Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi thử vai diễn ra ở tầng 28 của tòa nhà Kim Thịnh Media.
Ánh đèn trắng lạnh, ghế da đen, bàn kính phản chiếu những khuôn mặt trang điểm kỹ càng. Mùi nước hoa trộn với mùi cà phê rang cháy. Ngoài cửa sổ, thành phố về đêm sáng rực như một bàn cờ phát sáng.
Diệu An ngồi ở cuối hàng.
Không ai để ý đến cô.
Cô mặc chiếc váy đen đơn giản, tóc buông tự nhiên, gương mặt trang điểm vừa đủ. Không lộng lẫy. Không gây chú ý. Một “nữ minh tinh tuyến 18” tiêu chuẩn.
Ba tháng trước, cô còn bị cắt sạch cảnh quay vì “không có cảm giác ống kính”. Hai tuần trước, một bài báo mạng ám chỉ cô dựa hơi một đạo diễn già để có vai phụ.
Mạng xã hội chưa từng tử tế với cô.
Diệu An nhìn đồng hồ.
23:17.
Kim giờ.
Giờ kim trong ngày có khí sắc bén nhất. Phù hợp để ra quyết định. Không phù hợp để ký hợp đồng lâu dài.
Cô ngẩng đầu, nhìn trần nhà.
Đèn huỳnh quang xếp thành hình chữ “Hồi” vuông vức. Bốn góc đèn có gương trang trí. Gương phản xạ ánh sáng tạo thành hình chéo.
Một thế “Tứ kính phản quang”.
Trong phong thủy, thế này dễ sinh thị phi. Người bước vào căn phòng này để tranh đoạt, sẽ có kẻ mang tiếng trước khi có kẻ chiến thắng.
Cô hơi nhíu mày.
Không phải vì lo cho mình.
Mà vì người ngồi ở ghế chính giữa.
Lý Mạn – nữ diễn viên hạng A, tóc đỏ sẫm, môi sắc như dao.
Lý Mạn được chọn gần như chắc chắn. Buổi thử vai này chỉ là hình thức.
Nhưng trên trán cô ta, ngay giữa ấn đường, có một sợi khí xám mảnh như khói.
Khí phá tài.
Và phía sau lưng, ngay dưới đèn lớn, có một vùng tối không hợp logic với nguồn sáng.
Âm ảnh tụ.
Diệu An cụp mắt.
Cô không thích nhìn quá lâu.
Nhìn lâu sẽ thấy nhiều thứ không nên thấy.
“Diệu An.”
Trợ lý đạo diễn gọi tên.
Cô đứng dậy, bước vào giữa phòng.
Đạo diễn Trần chống tay lên bàn. “Cảnh số 5. Nhân vật phát hiện bạn thân phản bội.”
Diệu An gật đầu.
Cô không diễn ngay.
Cô nhìn thẳng vào đạo diễn Trần.
Ấn đường ông ta lõm nhẹ, lông mày ép sát. Tháng này chắc chắn mất tiền. Bên phải mũi có nốt ruồi chìm — dấu hiệu từng qua một lần tai nạn suýt chết.
Cô nói khẽ:
“Thầy Trần, ba ngày tới đừng ký thêm hợp đồng đầu tư nào.”
Cả phòng im lặng.
Đạo diễn Trần bật cười. “Cô đổi nghề à?”
Diệu An không cười.
“Phía tây bắc công ty có công trình đang khoan móng. Long mạch khu này bị xáo trộn. Ai ký giấy tờ lớn trong ba ngày tới đều lỗ.”
Một trợ lý cười khẩy.
Lý Mạn nhếch môi.
Đạo diễn Trần khoát tay. “Diễn đi.”
Diệu An nhắm mắt.
Trong đầu cô, không phải là kịch bản.
Là hình ảnh một người phụ nữ đứng giữa sân thượng cao ốc, gió thổi tóc rối tung. Ánh đèn dưới chân như sao rơi. Phía sau lưng là bóng một người đàn ông.
Phản bội không phải lúc bị đâm sau lưng.
Phản bội là khi bạn nhận ra mình chưa từng được chọn.
Cô mở mắt.
Nước mắt không rơi.
Giọng cô không lớn.
Nhưng từng chữ như dao cắt.
“Tôi đã tin anh.”
Cả căn phòng im lặng đến mức nghe được tiếng máy lạnh.
Khi cô dứt câu cuối, không ai vỗ tay.
Nhưng không ai cười nữa.
Đạo diễn Trần nhìn cô rất lâu.
Sau đó ông ta nói: “Được rồi.”
Chỉ hai chữ.
Diệu An quay về chỗ ngồi.
Cô không biết vai diễn có về tay mình không.
Cô chỉ biết, ngay khi cô vừa ngồi xuống, điện thoại của đạo diễn Trần rung lên.
Ông ta nhìn màn hình, mặt đổi sắc.
Cuộc gọi từ bộ phận tài chính.
Khoản đầu tư vào dự án bất động sản phía tây bắc vừa bị đình chỉ vì vấn đề pháp lý. Số tiền tạm ứng không thể rút lại.
Phòng thử vai bắt đầu xì xào.
Đạo diễn Trần nhìn Diệu An.
Ánh mắt không còn chế giễu.
Lý Mạn siết chặt túi xách.
Trên trán cô ta, sợi khí xám đậm hơn một chút.
•
Hai giờ sáng, Diệu An rời khỏi tòa nhà.
Gió đêm mang theo mùi bụi và kim loại.
Cô đứng dưới ánh đèn đường.
Ở phía bên kia đường, một chiếc xe Maybach đen đậu lặng lẽ.
Cửa xe mở.
Một người đàn ông bước xuống.
Vest đen, sơ mi trắng, không cà vạt. Gương mặt lạnh như mặt hồ mùa đông.
Hoàng Ân.
Diệu An chưa từng gặp anh.
Nhưng cô biết anh là ai.
Người thừa kế tập đoàn Hoàng Thịnh. Ba mươi tuổi. Tốt nghiệp tài chính ở Anh. Không tin vào phong thủy.
Người ta nói anh chỉ tin vào dữ liệu.
Anh bước về phía cô.
“Cô Diệu An.”
Giọng anh trầm, rõ.
Cô không ngạc nhiên.
“Anh Hoàng.”
Ánh mắt anh dừng ở cô vài giây.
Không đánh giá. Không khinh thường. Chỉ quan sát.
“Tôi nghe nói cô có thể… xem mệnh.”
“Nghe từ ai?”
“Đạo diễn Trần.”
Cô khẽ cười. “Tin đồn lan nhanh thật.”
Hoàng Ân không cười.
“Ngày mai ông nội tôi làm lễ mừng thọ bảy mươi lăm. Tôi muốn cô đến.”
Diệu An nhìn bầu trời.
Đêm nay không trăng.
Âm khí dày.
“Ông nội anh gần đây ngủ không yên.”
Hoàng Ân khựng lại.
“Ông thường tỉnh lúc 3 giờ sáng. Đúng không?”
Anh không trả lời ngay.
Đó là giờ Dần.
Giờ dễ mở cửa âm.
“Cô điều tra tôi?”
Diệu An lắc đầu.
“Nhà anh đặt bàn thờ ở hướng chính bắc. Nhưng cửa chính mở về đông nam. Thủy khắc hỏa. Trong nhà có người sinh năm Thìn.”
Hoàng Ân nhìn cô chằm chằm.
“Ông nội tôi tuổi Thìn.”
Gió thổi qua.
Một chiếc lá khô xoay vòng dưới chân họ.
Diệu An nói khẽ:
“Anh không tin tôi.”
“Không.”
“Nhưng anh vẫn đến.”
“Vì ông nội tôi tin.”
Im lặng.
Thành phố phía sau họ sáng rực.
Giống như một bàn cờ nơi mỗi con người chỉ là quân cờ di chuyển theo những đường vô hình.
“Ngày mai tôi đến.” Diệu An nói.
Hoàng Ân gật đầu.
Anh quay đi.
Nhưng trước khi bước vào xe, anh quay lại.
“Cô không hỏi tôi trả bao nhiêu?”
Diệu An nhìn anh.
“Vận mệnh không tính bằng tiền.”
“Vậy tính bằng gì?”
Cô đáp:
“Bằng cái giá phải trả.”
Cửa xe đóng lại.
Chiếc Maybach lăn bánh, để lại phía sau vệt sáng mờ.
Diệu An đứng một mình dưới đèn đường.
Trên vai cô, ánh sáng vàng đổ xuống như hào quang.
Nhưng dưới chân cô, bóng tối kéo dài.
Ở một nơi khác trong thành phố, một căn phòng thờ cũ kỹ, khói hương cuộn lên.
Một bức ảnh thờ rung nhẹ.
Ngọn nến chao đảo.
Và trong bóng tối, một tiếng thở dài rất khẽ vang lên.
Đêm nay, không chỉ có một người bắt đầu bước vào bàn cờ.
Mà có hai.
Chiếc Maybach biến mất sau khúc cua.
Diệu An không về nhà ngay.
Cô đi bộ.
Thành phố lúc hai giờ rưỡi sáng là một sinh vật khác hẳn ban ngày. Ánh đèn neon bớt ồn ào. Tiếng còi xe nhường chỗ cho tiếng gió lùa qua khung thép các cao ốc. Những biển quảng cáo LED vẫn sáng, nhưng không còn khán giả.
Cô rẽ vào một con hẻm nhỏ phía sau trung tâm thương mại.
Ở cuối hẻm là một tiệm trà cũ, biển gỗ sẫm màu treo lủng lẳng: “Thanh Tâm Quán”.
Cửa đóng.
Cô gõ ba tiếng.
Hai dài, một ngắn.
Bên trong có tiếng kéo chốt.
Một người đàn ông ngoài năm mươi mở cửa. Tóc muối tiêu, mặc áo dài vải thô. Mắt sáng như nước suối mùa đông.
“Con về trễ.”
Diệu An bước vào.
“Có người tìm con.”
Ông ta nhìn cô kỹ một chút.
“Không phải người thường.”
Cô tháo giày, đặt ngay ngắn.
“Hoàng gia.”
Người đàn ông không tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Đến rồi à.”
Trong quán không bật đèn điện. Chỉ có hai cây nến đặt trên bàn gỗ dài. Trên bàn là la bàn phong thủy bằng đồng, một xấp giấy vàng, một cuốn lịch vạn niên đã sờn mép.
Người đàn ông là sư phụ cô.
Không phải theo nghĩa võ thuật.
Mà theo nghĩa truyền thừa.
“Con định nhận?”
“Vâng.”
“Con biết Hoàng gia nằm ở đâu không?”
“Trục long mạch cũ.”
Ông gật đầu.
“Đất đó trước kia là miếu thờ thủy thần. Thời chiến tranh bị phá. Sau này xây biệt thự.”
Diệu An im lặng.
Đất có ký ức.
Phong thủy không phải chỉ là hướng nhà, mà là lịch sử của đất.
“Ông nội Hoàng Ân tuổi Thìn. Sinh giờ Tý.”
“Giờ Tý thủy vượng.”
“Nhưng năm nay phạm Thái Tuế.”
Sư phụ cô khẽ thở ra.
“Con nhớ điều gì quan trọng nhất khi vào một gia tộc quyền lực không?”
“Không được thay mệnh.”
“Đúng. Con chỉ được chỉ đường. Không được bước thay.”
Cô gật đầu.
Nhưng trong lòng cô biết — chuyện sẽ không đơn giản vậy.
•
Sáng hôm sau, bầu trời xám nhạt.
Biệt thự Hoàng gia nằm ở phía bắc thành phố, trên một khu đất rộng nhìn ra hồ nhân tạo.
Cổng sắt mở ra, hàng cây hai bên cắt tỉa thẳng tắp.
Nhìn bề ngoài, mọi thứ hoàn hảo.
Quá hoàn hảo.
Diệu An vừa bước qua cổng, lưng đã cảm thấy lạnh.
Khí không lưu thông.
Long mạch bị chặn.
Cô dừng lại một giây.
Hoàng Ân đứng cách đó vài bước.
Anh quan sát phản ứng của cô.
“Có vấn đề?”
“Có.”
Cô chỉ về phía đài phun nước giữa sân.
“Đài phun đặt ở trung cung.”
“Thì sao?”
“Trung cung là tim. Nước đặt ở tim lâu ngày sẽ sinh bệnh.”
Hoàng Ân không đáp.
Anh không tin. Nhưng anh nhớ.
Cô bước tiếp.
Cửa chính mở về đông nam — hướng Tốn.
Nhưng phía trước cửa lại đặt một tượng đá lớn.
Khí vào bị chặn.
Trong nhà, mùi hương trầm nồng quá mức.
Người trong nhà đang cố trấn.
Cô nhìn lên cầu thang.
Ngay chiếu nghỉ giữa hai tầng có treo một bức tranh sơn dầu vẽ sóng biển đen.
Thủy khí quá mạnh.
“Tranh này ai chọn?”
Hoàng Ân khẽ nhíu mày.
“Mẹ tôi.”
“Bà ấy gần đây hay đau đầu.”
Anh dừng bước.
“Cô—”
“Thủy khí áp hỏa. Phụ nữ trong nhà hỏa yếu sẽ sinh bệnh.”
Giọng cô đều đều, không khoe khoang.
Họ bước vào phòng khách.
Ông cụ Hoàng ngồi trên ghế gỗ trắc lớn, áo dài màu xám, tóc bạc nhưng lưng thẳng.
Ánh mắt ông sắc.
Ông nhìn Diệu An từ đầu đến chân.
“Cô chính là người tối qua nói trúng chuyện đầu tư?”
Diệu An cúi nhẹ đầu.
“Cháu chỉ nói điều nên nói.”
Ông cụ cười.
“Người trẻ bây giờ không tin mấy thứ này.”
Hoàng Ân không nói gì.
Ông cụ vẫy tay.
“Đến đây.”
Diệu An bước lại gần.
Cô không nhìn mặt ông trước.
Cô nhìn tay.
Tay phải nổi rõ gân xanh.
Đường sinh mệnh dài nhưng có một vết cắt nhỏ ở giữa.
Khoảng ba tháng trước từng suýt xảy ra tai biến.
“Ông gần đây hay mơ thấy nước.”
Ông cụ hơi khựng.
“Đúng.”
“Trong mơ có người đứng dưới nước.”
Không khí trong phòng chùng xuống.
Hoàng Ân nhìn cô.
Ông cụ không cười nữa.
“Cô thấy gì nữa?”
Diệu An nhìn thẳng vào mắt ông.
“Không phải người ngoài.”
Bàn tay ông cụ siết lại.
“Là người trong họ.”
Căn phòng im lặng đến mức nghe được tiếng tích tắc đồng hồ.
Diệu An quay sang Hoàng Ân.
“Anh có bản giờ sinh của ông không?”
Hoàng Ân đưa một tờ giấy.
Cô đặt lên bàn, lấy bút chì.
Năm… tháng… ngày… giờ…
Bát tự hiện ra trong đầu cô như những trụ cột.
Can chi giao nhau.
Kim sinh thủy.
Thủy vượng.
Năm nay lưu niên xung.
“Có người trong nhà động vào bàn thờ.”
Ông cụ thở mạnh.
“Ba tháng trước, cháu gái tôi làm rơi lư hương.”
“Không chỉ vậy.”
Cô ngẩng đầu.
“Có người dời vị trí bài vị.”
Hoàng Ân nhìn cô, ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện một tia nghi hoặc thực sự.
“Cô nói vậy là có căn cứ gì?”
Diệu An chỉ về phía cầu thang.
“Trục cầu thang thẳng vào phòng thờ. Khí sát xung thẳng.”
Cô đứng dậy.
“Cháu xin phép xem phòng thờ.”
Không ai ngăn.
Cô bước lên tầng hai.
Mỗi bậc thang như nặng hơn bình thường.
Khí âm tụ ở chiếu nghỉ.
Bức tranh sóng biển dường như đậm màu hơn.
Cô mở cửa phòng thờ.
Mùi hương nồng đến nghẹt thở.
Trên bàn thờ, bài vị xếp ngay ngắn.
Nhưng một tấm hơi lệch.
Chỉ lệch một chút.
Người bình thường không nhận ra.
Cô tiến lại gần.
Đặt tay lên bàn.
Lạnh.
Không phải lạnh do gỗ.
Là lạnh của khí tụ lâu ngày.
Cô nhắm mắt.
Trong bóng tối sau mí mắt, cô thấy hình ảnh nước.
Nước đen.
Một bóng người đứng giữa dòng.
Không oán hận.
Chỉ lặng lẽ.
Cô mở mắt.
“Có một người mất ở dưới nước.”
Giọng cô rất khẽ.
Hoàng Ân đứng sau lưng cô.
“Chú tôi. Hai mươi năm trước.”
“Không phải tai nạn.”
Anh im lặng.
Cô quay lại.
“Anh biết điều đó.”
Hoàng Ân nhìn cô rất lâu.
Trong ánh mắt anh, lần đầu tiên xuất hiện thứ không phải hoài nghi.
Là căng thẳng.
“Cô nói tiếp đi.”
Diệu An hạ giọng.
“Vong linh chưa siêu. Không phải vì oán. Mà vì chưa được thừa nhận.”
Ông cụ bước lên cửa phòng.
“Cô có thể làm gì?”
Cô nhìn bàn thờ.
“Trước hết phải chỉnh lại vị trí. Đài phun ngoài sân phải dời. Tranh sóng biển phải tháo xuống. Và tối nay, đúng giờ Tý, phải làm lễ nhỏ.”
Hoàng Ân hỏi:
“Lễ gì?”
“Lễ thỉnh.”
“Thỉnh gì?”
Cô nhìn anh.
“Thỉnh người về đúng vị trí.”
Không khí trong phòng thờ nặng như nước.
Bên ngoài, gió bắt đầu nổi.
Ngọn nến trên bàn chao đảo.
Và trong khoảnh khắc rất ngắn, Diệu An thấy bóng người dưới nước ngẩng đầu lên.
Không giận dữ.
Chỉ chờ đợi.
Cô biết.
Đêm nay, bàn cờ thật sự sẽ bắt đầu.
Và lần này, không còn là lời cảnh báo nhẹ nhàng.
Mà là can thiệp trực tiếp vào nhân quả.
Phòng thờ được dọn lại trước khi mặt trời lặn.
Nhưng Diệu An biết — chỉnh vật chỉ là phần vỏ.
Khí đã lệch hai mươi năm.
Không thể vì một buổi chiều mà ngay lập tức cân bằng.
Trời tối rất nhanh.
Đúng 22:45, cô yêu cầu mọi người rời khỏi phòng thờ.
Chỉ còn lại ba người.
Ông cụ Hoàng.
Hoàng Ân.
Và cô.
“Không cần nhiều người.” Cô nói.
“Nhiều người sinh tạp khí.”
Ông cụ ngồi thẳng lưng.
Hoàng Ân đứng phía sau.
Diệu An đặt một tấm vải vàng lên bàn thấp giữa phòng.
Trên đó cô bày ra:
Một bát nước trong.
Một đĩa muối.
Ba nén hương.
Một tờ giấy vàng.
Một cây bút lông.
Không có chuông gõ. Không có kiếm gỗ đào. Không có thứ gì kịch tính.
Chỉ là những thứ rất bình thường.
Nhưng giờ Tý chưa đến.
Cô nhìn đồng hồ.
23:57.
“Ông cụ,” cô nói nhẹ, “khi tôi bảo ông gọi tên người đã mất, ông gọi ba lần.”
Ông cụ gật đầu.
“Anh Hoàng.”
Cô quay sang Hoàng Ân.
“Nếu anh thấy điều gì không hợp lý, đừng cắt lời.”
Ánh mắt anh sâu hơn ban sáng.
“Tôi không hứa.”
Cô không phản ứng.
23:59.
Không khí trong phòng dày lên như có ai đóng kín mọi cửa sổ.
00:00.
Giờ Tý.
Cô châm hương.
Khói mỏng, thẳng.
Tốt.
Cô nhúng bút lông vào bát nước, viết lên giấy vàng một chữ “Thủy”.
Nét bút dứt khoát.
Rồi cô đặt tờ giấy cạnh đĩa muối.
“Ông cụ.”
Giọng cô rất khẽ.
“Gọi tên.”
Ông cụ hít sâu.
“Hoàng Minh Trạch.”
Giọng ông không run.
“Hoàng Minh Trạch.”
Lần hai, khói hương chao nhẹ.
“Hoàng Minh Trạch.”
Lần ba.
Ngọn nến trên bàn bỗng nghiêng sang một bên như có gió lùa qua.
Nhưng cửa sổ đóng kín.
Hoàng Ân siết chặt tay.
Diệu An nhắm mắt.
Không phải để “thấy”.
Mà để nghe.
Trong phong thủy và huyền học, điều đáng sợ nhất không phải là hình ảnh.
Mà là sự thay đổi của khí.
Khí trong phòng vừa tụ lại ở góc tây bắc.
Rất lạnh.
Cô mở mắt.
“Đến rồi.”
Hoàng Ân bật ra:
“Cô đừng—”
Lời anh dừng lại giữa chừng.
Bát nước trên bàn gợn sóng.
Rất nhẹ.
Như có ai đó thở vào.
Ông cụ Hoàng khẽ lùi một bước.
Diệu An không nhìn góc phòng.
Cô nói, hướng về phía không khí trống:
“Ông chưa được đặt đúng vị trí.”
Khói hương nghiêng hẳn sang tây bắc.
Cô lấy một nhúm muối, thả vào bát nước.
Sóng mạnh hơn.
“Không ai cố tình quên ông.”
Giọng cô đều, không cao không thấp.
“Nhưng bài vị bị lệch.”
Hoàng Ân nhìn bàn thờ.
Bài vị vẫn thẳng.
Nhưng bóng của nó, dưới ánh nến, lại nghiêng.
Một góc rất nhỏ.
Không hợp lý.
“Chú tôi mất hai mươi năm.” Giọng anh khàn đi. “Cô nói ông ấy… còn ở đây?”
“Ở đây không phải vì muốn.”
Cô quay sang ông cụ.
“Ông cụ, ông có điều gì chưa từng nói với ai về cái chết năm đó không?”
Không khí nặng xuống.
Rất lâu.
Ông cụ chậm rãi nói:
“Hôm đó… tôi bảo nó đừng ra hồ.”
Diệu An không nói gì.
Ông cụ tiếp:
“Nó không nghe.”
“Không phải không nghe.” Diệu An nói khẽ.
“Là muốn chứng minh.”
Hoàng Ân nhìn cô.
Cô không nhìn anh.
“Người mất vì nước thường không rời đi ngay.”
Cô đặt tay lên tờ giấy vàng.
“Ông cụ, nói điều ông chưa từng nói.”
Ngón tay ông cụ run nhẹ.
“Tôi… xin lỗi.”
Khói hương đột ngột bốc cao.
Bát nước rung mạnh.
Ngọn nến tắt phụt.
Cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Chỉ còn ánh đèn hành lang mờ hắt vào qua khe cửa.
Hoàng Ân bước tới theo bản năng.
“Đủ rồi.”
“Chưa.” Diệu An nói.
Giọng cô rất bình tĩnh trong bóng tối.
“Ông chưa nghe.”
Cô nhúng tay vào bát nước.
Nước lạnh buốt.
Cô vẽ một vòng tròn lên bàn.
“Hoàng Minh Trạch.”
Giọng cô rõ ràng.
“Nếu ông còn ở đây, hãy nhận lời.”
Một tiếng động khẽ vang lên.
Không phải từ cửa.
Không phải từ trần nhà.
Mà từ phía sau bàn thờ.
Như có ai đó gõ nhẹ vào gỗ.
Một lần.
Rồi im.
Hoàng Ân nhìn chằm chằm.
Không còn là ánh mắt phủ nhận.
Mà là người đang cố giữ lý trí không vỡ.
Diệu An thở ra.
Khí lạnh bắt đầu tan.
Cô thắp lại nến.
Ánh sáng trở lại.
Bát nước phẳng lặng.
Khói hương thẳng.
Cô đứng lên.
“Ông ấy đi rồi.”
Ông cụ Hoàng ngồi xuống ghế.
Lưng ông lần đầu tiên không còn thẳng.
Hoàng Ân nhìn Diệu An.
“Cô đã làm gì?”
“Không làm gì cả.”
“Đèn tắt. Nước rung. Cô bảo đó là không làm gì?”
Cô nhìn anh.
“Anh nghĩ tôi gọi ma lên à?”
Anh không đáp.
Cô nói chậm rãi:
“Âm không phải là quỷ. Âm là phần chưa được giải.”
Cô nhìn bàn thờ.
“Người sống giữ lại điều chưa nói. Người mất giữ lại điều chưa được thừa nhận.”
Hoàng Ân im lặng.
Anh tin vào logic.
Nhưng logic vừa rồi không đủ.
Diệu An thu dọn đồ.
“Phong thủy chỉ là cách sắp xếp lại thứ vốn đã lệch.”
“Vậy còn mệnh?” Anh hỏi.
Cô dừng tay.
“Mệnh là quỹ đạo.”
“Có đổi được không?”
“Có.”
“Bằng cách nào?”
Cô nhìn anh.
“Bằng cái giá anh sẵn sàng trả.”
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không còn là người mời và người được mời.
Không còn là nhà tài phiệt và diễn viên tuyến 18.
Là hai người đứng trước một câu hỏi giống nhau.
Hoàng Ân nói chậm rãi:
“Cô biết điều gì về mệnh của tôi?”
Gió bên ngoài thổi mạnh hơn.
Ngọn nến chao nhẹ.
Diệu An nhìn anh rất lâu.
Lần đầu tiên cô không muốn nói.
Nhưng cô vẫn nói.
“Anh có một kiếp nạn lớn trong năm nay.”
Không khí như đông lại.
“Tai nạn?”
“Không.”
“Vậy là gì?”
Cô đáp:
“Phản bội.”
Sắc mặt anh không đổi.
Nhưng ánh mắt sâu hơn.
“Cô nghĩ tôi sẽ tin?”
“Anh không cần tin.”
“Vậy tại sao nói?”
Cô cầm túi, bước về phía cửa.
“Vì tôi đã thấy.”
Anh giữ tay cô lại.
Không mạnh.
Nhưng đủ để cô dừng bước.
“Cô thấy gì?”
Giọng anh không còn bình thản.
Diệu An quay lại.
“Thấy anh đứng giữa hai lựa chọn.”
“Và?”
“Một trong hai… có người chết.”
Bàn tay anh siết chặt hơn.
“Cô đang dọa tôi.”
“Không.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
“Tôi đang nhắc anh.”
Ngoài cửa sổ, một tia chớp xé ngang bầu trời.
Sấm nổ trễ một nhịp.
Căn phòng rung nhẹ.
Diệu An rút tay ra.
“Đêm nay đủ rồi.”
Cô bước xuống cầu thang.
Mỗi bậc thang không còn nặng như lúc lên.
Khí đã thông.
Nhưng mệnh thì chưa.
Hoàng Ân đứng trong phòng thờ.
Ánh nến phản chiếu gương mặt anh thành hai nửa sáng tối.
Ở rất xa, phía hồ phía sau biệt thự, mặt nước lặng.
Rồi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, như có một vòng sóng nhỏ lan ra giữa đêm.
Không ai nhìn thấy.
Nhưng bàn cờ đã thực sự được đặt.
Và quân cờ đầu tiên vừa dịch chuyển.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
