nụ cười trên môi bà chậm lại.

“Cô nghe từ ai?”

“Không ai.”

Diệu An nhìn về phía cầu thang.

“Tranh sóng biển treo ở đó hai năm. Đúng không?”

Bà Hoàng không trả lời ngay.

“Đúng.”

“Sau khi treo, bà bắt đầu mất ngủ.”

Bàn tay bà siết chặt tách trà.

“Cô muốn gì?”

“Muốn gia đình bà sống lâu hơn.”

Im lặng.

Bên ngoài, tiếng nước hồ khẽ vang.

Bà Hoàng nhìn con trai.

“Ân.”

Anh đứng thẳng.

“Con tin cô ấy?”

Anh không đáp.

Anh nói:

“Con tin những gì con thấy.”

Bà Hoàng đặt tách trà xuống.

“Vậy cô nói tiếp đi.”

Diệu An hạ giọng.

“Có người trong nhà này đang cố thay đổi vận.”

Không khí trong phòng lạnh đi.

“Ý cô là sao?” Hoàng Ân hỏi.

“Có người động vào long mạch.”

“Cụ thể?”

“Không phải vô tình.”

Bà Hoàng cười nhạt.

“Cô đang ám chỉ ai?”

Diệu An không nhìn bà.

Cô nhìn lên tầng hai.

“Người trẻ.”

Buổi trưa, một chiếc xe khác tiến vào cổng.

Hoàng Nhược Vy.

Em họ Hoàng Ân.

Hai mươi ba tuổi. Du học sinh vừa về nước.

Trang điểm nhẹ, mắt sắc.

Cô ta bước vào phòng khách, thấy Diệu An, khẽ nhíu mày.

“Anh Ân, đây là ai?”

“Khách.”

“Khách gì ở lại từ tối qua?”

Không khí hơi gắt.

Diệu An quan sát.

Nhược Vy bước đi nhẹ, nhưng bước chân hơi lệch về bên phải.

Gót giày mòn không đều.

Người thường đi qua chỗ ẩm.

Cô ta ngồi xuống, đặt túi xách lên bàn.

Túi hiệu đắt tiền.

Nhưng khóa kéo có dính bùn khô.

Diệu An nhìn kỹ.

Mùi bùn… không giống bùn vườn.

Có mùi tanh.

Như bùn hồ cũ.

“Em về lúc nào?” Hoàng Ân hỏi.

“Sáng sớm.”

“Em đi đâu đêm qua?”

“Đi bar.”

Diệu An cười rất nhẹ.

“Bar gần hồ phía tây à?”

Nhược Vy quay phắt lại.

“Cô nói gì?”

“Cháu chỉ hỏi.”

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Một tia lạnh lướt qua.

Hoàng Ân nhìn Diệu An.

“Cô đang nghi ngờ em tôi?”

“Không.”

Cô nói bình thản.

“Chỉ là mùi nước trên người cô ấy chưa khô.”

Nhược Vy bật dậy.

“Anh Ân, cô ta xúc phạm em!”

Hoàng Ân không nói.

Anh nhìn giày của Nhược Vy.

Gót phải dính một vệt bùn đen.

Rất nhỏ.

Nhưng có.

Không khí căng.

Diệu An đứng dậy.

“Chiều nay đừng ra hồ.”

Cô nói rồi bước ra ngoài.

Nhược Vy nhìn theo, ánh mắt không che giấu sự khó chịu.

Chiều.

Trời đột ngột âm u.

Gió nổi.

Hồ bắt đầu gợn sóng.

Diệu An đứng ở mép nước phía đông bắc.

Cô đặt ba viên đá nhỏ thành hình tam giác.

Hoàng Ân đứng phía sau.

“Cô định làm gì?”

“Định xem.”

“Xem cái gì?”

“Xem ai là người chạm vào nước.”

Anh nhíu mày.

“Cô nghĩ có người cố tình?”

Cô không đáp.

Cô thả một sợi chỉ đỏ xuống mặt nước.

Sợi chỉ nổi.

Nhưng chỉ một lát, nó bị kéo về phía đông bắc.

Không phải do gió.

Gió đang thổi hướng ngược lại.

Hoàng Ân nhìn rõ.

Anh bước tới.

“Có gì dưới đó?”

Diệu An thì thầm:

“Có thứ được đặt xuống.”

“Cô nói rõ.”

“Có vật trấn.”

Anh im lặng.

“Cô nghĩ em tôi làm?”

“Không chắc.”

“Vậy ai?”

Cô quay sang anh.

“Anh có kẻ thù không?”

Anh bật cười khẽ.

“Tôi làm kinh doanh.”

“Vậy là có.”

Cô gật đầu.

“Nếu muốn phá một gia tộc, không cần đánh thẳng vào tiền.”

“Vậy đánh vào đâu?”

“Đánh vào khí.”

Hoàng Ân nhìn hồ.

“Cô muốn xuống xem?”

“Không.”

Cô nói.

“Người đặt vật đó sẽ tự lộ.”

“Bằng cách nào?”

Cô nhìn anh.

“Bằng mệnh.”

Tối đó, Hoàng Ân nhận được cuộc gọi.

Tập đoàn Hoàng Thịnh vừa mất một hợp đồng lớn.

Đối tác đột ngột rút lui.

Không báo trước.

Lý do mơ hồ.

Anh cúp máy.

Nhớ lại lời Diệu An.

“Phản bội.”

Anh nhìn về phía hồ.

Mặt nước tối đen.

Trong khoảnh khắc, anh thấy như có bóng người đứng dưới đó.

Chỉ là ảo giác.

Anh tự nhủ.

Nhưng tim anh đập nhanh hơn bình thường.

Đêm.

Nhược Vy lặng lẽ bước ra khỏi phòng.

Cô ta cầm một chiếc hộp nhỏ.

Đi về phía hồ.

Gió mạnh hơn.

Mây che trăng.

Cô ta cúi xuống mép nước phía đông bắc.

Mở hộp.

Bên trong là một túi vải đen nhỏ.

Cô ta định ném xuống.

“Đừng.”

Giọng nói vang lên phía sau.

Nhược Vy giật mình.

Diệu An đứng đó.

Ánh mắt không giận, không cười.

Chỉ nhìn thẳng.

“Cô theo dõi tôi?”

“Không.”

“Vậy sao cô biết tôi ở đây?”

“Vì nước gọi.”

Nhược Vy run tay.

“Cô đang nói linh tinh.”

Diệu An bước tới một bước.

“Cô không muốn hại gia đình.”

“Cô biết gì mà nói!”

“Cô chỉ muốn cứu.”

Im lặng.

Gió thổi mạnh.

“Người đưa cô thứ đó nói gì?” Diệu An hỏi.

Nhược Vy cắn môi.

“Chỉ cần đặt xuống hồ… vận gia đình sẽ đổi.”

“Đổi thế nào?”

“Anh Ân sẽ… không còn cản đường tôi.”

Diệu An thở ra.

“Cô bị lợi dụng.”

“Cô im đi!”

Nhược Vy giơ túi vải lên.

“Cô không hiểu gì hết!”

Diệu An nhìn túi vải.

Cô thấy bên trong không chỉ là vật trấn.

Là một mảnh tóc.

Một tờ giấy viết giờ sinh.

Và một đồng tiền cổ.

Có người đã chuẩn bị rất kỹ.

“Cô biết đặt cái đó xuống nghĩa là gì không?” Diệu An hỏi.

Nhược Vy lắc đầu.

“Là mượn mệnh người khác đổi cho mình.”

Gió đột ngột thốc mạnh.

Hồ nổi sóng.

Túi vải trong tay Nhược Vy rung nhẹ.

Như có thứ bên trong động.

Cô ta hoảng sợ.

“Cô làm gì vậy?!”

“Không phải tôi.”

Diệu An bước tới, giật lấy túi vải.

Ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên.

Cây cổ thụ gần hồ gãy một cành lớn, rơi xuống mặt nước.

Sóng bắn lên cao.

Nhược Vy hét lên.

Hoàng Ân từ trong nhà chạy ra.

“Chuyện gì vậy?!”

Diệu An nắm chặt túi vải.

“Người đặt vật trấn muốn gia đình anh tự hủy.”

Hoàng Ân nhìn Nhược Vy.

Cô ta mặt trắng bệch.

“Em—”

“Không phải em!” Nhược Vy khóc. “Em chỉ muốn anh nhìn em!”

Im lặng.

Gió lặng dần.

Hồ trở lại yên.

Diệu An mở túi vải.

Bên trong đúng như cô thấy.

Tóc.

Giấy giờ sinh.

Tiền cổ.

“Giờ sinh này của ai?” Hoàng Ân hỏi.

Cô đưa tờ giấy cho anh.

Anh nhìn.

Sắc mặt anh đổi.

“Là của tôi.”

Không khí như đông lại.

Diệu An nhìn anh.

“Anh có nói giờ sinh của mình cho ai không?”

Anh lắc đầu.

“Chỉ gia đình biết.”

Ánh mắt anh chậm rãi chuyển sang Nhược Vy.

Cô ta lùi lại.

“Em không biết bên trong có gì!”

“Người đưa cho cô là ai?” Diệu An hỏi.

Nhược Vy khóc.

“Là… bạn em.”

“Bạn nào?”

Cô ta không trả lời.

Diệu An nhìn Hoàng Ân.

“Đây không phải trò trẻ con.”

Anh hiểu.

Đây là cuộc chiến.

Không phải trong phòng họp.

Mà dưới nước.

Gió lặng xuống nhanh như thể vừa rồi chỉ là một cơn bốc đồng của bầu trời.

Nhưng ba người đứng bên hồ đều biết — đó không phải gió.

Hoàng Ân vẫn cầm tờ giấy ghi giờ sinh của mình.

Giấy mỏng.

Mực đen.

Nét chữ không phải của người trong nhà.

“Cô nói đây là mượn mệnh.” Anh hỏi, giọng thấp xuống.

“Không.” Diệu An đáp. “Là đổi trục.”

“Khác gì?”

“Khác rất nhiều.”

Cô nhìn túi vải trong tay mình.

“Đổi mệnh là lấy của người này cho người kia. Trái luật, dễ phản phệ. Đổi trục là đẩy người kia lệch khỏi quỹ đạo vốn có.”

“Và?”

“Người bị lệch sẽ tự hủy.”

Nhược Vy run lên.

“Em không biết… em chỉ muốn…”

“Muốn được thừa nhận.” Diệu An nói thay.

Hoàng Ân quay sang em họ.

“Em lấy giờ sinh của anh từ đâu?”

Nhược Vy lắc đầu, nước mắt nhòe mascara.

“Em không lấy… người đó đưa cho em…”

“Người đó là ai?”

Im lặng.

Chỉ có tiếng nước hồ gợn nhẹ vào bờ đá.

Diệu An nhìn mặt nước.

Cô cảm nhận được khí đang xoáy nhẹ ở phía đông bắc, nơi túi vải vừa định được ném xuống.

“Người đó biết rõ cấu trúc nhà anh.” Cô nói chậm rãi. “Biết vị trí hồ. Biết giờ sinh. Biết năm nay anh phạm hạn gì.”

Hoàng Ân nắm chặt tay.

“Cô nói thẳng.”

“Có người đang đánh vào vận.”

“Để làm gì?”

“Để anh sai một bước.”

“Trong kinh doanh?”

“Trong lựa chọn.”

Anh nhớ lời cô nói đêm qua.

Một trong hai lựa chọn… có người chết.

“Cô nghĩ chuyện này liên quan đến hợp đồng hôm nay?” Anh hỏi.

“Có thể.”

“Có thể là trùng hợp.”

“Trùng hợp xảy ra một lần.” Cô nhìn anh. “Không xảy ra hai lần liên tiếp.”

Nhược Vy bỗng quỳ xuống.

“Anh Ân… em xin lỗi… em thật sự không biết…”

Hoàng Ân không đỡ cô lên.

Anh chỉ nhìn túi vải trong tay Diệu An.

“Cô xử lý được không?”

“Được.”

“Bằng cách nào?”

“Trả lại.”

“Trả cho ai?”

Cô nhìn mặt hồ.

Cửa kính lớn nhìn thẳng xuống hồ.

Anh đứng một mình bên trong, điện thoại rung liên tục.

Tin nhắn từ hội đồng quản trị.

Tin nhắn từ đối tác.

Một dòng nổi bật:

“Bên Tín Hạo vừa ký với tập đoàn Lục gia.”

Lục gia.

Đối thủ lớn nhất của Hoàng Thịnh.

Hoàng Ân hít sâu.

Anh không tin vào nguyền rủa.

Nhưng anh tin vào đòn đánh gián tiếp.

Anh quay lại nhìn mặt hồ.

Bên dưới, Diệu An đứng một mình.

Cô cầm túi vải, tháo từng vật ra đặt lên một phiến đá phẳng.

Tóc.

Giấy giờ sinh.

Tiền cổ.

Cô lấy bật lửa.

Hoàng Ân siết tay.

Anh không biết mình đang chờ điều gì.

Cô không đốt tóc.

Cô không đốt giấy.

Cô đốt sợi chỉ buộc túi.

Sợi chỉ cháy nhanh, mùi khét nhẹ.

Cô thì thầm điều gì đó.

Anh không nghe được.

Nhưng mặt hồ bỗng nổi sóng.

Không phải gió.

Mà từ dưới đáy dội lên.

Anh mở cửa lao xuống.

Diệu An đứng rất vững.

Sóng nước dâng lên rồi hạ xuống.

Giấy giờ sinh trong tay cô rung nhẹ.

“Anh không nên xuống.” Cô nói mà không quay đầu.

“Tôi không tin mấy trò này.” Anh đáp, nhưng giọng không chắc.

Cô đặt tờ giấy lên mặt nước.

Giấy không chìm.

Nó nổi.

Như có lớp không khí nâng lên.

“Người đặt vật này không phải thầy thật.” Cô nói. “Chỉ là người biết chút lý thuyết.”

“Cô phân biệt bằng cách nào?”

“Thầy thật không mượn mệnh để hại người.”

Giấy giờ sinh bắt đầu ướt.

Mực nhòe.

Tên anh mờ dần.

Cô ném đồng tiền cổ xuống nước.

Một tiếng “tách” vang lên khi nó chạm mặt hồ.

Sóng dội ra.

Rồi lặng.

“Xong.” Cô nói.

“Chỉ vậy?” Anh hỏi.

“Chỉ vậy.”

Anh nhìn cô rất lâu.

“Cô không sợ phản phệ?”

Cô cười nhẹ.

“Anh nghĩ tôi làm gì?”

“Cô vừa phá một thứ.”

“Không.” Cô lắc đầu. “Tôi chỉ tháo.”

Im lặng.

“Người đứng sau sẽ không dừng lại.” Anh nói.

“Biết.”

“Vậy cô vẫn ở lại?”

“Chưa xong.”

“Chưa xong cái gì?”

Cô nhìn anh.

“Chưa xong mệnh của anh.”

Buổi tối, Hoàng gia họp gia đình.

Không khí nặng.

Ông cụ ngồi đầu bàn.

Bà Hoàng bên phải.

Hoàng Ân bên trái.

Nhược Vy cúi đầu.

Diệu An ngồi cuối bàn.

Không phải thành viên.

Nhưng có mặt.

“Vy.” Ông cụ lên tiếng. “Con quen người đó bao lâu?”

“Ba tháng.”

“Ở đâu?”

“Ở câu lạc bộ đầu tư.”

Hoàng Ân khựng lại.

“Câu lạc bộ nào?”

“Câu lạc bộ Tân Thế.”

Anh nhìn mẹ.

Bà Hoàng nhíu mày.

“Câu lạc bộ đó do ai điều hành?”

Nhược Vy run giọng.

“Người tên… Lục Trạch.”

Cả bàn im lặng.

Hoàng Ân bật cười khẽ.

“Lục gia.”

Diệu An không ngạc nhiên.

“Anh nghĩ họ chỉ đánh trên thương trường?” Cô hỏi.

Anh nhìn cô.

“Cô đang nói Lục gia dùng huyền học để hại tôi?”

“Không hẳn.”

“Vậy?”

“Có người trong họ tin.”

“Và?”

“Tin đủ để thuê người làm.”

Ông cụ Hoàng thở dài.

“Ân.”

“Vâng.”

“Con định làm gì?”

Anh không trả lời ngay.

Anh nhìn Diệu An.

“Cô nghĩ tôi nên làm gì?”

Cô không ngập ngừng.

“Đừng phản ứng.”

“Không phản ứng?”

“Anh càng đánh trả, họ càng mạnh.”

“Vậy tôi ngồi yên?”

“Không.”

Cô nói chậm rãi.

“Anh đổi vị trí.”

“Ý cô là sao?”

“Anh đang chơi theo luật của họ.”

“Và?”

“Đổi luật.”

Anh nhìn cô, ánh mắt lần đầu xuất hiện tia hứng thú thật sự.

“Cô nói tiếp.”

“Lục gia muốn anh mất bình tĩnh. Muốn anh ký sai. Muốn anh tin rằng mình bị hại.”

“Và nếu tôi không tin?”

“Thì mệnh của anh vẫn ở trục cũ.”

Im lặng.

“Cô thật sự tin vào mệnh?” Anh hỏi.

“Không.”

Anh nhíu mày.

“Không?”

“Tôi tin vào cấu trúc.”

“Khác gì?”

“Mệnh là đường có sẵn. Cấu trúc là khung.”

“Khung có đổi được không?”

“Có.”

“Bằng cách?”

Cô nhìn anh.

“Chọn khác.”

Đêm.

Hoàng Ân không ngủ.

Anh đứng trước cửa sổ, nhìn hồ.

Trong đầu anh là hai con đường.

Một: phản công Lục gia ngay lập tức, dùng truyền thông, dùng quan hệ.

Hai: im lặng, chờ.

Anh nhớ lời Diệu An.

Một trong hai… có người chết.

Anh không tin lời tiên tri.

Nhưng anh tin xác suất.

Và xác suất phản công nóng vội thường dẫn đến sai lầm.

Anh cầm điện thoại.

Soạn tin nhắn cho giám đốc tài chính:

“Tạm hoãn mọi kế hoạch đáp trả.”

Gửi.

Tin nhắn đi.

Anh đặt điện thoại xuống.

Bên ngoài, mặt hồ lặng.

Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh thấy hình ảnh mình đứng giữa hai cánh cửa.

Một cánh cửa tối.

Một cánh cửa không sáng.

Chỉ ít tối hơn.

Anh thở ra.

Chọn khác.

Sáng hôm sau.

Tin tức bùng nổ.

Lục gia bị thanh tra thuế đột xuất.

Không phải do Hoàng gia.

Mà do một tố cáo ẩn danh.

Thị trường chao đảo.

Cổ phiếu Lục gia giảm mạnh.

Hoàng Ân nhìn bảng điện tử.

Anh không làm gì.

Nhưng cơ hội đến.

Anh nhớ lời Diệu An.

Đổi luật.

Anh gọi cho một đối tác cũ của Lục gia.

Đề nghị hợp tác mềm.

Không tấn công.

Chỉ mở cửa.

Ba giờ sau, hợp đồng được ký.

Hoàng Thịnh không mất hợp đồng.

Chỉ đổi đối tác.

Không ai chết.

Anh đứng trước mặt Diệu An.

“Cô nói đúng.”

“Không.”

Cô lắc đầu.

“Anh chọn đúng.”

Anh nhìn cô.

“Cô thật sự chỉ là diễn viên tuyến 18?”

Cô cười.

“Anh nghĩ sao?”

Anh không đáp.

Anh hỏi:

“Nếu tôi chọn phản công ngay hôm qua?”

Cô nhìn hồ.

“Có thể hôm nay anh vẫn thắng.”

“Vậy tại sao cô nói có người chết?”

Cô quay lại nhìn anh.

“Vì người chết không nhất thiết là anh.”

Im lặng.

“Có thể là người khác.”

“Ví dụ?”

“Nhược Vy.”

Anh khựng lại.

“Hoặc mẹ anh.”

Hoàng Ân siết tay.

“Cô đang dọa tôi?”

“Không.”

Cô nói bình thản.

“Tôi chỉ nhìn thấy khả năng.”

Anh bước lại gần.

“Cô thấy tương lai?”

“Không.”

“Vậy?”

“Tôi thấy xu hướng.”

Im lặng.

Anh cười khẽ.

“Cô biết không? Tôi vẫn không tin.”

“Không cần tin.”

“Vậy tôi nên làm gì với cô?”

Cô nhìn anh.

“Đừng dùng tôi.”

“Ý cô?”

“Đừng biến tôi thành công cụ.”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô.

“Cô nghĩ tôi sẽ?”

“Anh là người làm kinh doanh.”

“Còn cô?”

“Là người đọc cấu trúc.”

Gió thổi nhẹ qua hồ.

Ánh nắng sáng hơn.

Hoàng Ân nhận ra một điều.

Từ lúc cô bước vào nhà anh, mọi thứ không chỉ là huyền học.

Mà là chiến lược.

Và cô — Diệu An — không đứng về phía anh.

Cô đứng về phía cân bằng.

Điều đó nguy hiểm hơn bất kỳ kẻ thù nào.

Anh hỏi:

“Nếu một ngày mệnh của tôi và mệnh của cô xung đột thì sao?”

Cô im lặng vài giây.

“Thì tôi sẽ chọn trục đúng.”

“Không chọn tôi?”

“Không chọn ai.”

Im lặng kéo dài.

Anh nhìn cô như lần đầu tiên thật sự nhìn.

Không phải diễn viên.

Không phải thầy phong thủy.

Mà là người hiểu thứ anh chưa từng học.

Cấu trúc vô hình của quyền lực.

Xa xa, mặt hồ phản chiếu bầu trời.

Nhưng ở đáy nước, nơi đồng tiền cổ vừa chìm xuống, có một vòng xoáy rất nhỏ.

Rất nhỏ.

Không ai nhìn thấy.

Nhưng chưa biến mất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc